Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 247: Ám Ảnh Ký Ức: Vết Nứt Không Tên

Tiếng mưa đêm đã tạnh từ lâu, nhưng trong căn hộ tối giản trên tầng cao, một thứ âm thanh khác vẫn vọng mãi: tiếng vọng của những lời nói, của một câu hỏi đã gieo rắc sự bất an vào tâm trí Hoàng Minh. Anh ngồi đó, trên chiếc sofa bọc da màu xám tro, cuốn sách chuyên ngành về kiến trúc đang mở hờ trên tay nhưng chẳng có một chữ nào lọt vào đầu. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn đứng hắt lên khuôn mặt anh, đổ bóng dài và sâu hun hút. Căn phòng, với những đường nét kiến trúc mạnh mẽ, những gam màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, thường mang đến cho anh cảm giác bình yên và ngăn nắp. Nó phản ánh một phần con người anh – lý trí, trật tự, ít bộc lộ cảm xúc. Nhưng đêm nay, sự thanh lịch, yên tĩnh đến lạnh lẽo của không gian dường như chỉ làm nổi bật thêm sự hỗn loạn đang diễn ra bên trong anh.

Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều, như một lời thì thầm vô nghĩa. Từ xa, tiếng còi xe vọng lại, rồi tiếng còi tàu hỏa kéo dài, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của thành phố về đêm. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, mùi gỗ mới của nội thất hòa lẫn với mùi sách cũ và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của chính anh, tạo nên một sự kết hợp quen thuộc, lẽ ra phải xoa dịu. Nhưng không, tâm trí anh lại như một vòng xoáy, lặp đi lặp lại một câu hỏi, một hình ảnh: ánh mắt Lâm An, và câu nói của cô.

“Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?”

Anh đặt cuốn sách xuống bàn kính, tiếng thủy tinh chạm vào nhau khô khốc. Đứng dậy, anh chậm rãi đi về phía ban công rộng, nơi tấm kính lớn như một bức tường vô hình ngăn cách anh với khung cảnh thành phố lấp lánh ánh đèn. Những tòa nhà cao tầng chọc trời, những dòng xe cộ lấp lánh như dòng sông ánh sáng dưới chân, tất cả đều quen thuộc, không hề thay đổi. Nhưng chính sự bất biến của không gian lại càng làm nổi bật sự khác biệt sâu sắc trong ký ức của hai con người. Anh nhớ những lúc cô ở đó, bên cạnh anh, cùng anh ngắm nhìn khung cảnh này. Những buổi tối yên bình, những nụ cười nhẹ nhàng, những cái nắm tay ấm áp. Anh nhớ tất cả. Nhưng khóc? Khóc một mình? Anh lắc đầu, như thể muốn rũ bỏ đi một ý nghĩ lạ lẫm, không thuộc về mình.

“Không, mình không nhớ. Mọi chuyện đều ổn mà.”

Lời độc thoại nội tâm vang lên trong đầu anh, một lời khẳng định đầy kiên quyết, như một cố gắng tự thuyết phục chính mình. Anh chạm nhẹ vào khung cửa kính lạnh lẽo. Anh đã luôn nghĩ rằng mối quan hệ của họ, đặc biệt là trong những năm cuối, là một mối quan hệ trưởng thành, yên bình. Không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Chỉ đơn thuần là “xa dần”, vì “hết hợp”. Đó là lý do anh đưa ra, và anh tin vào nó một cách chân thành. Anh tin rằng mình đã cố gắng, cô cũng đã cố gắng, nhưng mọi thứ cứ thế phai nhạt dần theo thời gian, như một định luật tự nhiên của cuộc sống.

Hoàng Minh quay lại, bước về phía bàn làm việc. Màn hình máy tính vẫn hiển thị bản vẽ kiến trúc dở dang của một dự án lớn. Những đường nét sắc sảo, những con số chính xác, những tính toán logic. Thế giới của anh là vậy, rõ ràng, minh bạch. Anh chạm nhẹ vào một cây bút kỹ thuật trên bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Chiếc bút này đã đồng hành cùng anh qua bao nhiêu dự án, bao nhiêu đêm thức trắng. Nó là một vật dụng đơn giản, nhưng lại gợi nhớ về sự nghiệp, về những mục tiêu anh đã đạt được. Và cũng trong những năm tháng ấy, Lâm An đã ở bên anh.

