Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 244: Bóng Đêm Trong Ký Ức Em
Hoàng Minh gục đầu xuống bàn làm việc, ánh đèn LED vẫn dịu nhẹ chiếu sáng, nhưng trong lòng anh, bóng tối đang dần bao trùm, một bóng tối của sự nghi ngờ và hoang mang không lối thoát. Nó không phải là sự hoang mang của kẻ lạc đường, mà là sự chới với của người đang đứng trên một cây cầu bắc qua vực sâu, nơi một bên là miền đất ký ức quen thuộc, bình yên của anh, và bên kia là vực thẳm của những nỗi đau mà Lâm An đã kể. Lời khuyên của Trần Long, thứ đã từng là liều thuốc an thần, giờ đây chỉ còn là một lớp băng mỏng manh phủ lên vết nứt đang ngày càng rộng ra. Anh đã cố gắng tìm kiếm, lật giở từng trang album ảnh điện tử, từng dòng tin nhắn cũ, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy vẫn chỉ là những khoảnh khắc hạnh phúc được đóng khung trong ký ức của riêng mình. Không một dấu hiệu, không một vết xước nào tố cáo những gì Lâm An đã trải qua. Chính sự vắng mặt của những dấu vết đó lại càng khiến anh bất an, bởi lẽ, nếu cô đã đau đớn đến vậy, tại sao anh lại không hề hay biết? Hay anh đã chọn cách không biết?
Ý nghĩ đó xoáy sâu vào tâm trí Hoàng Minh, gặm nhấm sự bình yên mà anh từng tin tưởng. Anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh cần phải đối mặt với Lâm An, một lần nữa, không phải để tranh cãi hay bác bỏ, mà để cố gắng hiểu. Hoặc có lẽ, để tìm kiếm một lời giải đáp cho cái cảm giác trống rỗng đang hành hạ anh.
Sáng hôm sau, một tin nhắn ngắn gọn được gửi đi, chứa đựng lời hẹn gặp tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Hoàng Minh chọn địa điểm đó một cách vô thức, như thể chính cái tên của quán cà phê đã mời gọi họ về với những ký ức, dù là đau thương hay ngọt ngào.
***
Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' vẫn vậy, yên bình và trầm mặc như một bức tranh cũ kỹ treo giữa lòng thành phố ồn ã. Chiều muộn, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy và đèn treo trần đổ xuống, nhuộm không gian bằng một tông màu hoài niệm. Tiếng nhạc Jazz êm đềm, du dương như một dòng suối chảy chậm, len lỏi qua từng góc nhỏ, hòa cùng tiếng ly tách va chạm khẽ và mùi cà phê rang xay thoảng hương gỗ cũ, lẫn chút nồng nàn của hoa nhài từ chậu cây đặt gần cửa sổ. Bên ngoài, trời không mưa, nhưng không khí se lạnh, u ám, như dự báo một cơn mưa sắp đến, khiến tâm trạng con người cũng vì thế mà chùng xuống.
Hoàng Minh ngồi đối diện Lâm An, ở đúng chiếc bàn cạnh cửa sổ mà họ thường chọn ngày xưa. Anh đã đến sớm, gọi một ly đen đá, vị đắng gắt của cà phê như thức tỉnh từng tế bào, giúp anh giữ được sự tỉnh táo cần thiết cho cuộc đối thoại mà anh biết sẽ không hề dễ dàng. Khi Lâm An xuất hiện, anh gần như không nhận ra cô trong giây lát. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô vẫn vậy, nhưng có gì đó trong ánh mắt cô đã thay đổi. Đôi mắt to tròn, long lanh ngày nào giờ đây đượm vẻ mệt mỏi, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự kiên định đến lạ lùng. Cô mặc một chiếc áo len màu be nhạt, đơn giản nhưng tinh tế, mái tóc dài buông xõa mềm mại trên vai. Vẻ ngoài dịu dàng đó không thể che giấu đi sự ẩn chứa, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Cảm ơn anh đã đến,” Lâm An nói, giọng cô nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng đủ để lọt vào tai Hoàng Minh giữa không gian tĩnh mịch của quán. Cô gọi một ly trà hoa cúc, hơi ấm từ tách trà bốc lên nghi ngút, tạo thành một lớp màn mỏng giữa hai người.
