Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 220: Bình Minh Mới Của Hai Con Người: Chạm Đến An Nhiên
Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo không dứt ở khu vực tài chính, tiếng máy in rít lên từng hồi từ phòng dự án, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của Tập đoàn Minh An vào buổi chiều muộn. Ánh sáng trắng từ hệ thống đèn LED trên trần nhà đổ xuống, phản chiếu trên những vách kính trong suốt, tạo cảm giác chuyên nghiệp nhưng đôi khi cũng lạnh lẽo. Không gian mở (open-space) với những hàng cây xanh được bố trí xen kẽ, cố gắng mang một chút hơi thở thiên nhiên vào giữa lòng đô thị, nhưng mùi cà phê pha sẵn nồng nặc và mùi giấy in vẫn lấn át tất cả. Dù vậy, Hoàng Minh đã quen với bầu không khí này – chuyên nghiệp, bận rộn, năng động, đôi khi căng thẳng đến nghẹt thở với nhịp độ công việc cao không ngừng nghỉ.
Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, hoàn tất những số liệu cuối cùng cho báo cáo dự án mới. Dự án “Thành phố xanh” mà anh dành trọn tâm huyết suốt mấy tháng qua cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết, hứa hẹn sẽ mang lại một thành công vang dội khác cho tập đoàn. Từng con số, từng biểu đồ đều được anh kiểm tra kỹ lưỡng, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Nhưng lần này, khi nhìn vào thành quả của mình, Hoàng Minh cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc hơn, một cảm giác trọn vẹn mà trước đây anh chưa từng có. Nó không còn là sự trống rỗng, không phải là cảm giác chinh phục một mục tiêu rồi lại hối hả tìm kiếm mục tiêu khác để lấp đầy khoảng trống. Thay vào đó, là một niềm vui thầm lặng, một sự bình yên lan tỏa từ bên trong.
Ánh mắt anh thỉnh thoảng lướt qua cuốn sách có bìa màu xanh rêu, "Trí Tuệ Cảm Xúc – Chìa Khóa Đến Sự Thấu Hiểu", vẫn được đặt ngay ngắn trên góc bàn làm việc. Nó đã trở thành một người bạn đồng hành thầm lặng của anh trong suốt mấy tuần qua. Từng chương, từng dòng chữ đã mở ra một thế giới hoàn toàn mới trong tâm trí lý trí của anh. Anh nhận ra rằng, bấy lâu nay, anh đã quá tập trung vào những con số, những kế hoạch, những thành quả hữu hình, mà bỏ quên đi một khía cạnh quan trọng không kém – thế giới cảm xúc của chính mình và của những người xung quanh. Cuốn sách không chỉ dạy anh cách nhận diện và quản lý cảm xúc, mà còn giúp anh hiểu rằng cảm xúc không phải là sự yếu đuối, không phải là một yếu tố gây nhiễu loạn cần phải gạt bỏ, mà là một nguồn sức mạnh, một kim chỉ nam dẫn lối đến sự thấu hiểu sâu sắc hơn.
Chính lúc Hoàng Minh đang kiểm tra lại trang cuối của báo cáo, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, đủ để anh ngẩng đầu. Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc và nụ cười hiền hậu, đứng ngay cửa phòng làm việc riêng của anh. Phong thái điềm đạm của ông luôn mang lại một cảm giác an tâm lạ kỳ.
“Cậu Minh, cháu vẫn ở đây à? Giờ này mọi người về gần hết rồi.” Ông Hùng bước vào, tiếng giày da khẽ khàng trên nền sàn gỗ.
Hoàng Minh gập laptop lại, sắp xếp bàn làm việc gọn gàng. Anh đứng dậy, cung kính chào cấp trên: “Cháu vừa hoàn tất báo cáo cuối cùng cho dự án ‘Thành phố xanh’, thưa bác. Muốn đảm bảo mọi thứ thật hoàn hảo.”
Ông Hùng mỉm cười, ánh mắt sắc sảo lướt qua Hoàng Minh, dừng lại một chút ở cuốn sách trên bàn. “Cháu vẫn đọc cuốn sách đó à? Bác thấy dạo này cháu có vẻ tập trung vào nó lắm.”
