Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 242: Những Mảnh Vỡ Ký Ức: Khi Lời Kể Thành Nỗi Đau

Ngày mới đã trôi qua trong một màn sương mờ ảo của sự ngờ vực và bất an. Hoàng Minh không thể tập trung vào bất cứ điều gì, những con số trên màn hình máy tính nhảy múa vô nghĩa trước mắt anh, những cuộc họp trở thành những chuỗi âm thanh lùng bùng không đọng lại chút ý nghĩa nào. Lời buộc tội của Lâm An, cùng với hình ảnh chiếc cốc vỡ, cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh như một điệp khúc ám ảnh. Anh đã cố gắng tìm kiếm, đào bới trong ngăn tủ ký ức của mình, nhưng mọi thứ anh tìm thấy chỉ là những mảnh ghép sáng sủa, những hình ảnh yên bình, không hề có bóng dáng của nỗi đau hay sự bỏ rơi mà cô đã nhắc đến. Cái cảm giác trống rỗng, cô đơn sau cuộc điện thoại với Trần Long càng khiến anh nhận ra rằng đây không phải là một vấn đề có thể bỏ qua. Anh cần phải đối mặt. Anh cần phải hiểu.

Chiều tà buông xuống, mang theo một làn gió se lạnh từ phía sông. Hoàng Minh đứng trước gương, chỉnh lại chiếc áo sơ mi màu xám than. Đôi mắt anh sâu hơn thường lệ, ẩn chứa một sự mệt mỏi và lo lắng mà anh hiếm khi biểu lộ. Anh quyết định gặp Lâm An, không phải để tranh cãi, mà để lắng nghe. Một phần trong anh vẫn muốn bảo vệ ký ức của mình, muốn chứng minh rằng anh không phải là kẻ vô tâm đến vậy. Nhưng một phần khác, yếu ớt hơn, đang run rẩy trước khả năng rằng anh đã thật sự quên đi những điều quan trọng nhất.

Anh lái xe đến Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi mà từng góc nhỏ đều in dấu kỷ niệm của cả hai. Con đường quen thuộc giờ đây mang một vẻ lạ lẫm, như thể nó đã thay đổi, hoặc chính anh là người đã thay đổi. Khi anh bước vào, tiếng chuông gió khẽ ngân vang, hòa cùng giai điệu Jazz Blue du dương, trầm buồn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ và thoang thoảng mùi hoa nhài từ ban công, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa đầy hoài niệm. Anh nhìn quanh, và rồi ánh mắt dừng lại ở một góc quen thuộc, nơi Lâm An đã ngồi đó, đợi anh.

Cô ngồi quay lưng về phía cửa, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại xõa ngang vai. Cô mặc một chiếc áo blouse màu xanh nhạt, trông thật dịu dàng và tĩnh lặng, như một bức tranh phác họa nỗi buồn ẩn giấu. Khi Hoàng Minh bước đến gần, cô khẽ quay đầu lại. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên một tia nhìn khó tả – có sự kiên định, có chút mệt mỏi, và cả một nỗi thất vọng rất cũ.

"Chào anh." Lâm An cất tiếng, giọng cô nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, không một chút run rẩy nào, như thể cô đã lường trước được cuộc gặp gỡ này.

Hoàng Minh kéo ghế đối diện, ngồi xuống. Tiếng ghế ma sát với sàn nhà khô khốc đến lạ trong không gian tĩnh mịch của quán. Anh đưa tay vuốt tóc, một thói quen khi anh cảm thấy bối rối hay căng thẳng. Ánh mắt anh cố gắng tìm kiếm một điểm tựa nào đó trong đôi mắt cô, nhưng cô giữ một khoảng cách vô hình, một bức tường cảm xúc khó lòng chạm tới.

"Anh... anh đã suy nghĩ về những gì em nói." Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh khẽ khàng, ngập ngừng, hoàn toàn không còn sự dứt khoát thường thấy. "Anh muốn hiểu rõ hơn." Anh muốn nói rằng anh muốn hiểu những gì đã xảy ra, muốn hiểu tại sao ký ức của họ lại khác biệt đến thế, nhưng câu chữ cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh tự thấy mình yếu đuối lạ thường trước cái nhìn bình tĩnh nhưng đầy ẩn ý của cô.

