Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 248: Mảnh Ghép Lạc Lõng
Đêm đã qua, nhưng những bóng ma của quá khứ vẫn còn vương vấn trong tâm trí Hoàng Minh, day dứt không ngừng. Anh đã trằn trọc cả đêm, vật lộn với những mảnh ký ức vụn vỡ mà anh không tài nào ráp nối được với lời nói của Lâm An. Giờ đây, khi ánh bình minh đã lên cao, rải những tia nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, anh vẫn cảm thấy như bị mắc kẹt trong một vùng không gian mờ ảo, nơi sự thật và ký ức hòa lẫn vào nhau một cách khó hiểu.
Căn hộ của Hoàng Minh, với thiết kế tối giản và tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, thường mang đến cho anh cảm giác yên bình và trật tự. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng sử dụng, phản ánh chính xác con người anh – lý trí, thực tế, và luôn khao khát sự rõ ràng. Ban công rộng nhìn ra khung cảnh thành phố vẫn đang cựa mình trong buổi sáng muộn, những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh dưới nền trời xanh ngắt. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa hú lên từng hồi nhỏ bé từ phía sông, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của đô thị. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn đâu đó, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh dùng mỗi sáng, và chút mùi cà phê phin còn sót lại từ ly cà phê anh đã pha vội vàng. Tất cả tạo nên một bầu không khí thanh lịch, yên tĩnh, nhưng hôm nay, sự yên tĩnh ấy lại trở nên lạnh lẽo và cô đơn lạ thường.
Hoàng Minh ngồi trước chiếc bàn làm việc lớn, màn hình máy tính vẫn hiển thị bản vẽ kiến trúc đang dang dở. Tay anh lướt qua các tài liệu, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn, nhưng ánh mắt anh không hề tập trung vào những đường nét phức tạp hay những con số khô khan. Tâm trí anh cứ lơ lửng, mắc kẹt trong vòng lặp của câu hỏi mà Lâm An đã đặt ra: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Nó không phải là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lưỡi dao sắc bén, rạch một vết sâu vào cái gọi là "sự bình yên" mà anh vẫn luôn tự hào về mối tình của họ.
Anh nhớ lại từng chi tiết trong cuộc đối thoại ngày hôm qua, ánh mắt kiên định của cô, giọng nói khẽ run nhưng chất chứa đầy nỗi uất ức. Anh đã trả lời gì? Anh đã phủ nhận. Anh đã cố gắng tìm kiếm, lục lọi trong kho tàng ký ức của mình, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy đều là những hình ảnh bình yên, những khoảnh khắc hạnh phúc, những lần cô mỉm cười. Anh đã nghĩ đó là tất cả. Anh đã tin rằng họ chia tay êm đẹp, rằng không có vết sẹo nào quá sâu. Nhưng rồi, câu hỏi của cô lại xoáy vào anh, như một mũi khoan vô hình, tạo ra một vết nứt đầu tiên trong niềm tin vững chắc của anh vào ký ức của chính mình.
"Có thật là mình đã quên không?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm khẽ khàng, gần như không nghe thấy. "Hay là mình chưa bao giờ thực sự nhìn thấy?" Sự khác biệt giữa "quên" và "chưa từng nhìn thấy" là một vực thẳm. Quên thì có thể tìm lại, nhưng chưa từng nhìn thấy lại đồng nghĩa với sự vô tâm, sự bỏ lỡ một cách hoàn toàn. Cảm giác này, sự bối rối và hoang mang này, thật sự khó chịu hơn bất kỳ cảm giác tội lỗi nào anh có thể tưởng tượng. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không phải sự hối hận ngay lập tức. Đó là một sự bất lực khi đối diện với một thứ gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát của lý trí anh, thứ mà anh luôn tin là khách quan và đúng đắn.
Anh đứng dậy, bước ra ban công. Gió mát lùa qua, mang theo hơi thở của thành phố. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi những suy nghĩ đang hỗn độn trong đầu. Anh nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập bên dưới, mỗi chiếc xe như một mảnh ghép riêng lẻ, cùng nhau tạo nên một bức tranh lớn. Cũng như ký ức của anh và Lâm An, mỗi người một mảnh, nhưng liệu chúng có khớp lại thành một bức tranh duy nhất không, hay mỗi người đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác?
Anh rút điện thoại ra, lướt qua danh bạ. Ánh mắt anh dừng lại ở tên Trần Long. Long là người bạn thân thiết, luôn ở bên anh trong mọi giai đoạn, cả khi anh và Lâm An còn yêu nhau. Có lẽ, Long có thể giúp anh gỡ rối. Anh cần một góc nhìn khác, một "nhân chứng" khách quan, dù anh biết, ký ức của Long cũng có thể bị "biến dạng" bởi góc nhìn của Long. Nhưng ít nhất, Long có thể cung cấp thêm những mảnh ghép mà anh đã bỏ quên. Hoàng Minh do dự một chút, rồi ấn gọi. Anh cần thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của chính mình.
