Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 221: Hương Cà Phê Cũ, Ký Ức Mới Tỉnh Dậy
Hoàng Minh, sau một ngày làm việc dài và đầy những con số, những bản báo cáo phức tạp tại Tập đoàn Hoàng Minh, lại tìm thấy mình đang lang thang trên con hẻm cũ kỹ, quen thuộc đến nao lòng. Chiều muộn ở Hà Nội luôn mang một vẻ đẹp rất riêng, một sự giao thoa dịu dàng giữa cái nắng vàng vọt còn sót lại và hơi lạnh se se bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách của phố phường. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi ẩm của đất sau cơn mưa rào bất chợt lúc trưa, hòa quyện với mùi hoa giấy thoang thoảng từ những ban công treo đầy chậu cảnh, và cả mùi hương trầm thoang thoảng từ một ngôi miếu nhỏ nằm khuất sau tán cây cổ thụ.
Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" đúng như tên gọi của nó. Các ngôi nhà hai bên vẫn giữ nguyên kiến trúc pha trộn Á-Âu, với những cánh cửa gỗ cũ sơn màu trầm đã bạc phếch theo năm tháng, những ban công sắt rèn uốn lượn tinh xảo như những nét vẽ của một họa sĩ lãng du. Dây điện chằng chịt trên cao, như một mạng nhện khổng lồ, là nét đặc trưng không lẫn vào đâu được của những con phố cổ. Lối đi lát gạch đã mòn vẹt dưới bước chân của bao thế hệ, nhưng vẫn giữ được sự vững chãi, im lìm. Tiếng bước chân của Hoàng Minh vang lên nhẹ nhàng trên nền gạch, không vội vã, không hối hả, khác hẳn với nhịp sống hối hả ngoài kia. Xa xa, tiếng xe máy lướt qua như một làn gió thoảng, không đủ để phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm cả con hẻm. Đôi khi, anh nghe thấy tiếng trẻ con chơi đùa ở một sân chung nào đó, tiếng cười trong trẻo như chuông gió, hay tiếng mèo kêu "meo" một cách lười biếng từ một mái hiên. Những âm thanh ấy, thay vì làm anh phân tâm, lại càng làm đậm thêm bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, lãng mạn và có chút hoài cổ nơi đây.
Hoàng Minh đút tay vào túi quần tây, bước đi thong thả. Ánh mắt anh lướt qua từng chi tiết, như đang đọc lại một cuốn sách cũ đã cất giấu trong tâm trí quá lâu. Anh nhớ những lần cùng Lâm An đi qua con hẻm này, tay trong tay, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Anh nhớ những lần dừng lại trước một cửa hàng bán đồ cổ nhỏ, cô ấy say sưa ngắm nhìn những món đồ đã nhuốm màu thời gian, còn anh thì chỉ đứng đó, ngắm nhìn cô. Những ký ức ấy không còn sắc nét, không còn gây nhức nhối như một vết thương chưa lành. Chúng hiện về như những thước phim đã cũ, phủ một lớp bụi thời gian, nhưng vẫn đủ rõ để anh nhận ra.
*Tại sao mình lại ở đây?* Anh tự hỏi. Anh đã không ghé qua con hẻm này từ rất lâu rồi, ít nhất là từ sau khi anh và Lâm An chia tay. Suốt ba năm qua, anh đã vùi đầu vào công việc, vào những dự án lớn, vào việc đọc sách và tự vấn bản thân. Anh đã tìm thấy một phiên bản mới của chính mình, điềm tĩnh hơn, thấu đáo hơn, và quan trọng nhất là, anh đã bắt đầu hiểu được giá trị của cảm xúc, của những kết nối vô hình mà trước đây anh đã bỏ qua. Anh đã học được cách lắng nghe bản thân, lắng nghe những điều mà trước đây anh chỉ coi là "phi logic", "không thực tế".
Anh đã từng nghĩ rằng, sự thành công trong công việc, sự ổn định về tài chính là tất cả những gì anh cần. Nhưng lời khuyên của Ông Hùng, cùng với những trang sách về trí tuệ cảm xúc, đã mở ra một chân trời mới trong tâm trí anh. Anh nhận ra rằng, dù đã đạt được nhiều thành tựu, nhưng một phần nào đó trong anh vẫn trống rỗng, vẫn khát khao một sự kết nối sâu sắc hơn, một sự thấu hiểu mà anh đã vô tình lãng quên.
