Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 249: Hành Trình Ký Ức: Mảnh Ghép Lạc Lối

Hoàng Minh tỉnh giấc trong một thứ ánh sáng mờ nhạt, không phải từ rèm cửa kéo hờ, mà từ màn hình điện thoại anh vẫn còn cầm trên tay. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp vỏ kim loại đã ngấm sâu vào lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở tê tái về đêm dài trằn trọc không ngủ. Từng sợi thần kinh trong anh như đang căng ra, giằng co giữa sự mệt mỏi thể chất và một nỗi bất an tinh thần không ngừng gặm nhấm. Những lời của Anh Quân về chuyến đi Mộc Châu, về một Lâm An "trầm trầm, ít nói, và về sớm một cách bất thường", cùng với câu hỏi xoáy sâu của cô: "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" cứ xoay vần trong tâm trí anh như một cuộn phim cũ bị lỗi, tua đi tua lại, nhưng không bao giờ khớp với kịch bản anh đã thuộc lòng.

Anh khẽ thở dài, âm thanh nhỏ bé nhưng nặng trĩu trong căn hộ yên tĩnh. Ánh sáng của một buổi sáng mới đang từ từ len lỏi qua ô cửa kính lớn nhìn ra thành phố, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên sàn gỗ. Ngoài kia, bầu trời trong xanh, hứa hẹn một ngày nắng dịu sau cơn mưa đêm qua, nhưng trong lòng anh, một cơn bão tố vẫn đang âm ỉ. Anh vẫn nằm trên giường, chiếc điện thoại đặt bên cạnh, màn hình hiển thị một trong những bức ảnh từ chuyến đi Mộc Châu ấy. Trong ảnh, anh đang cười rạng rỡ, tay khoác vai Trần Long, phía xa là một khung cảnh núi rừng hùng vĩ. Anh cố gắng tìm kiếm Lâm An trong bức ảnh đó, nhưng cô không có mặt trong khung hình này. Cô ở đâu? Làm gì vào khoảnh khắc ấy? Câu hỏi tuôn ra như một dòng suối ngầm, lạnh lẽo và không ngừng nghỉ.

Anh chậm rãi ngồi dậy, cảm giác mệt mỏi bủa vây toàn thân. Mùi gỗ mới vẫn thoảng nhẹ trong căn hộ, hòa cùng mùi cà phê phin còn vương lại từ sáng sớm. Anh bước đến bàn làm việc, bật máy tính, màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt anh với quầng thâm dưới mắt. Anh mở album ảnh điện tử, nơi lưu giữ hàng ngàn khoảnh khắc mà anh từng cho là "ký ức trọn vẹn". Anh bắt đầu cuộn chuột, tua ngược thời gian, trở về khoảng thời gian "một năm trước khi chia tay" – cái mốc thời gian định mệnh mà Lâm An đã ám chỉ.

Từng bức ảnh hiện ra, giống như những thước phim quay chậm của một đoạn đời đã qua. Anh thấy những buổi hẹn hò dưới ánh đèn lung linh của thành phố, những chuyến dã ngoại cuối tuần, những bữa tối ấm cúng bên bạn bè. Anh thấy Lâm An. Cô ấy trong ký ức của anh luôn dịu dàng, nụ cười thường trực trên môi, ánh mắt long lanh đầy yêu thương. Trong mỗi bức ảnh, cô đều là một phần không thể thiếu, một hình ảnh rạng rỡ, hạnh phúc. Anh đã từng rất tự hào về những khoảnh khắc này, về mối tình bình yên mà anh nghĩ mình đã có.

"Không thể nào... Mình đã thật sự quên hết sao?" Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ. Ngón tay anh rê chuột, dừng lại ở một bức ảnh chụp Lâm An đang ngồi đọc sách trong một quán cà phê quen thuộc. Ánh nắng chiều hắt qua khung cửa kính, phủ lên mái tóc cô một màu vàng óng. Cô mỉm cười khi anh đưa máy ảnh lên. Một nụ cười đẹp, thanh thoát. Nhưng giờ đây, khi nhìn kỹ hơn, anh lại cảm thấy có gì đó gượng gạo, một chút xa xăm trong ánh mắt ấy. Có phải là anh đang tự huyễn hoặc, tự tìm kiếm những điều không có? Hay là anh đã quá vô tâm, quá tự mãn với phiên bản ký ức của riêng mình mà bỏ qua những tín hiệu tinh tế đến mức gần như vô hình?

