Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 250: Lời Ám Chỉ Từ Vết Nứt

Cái lạnh của kim loại dưới đầu ngón tay không thể so sánh với cái lạnh buốt trong tâm trí Hoàng Minh. Anh lướt đi dòng chữ “Mãi Mãi” khắc trên mặt đồng hồ, từng nét chữ như một lời chế giễu cho sự mù quáng của chính anh. Trong ký ức của anh, chiếc đồng hồ này là biểu tượng của một tình yêu vĩnh cửu, của những khoảnh khắc ngọt ngào anh dành cho Lâm An. Nhưng giờ đây, nó như một vật chứng tố cáo sự thờ ơ, vô tâm mà anh đã không hề hay biết. Anh cố hình dung ra Lâm An, đeo chiếc đồng hồ này, với gương mặt đẫm lệ, với một nỗi cô đơn mà anh chưa bao giờ nhận ra. Anh cố nặn ra một hình ảnh Lâm An đau khổ, gục ngã, nhưng những gì hiện lên trong tâm trí anh vẫn chỉ là một nụ cười rạng rỡ, một ánh mắt long lanh hạnh phúc của cô gái anh từng yêu. Ký ức của anh, một lần nữa, lại phản bội anh.

Một ý nghĩ thoáng qua, lạnh lẽo và đầy tự vệ: “Hay là cô ấy… chỉ muốn gây sự?” Nó như một chiếc phao cứu sinh mà lý trí anh vội vàng nắm lấy, một cách để chối bỏ sự thật đau đớn rằng anh có thể đã vô tâm đến mức ấy. Anh muốn tin rằng Lâm An đang cường điệu hóa cảm xúc, đang cố tình làm phức tạp hóa mọi chuyện. Nhưng rồi, chỉ một thoáng sau, anh lại gạt bỏ ý nghĩ đó. Sau tất cả những gì đã xảy ra, sau ánh mắt và giọng điệu đầy day dứt của cô trong buổi gặp mặt định mệnh, Hoàng Minh biết rằng Lâm An không phải là người sẽ tùy tiện “gây sự” về một vấn đề nhạy cảm như vậy. Cô đã đau, thật sự. Và anh, có lẽ, đã thật sự không nhìn thấy. Cái gạt bỏ ấy, tự nó đã là một lời thú nhận thầm lặng về sự vô tâm.

Cảm giác bất lực và thất vọng dâng trào như một cơn thủy triều, nhấn chìm mọi cố gắng tìm kiếm của anh. Anh đã dành cả một ngày dài, lục lọi từng ngóc ngách ký ức, từ những quán cà phê cũ kỹ đến những kỷ vật nằm im lìm trong chiếc hộp gỗ. Anh đã kỳ vọng tìm thấy một bằng chứng cụ thể, một chi tiết rõ ràng có thể giải thích mọi chuyện, một dấu vết hữu hình của nỗi đau Lâm An đã trải qua. Nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là sự trống rỗng và một nỗi mơ hồ đến đáng sợ. Những vật vô tri ấy im lặng một cách thách thức. Chúng không kể cho anh nghe về những giọt nước mắt, về những nỗi buồn thầm kín của Lâm An. Chúng chỉ phản ánh một Hoàng Minh bận rộn, một Hoàng Minh vô tâm, một Hoàng Minh chỉ nhìn thấy những gì anh muốn thấy, và quên đi những gì không thuộc về bức tranh ‘hạnh phúc’ mà anh tự vẽ ra.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng ép mình nhớ lại một hình ảnh khác, một phiên bản khác của quá khứ, một Lâm An buồn bã, một Lâm An cô đơn. Nhưng vô vọng. Sự mệt mỏi từ thể xác lẫn tinh thần khiến anh thở dài nặng nề, một tiếng thở dài mang theo nỗi tuyệt vọng và cả sự tức giận với chính mình. Anh tựa lưng vào thành giường, giữa đống kỷ vật cũ, cảm thấy mình đang lạc lối trong chính dòng chảy ký ức của mình. Anh đã luôn tin rằng ký ức là một cuốn phim được ghi lại một cách trung thực, chính xác đến từng khung hình, từng câu thoại. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng cuốn phim của anh chỉ là một bản biên tập đầy thiên vị, một phiên bản đã cắt bỏ hàng ngàn phân cảnh quan trọng, những phân cảnh mà Lâm An đã sống, đã cảm nhận, và đã đau đớn.

Hoàng Minh mở mắt. Anh nhìn những kỷ vật xung quanh, chúng nằm đó, tĩnh lặng và vô tri, không chút sức sống. Chúng không thể nói. Chúng không thể khóc. Chúng không thể kể lại câu chuyện của Lâm An. Anh nhận ra, sự thật, những mảnh ghép còn thiếu, không thể tìm thấy trong những vật dụng vô tri hay những không gian tĩnh lặng này. Chúng nằm ở một nơi khác, ở những con người đã từng chứng kiến, đã từng chia sẻ, và có lẽ, ở chính Lâm An. Anh cần phải đối diện, không phải với những vật vô tri, mà với những ký ức "sống", những cảm xúc chân thực đã bị anh bỏ quên.