***
Chiều tối cùng ngày, Hoàng Minh tìm đến một quán nhậu vỉa hè quen thuộc, nơi anh và nhóm bạn thường tụ tập mỗi khi muốn "xả hơi" sau những ngày làm việc căng thẳng. Khác với sự tĩnh lặng có phần lạnh lẽo của căn hộ, nơi đây ồn ào và náo nhiệt một cách đặc trưng. Những chiếc bàn nhựa đơn giản được kê sát vỉa hè, mái bạt che tạm bợ phấp phới trong gió, và bếp nướng lộ thiên nghi ngút khói, tỏa ra mùi thơm lừng của thịt nướng, hải sản. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng nói chuyện lớn tiếng vang vọng khắp không gian, hòa cùng tiếng xe cộ qua lại và tiếng nhạc xập xình từ một chiếc loa kéo đặt ở góc quán. Mùi bia, mùi đồ nướng, thoảng mùi thuốc lá và bụi đường tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của phố thị về đêm, một bầu không khí thoải mái, gần gũi nhưng cũng không kém phần náo nhiệt.
Trần Long đã ngồi đợi sẵn, vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ, nụ cười thường trực trên khuôn mặt tròn. Anh Quân, người bạn chung của cả nhóm, đã đến trước cả Long, đang hào hứng kể chuyện gì đó, giọng nói sang sảng át cả tiếng ồn ào xung quanh. Anh Quân cao to, khỏe mạnh, vẻ ngoài có phần hơi bất cần nhưng ánh mắt lại rất chân thành, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.
"Mày tới rồi à, Hoàng Minh!" Long vẫy tay, ánh mắt lanh lợi. "Cứ tưởng mày bận dự án đến quên mất bạn bè rồi chứ!"
Hoàng Minh gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Anh nhấp một ngụm bia lạnh, vị đắng nhẹ và sảng khoái lan tỏa trong cổ họng, tạm thời xua đi chút nặng nề trong lòng. Anh cố gắng hòa mình vào không khí vui vẻ, nhưng những lời của Lâm An vẫn như một sợi dây vô hình níu giữ tâm trí anh.
"Nghe nói mày với Lâm An gặp lại nhau à?" Anh Quân vô tư hỏi, không để ý đến sự thay đổi nhỏ trên nét mặt Hoàng Minh. "Thế nào rồi? Hai đứa bây giờ vẫn còn tình cũ không rủ cũng tới à?" Anh Quân cười lớn, tiếng cười sảng khoái.
Long vội vàng đá chân Anh Quân dưới gầm bàn, khẽ nháy mắt. "Thằng này! Hỏi gì kỳ cục vậy. Chuyện cũ rồi, nhắc lại làm gì." Long quay sang Hoàng Minh, cố gắng chuyển hướng câu chuyện. "Công việc dạo này sao rồi? Dự án lớn sắp xong chưa?"
Hoàng Minh lắc đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ mệt mỏi. "Cũng tạm ổn. Chỉ là hơi nhiều việc thôi."
Anh Quân không để ý đến sự "can thiệp" của Long, vẫn tiếp tục dòng ký ức của mình. "Mà nói đến Lâm An, tao nhớ hồi đó tụi mình đi Mộc Châu vui ghê. Mày nhớ không, Hoàng Minh? Lần đó đi với cả nhóm, đông vui lắm. Mấy thằng mình thì cứ bày đủ trò, nướng gà, đốt lửa trại. Vui thật là vui." Anh Quân nhấp một ngụm bia lớn, vẻ mặt tràn đầy hoài niệm. "Mà công nhận, Lâm An dạo đó nhìn lạ lắm, cứ trầm trầm, ít nói hơn mọi khi. Rồi hình như về sớm hơn cả nhóm thì phải? Tao nhớ lúc đó mày bận tám chuyện với mấy ông bên kiến trúc, bàn về thiết kế nhà sàn gì đó, nên không để ý lắm."