Giờ đây, đứng giữa con hẻm này, anh không còn cảm thấy sự day dứt hay hối hận nặng nề như trước. Thay vào đó là một sự chấp nhận tĩnh lặng. Anh đã từng bỏ lỡ nhiều điều, những khoảnh khắc quý giá mà Lâm An đã ở đó, đã chờ đợi. Anh đã từng chỉ nhìn thấy những gì anh muốn thấy, chỉ nghe thấy những gì anh muốn nghe. Anh đã từng tin rằng, chỉ cần sự bình yên bên ngoài là đủ, mà quên mất rằng, sự bình yên thực sự phải đến từ sự thấu hiểu và sẻ chia cảm xúc.
*Con hẻm này vẫn vậy, mình thì đã khác.* Anh đưa mắt nhìn một cây bàng cổ thụ, lá cây đã ngả vàng rực rỡ dưới ánh chiều. *Và có lẽ, cũng đã đến lúc mình đối diện với những gì đã cũ, không phải để níu kéo, mà là để thực sự hiểu rõ. Để không lặp lại những sai lầm ấy nữa.* Anh khẽ thở ra, một làn hơi mỏng manh thoát ra trong không khí se lạnh. Anh cảm thấy một thôi thúc mơ hồ, một sự tò mò len lỏi trong tâm trí, không phải là sự tò mò của kẻ si tình, mà là sự tò mò của một người muốn tìm hiểu một phần của quá khứ, một phần của chính mình. Anh bước tiếp, theo một đường cong quen thuộc của con hẻm, hướng về phía quán cà phê mà anh đã không ghé thăm trong suốt ba năm qua. Dù không biết điều gì đang chờ đợi, nhưng anh tin rằng, mình đã đủ mạnh mẽ để đối diện.
***
Con hẻm nhỏ dần mở ra một không gian rộng hơn, và ngay trước mắt Hoàng Minh là quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" quen thuộc. Quán vẫn giữ nguyên vẻ kiến trúc Pháp cổ điển, với mái ngói rêu phong đã bạc màu thời gian, những bức tường vàng bong tróc nhẹ, tạo nên một vẻ đẹp hoài cổ, trầm mặc. Những khung cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc bích vẫn khép hờ, như mời gọi người lữ khách bước vào một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Một cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, tán lá xanh mướt che đi một phần mái hiên, tạo nên một khoảng không gian mát mẻ, yên bình.
Hoàng Minh khẽ đẩy cánh cửa gỗ nặng nề. Tiếng chuông gió treo trên cửa "leng keng" một cách dịu dàng, quen thuộc, như một lời chào từ quá khứ. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ đã sờn màu, và thoảng hương hoa nhài thanh khiết từ những chậu cây nhỏ treo trên ban công. Tất cả những mùi hương ấy hòa quyện vào nhau, đánh thức trong anh một cảm giác hoài niệm sâu sắc, một sự ấm áp quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ.
Nội thất bên trong quán vẫn không hề thay đổi. Những bộ bàn ghế gỗ sờn màu được sắp xếp gọn gàng, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, tỏa ra ánh sáng vàng dịu, ấm cúng. Trên tường, những bức tranh cũ kỹ mang phong cách Đông Dương vẫn im lìm treo đó, kể những câu chuyện không lời về một thời đã qua. Tiếng nhạc Jazz/Blues nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, như một dòng chảy êm đềm, cuốn trôi mọi lo toan, bộn bề bên ngoài. Tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng ly tách va chạm vào nhau một cách tinh tế, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, ấm cúng và có chút u hoài, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hối hả của cuộc sống hiện đại.