Đây chỉ là khởi đầu, anh biết. Một khởi đầu đầy bối rối, nhưng cũng là một sự thức tỉnh đau đớn. Anh đã luôn tự vấn về bản chất của sự "vô tâm", nhưng giờ đây, anh mới thực sự đứng trước ngưỡng cửa của sự thấu hiểu sâu sắc hơn về chính mình. Anh cần phải tìm kiếm những mảnh ghép còn thiếu, không phải để thay đổi quá khứ, mà để thay đổi cách anh nhìn nhận chính mình, và cách anh nhìn nhận những ký ức mà anh đã từng cho là của riêng mình. Và có lẽ, để hiểu rằng điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh không thể tiếp tục trốn tránh hay tự lừa dối mình nữa. Ký ức của anh đã có những vết nứt, và chỉ có Lâm An mới nắm giữ chìa khóa để mở ra những mảnh ghép còn lại.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt, yếu ớt len lỏi qua tấm rèm cửa sổ bằng vải lanh dày, không đủ để xua đi cái u ám trong lòng Hoàng Minh. Đêm qua, anh hầu như không chợp mắt. Mọi hình ảnh, mọi lời nói, mọi cảm giác bất an từ ngày hôm trước cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh như một cuộn phim quay chậm, không ngừng lặp lại. Căn hộ của anh, thường ngày vẫn toát lên vẻ thanh lịch và tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, nay lại mang một vẻ lạnh lẽo, cô đơn đến lạ. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn trở thành một âm thanh đơn điệu, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ của không gian. Từ ban công rộng lớn, anh có thể nhìn thấy khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh, tiếng còi xe vọng lại từ xa như những tiếng thì thầm của một thế giới xa lạ.

Hoàng Minh ngồi bên cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài. Ly cà phê phin trên bàn đã nguội lạnh tự bao giờ, hương cà phê đặc trưng của buổi sáng sớm giờ chỉ còn là một mùi hương thoang thoảng, nhạt nhòa. Anh đưa tay nhấp một ngụm, vị đắng ngắt, lạnh lẽo tràn ngập khoang miệng, như chính tâm trạng của anh lúc này. Anh đã cố gắng lý giải, cố gắng xua tan những ý nghĩ nặng nề, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích. Những lời của Anh Quân, câu hỏi của Lâm An, và đặc biệt là sự trống rỗng trong ký ức của chính anh, tất cả đã tạo thành một sợi dây thòng lọng vô hình, siết chặt lấy tâm trí anh.

“Không thể tiếp tục thế này,” anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ. “Mình phải biết sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu. Lâm An… cô ấy là người duy nhất có thể cho mình câu trả lời.” Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được đối diện với sự thật, dù anh biết nó có thể phá vỡ hoàn toàn bức tranh ‘bình yên’ mà anh đã xây dựng cho mối tình của họ. Có một chút tức giận dâng lên trong anh, không phải với Lâm An, mà với chính bản thân mình. Tức giận vì sự vô tâm, sự mù quáng, sự ích kỷ đã khiến anh bỏ lỡ quá nhiều điều.

Anh đứng dậy, từng bước chân nặng nề nhưng dứt khoát. Mùi gỗ mới từ nội thất, mùi sách thoang thoảng trong không khí, và cả mùi hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, tất cả như hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc nhưng giờ lại mang một âm điệu lạc lõng. Anh đi về phía bàn làm việc, nơi chiếc điện thoại di động đang nằm im lìm. Ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu lên đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa đầy suy tư của anh. Anh mở danh bạ, lướt qua những cái tên quen thuộc, rồi dừng lại ở cái tên “Lâm An”. Ngón tay anh do dự trên nút gọi. Một thoáng chần chừ, một thoáng sợ hãi. Sợ hãi những gì cô sẽ nói, sợ hãi những gì anh sẽ phải đối mặt. Nhưng rồi, sự khao khát được hiểu, được biết sự thật đã chiến thắng mọi nỗi sợ hãi. Anh nhấn nút gọi, nhưng rồi lại ngừng lại. Có lẽ, một tin nhắn sẽ ít áp lực hơn, sẽ cho cả hai có thời gian để chuẩn bị.

Anh soạn một tin nhắn ngắn gọn, cố gắng giữ cho giọng điệu bình tĩnh nhất có thể: "An, anh biết là hơi đột ngột, nhưng anh có thể gặp em không? Có một vài chuyện anh muốn nói rõ, và anh nghĩ chỉ em mới có thể giúp anh hiểu được." Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi. Từng giây trôi qua như cả một thế kỷ. Tiếng chuông điện thoại im bặt, chỉ có tiếng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực anh. Anh biết, cuộc gặp này, nếu nó xảy ra, sẽ là một bước ngoặt. Nó sẽ là khởi đầu cho hành trình đối diện với quá khứ, một quá khứ mà anh đã tự ý biên tập, một quá khứ mà anh chưa từng nghĩ tới sẽ có một phiên bản khác.

