Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 245: Bức Màn Ký Ức: Vết Nứt Bị Phủ Nhận

Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ ngày càng nặng hạt, như những giọt nước mắt của một kỷ niệm đang vỡ vụn, hay chỉ là tiếng vọng từ một nỗi đau mà anh chưa từng chạm tới. Hoàng Minh gục người xuống một chút, hai tay siết chặt tách cà phê đã nguội lạnh. Cái lạnh từ tách cà phê truyền vào lòng bàn tay anh, nhưng không thể xoa dịu được cái lạnh buốt đang lan tỏa trong tâm trí. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, nơi ánh đèn vàng vọt của quán cà phê hắt xuống mặt bàn gỗ sẫm màu, phản chiếu những đốm sáng lờ mờ. Quán đã vắng khách, chỉ còn lại anh và những bản nhạc Jazz Blues trầm buồn, giờ đây nghe như tiếng than vãn xa xăm.

"Anh có chắc, đêm đó... em không khóc thầm trong lòng không?"

"Anh có bao giờ tự hỏi, sự im lặng của em đêm đó... có phải là bình yên như anh nhớ?"

Những lời của Lâm An không ngừng vang vọng trong đầu anh, xoáy sâu vào từng ngóc ngách ký ức. Anh cố gắng đẩy lùi chúng, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, một lý do để phủ nhận cái khả năng kinh khủng mà cô vừa đặt ra. Khóc thầm? Nỗi đau bị giấu kín? Sao có thể? Anh đã nhớ về đêm đó như một bức tranh hoàn hảo của sự bình yên, nơi anh và cô, hai tâm hồn hòa hợp, cùng nhau đón nhận sự an ủi từ tiếng mưa và giai điệu dịu dàng. Anh nhớ cô tựa đầu vào vai anh, mái tóc mềm mại chạm vào cổ anh, mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc ấy. Anh nhớ cái cảm giác ấm áp lan tỏa, sự tĩnh lặng không cần lời nói, một sự đồng điệu mà anh luôn nghĩ là dấu hiệu của tình yêu thăng hoa, của sự trưởng thành.

Nhưng giờ đây, bức tranh ấy bỗng trở nên rạn nứt. Một vết nứt vô hình, nhưng đủ sâu để gieo vào lòng anh một hạt giống bất an. Anh nhấp một ngụm cà phê nguội ngắt, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như vị của sự thật mà anh đang cố gắng né tránh. Hoàng Minh khẽ lắc đầu. Không. Không thể nào. Chắc chắn là cô ấy đã quá nhạy cảm. Lâm An luôn là một cô gái giàu cảm xúc, đôi khi còn hơi thái quá. Có lẽ, trong những khoảnh khắc bình yên đó, cô đã tự mình dệt nên những nỗi buồn không tên, hoặc đã cố gắng tìm kiếm ý nghĩa sâu xa hơn cả những gì thực sự tồn tại. Cô ấy là người như vậy. Anh đã từng bao dung với sự nhạy cảm đó, nhưng giờ đây, nó lại trở thành một cái cớ để anh tự bào chữa.

"Hay là cô ấy lại quá nhạy cảm? Hay cố tình gây khó dễ? Đã chia tay rồi, còn muốn gì nữa?" Hoàng Minh tự nhủ, giọng nói nội tâm anh gằn xuống, cố gắng trấn áp sự xáo động đang trỗi dậy. Anh không muốn đối mặt với khả năng rằng mình đã từng vô tâm đến mức không nhận ra nỗi đau của người mình yêu. Điều đó quá khó chấp nhận. Nó sẽ phá vỡ toàn bộ cái vỏ bọc lý trí, cái hình ảnh về một Hoàng Minh luôn biết cách kiểm soát mọi thứ, kể cả cảm xúc của chính mình và những người xung quanh.

Anh rút điện thoại ra khỏi túi quần, màn hình điện thoại rọi một ánh sáng xanh nhạt lên khuôn mặt anh, phản chiếu sự mệt mỏi và căng thẳng. Anh lướt qua một vài tin nhắn công việc, những con số, những dự án đang chờ giải quyết. Anh cố gắng ép buộc tâm trí mình quay trở lại với thực tại, với những thứ hữu hình, logic, những thứ mà anh có thể kiểm soát. Công việc là một bức tường vững chắc, một nơi trú ẩn an toàn khỏi những cảm xúc hỗn độn. Nhưng những dòng chữ trên màn hình điện thoại cứ nhòe đi, những con số nhảy múa thành những câu hỏi xoáy sâu: "Anh có chắc...?" "Có bao giờ anh tự hỏi...?"

Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng trong không khí, giờ đây lẫn với mùi đất ẩm sau mưa và mùi hoa nhài từ chậu cây gần cửa sổ. Tất cả những mùi hương quen thuộc ấy, những thứ từng gợi nhắc về những kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây lại mang một vẻ gì đó xa lạ, nhuốm màu nghi hoặc. Anh nhớ Lâm An đã từng yêu thích mùi hương này, đã từng nói rằng nó khiến cô cảm thấy bình yên. Vậy mà cái bình yên ấy, trong ký ức của cô, lại có thể chứa đựng một bóng đêm?

Hoàng Minh đặt điện thoại xuống bàn, thở dài một cách nặng nề. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, vẽ nên những vệt dài trên ô kính. Thành phố về đêm chìm trong màn mưa, những ánh đèn đường trở nên nhòe nhoẹt, mờ ảo như những đốm sáng của một thế giới khác. Một cảm giác cô đơn bủa vây lấy anh. Không phải cô đơn vì không có ai bên cạnh, mà là cô đơn trong chính ký ức của mình, cô đơn khi nhận ra rằng, có lẽ, anh đang lạc lõng trong một phiên bản câu chuyện mà chỉ mình anh tin là thật.

Anh đứng dậy, kéo ghế ra, tạo nên một âm thanh ken két nhỏ trong không gian tĩnh mịch của quán. Bước chân anh nặng nề, dường như mỗi bước đi đều phải chống lại một lực cản vô hình từ những suy nghĩ đang bủa vây. Anh thanh toán tiền cà phê, cố gắng nở một nụ cười xã giao với chị barista, nhưng nụ cười ấy méo mó, không thể che giấu được sự rối bời trong đáy mắt. Khi cánh cửa quán cà phê khẽ đóng lại sau lưng anh, tiếng nhạc Jazz Blues cuối cùng cũng chìm hẳn vào trong tiếng mưa đêm, để lại Hoàng Minh một mình giữa màn đêm se lạnh của thành phố, mang theo một hạt giống bất an đang nhen nhóm trong lòng, dù anh vẫn cố gắng phủ nhận sự tồn tại của nó. Anh tin rằng, chỉ cần đủ lý trí, đủ mạnh mẽ, anh sẽ có thể xua tan được cái cảm giác khó chịu này, như cách anh đã từng làm với bao vấn đề phức tạp khác trong cuộc sống.

***

Cánh cửa căn hộ khẽ đóng lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh còn sót lại của thành phố, trả lại không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Hoàng Minh thả mình xuống chiếc sofa da màu xám tro, cảm nhận sự mềm mại nhưng lạnh lẽo của chất liệu. Ánh đèn LED dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống, phủ lên không gian một vẻ thanh lịch, tối giản nhưng cũng không kém phần cô đơn. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng nó lại càng làm nổi bật tiếng vang vọng trong tâm trí anh. Mùi gỗ mới hòa với thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp, một mùi hương mà anh đã chọn để tạo nên không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Nhưng đêm nay, ngay cả mùi hương quen thuộc ấy cũng không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong anh.

Anh nhìn quanh căn hộ của mình – mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, phản ánh con người anh: lý trí, trật tự, và luôn kiểm soát. Không có những vật dụng thừa thãi, không có những góc khuất, mọi thứ đều rõ ràng, minh bạch. Anh đã xây dựng cuộc sống của mình như vậy, và anh luôn tin rằng ký ức của mình cũng phải như vậy. Rõ ràng, minh bạch, không có chỗ cho những điều mơ hồ, những nỗi đau không lý giải được.

Anh ngồi dậy, bước đến bàn làm việc. Chiếc máy tính bảng mỏng dính nằm im lìm, chờ đợi anh. Anh mở máy, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh. Với những ngón tay lướt đi đầy dứt khoát, anh tìm kiếm. "Danh sách nhạc Đêm mưa Hà Nội". Chỉ vài giây sau, những giai điệu Blues Jazz quen thuộc lại vang lên, nhẹ nhàng lan tỏa trong căn phòng. Đó là bản nhạc mà anh và Lâm An đã cùng nghe đêm đó, cái đêm mưa mà anh vẫn hằng ghi nhớ như một biểu tượng của sự bình yên.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố gắng tái hiện lại đêm đó một cách chân thực nhất. Anh muốn tìm một bằng chứng. Một dấu hiệu nhỏ nhất. Một cái nhíu mày, một giọt nước mắt lén lút, một cái thở dài chứa đựng nỗi niềm. Anh nhớ rõ khung cảnh: căn phòng khách ấm cúng, ánh đèn vàng dịu, tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, và Lâm An, cô gái nhỏ bé với mái tóc dài mềm mại, tựa đầu vào vai anh. Anh nhớ cảm giác ấm áp từ cơ thể cô, nhịp thở đều đều của cô. Anh nhớ mùi hương hoa nhài từ mái tóc cô, mùi cà phê phin còn vương vất trong không khí.