Anh nhớ những buổi tối làm việc muộn, cô ngồi bên cạnh, lặng lẽ đọc sách hoặc làm việc riêng. Thỉnh thoảng cô sẽ mang cho anh một cốc cà phê nóng, hay một đĩa hoa quả đã gọt sẵn. Anh nhớ những khoảnh khắc ấy, sự hiện diện dịu dàng của cô, như một ngọn đèn nhỏ thắp sáng góc phòng làm việc của anh. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sự hiện diện ấy lại có thể mang theo bất kỳ nỗi đau nào. Anh cho rằng đó là sự thấu hiểu, sự trưởng thành mà cô dành cho công việc của anh, cho cuộc sống của họ.

Anh lại nhớ đến cái đêm mưa Hà Nội mà cô đã nhắc đến. Trong ký ức của anh, đó là một buổi tối lãng mạn, ấm cúng. Tiếng nhạc Blues Jazz nhẹ nhàng, anh ôm cô trong vòng tay, cảm nhận hơi ấm cơ thể cô, nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ. Anh đã thấy cô tựa đầu vào vai mình, đôi mắt nhắm nghiền, tưởng rằng cô đang tận hưởng sự bình yên ấy như anh. Một cảm giác mãn nguyện, an toàn. Anh đã hôn lên tóc cô, thì thầm một lời yêu thương. Đó là một ký ức đẹp, một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc của họ. Anh đã tìm kiếm, rất kỹ, trong từng mảnh ghép của đêm đó, xem có bất kỳ biểu hiện nào của sự buồn bã, của giọt nước mắt nào từ Lâm An không. Nhưng không có. Mọi thứ vẫn êm đềm như một khúc nhạc Blues Jazz không lời.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra nặng nề. Sự tĩnh lặng của căn phòng dường như đè nén lấy anh. Anh cố gắng lý giải, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức. Có lẽ cô đã quá nhạy cảm? Phụ nữ mà, họ thường có những suy nghĩ phức tạp hơn đàn ông. Hay cô đã lãng mạn hóa những cảm xúc tiêu cực của mình sau khi chia tay, gán ghép chúng vào những khoảnh khắc mà lẽ ra phải bình yên? Anh đã từng nghe Trần Long nói vậy. "Con gái mà, hay suy nghĩ linh tinh thôi." Lời của Long hiện lên trong đầu anh, như một cứu cánh, một lý do hợp lý để phủ nhận những điều Lâm An vừa nói. Anh bám víu vào nó, như bám víu vào một sợi dây phao giữa biển khơi của những câu hỏi không lời đáp.

Nhưng dù cố gắng đến đâu, dù lý trí có mạnh mẽ đến mấy, cái cảm giác bất an mơ hồ vẫn đeo bám anh, như một vết nứt nhỏ trong bức tường ký ức vững chãi mà anh đã cẩn thận xây dựng. Nó không đủ lớn để phá hủy tất cả, nhưng đủ để khiến anh không còn thấy thoải mái. Anh không thể tập trung vào công việc, không thể đọc sách. Cuốn sách chuyên ngành về kiến trúc, với những nguyên lý vững chắc, những công thức không thể sai lệch, bỗng trở nên vô nghĩa trước sự mơ hồ của ký ức.

Hoàng Minh tiếp tục đi lại trong phòng, những bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ lạnh. Bóng anh đổ dài trên tường, rồi lại biến mất khi anh đi qua vùng ánh sáng. Anh nhìn ra khung cảnh thành phố một lần nữa. Hàng triệu ánh đèn, mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Và anh, trong câu chuyện của mình, đã từng có một Lâm An. Một Lâm An dịu dàng, thấu hiểu, một Lâm An của những khoảnh khắc bình yên. Chứ không phải một Lâm An của những giọt nước mắt giấu kín, của những nỗi đau bị bỏ quên. Hay đó chỉ là phiên bản anh muốn nhớ? Câu hỏi này, dù anh cố gắng gạt bỏ, vẫn cứ len lỏi vào tâm trí, như một hạt cát nhỏ mắc kẹt trong guồng máy của lý trí. Nó không gây ra sự phá hủy ngay lập tức, nhưng đủ để tạo ra một tiếng rít khó chịu, một sự chệch nhịp không mong muốn. Anh không thể phủ nhận hoàn toàn cảm giác bất an này. Nó cứ ở đó, âm ỉ, đợi chờ một cơ hội để bùng lên.