Hoàng Minh gật đầu. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên. Anh cảm thấy lồng ngực mình siết chặt, một cảm giác khó chịu dâng lên. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc nói chuyện này, nhưng khi đối diện với đôi mắt Lâm An, tất cả sự tự tin và lý trí anh cố gắng xây dựng đều đổ vỡ.
“Anh muốn hỏi thêm về những gì em đã nói hôm trước…” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm hơn một chút, pha lẫn sự ngập ngừng hiếm thấy. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô, thay vào đó, ánh mắt anh lướt qua những giọt nước đọng trên thành ly trà của Lâm An, rồi dừng lại ở những chi tiết nhỏ trên bàn gỗ cũ kỹ. Anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. “Anh… anh thực sự không nhớ bất cứ điều gì giống như em kể. Anh đã cố gắng lục lọi, cố gắng tìm kiếm, nhưng… mọi thứ trong ký ức anh đều rất khác.”
Anh ngước lên nhìn Lâm An, mong chờ một phản ứng nào đó, có thể là sự tức giận, sự thất vọng, hay thậm chí là một lời giải thích. Nhưng cô chỉ khẽ nhấp môi, đôi mắt vẫn nhìn xa xăm qua ô cửa kính, nơi những cành cây trụi lá đang run rẩy trước gió. Cô không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe, một sự im lặng khiến Hoàng Minh càng thêm bối rối. Anh cảm thấy như mình đang nói chuyện với một bức tường vô hình.
"Anh đã tìm kiếm những bức ảnh, những tin nhắn..." Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh càng lúc càng nhỏ dần. "Anh đã hỏi cả Trần Long. Anh ấy cũng nói mọi chuyện đều rất bình thường, rất êm đẹp." Anh đang cố gắng tìm kiếm sự xác nhận, một bằng chứng từ bên ngoài để củng cố phiên bản ký ức của mình, để chứng minh rằng anh không hề sai, rằng Lâm An đã "làm quá" mọi chuyện lên. Tuy nhiên, khi những lời đó thốt ra khỏi miệng, chính anh lại cảm thấy chúng thật yếu ớt và vô nghĩa. Cái cảm giác trống rỗng từ đêm qua lại ùa về, quấn lấy tâm trí anh.
Lâm An khẽ thở dài. Hơi thở cô nhẹ như sợi khói trà, nhưng ẩn chứa một nỗi niềm sâu thẳm. Cô quay lại nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô không còn sự tức giận hay thất vọng rõ ràng, mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng, như thể cô đã chấp nhận sự thật từ rất lâu rồi. Nụ cười mờ nhạt trên môi cô không phải là nụ cười hạnh phúc, mà là một nụ cười chua chát, đầy thấu hiểu cho một sự thật nghiệt ngã.
"Anh không nhớ... hay anh không muốn nhớ?" Lâm An hỏi, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, không một chút oán trách, nhưng mỗi từ thốt ra lại mang một sức nặng ngàn cân, đánh thẳng vào tâm trí Hoàng Minh. Nó không phải là một câu hỏi tu từ, mà là một lời thách thức, một mũi kim châm vào điểm yếu nhất trong ký ức của anh.
Hoàng Minh bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh không nhớ... hay anh không muốn nhớ? Câu hỏi đó xoáy sâu vào anh, phơi bày một góc khuất mà anh chưa bao giờ dám đối mặt. Anh chưa bao giờ nghĩ về khả năng đó, về việc anh có thể đã chủ động chối bỏ, đẩy những ký ức đau buồn ra khỏi tâm trí mình để giữ lại một phiên bản hoàn hảo, dễ chịu hơn. Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh lắp bắp, cố gắng tìm một lời biện minh, nhưng không từ nào có thể diễn tả được sự phức tạp trong cảm xúc của anh lúc này.