"Không có gì khác biệt," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh lặng. "Vẫn là sự yên bình đó. Cô ấy ngồi cạnh, tựa vào vai mình. Mưa rơi... chỉ có sự bình yên." Anh tua lại từng khoảnh khắc, soi xét kỹ lưỡng từng chi tiết trong ký ức của mình. Anh đã từng vuốt ve mái tóc cô, đã từng khẽ hôn lên trán cô. Cô đã mỉm cười. Một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện. Hay đó chỉ là những gì anh muốn thấy?

Cảm giác bất an lại len lỏi. Nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó. "Chắc chắn là cô ấy đã quá phóng đại. Hoặc tự mình tạo ra những cảm xúc không có thật để rồi đổ lỗi cho mình?" Anh nghiến răng. Sự lý trí trong anh không chấp nhận một lỗ hổng lớn như vậy trong ký ức của mình. Nếu anh đã từng vô tâm đến thế, nếu anh đã từng bỏ qua nỗi đau của người mình yêu một cách trắng trợn như vậy, thì cả con người anh, cả cái tôi mà anh đã xây dựng bấy lâu nay, sẽ sụp đổ. Anh không thể cho phép điều đó xảy ra.

Anh mở mắt. Màn hình máy tính bảng vẫn hiển thị danh sách nhạc, những cái tên bài hát trôi qua như những dòng sông ký ức. Anh nhìn chằm chằm vào hình ảnh bìa của album, một bức tranh phong cảnh thành phố Hà Nội dưới màn mưa. Không có nỗi buồn, không có sự đau khổ. Chỉ có sự lãng mạn và yên bình. Anh đã đúng. Anh tự nhủ. Lâm An chỉ đang cố gắng làm phức tạp mọi chuyện, cố gắng biến một mối tình đã kết thúc êm đẹp thành một bi kịch không đáng có. Cô ấy muốn anh phải day dứt, muốn anh phải cảm thấy tội lỗi. Nhưng anh sẽ không cho phép. Anh đã bước tiếp, và cô ấy cũng nên như vậy.

Tiếng nhạc vẫn tiếp tục vang lên, nhưng Hoàng Minh không còn cảm thấy sự an ủi từ nó nữa. Thay vào đó, nó giống như một lời nhắc nhở, một lời thách thức từ một quá khứ không thể định nghĩa. Căn hộ của anh, vốn là một pháo đài của sự bình yên và trật tự, giờ đây dường như cũng không còn vững chắc nữa. Một vết nứt vô hình đã xuất hiện, không phải ở bức tường bê tông, mà ở chính trong tâm trí anh, nơi anh đã từng tin rằng mọi thứ đều được sắp xếp logic và rõ ràng. Anh tựa đầu vào lưng ghế, nhìn ra ngoài ban công rộng lớn. Thành phố về đêm, dù đã tạnh mưa, vẫn mang một vẻ u ám, với những ánh đèn xa xa mờ nhạt như những vì sao lạc lối. Anh cố gắng đẩy lùi cái cảm giác bất an đang bủa vây, nhưng nó cứ bám riết lấy anh, một bóng ma vô hình của một nỗi đau mà anh không thể nhớ.

***

Đồng hồ đã điểm quá nửa đêm, nhưng Hoàng Minh vẫn không sao chợp mắt được. Dù đã cố gắng tự thuyết phục mình rằng Lâm An chỉ đang quá nhạy cảm, rằng ký ức của anh là đúng đắn, nhưng câu hỏi của cô vẫn như một con dao cùn cứa vào tâm trí anh, không ngừng. Anh cảm thấy khó chịu, bứt rứt. Anh cần một sự xác nhận, một tiếng nói thứ ba để củng cố niềm tin của mình.

Anh ngồi dậy, với tay lấy chiếc điện thoại. Tìm trong danh bạ, anh dừng lại ở cái tên "Trần Long". Long là bạn thân của anh từ thời đại học, một người thực tế, thẳng thắn, và đôi khi hơi vô tư. Long là người duy nhất anh có thể chia sẻ những suy nghĩ này mà không sợ bị phán xét, hay ít nhất là không sợ bị Lâm An 'tấn công' ký ức một lần nữa.

Hoàng Minh nhấn gọi. Tiếng chuông kéo dài, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Anh chờ đợi, tiếng chuông như đập vào từng dây thần kinh đang căng thẳng. Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia nhấc máy, giọng Long ngái ngủ:

"Alo... Thằng quỷ nào gọi giờ này vậy?"

Hoàng Minh hít một hơi sâu. "Là tao, Minh đây."

"Mày hả? Sao giờ này còn chưa ngủ? Có chuyện gì à?" Giọng Long dần tỉnh táo hơn, pha chút lo lắng.

