Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 243: Phản Kháng Ký Ức Bình Yên
Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, như một lời thì thầm của quá khứ. Mùi cà phê và hoa nhài vẫn vương vấn, nhưng giờ đây chúng chỉ gợi lên một cảm giác day dứt, một sự tiếc nuối không thể gọi thành tên. Hoàng Minh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay Lâm An, chiếc đồng hồ anh đã tặng, với cái tên cô được khắc tinh xảo. Trong mắt anh, nó là biểu tượng của tình yêu, của sự quan tâm. Nhưng trong mắt cô, nó là kỷ vật của một nỗi đau, một sự chờ đợi mỏi mòn. Chiếc đồng hồ ấy, mang hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, như chính mối tình của họ. Anh cảm thấy một lỗ hổng lớn đang hình thành trong tâm hồn mình, một lỗ hổng mà anh không biết liệu mình có thể lấp đầy được hay không. Sự thật về ký ức của Lâm An đang dần xé nát cái thế giới bình yên mà anh đã tự xây dựng cho chính mình, và anh cảm thấy mình đang chìm sâu hơn vào một cảm giác khó chịu, một sự hoang mang không lối thoát.
Lâm An đã rời đi. Cánh cửa gỗ màu xanh ngọc khẽ khàng đóng lại, để lại sau lưng Hoàng Minh một khoảng trống lạnh lẽo hơn cả cái ghế cô vừa ngồi. Tiếng chuông gió rung rinh một hồi rồi cũng im bặt, như nuốt chửng nốt chút âm thanh cuối cùng của cuộc đối thoại vừa rồi. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, ánh mắt dán chặt vào khoảng không nơi cô vừa hiện diện. Bàn tay anh nắm chặt, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Từng lời, từng lời của Lâm An như những mũi kim sắc nhọn, găm thẳng vào vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây đắp bấy lâu. Anh đã nghĩ rằng mình có thể đối diện với mọi chuyện một cách điềm tĩnh, phân tích và lý giải. Nhưng không, những gì Lâm An vừa kể đã vượt ra ngoài mọi logic, mọi giới hạn mà anh có thể chấp nhận.
Ba tháng trời, cô đã khóc một mình? Ba tháng trời, cô đã chờ đợi trong vô vọng? Anh không thể tin nổi. Trong ký ức của anh, khoảng thời gian đó đúng là anh rất bận rộn với dự án lớn, nhưng anh vẫn luôn giữ liên lạc. Anh nhớ những tin nhắn hỏi thăm ngắn gọn, những cuộc gọi vội vàng vào đêm khuya, những lời động viên vụng về nhưng chân thành. Anh đã nghĩ rằng cô hiểu cho công việc của anh, hiểu rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Anh đã nghĩ rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua giai đoạn khó khăn đó. "Mình đã làm gì sai chứ?" Câu hỏi ấy vang vọng trong đầu anh, không phải là một sự tự vấn, mà là một sự phản kháng. Anh cảm thấy bị oan ức, như thể cô đang cố tình bóp méo sự thật, tô vẽ thêm những gam màu bi kịch vào một câu chuyện vốn dĩ rất đỗi bình thường.
Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, và thoảng hương hoa nhài từ ban công giờ đây không còn mang lại sự dễ chịu, mà như đang bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. Tiếng nhạc Jazz du dương, lẽ ra phải xoa dịu tâm hồn, lại biến thành một bản nhạc buồn thảm, từng nốt ngân lên như đang chế giễu sự ngây thơ của anh. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng không còn ấm áp, mà chỉ phơi bày sự trống rỗng đến cùng cực của tâm hồn Hoàng Minh lúc này. Anh gục đầu xuống bàn, mái tóc cắt gọn gàng giờ đây rối bời trong tâm trí. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm, lục lọi trong từng ngóc ngách ký ức, mong muốn tìm thấy một mảnh ghép nào đó, dù chỉ là nhỏ nhất, để giải thích cho những lời buộc tội của Lâm An. Nhưng không, những gì anh thấy chỉ là những khoảnh khắc bình yên, những nụ cười, những cái nắm tay, những buổi hẹn hò mà anh đã trân trọng. Anh nhớ rõ đã tặng cô chiếc đồng hồ đó vào đúng dịp sinh nhật, sau khi dự án tạm lắng xuống một chút, như một lời xin lỗi cho sự thiếu quan tâm. Anh đã thấy cô cười, thấy cô vui vẻ đeo nó lên cổ tay. "Cô ấy đã giả vờ sao?" Ý nghĩ đó vụt qua, nhưng ngay lập tức bị anh gạt bỏ. Không, Lâm An không phải người như vậy. Vậy thì điều gì đã xảy ra?