Câu nói của Anh Quân như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Hoàng Minh. Ly bia trên tay anh khẽ chao đảo. Anh giật mình. Mộc Châu? Chuyến đi Mộc Châu. Anh nhớ chuyến đi đó chứ. Đó là một chuyến đi vui vẻ, anh đã nghĩ vậy. Anh nhớ những ngọn đồi xanh mướt, những buổi tối đốt lửa trại, những tiếng cười đùa của cả nhóm. Anh nhớ Lâm An cũng ở đó, cô ấy cũng cười. Anh đã nhớ những điều chung chung, những niềm vui của mình. Nhưng lời của Anh Quân lại vẽ ra một bức tranh khác: "Lâm An dạo đó nhìn lạ lắm, cứ trầm trầm, ít nói hơn mọi khi. Rồi hình như về sớm hơn cả nhóm thì phải?"
"Tao bận tám chuyện với mấy ông bên kiến trúc thì phải?" Câu này của Anh Quân lại càng xoáy sâu hơn. Anh nhớ mình đã rất hào hứng với những cuộc trò chuyện về kiến trúc bản địa, về những ý tưởng mới mẻ cho dự án. Anh đã nghĩ Lâm An hiểu và thông cảm cho sự say mê công việc của anh. Anh đã nghĩ cô ấy ở đó, vui vẻ cùng mọi người. Anh chưa từng nghĩ rằng cô ấy lại "trầm trầm" hay "về sớm". Trong ký ức của anh, mọi thứ đều suôn sẻ, không có bất kỳ điều gì bất thường.
Long thấy Hoàng Minh im lặng, vẻ mặt đăm chiêu, liền khẽ huých tay Anh Quân. "Thôi thôi ông tướng, chuyện xưa rồi, nhắc lại làm gì. Uống đi, uống đi!"
Anh Quân không hiểu ý, chỉ cười hề hề. "Tao chỉ là nhớ lại kỷ niệm vui thôi mà. À, mà lần đó Lâm An còn mang theo cái đàn ukulele, định đánh cho tụi mình nghe đó. Mà không hiểu sao lại không đánh, cứ ngồi nhìn thôi. Chắc là ngại, ha ha."
Lại một mảnh ghép nữa. Đàn ukulele? Hoàng Minh cố gắng lục tìm. Có, anh nhớ Lâm An có mang theo đàn. Anh nhớ cô ấy đã định đánh, nhưng rồi lại thôi. Anh đã nghĩ cô ấy có thể thay đổi ý định, hoặc có lẽ không có tâm trạng. Anh đã không hỏi. Anh đã không để tâm. Anh đã chỉ đơn giản là chấp nhận, và tiếp tục những cuộc trò chuyện của mình. Cái cảm giác bất an từ đêm qua, giờ đây, không còn mơ hồ nữa. Nó đã biến thành một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một sự hoài nghi rõ ràng. Ký ức của anh, cái ký ức "bình yên" mà anh đã tin tưởng tuyệt đối, đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt, không phải do anh tự tìm kiếm, mà do một lời nói vô tư từ một người bạn.
Hoàng Minh nhấp thêm một ngụm bia, nhưng vị đắng của nó không còn sảng khoái nữa, mà trở nên chát chúa, như vị của sự thật đang dần phơi bày.
***
Đêm khuya, căn hộ của Hoàng Minh chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, nhưng không còn tiếng còi xe hay còi tàu hỏa vọng lại từ xa. Chỉ có sự im lặng của màn đêm bao trùm, và những suy nghĩ hỗn độn đang gặm nhấm tâm trí anh. Mặc dù đã uống chút men, nhưng đầu óc Hoàng Minh lại tỉnh táo đến lạ. Lời của Anh Quân cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một câu thần chú ma quái: "Lâm An dạo đó nhìn lạ lắm, cứ trầm trầm, ít nói hơn mọi khi. Rồi hình như về sớm hơn cả nhóm thì phải? Mày bận tám chuyện với mấy ông bên kiến trúc nên không để ý lắm."
Anh ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa da màu xám, nhìn vào khoảng không vô định trước mắt. Ánh đèn LED dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống, tạo ra một không gian đủ sáng để anh không cảm thấy lạc lõng, nhưng cũng đủ tối để những góc khuất trong tâm hồn anh được phơi bày. Hoàng Minh siết chặt điện thoại trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ lớp vỏ kim loại lan vào lòng bàn tay anh. Anh đã từng nghĩ, ký ức là một cuốn phim được ghi lại một cách trung thực, một cuốn nhật ký không thể chối cãi. Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi, liệu c�� bao nhiêu "mảnh ghép lạc lõng" như chuyến đi Mộc Châu đã bị anh bỏ quên, bị anh vô thức xóa bỏ khỏi cuốn phim của mình?