Hoàng Minh đứng đó một lát, để cho cảm xúc hoài niệm chảy qua mình. Anh nhớ những lần cùng Lâm An ngồi ở góc quán này, cô ấy say sưa đọc sách, còn anh thì làm việc trên laptop. Anh nhớ mùi hương cà phê cô ấy thích, nhớ nụ cười dịu dàng của cô khi anh gọi đúng món đồ uống của cô mà không cần hỏi. Nhưng những ký ức đó giờ đây không còn mang theo sự đau đớn, mà chỉ là những mảnh ghép của một câu chuyện đã qua, một phần của quá khứ đã được anh chấp nhận. Anh cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường. Anh đã thay đổi, đã trưởng thành, và giờ đây anh nhìn những ký ức ấy bằng một con mắt khác, không còn là sự tiếc nuối, mà là sự thấu hiểu.
Anh hướng ánh mắt về phía quầy bar, nơi Chị Mai – người pha chế với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết gọn gàng, luôn tươi cười – đang lau dọn ly tách. Chị Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt chị lướt qua anh, rồi bỗng sáng bừng lên một cách ngạc nhiên.
"Ôi, Hoàng Minh!" Chị Mai thốt lên, giọng nói đầy vẻ thân thiện và nhiệt tình, đúng như tính cách của chị. "Lâu quá rồi mới thấy cháu ghé quán. Chị cứ tưởng cháu quên quán rồi chứ!"
Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thành. "Chào chị Mai. Vâng, đúng là lâu rồi cháu mới có dịp ghé lại. Cháu cũng bận công việc quá."
Chị Mai đặt chiếc khăn xuống, ánh mắt chị lấp lánh sự vui mừng. "Bận mấy thì bận cũng phải dành chút thời gian cho bản thân chứ, cháu. Chị thấy cháu trông khác hẳn đấy, trưởng thành hơn nhiều." Chị Mai nhìn anh một cách đánh giá, như thể chị có thể nhìn thấy được những thay đổi sâu sắc bên trong anh. "Thế nào, vẫn dùng như cũ chứ? Cà phê đen đá không đường, phải không?"
Hoàng Minh gật đầu, trong lòng dâng lên một chút ấm áp. "Vâng, chị. Cháu vẫn dùng như cũ." Anh chợt nhận ra, có những thói quen vẫn còn đó, không thay đổi theo thời gian, như một sợi dây liên kết vô hình với quá khứ. Anh cảm thấy thoải mái hơn một chút khi Chị Mai vẫn nhớ món đồ uống của mình, như một phần của sự liên tục trong dòng chảy cuộc đời.
"Được rồi, cháu chờ chị một lát nhé." Chị Mai vui vẻ quay lại pha chế. Hoàng Minh gật đầu, đưa mắt tìm một chỗ ngồi. Anh không muốn ngồi ở những vị trí quá lộ liễu, cũng không muốn quá khuất. Anh muốn một nơi có thể quan sát, nhưng cũng đủ riêng tư để anh có thể tiếp tục những suy nghĩ của mình. Ánh mắt anh lướt qua những chiếc bàn trống, qua những người khách đang say sưa với cuốn sách hay chiếc laptop của họ. Bất giác, ánh mắt anh dừng lại ở một góc quen thuộc, nơi ánh sáng chiều tà hắt vào dịu dàng, tạo thành một vệt vàng ấm áp trên nền gỗ. Một góc quán mà trước đây, anh và Lâm An vẫn hay ngồi. Một góc quán mà anh luôn nhớ đến mỗi khi nghĩ về "Ký Ức Đọng".
***
Khi tầm mắt Hoàng Minh lướt đến góc quán quen thuộc đó, trái tim anh như hẫng đi một nhịp. Toàn bộ thế giới xung quanh dường như ngừng quay, tiếng nhạc Jazz du dương bỗng trở nên xa xăm, mờ ảo. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây bỗng chói chang lạ thường, như cố tình làm nổi bật hình bóng đang ngồi đó.
Lâm An.
Cô đang ngồi đó, ở đúng vị trí mà anh vẫn nhớ, nơi ánh sáng chiều tà hắt vào dịu dàng qua khung cửa sổ lá sách gỗ, vẽ nên một vệt sáng ấm áp trên mái tóc dài mềm mại của cô. Một cuốn sách bìa cổ điển đặt hờ trên bàn, một tách trà hương nhài bốc khói nghi ngút bên cạnh. Ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ, dường như đang nhìn ngắm một điều gì đó rất xa xăm, rất đỗi mơ màng. Vẻ bình yên, thanh thoát trên gương mặt cô khiến Hoàng Minh bất ngờ đến sững sờ. Anh gần như quên mất cách hít thở, lồng ngực anh bỗng trở nên nặng nề, như thể có một tảng đá vô hình đè nén.