Lâm An đặt tách cà phê xuống bàn, tiếng sứ va vào nhau khô khốc. Cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, ánh mắt không hề né tránh. Có một sự lạnh nhạt bao phủ lấy cô, không phải là sự tức giận bùng nổ như đêm qua, mà là một sự thất vọng đã chai sạn theo thời gian. "Anh muốn hiểu, hay anh muốn anh nhớ được những gì anh tin là sự thật?" Cô hỏi, giọng điệu không chút gợn sóng, nhưng câu hỏi lại như một lưỡi dao sắc bén cứa vào lớp vỏ bọc lý trí của Hoàng Minh.

Hoàng Minh giật mình. Anh không ngờ cô lại nói thẳng thừng đến vậy. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Anh... anh muốn biết sự thật." Anh cố gắng đáp lại, nhưng sự bối rối hiện rõ trên nét mặt. Anh muốn biết sự thật, nhưng sự thật đó có thể là gì khi ký ức của anh hoàn toàn không khớp với những gì cô kể? Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm mà anh không biết liệu mình có thể bước qua hay không.

Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo sức nặng của bao nhiêu năm tháng. "Vậy thì hãy bắt đầu từ những gì anh đã quên." Cô bắt đầu, giọng cô vẫn đều đều, không cao không thấp, nhưng từng lời nói lại như những viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa trong tâm trí Hoàng Minh. "Anh nhớ không, cái đêm sinh nhật năm đó, khi anh nói bận việc, em đã chờ anh ở..."

Hoàng Minh nhíu mày. Đêm sinh nhật. Anh nhớ đêm sinh nhật cô. Anh đã có một dự án quan trọng, anh không thể đến dự buổi tiệc nhỏ bạn bè cô tổ chức. Anh đã rất áy náy. "Anh nhớ đêm đó anh có gọi điện cho em, và anh đã gửi quà đến sau đó." Anh cắt lời cô, cố gắng lắp ghép ký ức của mình. Anh nhớ mình đã đích thân chọn một món quà rất ý nghĩa và gửi chuyển phát nhanh đến cô ngay trong ngày sinh nhật. Anh tin mình đã làm đủ để cô cảm thấy được quan tâm. "Anh đã xin lỗi em rất nhiều, An. Anh nhớ em nói không sao mà."

Lâm An nhìn anh, một nụ cười buồn bã thoáng qua trên môi. "Anh nhớ anh đã xin lỗi, và em nói không sao. Nhưng anh có nhớ em đã chờ anh ở đâu không? Anh có nhớ em đã chờ bao lâu không?" Cô dừng lại, nhấp một ngụm cà phê, rồi tiếp tục, ánh mắt xa xăm như đang nhìn lại một thước phim cũ. "Em đã chờ anh ở quán cà phê 'Góc Phố', nơi chúng ta gặp nhau lần đầu. Anh nói anh sẽ cố gắng đến, dù chỉ là năm phút. Em đã chờ từ bảy giờ tối đến mười hai giờ đêm, một mình. Em gọi điện, nhắn tin, anh không trả lời. Em đã nghĩ anh bận thật, em đã tự an ủi mình. Nhưng rồi, khi quán đóng cửa, em vẫn ngồi đó, co ro trên chiếc ghế đá trước cửa, cho đến khi trời gần sáng."

Hoàng Minh cứng người. Anh chưa bao giờ biết điều đó. Anh chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh Lâm An ngồi một mình trong đêm tối, chờ đợi anh. Trong ký ức của anh, anh đã xin lỗi, cô đã chấp nhận, và mọi chuyện đã qua. Anh chỉ nhớ mình đã bận rộn với dự án, đã gửi quà, đã gọi điện. Ký ức của anh là một bức tranh hoàn chỉnh, nhưng nó lại thiếu đi một nửa bầu trời. "Anh... anh không hề biết. Em chưa bao giờ nói với anh chuyện đó." Anh nói, giọng anh lạc đi, có chút tức giận với chính bản thân mình vì sự thiếu sót khủng khiếp này.

"Em nói rồi chứ, Minh. Em đã nói rồi." Lâm An khẽ lắc đầu, ánh mắt cô đầy vẻ mệt mỏi. "Em đã nói, nhưng có lẽ anh không nghe. Hoặc anh nghe, nhưng anh không hiểu." Cô đặt tách cà phê xuống, hai tay đan vào nhau trên bàn, ngón tay khẽ siết chặt. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, nhưng trong tai Hoàng Minh, nó biến thành một bản nhạc tang thương, một điệu buồn không lời. Anh nhìn cô, nhìn thấy những đường nét mệt mỏi dưới đôi mắt cô, một sự u buồn mà anh chưa từng nhận ra trong suốt những năm tháng họ bên nhau. Anh đã bỏ lỡ điều gì? Anh đã nhìn thấy gì? Hay anh chỉ nhìn thấy những gì anh muốn thấy?