"Anh... anh không biết," cuối cùng anh chỉ có thể nói ra một cách yếu ớt, ánh mắt anh lạc lõng, như một đứa trẻ bị lạc giữa mê cung. Lần đầu tiên, anh không thể dùng lý trí để phân tích, để logic hóa mọi chuyện. Câu hỏi của Lâm An đã phá vỡ bức tường phòng thủ mà anh đã cố gắng dựng lên, khiến anh phải đối mặt với một sự thật khó chấp nhận: ký ức của anh không hề khách quan như anh vẫn tin. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và phiên bản của anh có lẽ đã được "chỉnh sửa" để phù hợp với mong muốn của chính anh. Mùi cà phê trong không khí bỗng trở nên ngột ngạt, tiếng nhạc Jazz như đang chơi một bản nhạc buồn, réo rắt trong tai anh. Anh nhìn vào đôi mắt Lâm An, tìm kiếm một lời giải đáp, một sự tha thứ, nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là sự mệt mỏi và một khoảng cách không thể lấp đầy.
***
Không gian lại chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nhạc Jazz và tiếng gió thổi xào xạc bên ngoài cửa kính. Hoàng Minh cảm thấy mình như đang bị đóng băng trong chính cái nhìn của Lâm An. Cô không trách cứ, không buộc tội, nhưng chính sự bình thản đó lại càng khiến anh cảm thấy nặng nề hơn. Nó giống như một lời kết án không lời, rằng anh đã thất bại trong việc thấu hiểu cô, ngay cả khi cô đã cố gắng kể lại.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Nhưng... nhưng những khoảnh khắc hạnh phúc thì sao?" Hoàng Minh nói, giọng anh có chút vội vã, như đang bám víu vào những mảnh ký ức cuối cùng mà anh tin là chân thật. Anh cần một điểm tựa, một bằng chứng rằng tình yêu của họ không chỉ toàn là đau khổ như Lâm An đã kể. Anh muốn chứng minh rằng, ít nhất, đã có những giây phút họ thực sự ở bên nhau, thực sự vui vẻ, thực sự bình yên.
Anh nhớ lại một đêm mưa, khoảng một năm trước khi họ chia tay, cái giai đoạn mà Lâm An nói là cô đơn và tổn thương nhất. Trong ký ức của Hoàng Minh, đêm đó lại là một trong những đêm bình yên nhất của họ. "Anh nhớ đêm mưa đó," Hoàng Minh bắt đầu kể, ánh mắt anh bỗng trở nên dịu dàng hơn, như thể anh đang nhìn thấy lại cảnh tượng ấy ngay trước mắt mình. "Mình ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, bên ngoài mưa rơi tí tách trên mái hiên. Em đã làm một playlist nhạc, em gọi là 'Đêm mưa Hà Nội'. Toàn những bản nhạc nhẹ nhàng, có cả nhạc Jazz, cả nhạc Việt cũ. Anh thấy rất bình yên, em cũng vậy, đúng không? Em đã tựa đầu vào vai anh, cả hai im lặng lắng nghe tiếng mưa và tiếng nhạc. Anh cảm thấy như không có gì có thể phá vỡ khoảnh khắc đó. Anh đã nghĩ, đó là khoảnh khắc chúng ta thực sự hòa hợp, chỉ cần ở bên nhau, không cần nói gì cả."
Hoàng Minh miêu tả cảnh tượng ấy một cách chi tiết, với tất cả sự lãng mạn và yên tĩnh mà ký ức anh đã lưu giữ. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy mong đợi, hy vọng cô sẽ gật đầu, hy vọng cô sẽ đồng ý rằng đêm đó, ít nhất, họ đã cùng nhau chia sẻ một cảm giác bình yên. Đó là một trong những ký ức đẹp nhất của anh về quãng thời gian đó, một minh chứng cho sự "êm đẹp" mà anh vẫn tin tưởng. Anh muốn thấy một tia sáng trong đôi mắt cô, một sự đồng điệu.
Lâm An lắng nghe một cách kiên nhẫn, gần như thờ ơ. Cô không ngắt lời anh, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc rõ ràng nào trên khuôn mặt. Đôi mắt cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu lất phất rơi, đậu lại trên ô cửa kính rồi từ từ trượt xuống, như những giọt nước mắt lặng lẽ. Mùi ẩm của đất và lá cây từ bên ngoài len lỏi vào quán, hòa quyện với mùi cà phê và hoa nhài, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, như một lời thì thầm của quá khứ.