"Không có gì lớn đâu. Chỉ là... hôm nay tao gặp lại An." Hoàng Minh bắt đầu câu chuyện, nhưng anh đã cẩn thận 'chỉnh sửa' nó. Anh không kể về cái khoảnh khắc anh gần như sụp đổ trước câu hỏi của Lâm An, không kể về sự bất an đang cồn cào trong lòng. Anh chỉ kể về sự 'kỳ lạ' của cô, về cái cách cô ấy cố gắng 'xoáy' vào những chuyện cũ.

"Cô ấy hỏi một câu rất lạ, kiểu như tao đã làm gì cô ấy đau khổ hồi xưa ấy," Hoàng Minh nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể. "Mà mày biết đấy, hồi đó mọi chuyện có gì đâu. Bình yên mà. Mày có thấy tao với cô ấy cãi vã hay gì lớn lao không? Mọi chuyện cứ thế mà xa dần thôi."

Đầu dây bên kia Long im lặng một lát, có lẽ đang cố gắng lục lọi ký ức của mình. Hoàng Minh căng thẳng chờ đợi, hy vọng Long sẽ xác nhận những gì anh tin tưởng. Anh cần một đồng minh trong cuộc chiến chống lại cái bóng ma ký ức của Lâm An.

"À, tao nhớ rồi. Hồi đó hai đứa mày đúng là có vẻ im ắng thật. Chắc tại vậy nên mới chia tay chứ gì. Chứ có cãi nhau to tát gì đâu." Long đáp, giọng nói vẫn mang chút ngái ngủ nhưng cũng rất dứt khoát. "Con gái thì hay nghĩ ngợi linh tinh mà. Mày cứ tập trung vào công việc đi. Đừng để mấy chuyện vớ vẩn làm ảnh hưởng. Chuyện đã qua rồi thì để nó qua đi."

Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Hoàng Minh. "Đúng vậy. Long nói đúng. Mọi chuyện đã qua rồi." Anh thầm nhắc lại, cố gắng củng cố niềm tin của mình. Long, người bạn thân nhất, đã xác nhận. Mọi thứ đều bình thường. Lâm An chỉ đang quá nhạy cảm. Hoặc cô ấy muốn gây sự chú ý. Hoặc cô ấy vẫn chưa thể chấp nhận sự thật rằng tình yêu của họ đã đơn giản là "hết hợp". Anh cố gắng bám víu vào lời nói của Long như một sợi dây cứu sinh.

"Mà thôi, muộn rồi. Mày ngủ đi. Mai còn làm việc." Long nói thêm, rồi ngáp một cái rõ to.

"Ờ, ừ. Mày cũng vậy." Hoàng Minh đáp, rồi cúp máy.

Căn phòng lại chìm vào im lặng. Hoàng Minh đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào trần nhà. Lời nói của Long đã mang lại cho anh một chút an ủi, một sự củng cố cho cái phiên bản ký ức mà anh đã cất công xây dựng. Anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, như thể một tảng đá vừa được nhấc khỏi lòng. Tuy nhiên, dù lý trí đã được trấn an, nhưng ánh mắt anh vẫn lộ rõ một tia bất an khó tả. Nó không phải là sự lo lắng hiển hiện, mà là một bóng tối lẩn khuất, một vết xước nhỏ trên bề mặt ký ức hoàn hảo của anh.

Cái cảm giác bất an mơ hồ đó, dù bị anh cố gắng gạt bỏ, vẫn lẩn quất trong tâm trí anh, như một làn khói mỏng không thể xua đi. Nó không đủ mạnh để phá vỡ niềm tin của anh, nhưng đủ để gieo một hạt giống nghi ngờ. Hạt giống ấy bé nhỏ, nhưng lại mang trong mình một tiềm năng phát triển khôn lường. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, những lúc cô mỉm cười. Nhưng có thật anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô đau?

Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Nhưng tiếng mưa đêm, dù đã tạnh, dường như vẫn còn vang vọng trong đầu anh, cùng với những giai điệu Blues Jazz từ danh sách nhạc "Đêm mưa Hà Nội" và câu hỏi ám ảnh của Lâm An. Anh không thể tìm thấy bằng chứng về nỗi đau của cô trong ký ức của mình, nhưng sự thiếu vắng đó lại càng trở thành một bằng chứng ngược, một khoảng trống đáng sợ. Anh không biết rằng, chính cái khoảng trống đó, cái cảm giác bất an mơ hồ mà anh đang cố gắng trấn áp, sẽ là khởi đầu cho một hành trình tìm kiếm, một cuộc đối mặt với những góc khuất trong chính bản thân anh, và với những ký ức mà anh đã chọn để quên đi. Đêm nay, Hoàng Minh đã ngủ, nhưng tâm trí anh vẫn còn thao thức, lẩn quẩn trong mê cung của những ký ức đối lập.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free