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt đã kiên định hơn, dù vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi. Anh không thể để những lời nói của Lâm An làm lung lay cái nền tảng ký ức mà anh đã xây dựng bấy lâu. Anh tin vào những gì anh nhớ. Anh tin rằng mối tình của họ, dù kết thúc, nhưng đã diễn ra một cách êm đẹp, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, một chiếc đồng hồ khác, đơn giản và thực dụng. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, anh đã từng nghe Lâm An nói câu này. Nhưng anh không thể chấp nhận rằng phiên bản của anh lại sai lệch đến mức anh trở thành một kẻ vô tâm, một kẻ đã gây ra nỗi đau mà không hay biết.
"Không, không phải như vậy," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc. "Mọi thứ đã rất ổn mà. Chúng ta chia tay vì không hợp, vì khoảng cách, vì những mục tiêu khác nhau. Chứ không phải vì em đã khóc một mình, không phải vì anh đã bỏ rơi em." Anh tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. Nhưng sâu thẳm bên trong, một vết nứt đã hình thành. Một cảm giác khó chịu len lỏi, một nỗi sợ hãi mơ hồ về một sự thật mà anh không muốn đối mặt. Anh gọi tính tiền, giọng nói trầm ổn, cố gắng giấu đi sự hỗn loạn trong tâm trí. Người phục vụ, một cô gái trẻ với mái tóc tết gọn gàng, khẽ gật đầu, đặt hóa đơn xuống. Hoàng Minh đưa thẻ, ánh mắt vẫn lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều muộn đang dần buông xuống. Thành phố vẫn ồn ào, tấp nập, nhưng trong quán cà phê này, thời gian như ngừng lại. Chỉ có anh là đang vật lộn với những mảnh ký ức vụn vỡ.
Khi rời khỏi quán, không khí se lạnh của buổi chiều muộn bao trùm lấy anh. Anh hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ hôm trước vẫn còn vương vấn đâu đó, hòa lẫn với mùi xăng xe và khói bụi. Bước chân anh vững vàng hơn, như thể anh đang cố gắng khẳng định lại sự kiểm soát của mình. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng không còn là sự hoang mang tột độ như khi Lâm An còn ngồi đối diện. Thay vào đó, là một sự bực dọc ngấm ngầm, một cảm giác bị thách thức. Anh không thể tin rằng cô lại có thể nhớ về mối tình của họ theo một cách bi thảm đến vậy. Anh đã làm tất cả những gì anh nghĩ là đúng, là tốt nhất cho cô và cho mối quan hệ của họ. Vậy mà, trong mắt cô, anh lại trở thành một kẻ gây ra nỗi đau. Anh cảm thấy như mình vừa thua một trận chiến, nhưng anh không chấp nhận thất bại đó. Anh cần phải tìm ra lý do, tìm ra bằng chứng, để chứng minh rằng ký ức của anh không hề sai lệch. Anh cần phải bảo vệ phiên bản sự thật của riêng mình. Bởi vì nếu không, thì toàn bộ nền tảng về bản thân anh, về cách anh yêu và cách anh sống, sẽ sụp đổ. Anh bước đi trên con đường quen thuộc, con đường từng in dấu chân của cả hai, nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy cô đơn đến lạ. Sự cô đơn ấy không phải vì không có Lâm An bên cạnh, mà là vì cảm giác không ai hiểu được ký ức của anh, không ai hiểu được sự "bình yên" mà anh đã từng tin tưởng.
***
Đêm đã xuống, thành phố lên đèn. Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, nơi kiến trúc tối giản và tông màu lạnh chủ đạo mang lại một sự yên tĩnh đến cô độc. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, vắt gọn gàng lên chiếc ghế tựa trong phòng khách, một thói quen tỉ mỉ và ngăn nắp. Căn phòng ngập tràn mùi gỗ mới, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng, và một chút mùi cà phê phin còn vương lại từ buổi sáng. Anh đi thẳng vào phòng làm việc, nơi chiếc bàn làm việc rộng lớn với hai màn hình máy tính đang chờ đợi. Anh bật đèn, ánh sáng LED dịu nhẹ tỏa ra, xua đi bóng tối nhưng không xua đi được sự nặng trĩu trong lòng. Anh ngồi xuống ghế, lưng tựa vào thành ghế, nhắm mắt lại một lần nữa.