Cảnh vật xung quanh như mờ dần đi, chỉ còn lại hai người họ và những mảnh vỡ ký ức đang va đập. Hoàng Minh cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong đầu. Anh nhớ cô vui vẻ khi nhận được quà, nhớ những lời cô nói "không sao đâu anh". Anh đã nghĩ mọi chuyện ổn. Anh đã nghĩ cô mạnh mẽ. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng phía sau những lời "không sao" đó, có thể là một đêm dài cô độc và những giọt nước mắt lặng lẽ. Anh cảm thấy một sự bất an lớn dần trong lòng, một cảm giác rằng nền móng ký ức của anh đang bị lung lay dữ dội.

"Anh không tin mình lại có thể quên đi một chuyện như vậy." Hoàng Minh thì thầm, như thể đang nói với chính mình hơn là với Lâm An. Anh là một người lý trí, có trí nhớ tốt. Làm sao anh có thể quên đi sự đau khổ của người mình yêu? Hay anh đã vô thức chọn cách quên đi nó, để giữ cho ký ức của mình luôn yên bình, luôn không tì vết? Câu hỏi đó như một mũi kim châm vào tâm trí anh, gây ra một nỗi đau âm ỉ.

Lâm An chỉ im lặng nhìn anh. Ánh mắt cô không còn sự chất vấn gay gắt, mà thay vào đó là một sự chấp nhận buồn bã. Cô biết anh không tin, không phải vì anh cố ý phủ nhận, mà vì ký ức của anh thật sự không chứa đựng những mảnh ghép đó. Đó là điều đau đớn nhất. Cô đã cố gắng rất nhiều để kể, để anh hiểu, nhưng có lẽ, việc hiểu và việc nhớ là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Không khí trong quán cà phê càng lúc càng đặc quánh. Ánh sáng chiều tà đã nhạt dần, nhường chỗ cho ánh đèn vàng dịu của quán. Ngoài cửa sổ, những tán cây khẽ lay động trong gió, tạo nên những bóng hình chập chờn trên vỉa hè. Mùi hoa nhài từ ban công thoảng vào, mang theo một chút vị ngọt ngào, nhưng lại càng làm tăng thêm sự day dứt trong lòng Hoàng Minh. Anh cảm thấy mình đang lạc vào một mê cung, nơi những lối đi quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, nơi những câu chuyện anh tưởng chừng đã thuộc lòng lại bị viết lại bằng một thứ ngôn ngữ khác.

Lâm An đưa tay lên cổ tay mình, khẽ chạm vào một chiếc đồng hồ bạc mảnh mai. Đôi mắt cô lại chùng xuống, ánh nhìn xa xăm, như đang chìm đắm trong một khoảng không vô định. "Chiếc đồng hồ anh tặng em..." Cô bắt đầu, giọng cô chùng xuống, mang theo một nỗi niềm sâu thẳm. "Anh nhớ anh tặng nó vì lý do gì không? Em nhớ, đó là sau ba tháng anh hoàn toàn lặn mất tăm, không một tin nhắn, không một cuộc gọi... Em đã nghĩ mình không còn ý nghĩa gì với anh nữa."

Hoàng Minh khẽ giật mình. Chiếc đồng hồ đó. Anh nhớ nó rất rõ. Một món quà anh đã tự tay chọn lựa, khắc tên cô lên mặt sau. Trong ký ức của anh, anh tặng nó vào dịp sinh nhật cô, đúng vào thời điểm anh đang bận rộn với dự án lớn, nhưng anh vẫn muốn cô biết anh luôn nghĩ về cô. Anh đã nghĩ đó là một cử chỉ lãng mạn, một lời khẳng định tình yêu của anh. "Không, anh nhớ anh tặng nó vào dịp sinh nhật em, lúc đó anh bận một dự án lớn... nhưng anh vẫn luôn nghĩ về em." Anh vội vàng phản bác, cố gắng bảo vệ phiên bản ký ức của mình, phiên bản mà anh tin rằng mình đã yêu cô một cách chân thành, dù đôi khi có vụng về. "Anh đã muốn nó là một món quà đặc biệt, để em luôn nhớ đến anh dù anh có bận đến đâu."