Hoàng Minh hơi lúng túng. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ chia sẻ về một điều ‘mềm yếu’ như cảm xúc với Ông Hùng. Nhưng rồi anh nghĩ đến những lời khuyên sâu sắc của ông về việc thấu hiểu con người, và những thay đổi mà cuốn sách đã mang lại cho anh. “Vâng, thưa bác. Cuốn sách này… nó đã giúp cháu nhìn nhận nhiều thứ theo một cách khác.”
Ông Hùng gật đầu, một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi. “Bác đã nói rồi, công trình đẹp nhất không phải là thứ ta xây, mà là thứ ta vun đắp trong tâm hồn. Cậu Minh dạo này không chỉ giỏi việc, mà còn trưởng thành hơn nhiều trong cách nhìn nhận mọi thứ. Điều đó rất quý báu.” Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự tin tưởng và động viên. “Thành công trong sự nghiệp là quan trọng, nhưng sự cân bằng và thấu hiểu bản thân, thấu hiểu người khác, mới là nền tảng cho một cuộc sống viên mãn. Cháu đã bắt đầu nhận ra điều đó, phải không?”
Hoàng Minh nhìn thẳng vào mắt Ông Hùng. Lời nói của ông không chỉ là lời khen ngợi, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc về hành trình nội tâm mà anh đang trải qua. Anh nhớ về cảm giác trống rỗng đêm đó, nhớ về lời nói của Ông Hùng về “những mảnh ghép còn thiếu”, và giờ đây, anh cảm thấy những mảnh ghép ấy đang dần được lấp đầy, không phải bằng những thành công vật chất, mà bằng một sự nhận thức mới.
“Vâng, thưa bác,” Hoàng Minh đáp, giọng điệu có chút khác biệt so với sự khô khan thường thấy. “Cháu đang học cách nhìn mọi thứ từ nhiều góc độ hơn, thưa bác. Có vẻ nó giúp ích nhiều cho công việc và cả bản thân cháu.” Anh không nói cụ thể về Lâm An, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh cô gái với đôi mắt buồn và những tin nhắn không hồi đáp lại hiện về, như một lời nhắc nhở về những bài học anh đã bỏ lỡ, và những gì anh cần phải thấu hiểu. Giờ đây, anh không còn cảm thấy khó chịu hay phiền phức khi nghĩ về những điều đó, mà thay vào đó là một sự tiếc nuối thầm lặng, một động lực để anh không lặp lại những sai lầm tương tự.
Ông Hùng vỗ nhẹ lên vai Hoàng Minh. “Tốt lắm. Cứ tiếp tục con đường đó, cháu sẽ thấy cuộc sống này còn nhiều điều thú vị hơn những gì cháu từng nghĩ. Về đi thôi, cháu trai. Giờ này chắc Lâm An cũng đang… à thôi, cháu về đi nghỉ ngơi.” Ông Hùng khẽ dừng lại, như chợt nhận ra mình lỡ lời, rồi nhanh chóng đổi chủ đề. Ánh mắt ông lộ rõ vẻ thấu hiểu, như thể ông biết nhiều hơn những gì ông nói ra.
Hoàng Minh khẽ gật đầu. Anh không hỏi về Lâm An, dù trong lòng có một sự tò mò mơ hồ. Anh biết, mối quan hệ của họ đã là quá khứ, và giờ đây anh cần tập trung vào hành trình của riêng mình. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ lớn. Mặt trời đã bắt đầu lặn, nhuộm vàng cả một góc trời. Những tòa nhà chọc trời của thành phố dần chuyển sang màu cam rực rỡ, rồi sẫm lại, nhường chỗ cho những ánh đèn lấp lánh bắt đầu thắp sáng. Một làn gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của đêm về. Anh cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Cuốn sách trên tay anh không chỉ là một vật phẩm, mà là một khởi đầu. Khởi đầu cho một hành trình tự vấn, một cuộc tìm kiếm ý nghĩa sâu sắc hơn về bản thân và về những mối quan hệ mà anh đã từng vô tình bỏ quên. Đó là hạt giống của sự thức tỉnh, được gieo vào một tâm hồn lý trí, hứa hẹn một sự thay đổi mà ngay cả anh lúc này cũng chưa thể hình dung.