Những lời của Lâm An vẫn văng vẳng trong đầu: "Ba tháng trời, mỗi ngày trôi qua đều là một gánh nặng." "Anh có biết, khi anh xuất hiện trở lại, cầm trên tay chiếc hộp quà đó, em đã cảm thấy thế nào không?" Anh mở mắt, ánh mắt kiên quyết hơn. Anh phải tìm ra. Anh phải tìm ra lý do tại sao cô lại nhớ như vậy, hoặc anh phải tìm ra bằng chứng để chứng minh rằng cô đã nhớ sai. Anh không thể chấp nhận rằng mình lại là một kẻ tệ bạc đến vậy.
Anh mở máy tính, tiếng quạt tản nhiệt kêu khẽ khàng, hòa vào tiếng điều hòa chạy êm ái. Anh lướt qua các thư mục ảnh cũ, tìm kiếm những bức ảnh từ khoảng "một năm trước chia tay". Anh nhớ rõ khoảng thời gian đó, anh đang dốc toàn lực cho dự án "Alpha", một bước ngoặt quan trọng trong sự nghiệp. Anh tìm kiếm những bức ảnh chụp chung với Lâm An trong khoảng thời gian đó. Anh thấy những tấm hình cô tươi cười trong một buổi tiệc công ty, những bức ảnh chụp lén cô đang đọc sách trong quán cà phê quen thuộc, hay những tấm selfie vội vàng khi anh ghé qua thăm cô vào cuối tuần. Tất cả đều là những khoảnh khắc vui vẻ, bình yên. Anh không hề thấy một giọt nước mắt nào, một ánh mắt u buồn nào, hay bất kỳ dấu hiệu nào của sự cô đơn, tuyệt vọng mà Lâm An đã miêu tả. "Cô ấy có đang cường điệu hóa mọi chuyện không?" Hoàng Minh tự hỏi, giọng nói vang lên trong căn phòng trống, mang một chút hoài nghi.
Anh lướt qua từng bức ảnh, từng bức ảnh. Bức ảnh Lâm An cười rạng rỡ khi nhận bó hoa từ anh, bức ảnh cô tựa đầu vào vai anh trên ghế đá công viên, bức ảnh hai người cùng nhau nấu ăn trong căn bếp nhỏ của cô. "Tất cả đều rất đẹp mà," anh thầm nhủ. "Mình đã cố gắng hết sức để dành thời gian cho cô ấy, dù công việc bận rộn đến đâu. Mình đã tặng cô ấy chiếc đồng hồ đó với tất cả sự chân thành. Vậy tại sao cô ấy lại nhớ theo một cách khác?" Anh cảm thấy một sự bất công sâu sắc. Anh đã nghĩ rằng mình là một người bạn trai tốt, dù có hơi ít nói và thực tế. Anh đã nghĩ rằng tình yêu của họ là một tình yêu trưởng thành, không cần quá nhiều lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần sự thấu hiểu và tin tưởng.
Bất chợt, anh nhìn thấy một bức ảnh. Lâm An đang ngồi một mình trong một quán cà phê, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Bức ảnh được chụp từ phía sau, nên anh không thấy rõ biểu cảm của cô. Nhưng bức ảnh đó... nó khiến anh hơi chững lại. Anh nhớ mình đã chụp nó khi nào. Đó là một buổi chiều anh ghé qua quán cà phê mà cô hay ngồi để đón cô, nhưng lại thấy cô đang trầm tư. Anh đã nghĩ cô đang mệt mỏi vì công việc, hoặc đang mơ mộng gì đó. Anh đã không lại gần ngay, mà đứng từ xa quan sát một lúc. Và rồi, anh đã tiến lại, nở nụ cười và cô cũng cười đáp lại. Anh đã nghĩ đó là một khoảnh khắc đẹp, một nét duyên dáng của cô. Nhưng giờ đây, khi Lâm An nói về những nỗi buồn một mình, bức ảnh đó bỗng nhiên mang một ý nghĩa khác. Anh cố gắng xua đi suy nghĩ đó, tập trung vào những khoảnh khắc vui vẻ khác.
Hoàng Minh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình, ngần ngừ một lúc. Anh muốn nói chuyện với ai đó, một người có thể hiểu anh, một người có thể xác nhận rằng anh không hề sai. Anh nghĩ đến Trần Long. Long là người bạn thân nhất của anh, người hiểu rõ tính cách của anh và cũng biết về mối quan hệ của anh với Lâm An. Anh bấm số, tiếng chuông chờ vang lên đều đều trong không gian yên tĩnh.
"Alo, Long nghe," giọng Trần Long vang lên, vẫn dứt khoát và có chút tưng tửng như thường lệ.