Lâm An khẽ cười nhạt. Một nụ cười đầy xót xa, không có chút niềm vui nào. "Anh nghĩ là nghĩ, còn em thì chờ và khóc." Cô nói, giọng cô trở nên nghẹn ngào hơn, nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh. "Em chờ tin nhắn của anh, chờ một lời hỏi thăm, chờ sự xuất hiện của anh. Ba tháng trời, mỗi ngày trôi qua đều là một gánh nặng. Em tự hỏi mình đã làm gì sai, liệu anh có còn yêu em không. Em đã trải qua bao nhiêu đêm mất ngủ, bao nhiêu lần nước mắt rơi xuống gối, tự mình đối diện với nỗi sợ hãi bị bỏ rơi. Anh chỉ nhớ anh đã 'nghĩ về em' và rồi 'tặng quà'. Anh có biết, khi anh xuất hiện trở lại, cầm trên tay chiếc hộp quà đó, em đã cảm thấy thế nào không? Em đã cảm thấy như mình vừa được cứu vớt khỏi một đại dương lạnh giá, nhưng đồng thời cũng cảm thấy mình thật ngốc nghếch, thật đáng thương."

Hoàng Minh cúi đầu. Anh không thể nhìn vào đôi mắt cô lúc này. Những lời của cô như những nhát dao sắc bén, từng nhát, từng nhát một, cứa vào cái gọi là "ký ức bình yên" của anh, xé toạc nó ra thành những mảnh vụn không thể chắp vá. Ba tháng lặn mất tăm? Anh không thể nhớ nổi một khoảng thời gian dài như vậy mà anh lại không liên lạc với cô. Anh chỉ nhớ những cuộc gọi ngắn ngủi, những tin nhắn hỏi thăm, những lời động viên mà anh tin rằng anh đã gửi đi. Anh nhớ mình đã rất bận, nhưng không đến mức hoàn toàn cắt đứt liên lạc. Hay anh đã làm vậy mà không hề hay biết? Hay anh đã tự lừa dối mình?

"Nhưng anh... anh không hề nhớ những chuyện đó..." Hoàng Minh thì thầm, giọng anh lạc đi, yếu ớt đến đáng thương. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự bất lực và hoang mang nhìn Lâm An. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ mệt mỏi, như thể anh vừa trải qua một trận chiến nội tâm dữ dội. Anh không còn sự điềm đạm, vững chãi thường thấy. Anh cảm thấy như mình đang bị lột trần, đứng trơ trọi giữa một sự thật mà anh không muốn tin. Anh đã nghĩ rằng tình yêu của họ tuy không mãnh liệt, nhưng ít nhất cũng là yên bình, là dịu êm. Nhưng những gì Lâm An kể lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, một câu chuyện đầy nước mắt, nỗi sợ hãi và sự cô độc.

Lâm An thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Sự thất vọng dâng lên trong đôi mắt cô, nhưng không còn là sự tức giận bùng nổ, mà là một nỗi buồn sâu sắc, chấp nhận. Cô biết, anh sẽ không bao giờ có thể nhớ được những điều đó. Bởi vì trong ký ức của anh, những khoảnh khắc đó chưa từng tồn tại. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười đón nhận món quà của anh, nhưng anh quên mất những lúc cô đã chờ đợi, đã khóc một mình. Và cô, cô nhớ những lúc cô đau, nhưng đôi khi cũng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng theo cách của riêng anh, dù cách đó không bao giờ chạm tới được cô.

Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, như một lời thì thầm của quá khứ. Mùi cà phê và hoa nhài vẫn vương vấn, nhưng giờ đây chúng chỉ gợi lên một cảm giác day dứt, một sự tiếc nuối không thể gọi thành tên. Hoàng Minh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay Lâm An, chiếc đồng hồ anh đã tặng, với cái tên cô được khắc tinh xảo. Trong mắt anh, nó là biểu tượng của tình yêu, của sự quan tâm. Nhưng trong mắt cô, nó là kỷ vật của một nỗi đau, một sự chờ đợi mỏi mòn. Chiếc đồng hồ ấy, mang hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, như chính mối tình của họ. Anh cảm thấy một lỗ hổng lớn đang hình thành trong tâm hồn mình, một lỗ hổng mà anh không biết liệu mình có thể lấp đầy được hay không. Sự thật về ký ức của Lâm An đang dần xé nát cái thế giới bình yên mà anh đã tự xây dựng cho chính mình, và anh cảm thấy mình đang chìm sâu hơn vào một cảm giác khó chịu, một sự hoang mang không lối thoát.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free