"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Lời của Lâm An lại vang vọng. Anh đã tin rằng anh nhớ tất cả, rằng anh đã thấy cô ở đó. Nhưng nếu cô ấy ở đó, mà lại "trầm trầm", "ít nói", và "về sớm" thì sao? Điều đó có nghĩa là cô ấy đã ở đó, nhưng không phải ở đó theo cách mà anh đã nhớ, hay đúng hơn là, theo cách mà anh đã tự vẽ ra cho mình. Cô ấy ở đó, nhưng chờ đợi. Chờ đợi một sự quan tâm, một ánh mắt, một câu hỏi mà anh đã không bao giờ trao.
Cảm giác bất an giờ đây đã vượt qua rào cản của lý trí. Nó không còn là một vết nứt nhỏ nữa, mà là một vết rạn lớn, xuyên thẳng qua cái "niềm tin vững chắc" vào ký ức của anh. Anh luôn tự hào về sự tập trung, về khả năng ghi nhớ chi tiết trong công việc, nhưng trong tình yêu, trong những cảm xúc tinh tế của một người con gái, anh đã hoàn toàn mù quáng.
Hoàng Minh thở dài, rồi chậm rãi mở khóa điện thoại. Anh lướt qua album ảnh, tìm kiếm những bức ảnh cũ từ chuyến đi Mộc Châu ba năm trước. Từng tấm ảnh hiện ra trên màn hình, tái hiện lại những khoảnh khắc mà anh đã từng nghĩ là hoàn hảo. Anh thấy những bức ảnh anh cười tươi rói bên nhóm bạn, thấy những khung cảnh hùng vĩ của núi rừng. Và rồi, anh tìm thấy những bức ảnh có Lâm An.
Cô ấy cười. Vâng, cô ấy vẫn cười. Nụ cười quen thuộc, dịu dàng. Nhưng khi anh nhìn kỹ hơn, anh chợt để ý đến ánh mắt cô trong một vài tấm. Có một bức ảnh chụp cả nhóm đang ngồi quanh đống lửa, mọi người đều rạng rỡ, nhưng Lâm An lại ngồi hơi tách biệt một chút, ánh mắt nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng, xa xăm. Một bức khác, cô ấy cười khi chụp ảnh cùng anh, nhưng ánh mắt cô lại có vẻ hơi gượng gạo, không thực sự chạm đến tận đáy lòng như nụ cười trên môi. Và có một bức ảnh chụp từ phía sau, cô đứng ở rìa nhóm, không hòa nhập vào những câu chuyện ồn ào của mọi người, mà chỉ lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh.
Anh chưa bao giờ để ý những chi tiết đó. Anh đã chỉ nhìn tổng thể, nhìn thấy nụ cười, nhìn thấy sự hiện diện của cô. Anh đã không đọc được những tín hiệu nhỏ nhặt, những ngôn ngữ cơ thể, những ánh mắt mà cô đã cố gắng gửi gắm. Những "lúc em chờ" mà Lâm An nhắc đến, chúng có lẽ đã không phải là những lần cô khóc nức nở, mà là những khoảnh khắc lặng lẽ như thế này, những lần cô đơn giữa đám đông, những ánh mắt xa xăm mà anh đã vô tình bỏ qua.
Nỗi hoài nghi lớn dần thành một sự khó chịu sâu sắc. Hoàng Minh đã luôn tin rằng anh là người lý trí, thực tế, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng ký ức của anh lại là một phiên bản được "lý tưởng hóa", một phiên bản chỉ ghi lại những gì anh muốn thấy, muốn nhớ. Anh đã không chỉ quên, mà còn cố tình không nhìn. Sự kiện "Lâm An trầm lặng, về sớm" trong buổi đi chơi Mộc Châu, lời nhắc nhở vô tư của Anh Quân, đã mở ra một cánh cửa mà anh đã cố đóng chặt bấy lâu nay. Đây chỉ là khởi đầu, anh biết. Sẽ có thêm nhiều "mảnh ghép" khác, từ những người bạn chung, từ những kỷ vật cũ, sẽ dần dần làm lung lay toàn bộ ký ức mà anh đã xây dựng về mối tình của mình.
Hoàng Minh tắt điện thoại, đặt xuống bàn. Anh không thể phớt lờ những vết nứt trong ký ức nữa. Anh không thể tiếp tục tin vào một "sự thật" mà anh đã tự vẽ ra. Đã đến lúc, anh phải đối mặt. Không phải để quay lại, mà để hiểu. Để hiểu rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và để hiểu rằng, anh cần phải tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu, không phải để thay đổi quá khứ, mà để thay đổi cách anh nhìn nhận chính mình, và cách anh nhìn nhận những ký ức mà anh đã từng cho là của riêng mình. Anh sẽ bắt đầu một hành trình mới, một hành trình tìm kiếm sự thật, không phải ở Lâm An, mà ở chính những góc khuất trong tâm hồn anh.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.