"Long à, tao đây, Minh đây," Hoàng Minh nói, giọng anh trầm hơn một chút, pha lẫn sự mệt mỏi và một chút khó chịu. "Mày có rảnh không? Tao muốn hỏi mày vài chuyện."
"À, Minh đấy à! Sao rồi, nay gọi cho tao muộn thế? Có chuyện gì à?" Long hỏi, vẫn vô tư, nhiệt tình.
Hoàng Minh hít một hơi sâu. Anh không muốn kể lại toàn bộ câu chuyện với Lâm An, anh chỉ muốn nhận được sự xác nhận. "Mày có nhớ cái hồi tao và Lâm An chia tay không?" anh hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể. "Mày thấy có gì to tát đâu đúng không? Mọi thứ rất bình thường, êm đềm mà. Tao đã làm gì sai chứ? Cô ấy đang làm quá mọi chuyện lên."
Đầu dây bên kia im lặng một vài giây, rồi Long trả lời, giọng điệu vẫn rất thực tế và không quá quan trọng hóa vấn đề. "Ừ thì... tao thấy cũng bình thường mà. Yêu nhau thì hợp tan là chuyện thường. Ai mà chẳng có lúc bận công việc, mải mê sự nghiệp. Mày thì bận, cô ấy thì cũng có những lúc hơi... khó hiểu tí. Nhạy cảm quá thì khó mà giữ được. Thôi bỏ qua đi, nghĩ làm gì cho mệt. Chuyện đã qua rồi còn gì."
Lời khuyên của Trần Long không thực sự giúp Hoàng Minh an lòng, nhưng nó lại củng cố thêm niềm tin vào sự "bình thường" của mình. Ít nhất, trong mắt bạn bè, mọi chuyện đều là lẽ thường tình. Anh không phải là kẻ vô tâm duy nhất, hay là kẻ tệ bạc duy nhất. "Ừ, mày nói đúng," Hoàng Minh đáp, giọng anh bớt căng thẳng hơn một chút. "Thôi được rồi, tao gọi hỏi thế thôi. Chắc tao nghĩ nhiều quá."
"Chứ còn gì nữa! Lo mà làm việc đi, sắp tới có phi vụ lớn đấy. Chuyện tình cảm thì cứ để duyên số. Cần gì thì cứ gọi tao nhé!" Long nói, rồi cúp máy.
Hoàng Minh đặt điện thoại xuống bàn. Lời khuyên của Trần Long như một liều thuốc an thần tạm thời, xoa dịu đi sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Anh quay lại nhìn vào màn hình máy tính, nơi "Album ảnh điện tử" vẫn hiển thị những khoảnh khắc hạnh phúc mà anh đã lưu giữ. Anh lướt lại một lần nữa, chậm rãi hơn, cố gắng tìm kiếm một vết nứt, một dấu hiệu nhỏ nhất của nỗi đau mà Lâm An đã kể. Nhưng không, vẫn chỉ là những nụ cười, những cái ôm, những khoảnh khắc mà anh tin rằng là hạnh phúc.
Anh vẫn không tìm thấy "bằng chứng" nào cho thấy Lâm An đã khóc một mình, hay anh đã vô tâm đến mức nào. Nhưng kỳ lạ thay, sự nhẹ nhõm mà anh mong đợi lại không đến. Thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng. Ký ức của anh là một dòng sông phẳng lặng, êm đềm, không một gợn sóng. Còn lời kể của cô là một cơn bão tố dữ dội, xé toạc mọi thứ. Anh đã cố gắng bảo vệ dòng sông của mình, phủ nhận cơn bão. Nhưng liệu, dòng sông của anh có thực sự phẳng lặng như anh vẫn nghĩ? Hay anh đã vô tình bỏ qua những dòng chảy ngầm, những vết xoáy sâu thẳm mà anh không hề hay biết? Hoàng Minh gục đầu xuống bàn làm việc, ánh đèn LED vẫn dịu nhẹ chiếu sáng, nhưng trong lòng anh, bóng tối đang dần bao trùm, một bóng tối của sự nghi ngờ và hoang mang không lối thoát. Sự phòng thủ và phủ nhận của Hoàng Minh đã khiến anh ngày càng bị cô lập trong chính ký ức của mình, và sẽ cần một sự kiện mạnh mẽ hơn để phá vỡ bức tường này. Trần Long's general advice, while well-intentioned, fails to address the core issue, suggesting Hoàng Minh will need to confront this alone or with more specific evidence. Việc Hoàng Minh tìm kiếm 'bằng chứng' trong các vật phẩm cũ sẽ không mang lại câu trả lời anh muốn, mà có thể dẫn đến những phát hiện bất ngờ khác.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.