Anh tiếp tục lướt. Một bức ảnh khác, Lâm An đang đứng bên bờ hồ, gió thổi tung mái tóc. Cô quay lưng về phía máy ảnh, dường như đang ngắm nhìn mặt nước lấp lánh. Anh nhớ lúc đó anh đang nói chuyện điện thoại về công việc, còn cô thì cứ đứng đó, lặng lẽ. Anh đã nghĩ cô đang tận hưởng khoảnh khắc bình yên của riêng mình. Nhưng giờ đây, anh lại tự hỏi, liệu có phải cô đang chờ đợi anh quay lại, chờ đợi một cái nắm tay, một lời hỏi han, hay một cái ôm từ phía sau? Có phải cô đã chờ, và anh đã vô thức để cô chờ?

Mỗi bức ảnh, mỗi khoảnh khắc tưởng chừng như vô tư lự, giờ đây lại bị đặt dưới kính hiển vi của sự nghi ngờ. Anh phóng to khuôn mặt Lâm An, tìm kiếm những dấu hiệu của sự đau khổ, của những giọt nước mắt vô hình. Nhưng tất cả những gì anh thấy vẫn là một nụ cười, một ánh mắt dịu dàng, một vẻ mặt bình thản. Ký ức của anh là một cuốn phim được biên tập kỹ lưỡng, chỉ giữ lại những phân cảnh tươi sáng, những đoạn hội thoại không xung đột, những khoảnh khắc không có nước mắt. Anh đã xóa bỏ đi những gì? Hay anh chưa bao giờ ghi lại chúng?

Một cảm giác khó chịu dâng lên, như có một bức tường vô hình đang ngăn cách anh với sự thật. Anh đã cố gắng lý giải lời Lâm An bằng logic, bằng những kỷ niệm mà anh tin là khách quan. Nhưng những lời Anh Quân, và giờ là sự mơ hồ trong chính những bức ảnh này, đã bắt đầu làm lung lay niềm tin đó. Anh day day thái dương, cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ sau một đêm không ngủ. Anh đã luôn tự cho mình là một người đàn ông lý trí, rõ ràng, luôn nắm bắt được mọi chuyện. Vậy mà giờ đây, anh lại đứng trước một mớ bòng bong của những cảm xúc và ký ức mâu thuẫn, hoàn toàn lạc lối.

"Lâm An nói vậy là có ý gì?" Anh lại thì thầm, câu hỏi không hướng về ai ngoài chính mình. Nó không còn là một câu hỏi mang tính phòng thủ nữa, mà là một lời tự vấn, một lời cầu xin sự minh bạch từ một quá khứ đã được anh niêm phong một cách cẩn thận. Anh nhìn vào màn hình máy tính, nhìn vào những hình ảnh hạnh phúc mà giờ đây lại trở nên xa lạ đến đáng sợ. Có phải, chính sự hạnh phúc giả tạo trong ký ức của anh đã che lấp đi một sự thật đau lòng hơn, một nỗi đau mà Lâm An đã phải gánh chịu một mình? Hoàng Minh tựa lưng vào ghế, thở dài nặng nề. Căn phòng vẫn yên tĩnh, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái, như một sự đối lập trớ trêu với sự hỗn loạn đang diễn ra trong tâm trí anh. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh cần phải tìm kiếm. Không phải ở những bức ảnh tĩnh lặng này, mà ở những nơi đã từng chứng kiến những câu chuyện của họ, những nơi mà có lẽ, anh đã bỏ quên những "lúc em chờ".

***

Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, nhuộm vàng những mái nhà và tán cây trên phố, Hoàng Minh lái xe đến Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Nơi này, đúng như cái tên của nó, là một kho tàng của những kỷ niệm. Nó không thay đổi nhiều sau ba năm, vẫn giữ nguyên kiến trúc cổ kính với mặt tiền ốp gạch men cũ kỹ, cửa sổ gỗ sơn xanh, và một chậu cây xương rồng lớn đặt ở góc quán. Tiếng chuông gió kêu leng keng khe khẽ khi anh đẩy cửa bước vào, một âm thanh quen thuộc đến mức khiến anh cảm thấy như thể thời gian đã ngừng lại.

Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, hoài niệm. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cổ điển đặt trên kệ sách, những giai điệu êm ái như ru lòng người. Anh nhìn quanh, mọi thứ vẫn như xưa. Những chiếc bàn gỗ sờn màu, những bức tranh sơn dầu treo nghiêng, cả cái góc quen thuộc nơi anh và Lâm An thường ngồi, cạnh ô cửa sổ nhìn ra con đường lát đá.

"Anh Minh vẫn dùng như cũ chứ ạ?"

Tiếng nói quen thuộc vang lên, đưa anh trở về thực tại. Chị Mai, với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết gọn gàng, mỉm cười thân thiện từ quầy pha chế. Đôi mắt chị lấp lánh sự tinh nghịch, nhưng cũng có chút tò mò kín đáo khi nhìn anh. Chị là người đã chứng kiến không ít những buổi hẹn hò của anh và Lâm An ở đây, một người quan sát thầm lặng của mối tình ấy.

Hoàng Minh gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại. "Vâng, như cũ, Chị Mai."

Anh gọi một ly cà phê đen đá, món đồ uống quen thuộc của mình. Khi cà phê được mang ra, cảm giác mát lạnh từ ly thủy tinh thấm vào đầu ngón tay anh. Anh chậm rãi nhấp một ngụm, vị đắng quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng. Anh ngồi ở góc quen thuộc, nơi ánh sáng từ cửa sổ dịu nhẹ chiếu vào, và nhìn ra con đường bên ngoài.

Anh cố gắng hồi tưởng lại từng ngóc ngách, từng câu chuyện đã diễn ra ở đây. Trong ký ức của anh, quán cà phê này luôn là một nơi bình yên, nơi họ chia sẻ những câu chuyện vui, những dự định tương lai, những khoảnh khắc lãng mạn. Anh nhớ những lần Lâm An ngồi đối diện anh, đôi mắt cô lấp lánh khi nghe anh kể về công việc, hay khi cô chia sẻ những cuốn sách mình yêu thích. Anh nhớ tiếng cười giòn tan của cô khi anh trêu chọc, nhớ cái cách cô khẽ nắm lấy tay anh dưới gầm bàn.

Tất cả đều là những kỷ niệm đẹp, không một chút gợn sóng.

"Sao mọi thứ vẫn y nguyên, như chưa từng có gì xảy ra?" Anh thầm nghĩ, một cảm giác bối rối xen lẫn thất vọng dâng lên. Anh đã đến đây, tìm kiếm một dấu vết, một gợi ý nào đó về nỗi đau khổ mà Lâm An đã trải qua. Nhưng quán cà phê này, với sự bất biến của nó, lại chỉ tái hiện lại phiên bản ký ức của chính anh – một phiên bản được lý tưởng hóa, không tì vết.

Anh nhìn Chị Mai đang thoăn thoắt pha chế cho một vị khách khác. Có lẽ chị là người duy nhất ở đây có thể nhớ rõ hơn về họ. Anh đã từng nghĩ đến việc hỏi chị, một câu vu vơ nào đó về Lâm An. Nhưng rồi anh lại chần chừ. Anh sẽ hỏi gì? "Chị Mai có nhớ lần nào Lâm An trông buồn bã ở đây không?" hay "Chị có thấy cô ấy khóc một mình không?". Những câu hỏi đó nghe thật ngớ ngẩn, thậm chí là vô duyên. Hơn nữa, anh cũng không muốn khuấy động những chuyện đã cũ, nhất là khi anh vẫn chưa sẵn sàng đối diện với những sự thật mà anh không muốn nghe.

Anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang rơi lả tả theo gió. Mùa thu đang về. Anh nhớ Lâm An rất thích mùa thu, cô ấy bảo mùa thu mang một vẻ đẹp buồn lãng mạn. Liệu những nỗi buồn mà cô cảm nhận được trong những mùa thu ấy có phải là những nỗi buồn cô đơn mà anh đã vô tình bỏ qua? Anh đã nhìn thấy cô ngắm lá vàng rơi, nhưng anh đã không nhìn thấy ánh mắt xa xăm của cô. Anh đã nghe cô nói về vẻ đẹp của mùa thu, nhưng anh đã không nghe thấy tiếng thở dài thầm kín trong câu chữ.