***
Ở một góc khác của thành phố, tại Phòng Tranh Thanh Mai, ánh nắng chiều tà vẫn còn vương vấn, hắt qua khung cửa sổ lớn, đổ những vệt vàng cam lên sàn gỗ sáng màu. Không gian studio rộng rãi, tường trắng tinh khôi, treo lác đác vài bức tranh đã hoàn chỉnh và những tác phẩm còn dang dở trên giá vẽ. Mùi sơn dầu thoang thoảng, hòa quyện với hương giấy, gỗ và thoảng hương hoa ly trắng được cắm trong chiếc bình thủy tinh trên bàn. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng như tiếng gió thì thầm, tất cả tạo nên một bầu không khí sáng tạo, yên tĩnh và đầy cảm hứng.
Lâm An đứng trước giá vẽ, mái tóc dài, mềm mại được búi gọn gàng, để lộ những đường nét thanh thoát trên gương mặt. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây không còn ánh lên vẻ u buồn hay chờ đợi, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và niềm vui sướng thuần túy. Những nét cọ cuối cùng lướt trên bức tranh về một bình minh rực rỡ trên biển, nơi những tia nắng đầu tiên xuyên qua tầng mây, đổ dài trên mặt nước xanh biếc, phản chiếu cả một dải màu vàng, cam, tím huyền ảo. Từng chi tiết nhỏ, từ gợn sóng lăn tăn đến ánh sáng lấp lánh trên bọt biển, đều được cô chăm chút tỉ mỉ, thổi hồn vào từng mảng màu.
Khi bức tranh hoàn thành, Lâm An khẽ lùi lại, ngắm nhìn tác phẩm của mình. Một nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô, rạng rỡ như chính bình minh trong tranh. Cảm giác hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật luôn là một niềm hạnh phúc khó tả, nhưng lần này, nó còn hơn thế. Nó là sự giải thoát, là minh chứng cho một hành trình tìm lại chính mình, tìm lại niềm đam mê và sự bình yên nội tâm.
“An à, cậu đúng là thiên tài!”
Tiếng nói trong trẻo, lanh lảnh của Mai Lan vang lên, phá tan sự tĩnh lặng. Mai Lan bước vào studio, đôi mắt to tròn sáng rỡ khi nhìn thấy bức tranh mới của Lâm An. Vẻ ngoài hoạt bát, tươi sáng của cô bạn thân luôn mang đến một luồng gió mới, xua đi mọi u ám.
Lâm An quay lại, nụ cười vẫn còn vương vấn. “Cậu quá lời rồi, Lan. Tớ chỉ đang cố gắng truyền tải những gì tớ cảm nhận được thôi.”
Mai Lan đi tới, ôm chầm lấy Lâm An. “Không, tớ nói thật đấy. Nhìn bức tranh này, tớ thấy cả tâm hồn cậu trong đó. Một tâm hồn đã được chữa lành, rạng rỡ và tràn đầy hy vọng. An à, nhìn cậu bây giờ tớ thật sự mừng. Cậu đã tìm thấy con đường của mình rồi, không còn vương vấn gì nữa.” Mai Lan buông Lâm An ra, ánh mắt đầy sự tự hào và yêu thương. “Ngày khai trương studio, tớ đã thấy điều đó rồi. Nhưng hôm nay, khi nhìn bức tranh này, tớ càng tin chắc hơn. Cậu đã trở thành chính mình, một phiên bản tốt đẹp hơn bao giờ hết.”
Lâm An nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt bức tranh, cảm nhận sự khô ráo của màu vẽ. “Ừ, tớ cảm thấy mình đang là chính mình nhất, Mai Lan ạ. Tớ thấy bình yên và hạnh phúc với những gì mình đang có. Không còn những đêm trằn trọc, không còn những tin nhắn chờ đợi, không còn những lời hứa hão huyền. Chỉ có tớ, hội họa, và những người thực sự quan tâm đến tớ.” Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự kiên định vững vàng. Cô không còn cảm thấy chút day dứt nào khi nhắc đến quá khứ, không còn sự oán trách hay tủi thân. Chỉ là một sự chấp nhận bình thản.
Đúng lúc đó, tiếng chuông gió ở cửa khẽ ngân vang, báo hiệu có khách. Khánh Duy bước vào, trên tay cầm một bó hoa cúc trắng tinh khôi, nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt ấm áp quen thuộc. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xanh nhạt, quần tây lịch sự, toát lên vẻ thư sinh, điềm đạm.