Anh nhớ Lâm An của ba năm trước, một cô gái nhạy cảm, đôi khi mang nét u buồn ẩn giấu trong đôi mắt to tròn. Anh nhớ những lần cô ấy nhìn anh với ánh mắt mong chờ, với sự thất vọng không nói thành lời. Nhưng Lâm An của hiện tại, dù vẫn giữ nguyên những nét đẹp thanh tú ấy, lại toát ra một thứ khí chất khác hẳn. Đó là vẻ bình yên tĩnh lặng, một sự độc lập mạnh mẽ mà anh chưa từng thấy ở cô. Cô không còn là cô gái luôn chờ đợi, luôn hy vọng vào một điều gì đó từ người khác. Cô đã trở thành một ngư���i phụ nữ tự tại, vững vàng, như một bông hoa đã tìm thấy ánh nắng của riêng mình để nở rộ.
*Lâm An... Cô ấy ở đây?* Câu hỏi vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh, nhưng anh không thể thốt ra thành lời. Cảm giác bàng hoàng, bất ngờ xen lẫn một chút hoài niệm và bối rối dâng lên trong anh. Chiếc ly cà phê đen đá không đường trên tay anh bỗng trở nên lạnh toát, nhưng anh không cảm nhận được điều đó. Tất cả giác quan của anh đều tập trung vào hình bóng quen thuộc nhưng đầy xa lạ ấy. Anh đứng sững giữa lối đi, như một bức tượng, không thể nhúc nhích.
Hàng ngàn câu hỏi xẹt qua đầu anh. Cô ấy đến đây một mình sao? Cô ấy có thay đổi nhiều không? Cô ấy đang nghĩ gì? Và điều quan trọng nhất: cô ấy có nhận ra anh không? Anh đã chuẩn bị cho việc gặp lại Lâm An, nhưng không phải trong hoàn cảnh này, không phải ở nơi đây, và không phải với một Lâm An bình yên đến vậy. Anh đã từng nghĩ rằng, nếu có gặp lại, có lẽ cô ấy sẽ vẫn còn mang một chút u buồn của những ký ức cũ. Nhưng không, cô ấy đã vượt qua. Cô ấy đã tìm thấy sự an nhiên.
Độc thoại nội tâm của Hoàng Minh vang lên không ngớt. *Thật trùng hợp... Hay là định mệnh?* Anh không tin vào định mệnh, anh là một người lý trí, tin vào logic và sự sắp đặt của con người. Nhưng khoảnh khắc này, anh không thể giải thích được sự tình cờ đến ngỡ ngàng này. Nó như một cú va chạm đột ngột, đánh thức tất cả những gì anh đã cố gắng chôn vùi, hoặc nghĩ rằng mình đã hoàn toàn chấp nhận.
Anh nhớ lại những lời anh đã tự hứa với chính mình ở cuối con hẻm. Rằng anh đã sẵn sàng đối diện với quá khứ, rằng anh đã trưởng thành hơn. Nhưng giờ đây, đứng trước Lâm An, sự tự tin ấy bỗng lung lay. Anh cảm thấy một chút áp lực, một chút ngượng ngùng dâng lên. Anh không biết phải nói gì, phải làm gì. Ba năm trôi qua, anh đã học được cách lắng nghe bản thân, học được cách thấu hiểu cảm xúc của người khác. Nhưng đối với Lâm An, người đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh, mọi lý thuyết dường như trở nên vô nghĩa.
Cô ấy vẫn chưa nhận ra anh. Ánh mắt cô vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, mơ màng, thanh thoát. Hoàng Minh có thể nhìn thấy rõ đường nét thanh tú trên gương mặt cô, mái tóc dài óng ả buông lơi, bờ vai nhỏ nhắn nhưng đầy kiên cường. Anh chợt nhớ đến những lúc cô ấy ngồi như vậy, lặng lẽ, một mình, khi anh vùi đầu vào công việc. Anh nhớ những tin nhắn không hồi đáp, những lần chờ đợi vô vọng. Nhưng giờ đây, cô không còn vẻ chờ đợi ấy nữa. Cô chỉ đơn thuần là đang sống trọn vẹn trong khoảnh khắc của chính mình.
Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng Hoàng Minh. Một chút tiếc nuối cho những gì đã qua, một chút ngưỡng mộ cho sự trưởng thành của cô, và một chút bối rối cho tình huống hiện tại. Anh biết rằng anh không thể cứ đứng mãi như vậy. Anh cần phải hành động, phá vỡ sự im lặng này. Nhưng làm thế nào để bắt đầu? Làm thế nào để nói chuyện với một người mà anh đã từng rất thân thuộc, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ đến vậy?
Chiếc ly cà phê trong tay anh nặng trịch, như chứa đựng tất cả những cảm xúc đang hỗn độn trong lòng anh. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, và trong một khoảnh khắc, anh có cảm giác như mình đang nhìn thấy một vực sâu, nơi chứa đựng tất cả những ký ức mà anh đã "quên" hoặc đã hiểu sai. Cuộc gặp gỡ tình cờ này, anh linh cảm, sẽ là khởi đầu cho một điều gì đó lớn hơn, một hành trình mà anh chưa từng nghĩ tới, một hành trình đối diện với những sự thật mà anh đã né tránh quá lâu.
***
Chị Mai, sau khi đặt ly cà phê đen đá không đường của Hoàng Minh lên quầy, quay lại và nhận thấy sự bất động của anh. Chị nhìn theo ánh mắt anh, rồi khẽ "À" một tiếng đầy ẩn ý, như thể chị đã hiểu ra mọi chuyện. Tiếng chuông gió lại khẽ rung rinh khi một vị khách khác bước vào, và chính âm thanh ấy đã khiến Lâm An khẽ quay đầu.
Ánh mắt cô vô tình chạm phải Hoàng Minh.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, căng như dây đàn, nhưng cũng dường như vô tận. Cả hai đều bất ngờ. Hoàng Minh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn một nhịp, một cảm giác nóng bừng lan tỏa khắp khuôn mặt. Lâm An, sau một giây ngạc nhiên nhỏ nhoi, nhanh chóng che giấu cảm xúc của mình. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ điềm đạm, thanh thoát, nhưng Hoàng Minh có thể thấy một tia dao động rất nhỏ, một sự thoáng qua trong đôi mắt to tròn, long lanh của cô. Nó như một gợn sóng rất khẽ trên mặt hồ phẳng lặng, đủ để anh nhận ra, nhưng cũng đủ nhanh để tan biến.
Hoàng Minh là người phá vỡ sự im lặng. Giọng anh hơi ngập ngừng, mang theo một chút bối rối không thể che giấu. "Chào An."
Lâm An nhìn anh. Đôi môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười xã giao rất nhẹ, gần như không rõ. Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng mang một chút lạnh nhạt, một sự giữ khoảng cách rõ ràng. "Chào anh Minh. Trùng hợp quá."
Hoàng Minh gật đầu, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh cảm thấy bản thân đang cố gắng thể hiện sự tự tin và trưởng thành mà anh đã vun đắp suốt ba năm qua, nhưng trong lòng vẫn có một chút lúng túng. "Ừ... Anh không ngờ lại gặp em ở đây." Anh tự hỏi, liệu cô có đến đây thường xuyên không, hay đây cũng chỉ là một sự tình cờ như anh.
Lâm An khẽ nhún vai, ánh mắt cô lướt qua ly cà phê trên tay anh, rồi lại quay về nhìn anh, như thể đang đánh giá, đang thăm dò. "Anh vẫn thích quán này nhỉ?" Câu hỏi của cô không mang theo ý trách móc, mà chỉ là một sự quan sát đơn thuần, nhưng lại khiến Hoàng Minh cảm thấy có chút chột dạ. Nó gợi nhắc anh về những điều anh đã bỏ lỡ, về những thói quen mà anh đã từng chia sẻ với cô.