Anh cảm thấy như mình đang lạc vào một mê cung của ký ức, nơi mọi lối đi đều dẫn đến một hình ảnh quen thuộc, nhưng lại không thể chạm tới sự thật đằng sau nó. Nơi này, Ký Ức Đọng, lại chỉ "đọng" lại phiên bản ký ức của riêng anh, và từ chối tiết lộ những bí mật của Lâm An. Anh nhấp ngụm cà phê cuối cùng, vị đắng giờ đây trở nên chát hơn, giống như vị của sự thất vọng. Anh biết, những vật vô tri, những không gian tĩnh lặng này không thể nào kể cho anh nghe câu chuyện của một trái tim đau khổ. Anh cần phải tìm kiếm ở một nơi khác, ở những mảnh ghép có thể "sống" hơn, có thể "kể" được câu chuyện của chính nó.

***

Đêm muộn, thành phố chìm vào một vẻ tĩnh lặng hiếm có, chỉ còn tiếng còi xe vọng lại từ xa và ánh đèn cao tầng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Hoàng Minh trở về căn hộ của mình, sự mệt mỏi từ hành trình tìm kiếm vô vọng ban ngày đã biến thành một nỗi uể oải nặng nề. Căn hộ của anh vẫn tĩnh lặng và ngăn nắp đến lạnh lẽo, phản chiếu chính tâm trạng anh lúc này.

Anh không bật đèn chính, chỉ để lại ánh sáng dịu nhẹ từ một chiếc đèn bàn. Ánh sáng vàng ấm áp tạo ra những vệt sáng và bóng đổ lờ mờ, khiến không gian thêm phần trầm mặc. Anh bước vào phòng ngủ, nơi có một chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt kín đáo trong ngăn kéo tủ quần áo. Đó là hộp kỷ vật của anh và Lâm An. Anh đã cất giữ nó suốt ba năm qua, thỉnh thoảng mở ra nhìn ngắm, coi đó như một minh chứng cho một mối tình đã qua, một mối tình mà anh luôn tin là đã kết thúc êm đẹp.

Anh ngồi xuống sàn nhà, dựa lưng vào thành giường, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi mở chiếc hộp. Mùi giấy cũ, mùi hương phai tàn của những kỷ niệm ùa ra, phảng phất trong không khí. Bên trong là một thế giới thu nhỏ của quá khứ: những tấm ảnh polaroid, vài lá thư tay đã ngả màu, vé xem phim, một chiếc móc khóa nhỏ hình trái tim, và đặc biệt là chiếc đồng hồ đeo tay mà anh đã tặng Lâm An vào dịp sinh nhật cô, khắc tên hai người ở mặt sau.

Hoàng Minh cầm chiếc đồng hồ lên. Lớp vỏ kim loại sáng bóng, mặt kính vẫn trong vắt. Anh xoay nhẹ, để lộ dòng chữ khắc tinh xảo: "H.M + L.A. Mãi Mãi". Trong ký ức anh, đó là một món quà ý nghĩa, một biểu tượng cho tình yêu và sự gắn kết của họ. Anh nhớ Lâm An đã cười rạng rỡ thế nào khi nhận được nó, cô ấy đã đeo nó trên tay không rời trong suốt một thời gian dài. Anh đã tin rằng chiếc đồng hồ này là một minh chứng cho hạnh phúc của họ, một kỷ vật không thể chối cãi.

Nhưng giờ đây, khi lời của Anh Quân và câu hỏi của Lâm An cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, anh lại nhìn chiếc đồng hồ với một con mắt khác. Có phải cô đã khóc một mình, đeo chiếc đồng hồ này trên tay, và anh thì không hay biết? Có phải những giọt nước mắt ấy đã rơi xuống mặt kính, làm mờ đi dòng chữ "Mãi Mãi" mà anh đã từng tin tưởng? Anh cố gắng liên kết các mảnh ghép rời rạc: chuyến đi Mộc Châu, buổi đi chơi nhóm nơi Lâm An trầm lặng, rồi những lúc cô đeo chiếc đồng hồ này. Anh cố hình dung ra một Lâm An đau khổ, cô đơn trong những khoảnh khắc mà anh đã hoàn toàn bỏ qua.