“Chào Lâm An, Mai Lan.” Giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng.
“Chào Duy!” Mai Lan vui vẻ đáp lời.
Lâm An nhìn thấy Khánh Duy, nụ cười trên môi cô càng rạng rỡ hơn. Cô niềm nở đón tiếp anh, không còn vẻ e dè hay rụt rè như trước đây. “Chào anh Duy. Anh đến đúng lúc lắm. Em vừa hoàn thành bức tranh này.”
Khánh Duy tiến đến gần, trao bó hoa cho Lâm An. “Hoa tặng cho một tâm hồn đẹp. Chúc mừng em với tác phẩm mới.” Anh đưa mắt ngắm nhìn bức tranh, ánh mắt đầy sự trân trọng. “Bức tranh này… nó đẹp như chính tâm hồn em vậy, An. Anh luôn tin em sẽ tỏa sáng theo cách của riêng mình.” Anh nói, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lâm An, chứa đựng một sự quan tâm chân thành và một chút ngưỡng mộ thầm kín.
Lâm An đón lấy bó hoa, hít hà hương thơm dịu nhẹ của những cánh cúc. “Cảm ơn anh, Duy. Lời động viên của anh có ý nghĩa rất lớn với em.” Cô cảm nhận được sự ấm áp và chân thành từ Khánh Duy, một sự thấu hiểu không cần phải nói thành lời. Nó khác biệt hoàn toàn với những gì cô từng trải qua. Khánh Duy không cố gắng thay đổi cô, không đòi hỏi cô phải thế này hay thế kia, anh chỉ đơn giản là ở đó, lặng lẽ ủng hộ và trân trọng con người cô. Sự hiện diện của anh như một dòng suối mát lành, xoa dịu những vết thương cũ và gieo mầm cho những hy vọng mới.
Mai Lan nhìn Lâm An và Khánh Duy trò chuyện, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả. Cô biết, Lâm An xứng đáng với một tình yêu như thế, một tình yêu dựa trên sự thấu hiểu và tôn trọng. Cô đã vượt qua tất cả, đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình. Giờ đây, cô không còn là Lâm An của những ký ức đau buồn, mà là Lâm An của hiện tại, Lâm An của tương lai, một người phụ nữ độc lập, tự tin và tràn đầy năng lượng sáng tạo.
***
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, thành phố bắt đầu lên đèn, lấp lánh như một dải ngân hà khổng lồ.
Trên sân thượng của một chung cư cũ kỹ, Hoàng Minh đứng tựa vào lan can sắt đã hoen gỉ, nhìn ngắm khung cảnh quen thuộc. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động mái tóc anh. Hơi lạnh của đêm về phả vào da thịt, nhưng trong lòng anh lại cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Từ đây, anh có thể thấy những dòng xe cộ hối hả dưới chân, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy, và xa xa là những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn ồn ào và vội vã, nhưng anh không còn cảm thấy mình bị cuốn theo dòng chảy đó một cách vô thức nữa.
Trong túi áo khoác, anh khẽ chạm vào cuốn sách "Trí Tuệ Cảm Xúc". Nó không chỉ là một cuốn sách, mà là một cánh cửa đã mở ra cho anh một con đường mới. Anh nhớ lại những lời của Ông Hùng, nhớ lại cảm giác trống rỗng khi đứng trên đỉnh cao của thành công, và giờ đây, anh đã bắt đầu hiểu được ý nghĩa của sự viên mãn thực sự. Nó không chỉ là những con số trên báo cáo tài chính, không chỉ là những dự án vĩ đại được hoàn thành, mà còn là sự kết nối với bản thân, với cảm xúc của mình, và với những người xung quanh.
*Liệu mình đã từng bỏ lỡ nhiều điều đến thế?* Anh tự hỏi. *Những lúc Lâm An cần mình nhất, những lúc cô ấy chờ đợi, mình đã ở đâu?* Câu hỏi ấy không còn mang theo sự day dứt hay hối hận như những ngày đầu tiên khi anh bắt đầu đọc cuốn sách, mà thay vào đó là một sự chấp nhận tĩnh lặng, một lời hứa với chính mình rằng anh sẽ không bao giờ lặp lại điều đó nữa. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần logic, chỉ cần sự ổn định là đủ. Nhưng giờ đây, anh biết rằng, sự thấu hiểu cảm xúc, sự sẻ chia và lắng nghe mới chính là nền tảng vững chắc nhất cho bất kỳ mối quan hệ nào.