Màn đêm đã xuống sâu. Tiếng còi xe đã thưa dần, chỉ còn lại tiếng rì rầm của thành phố đang chìm vào giấc ngủ. Hoàng Minh trở về phòng ngủ, căn phòng cũng được thiết kế tối giản như phần còn lại của căn hộ, với chiếc giường lớn trải ga màu xám đậm. Anh nằm xuống, cảm nhận sự mát lạnh của vải ga giường chạm vào da. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ. Nhưng từng khoảnh khắc của buổi gặp mặt với Lâm An cứ tua đi tua lại trong đầu anh, rõ ràng như một thước phim không ngừng chiếu. Ánh mắt cô, giọng nói cô, và đặc biệt là câu hỏi ấy, như một con dao nhỏ, không ngừng rạch vào bức tranh ký ức hoàn hảo mà anh đã tự vẽ ra. Nó không cắt đứt, nhưng tạo nên những vết xước sâu, khiến bề mặt trở nên gồ ghề, không còn mịn màng như trước.

Anh tự vấn: “Chẳng lẽ mình đã thật sự vô tâm đến vậy? Hay cô ấy đã quá nhạy cảm?” Anh cố gắng phân tích một cách logic. Nếu cô đã khóc, tại sao anh không biết? Tại sao anh không thấy? Anh đã luôn nghĩ mình là một người đàn ông chu đáo, biết quan tâm. Anh đã cố gắng tạo dựng một cuộc sống ổn định, một mối quan hệ vững chắc. Anh đã luôn tin rằng mình đã yêu cô theo cách tốt nhất có thể, theo cách mà một người đàn ông lý trí như anh có thể làm.

Rồi giọng nói của Trần Long lại vang lên trong đầu anh, một lần nữa, như một lời khẳng định cho sự tự biện hộ của anh. "Thôi đi ông, con gái mà, hay suy nghĩ linh tinh thôi." Long đã nói vậy khi anh kể lại sơ lược về cuộc gặp với Lâm An, theo cái cách mà anh đã 'lọc' qua lăng kính của chính mình. Long, một người đàn ông thực tế, có phần vô tư trong cách nhìn nhận vấn đề tình cảm, đã củng cố niềm tin của anh rằng Lâm An chỉ đang quá nhạy cảm, hoặc đang phóng đại mọi chuyện. Anh muốn tin vào điều đó. Anh cần tin vào điều đó, để giữ cho bức tường ký ức của mình không sụp đổ.

Hoàng Minh nhắm chặt mắt hơn, cố gắng tái hiện lại những buổi tối “khoảng 1 năm trước chia tay”. Giai đoạn đó, anh nhớ, là giai đoạn anh bận rộn nhất với dự án trọng điểm. Anh đã dành gần như toàn bộ thời gian của mình cho công việc, thường xuyên về nhà muộn. Anh nhớ Lâm An vẫn luôn ở đó, đợi anh, chuẩn bị bữa tối cho anh, hay đơn giản chỉ là ngồi bên anh. Anh đã nghĩ đó là sự bình yên, sự thấu hiểu. Anh đã tìm kiếm một khoảnh khắc cô đơn, một hình ảnh buồn bã, một giọt nước mắt nào đó.

Anh nhớ lại cái đêm mưa Hà Nội. Anh đã ôm cô thật chặt. Cô có run rẩy không? Anh không nhớ. Cô có khóc không? Anh không thấy. Anh chỉ cảm nhận được hơi ấm của cơ thể cô, mùi hương quen thuộc của tóc cô. Anh đã cảm thấy bình yên, và anh tin cô cũng vậy. Anh đã hỏi cô có ổn không, và cô đã khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực anh. Một cử chỉ của sự tin tưởng, của tình yêu, anh đã nghĩ vậy.