Hoàng Minh bước thêm vài bước, tiến lại gần bàn của Lâm An. Anh đặt ly cà phê đen đá của mình xuống một chiếc bàn trống gần đó, không dám lại gần cô quá mức, nhưng cũng không muốn đứng quá xa. Không khí giữa họ bỗng trở nên đặc quánh, tràn ngập những điều chưa nói, những câu chuyện đã cũ và những cảm xúc mới. Cả hai đều cố gắng nở một nụ cười xã giao, nhưng trong ánh mắt của họ, Hoàng Minh thấy sự tò mò, sự ngượng ngùng, và một chút gì đó ẩn sâu hơn, mà anh chưa thể gọi tên.
Hoàng Minh nhìn Lâm An, mái tóc cô vẫn dài, mềm mại, nhưng giờ đây nó dường như được chải chuốt gọn gàng hơn, tôn lên vẻ thanh thoát của gương mặt trái xoan. Cô mặc một chiếc váy màu xanh pastel dịu dàng, đơn giản nhưng tinh tế, đúng với phong cách nhẹ nhàng, nữ tính mà anh vẫn nhớ, nhưng lại có thêm chút gì đó của sự tự tin, độc lập. Vẻ ngoài của cô toát lên sự bình yên, không còn nét u buồn ẩn giấu như trước. Anh nhớ lời Ông Hùng đã nói về sự "trưởng thành" trong cách nhìn nhận con người, và anh bỗng thấy điều đó thật rõ ràng ở Lâm An. Cô ấy đã thực sự trưởng thành, không chỉ về ngoại hình mà còn cả về khí chất.
"Em... vẫn khỏe chứ?" Hoàng Minh hỏi, giọng anh đã bớt đi phần nào sự ngập ngừng ban đầu, cố gắng tạo ra một cuộc đối thoại bình thường nhất có thể.
Lâm An nhẹ nhàng gật đầu. "Em vẫn ổn, cảm ơn anh. Anh thì sao?"
"Anh cũng vậy," Hoàng Minh đáp. Anh cảm thấy khó xử với những câu hỏi xã giao này. Chúng quá hời hợt, không thể chạm đến những gì đang thực sự diễn ra giữa họ. Anh muốn hỏi nhiều hơn, muốn biết về cuộc sống của cô, về những gì cô đã làm suốt ba năm qua, nhưng anh biết, anh không có quyền làm điều đó. Và cô ấy cũng không cho anh cảm giác rằng cô muốn chia sẻ.
Anh nhận thấy một lớp phòng thủ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết trong ánh mắt Lâm An. Cô không tỏ ra giận dỗi, không oán trách, nhưng cũng không mở lòng. Cô duy trì một khoảng cách an toàn, như thể cô đã học được cách bảo vệ chính mình khỏi những tổn thương không đáng có. Điều này càng làm Hoàng Minh nhận ra rằng, Lâm An của hiện tại đã không còn là cô gái mà anh đã từng biết. Cô đã vượt qua, đã mạnh mẽ hơn.
Sự ngượng ngùng tiếp tục bao trùm không gian giữa họ. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, tiếng ly tách vẫn va chạm khẽ khàng, nhưng trong không khí lại có một sự căng thẳng ngầm, một sự tò mò không nói thành lời. Hoàng Minh nhìn vào ánh mắt của Lâm An, và anh biết, cuộc gặp gỡ tình cờ này sẽ không chỉ dừng lại ở những lời chào hỏi xã giao. Nó là khởi đầu cho một hành trình đối diện với những phần ký ức mà anh đã "quên" hoặc hiểu sai, một hành trình mà anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải bước vào.
Vẻ bình yên và độc lập của Lâm An càng khắc sâu vào tâm trí Hoàng Minh. Cô ấy đã không còn mong chờ anh, không còn phụ thuộc vào anh. Cô ấy đã tìm thấy sự bình yên của riêng mình. Và chính sự bình yên ấy, lại là lời nhắc nhở mạnh mẽ nhất về những gì anh đã từng bỏ lỡ, về những gì anh đã không thể mang lại cho cô. Sự ngượng ngùng ban đầu này, anh linh cảm, chỉ là khúc dạo đầu cho một cuộc đối thoại sâu sắc hơn, nơi những vết nứt trong ký ức của họ sẽ bắt đầu lộ diện, từng chút một. Và anh, dù còn chút bối rối, nhưng đã sẵn sàng để lắng nghe, để đối mặt, và để thực sự thấu hiểu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.