Anh lướt ngón tay qua dòng chữ khắc, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Trong ký ức của anh, chiếc đồng hồ này chỉ mang ý nghĩa của sự yêu thương và kỷ niệm đẹp. Nhưng trong ký ức của Lâm An, nó có thể đã trở thành một vật chứng cho sự bỏ rơi, cho những lời hứa không thành hiện thực, cho những chờ đợi vô vọng. Không có bằng chứng cụ thể nào trong chiếc hộp này cho thấy Lâm An đã đau khổ. Tất cả những gì anh thấy là những vật dụng vô tri, không thể cất lời. Chúng chỉ phản ánh một phần câu chuyện, phần câu chuyện của riêng anh.

"Mình đã bỏ lỡ điều gì? Hay là cô ấy... chỉ muốn gây sự?" Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh, một nỗ lực cuối cùng của lý trí để phủ nhận những gì đang dần hiện rõ. Anh vẫn còn một chút cố chấp, một chút phòng thủ, không muốn chấp nhận rằng mình có thể đã vô tâm đến vậy. Anh vẫn muốn tin rằng Lâm An có thể đang hiểu lầm, hoặc phóng đại cảm xúc của mình. Nhưng rồi, chính anh lại gạt bỏ ý nghĩ đó. Sau tất cả những gì đã xảy ra, sau những lời nói đầy day dứt của Lâm An, anh biết rằng cô không phải là người sẽ tùy tiện "gây sự" về một vấn đề nhạy cảm như vậy. Cô đã đau, thật sự. Và anh, có lẽ, đã thật sự không nhìn thấy.

Cảm giác bất lực và thất vọng dâng trào. Anh đã dành cả ngày để lục lọi ký ức, để tìm kiếm những manh mối từ những nơi đã từng chứng kiến tình yêu của họ, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là sự trống rỗng và mơ hồ. Anh đã kỳ vọng tìm thấy một bằng chứng cụ thể, một chi tiết rõ ràng có thể giải thích mọi chuyện, nhưng những vật vô tri này lại im lặng một cách đáng sợ. Chúng không kể cho anh nghe về những giọt nước mắt, về những nỗi buồn thầm kín của Lâm An. Chúng chỉ phản ánh một Hoàng Minh bận rộn, một Hoàng Minh vô tâm mà thôi.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng ép mình nhớ lại một hình ảnh khác, một phiên bản khác của quá khứ, nhưng vô vọng. Sự mệt mỏi từ thể xác lẫn tinh thần khiến anh thở dài nặng nề. Anh tựa lưng vào thành giường, giữa đống kỷ vật cũ, cảm thấy mình đang lạc lối trong chính dòng chảy ký ức của mình. Anh đã luôn tin rằng ký ức là một cuốn phim được ghi lại một cách trung thực, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng cuốn phim của anh chỉ là một bản biên tập đầy thiên vị, bỏ qua hàng ngàn phân cảnh quan trọng.

Hoàng Minh mở mắt. Anh nhìn những kỷ vật xung quanh, chúng nằm đó, tĩnh lặng và vô tri. Chúng không thể nói. Chúng không thể khóc. Chúng không thể kể lại câu chuyện của Lâm An. Anh nhận ra, sự thật, những mảnh ghép còn thiếu, không thể tìm thấy trong những vật dụng vô tri hay những không gian tĩnh lặng này. Chúng nằm ở một nơi khác, ở những con người đã từng chứng kiến, đã từng chia sẻ, và có lẽ, ở chính Lâm An. Anh cần phải đối diện, không phải với những vật vô tri, mà với những ký ức "sống", những cảm xúc chân thực đã bị anh bỏ quên.

Đây chỉ là khởi đầu, anh biết. Một khởi đầu đầy bối rối, nhưng cũng là một sự thức tỉnh đau đớn. Anh đã luôn tự vấn về bản chất của sự "vô tâm", nhưng giờ đây, anh mới thực sự đứng trước ngưỡng cửa của sự thấu hiểu sâu sắc hơn về chính mình. Anh cần phải tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu, không phải để thay đổi quá khứ, mà để thay đổi cách anh nhìn nhận chính mình, và cách anh nhìn nhận những ký ức mà anh đã từng cho là của riêng mình. Và có lẽ, để hiểu rằng điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free