*Có lẽ, mình đã từng bỏ lỡ nhiều điều… Nhưng giờ đây, mình đã sẵn sàng để học hỏi và đón nhận những gì mới mẻ.* Anh nghĩ. Ánh mắt anh xa xăm, nhìn về phía chân trời nơi những tia sáng cuối cùng của ngày đang tắt lịm. Anh cảm thấy mình đã sẵn sàng để đối diện với bất kỳ điều gì, với một tâm thế trưởng thành hơn, một trái tim rộng mở hơn.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác của thành phố, cách đó không xa, Lâm An đứng trên Cầu “Ký Ức Đứng Lại”. Cây cầu cổ kính bắc qua dòng sông lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu, biết bao lời thề hẹn và cả những cuộc chia ly. Gió nhẹ từ sông thổi lên, mang theo hơi ẩm và mùi bùn đất quen thuộc, làm bay nhẹ những lọn tóc mai của cô.
Lâm An khẽ nhắm mắt lại, hít thở thật sâu. Cô cảm nhận được sự bình yên ngập tràn trong tâm hồn mình. Dòng sông vẫn chảy, thời gian vẫn trôi, nhưng những ký ức về quá khứ, về những tháng ngày đau khổ, giờ đây đã lùi lại phía sau, không còn quấn lấy cô nữa. Chúng như những con thuyền cũ kỹ, đã neo đậu ở một bến bờ xa xăm, không còn sức mạnh để kéo cô trở lại.
Cô mở mắt, nhìn ngắm dòng sông nhuốm màu tím hồng của hoàng hôn. Những con sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu ánh sáng lấp lánh, như hàng ngàn vì sao rơi xuống mặt nước. Cô nhớ về những lần cô từng đứng ở đây, với đôi mắt sưng húp vì khóc, với trái tim tan vỡ vì chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi không bao giờ đến. Cô nhớ về những lời hứa không thành hiện thực, về những lần cảm thấy mình cố gắng một mình quá lâu.
Nhưng giờ đây, những ký ức ấy không còn khiến cô đau đớn. Chúng chỉ là những mảnh ghép của một câu chuyện đã qua, một phần của hành trình đã giúp cô trưởng thành. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, nhạy cảm dễ bị tổn thương ngày nào. Cô đã tìm thấy niềm vui trong nghệ thuật, tìm thấy sự độc lập trong cuộc sống, và tìm thấy giá trị của chính mình.
Cô khẽ đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập bình yên của trái tim mình. Đó là một nhịp đập mạnh mẽ, kiên định, không còn bị chi phối bởi những nỗi sợ hãi hay sự bất an.
*Quá khứ đã lùi lại phía sau. Tương lai đang chờ đợi, và mình đã sẵn sàng để viết tiếp câu chuyện của riêng mình.* Lâm An nghĩ. Cô mỉm cười, nụ cười thanh thản và đầy hy vọng. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô tin rằng mình đã đủ mạnh mẽ để bước đi, đủ sáng tạo để vẽ nên bức tranh cuộc đời theo cách riêng của mình. Bình minh mới đã đến, không chỉ trên bức tranh của cô, mà còn trong chính tâm hồn cô.
Hoàng Minh và Lâm An, hai con người ở hai địa điểm khác nhau, không hề hay biết về sự tồn tại của người kia ở khoảnh khắc đó. Nhưng cả hai đều đã đạt đến một điểm cân bằng trong cuộc sống riêng. Hoàng Minh với sự thức tỉnh về trí tuệ cảm xúc, sẵn sàng đối mặt với những khía cạnh mềm yếu hơn của bản thân và thế giới xung quanh. Lâm An với sự bình yên nội tâm vững chắc, độc lập và tràn đầy sức sống. Họ đã từng yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và giờ đây, họ đã trưởng thành, mỗi người một con đường, một tâm thế mới, sẵn sàng đón nhận những điều sẽ đến. Dòng chảy của thời gian đã đưa họ đến một bình minh mới, nơi mọi thứ đều có thể bắt đầu lại, nhưng theo một cách hoàn toàn khác.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.