Sau khi Hoàng Minh kết thúc, một khoảng im lặng kéo dài. Hoàng Minh cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn, chờ đợi câu trả lời từ Lâm An. Anh không biết mình sợ hãi điều gì hơn: việc cô phủ nhận hoàn toàn ký ức đó, hay việc cô xác nhận nó nhưng với một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Cuối cùng, Lâm An khẽ quay đầu lại, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh. Đôi mắt cô như chứa đựng cả một đại dương nỗi buồn và sự hiểu biết. Cô không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh. Thay vào đó, cô chỉ khẽ thở dài, m��t âm thanh nhỏ đến mức Hoàng Minh gần như không nghe thấy, nhưng nó lại vang vọng trong tâm trí anh như một tiếng chuông cảnh tỉnh.
"Anh có chắc, đêm đó... em không khóc thầm trong lòng không?" Lâm An hỏi, giọng cô vẫn nhẹ nhàng như tơ, nhưng mỗi từ lại như một lưỡi dao sắc bén, rạch một vết thật sâu vào cái gọi là "bình yên" trong ký ức của Hoàng Minh. "Anh có bao giờ tự hỏi, sự im lặng của em đêm đó... có phải là bình yên như anh nhớ?"
Hoàng Minh ngừng nói, đôi mắt anh mở to, như thể vừa bị đánh thức khỏi một giấc mơ dài. Câu hỏi của Lâm An không phải là một lời buộc tội, mà là một lời mời gọi anh nhìn sâu hơn vào khoảng trống trong ký ức của mình, nhìn sâu hơn vào những điều anh đã vô tình bỏ qua. Anh cố gắng lục lọi trong ký ức về đêm mưa đó, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của nỗi buồn từ Lâm An. Một cái run nhẹ trên vai cô? Một tiếng thở dài sâu hơn? Một giọt nước mắt lén lút lăn dài trên má? Anh nhớ cô tựa đầu vào vai anh, anh nhớ sự ấm áp, sự yên tĩnh, anh nhớ tiếng nhạc. Nhưng anh không nhớ gì về nỗi đau. Hoàn toàn không có gì.
Sự thiếu vắng của những ký ức về nỗi đau của cô trong đêm đó, trong khi anh lại nhớ rõ ràng sự bình yên của chính mình, bỗng trở thành một gánh nặng khổng lồ đè nén lấy anh. Anh đã tin rằng sự im lặng là sự hòa hợp, sự yên bình, nhưng Lâm An lại đặt ra một khả năng kinh hoàng: sự im lặng đó có thể là tiếng khóc không lời, là nỗi đau bị giấu kín. Ký ức của anh về đêm đó bỗng trở nên méo mó, không còn trọn vẹn như trước. Nó vẫn là một dòng sông phẳng lặng, nhưng giờ đây, anh bắt đầu cảm nhận được những dòng chảy ngầm, những vết xoáy sâu thẳm mà anh đã vô tình bỏ qua.
Lâm An khẽ thở dài một lần nữa, lần này rõ ràng hơn, như trút đi một phần gánh nặng vô hình. Một nụ cười chua chát hiện trên môi cô, không phải nụ cười của sự mỉa mai, mà là của sự chấp nhận một thực tế phũ phàng. Cô biết Hoàng Minh sẽ không thể nhớ. Cô biết anh đã không thấy. Và có lẽ, điều đó còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào. Cô không cần anh phải nhớ, cô chỉ cần anh đối mặt với sự thật rằng ký ức của anh là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và phiên bản của cô đã chứa đựng một bóng đêm mà anh chưa bao giờ nhìn thấy.
Hoàng Minh gục người xuống một chút, hai tay siết chặt tách cà phê đã nguội lạnh. Cái lạnh từ tách cà phê truyền vào lòng bàn tay anh, nhưng không thể xoa dịu được cái lạnh buốt đang lan tỏa trong tâm trí. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Câu hỏi của Lâm An đã gieo một hạt giống nghi ngờ sâu sắc hơn vào tâm trí anh, khiến anh không thể đơn thuần gạt bỏ ký ức của cô như những "hiểu lầm" nữa. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô đau. Và giờ đây, sự thật trần trụi ấy đang hiện ra, không thể chối cãi. Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ ngày càng nặng hạt, như những giọt nước mắt của một kỷ niệm đang vỡ vụn.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.