Rồi đến ký ức về bữa tối lãng mạn mà cô đã chuẩn bị. Anh nhớ buổi tối đó. Anh đã phải hủy hẹn thật, vì một cuộc họp khẩn cấp không thể trì hoãn. Anh đã nhắn tin cho cô, xin lỗi và hứa sẽ bù đắp. Anh nhớ cô đã trả lời rất nhanh, rằng cô hiểu, và anh đừng lo lắng. Anh đã thấy sự trưởng thành trong câu trả lời ấy. Anh nghĩ cô đã chấp nhận, rằng cô đã hiểu cho công việc của anh. Anh không hề nghĩ đến những ngọn nến cháy dở, những món ăn nguội lạnh, hay một trái tim tan vỡ. Trong ký ức của anh, mọi thứ chỉ đơn giản là một sự cố ngoài ý muốn, được giải quyết một cách êm đẹp. Không có nước mắt, không có nỗi đau.

Anh lật đi lật lại từng mảnh ký ức, như một người đang tìm kiếm một vật bị thất lạc trong bóng tối. Anh rà soát từng chi tiết nhỏ nhất, từng cảm xúc thoáng qua. Nhưng không, không có gì khớp với lời Lâm An. Trong phiên bản câu chuyện của anh, mọi thứ đều diễn ra một cách hợp lý, yên bình, thậm chí là lãng mạn theo cách riêng của họ. Anh nhớ những lúc cô ở đó, những lúc cô mỉm cười, những lúc họ cùng nhau chia sẻ. Anh không thể tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào về những giọt nước mắt cô đơn, về những lần cô bị bỏ quên, hay những lời hứa không thành hiện thực. Hoặc có lẽ, anh đã cố tình không nhìn thấy chúng ngay từ đầu? Câu hỏi này lại len lỏi, khó chịu hơn cả câu hỏi của Lâm An.

Cảm giác nặng nề trong lồng ngực Hoàng Minh ngày càng rõ rệt. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không phải sự hối hận ngay lập tức. Đó là một sự bối rối sâu sắc, một cảm giác bất lực khi đối diện với một thứ gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí anh. Ký ức, anh luôn nghĩ, là một tập hợp những sự kiện khách quan, được ghi lại và phát lại. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một thứ chủ quan, một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, dường như, đang có những vết nứt không tên, những khoảng trống khó hiểu.

Anh trằn trọc, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Anh cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ này, cố gắng tìm kiếm sự bình yên quen thuộc trong giấc ngủ. Nhưng hình ảnh Lâm An, với ánh mắt kiên định và câu hỏi day dứt, cứ hiện lên rõ mồn một. Anh đã luôn tin vào ký ức của mình, tin rằng nó là sự thật. Nhưng nếu ký ức của anh lại là một sự bóp méo, một sự phủ nhận? Nếu anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ" như Lâm An đã nói?

Sự bất an và thất bại của Hoàng Minh trong việc tìm kiếm ký ức khớp với Lâm An là một con sâu gặm nhấm. Anh đã không tìm thấy bất cứ điều gì, nhưng chính sự trống rỗng đó, sự thiếu vắng những mảnh ghép mà Lâm An đã kể, lại càng khiến anh hoài nghi. Vết nứt trong ký ức của Hoàng Minh, dù còn nhỏ, đã bắt đầu hình thành. Nó không phải là một sự sụp đổ ngay lập tức, mà là một sự lung lay âm thầm, một lời thách thức đến toàn bộ niềm tin anh đã xây dựng về mối quan hệ của mình. Anh đang dần bị đẩy vào thế phòng thủ, dùng lý trí và lời khuyên của Trần Long để bác bỏ Lâm An. Nhưng sự phòng thủ này, anh biết, sẽ sớm bị lung lay. Đêm khuya tĩnh mịch, và trong căn hộ lạnh lẽo, Hoàng Minh vẫn thức, vật lộn với những bóng ma của quá khứ, những ký ức mà anh đã từng nghĩ là của riêng mình, giờ đây lại bị đặt dấu hỏi lớn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free