***

Buổi chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng đang cố gắng níu kéo ngày tàn, một cơn gió se lạnh thổi qua thành phố, mang theo hơi ẩm và chút mùi mưa phùn nhẹ. Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, yên bình như mọi khi. Ánh đèn vàng dịu đã được thắp lên, hắt bóng những chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng cũng đầy hoài niệm. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng, hòa cùng tiếng lách cách của ly tách từ quầy bar và tiếng bước chân nhẹ nhàng của Chị Mai, người phục vụ quen thuộc. Mùi cà phê rang xay vẫn nồng nàn, quyện với mùi gỗ cũ, tạo nên một không khí thân thuộc đến nao lòng.

Hoàng Minh đã đến trước, chọn một góc bàn quen thuộc nơi hai người thường ngồi. Anh cảm thấy một sự căng thẳng vô hình, một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng chát quen thuộc không thể làm dịu đi sự bồn chồn trong anh. Khi Lâm An bước vào, anh ngẩng đầu lên. Cô vẫn giữ nguyên vẻ thanh thoát, vóc dáng nhỏ nhắn trong chiếc áo khoác màu pastel nhẹ nhàng. Gương mặt trái xoan của cô vẫn phảng phất nét dịu dàng, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy giờ đây ẩn chứa một sự bình tĩnh đến lạ lùng, một sự bình tĩnh gần như lạnh lùng, khác hẳn với vẻ nhạy cảm mà anh từng biết.

Chị Mai tươi cười như mọi khi, mái tóc tết gọn gàng, gương mặt bầu bĩnh thân thiện. "Anh Minh, chị An, vẫn dùng như cũ chứ ạ?" Chị hỏi, nhưng ánh mắt tinh tế của chị lướt qua, có lẽ đã nhận ra sự khác lạ trong không khí giữa hai người.

"Vâng, như cũ, Chị Mai," Lâm An khẽ đáp, giọng nói nhẹ nhàng, truyền cảm nhưng không kém phần kiên định. Cô chọn một ly trà hoa nhài ấm, một thói quen cũ mà Hoàng Minh vẫn còn nhớ.

Khi Chị Mai rời đi, sự im lặng bao trùm lấy không gian nhỏ bé của họ. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng điệu mình bình tĩnh nhất có thể. "An, anh biết đây là chuyện cũ, và có lẽ anh không nên nhắc lại. Nhưng... anh cần hỏi em một lần nữa." Anh dừng lại, ánh mắt dò xét gương mặt cô, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu cảm xúc nào. "Về những gì đã xảy ra, đặc biệt là khoảng một năm trước khi chúng ta chia tay. Có những điều... anh không nhớ rõ, hoặc nhớ khác đi."

Lâm An từ từ nhấp một ngụm trà ấm, đôi mắt cô không rời khỏi ly trà đang bốc khói. Mùi hoa nhài thoang thoảng bay lên, thanh khiết và dịu dàng, tương phản với không khí căng thẳng đang bao trùm. "Anh Minh, anh có thật sự tin rằng mình đã nhớ hết mọi thứ không?" Cô khẽ nói, giọng cô không chút trách móc, nhưng lại mang theo một sự chua chát, một nỗi thất vọng sâu sắc mà Hoàng Minh cảm nhận được. "Hay anh chỉ nhớ những gì anh muốn nhớ?"

Câu hỏi của cô như một mũi kim đâm thẳng vào tâm trí Hoàng Minh. Anh muốn phản bác, muốn giải thích rằng anh luôn chân thành, luôn cố gắng. Nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng anh. Anh nhớ đến những lời Anh Quân nói về buổi đi chơi Mộc Châu, về Lâm An trầm lặng và về sớm. Anh nhớ đến sự trống rỗng khi anh lục lọi những kỷ vật cũ, không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của nỗi đau mà cô có thể đã trải qua.

"Anh... anh không hiểu ý em," Hoàng Minh lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Anh chỉ muốn... hiểu rõ mọi chuyện."

Lâm An đặt ly trà xuống, ánh mắt cô cuối cùng cũng nhìn thẳng vào anh, nhưng không phải là ánh mắt của một người giận dữ, mà là của một người đã quá mệt mỏi với sự vô tâm. "Anh có bao giờ tự hỏi," cô tiếp tục, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng mỗi từ đều như mang một sức nặng riêng, "tại sao những ngày đó, em lại hay đến quán cà phê một mình, dù anh luôn bận rộn không?" Cô hơi ngả người ra sau, dáng vẻ thanh thoát, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không lay chuyển. "Hay tại sao em lại không còn nhắn tin chúc anh ngủ ngon nữa, dù em vẫn thức khuya chờ anh trả lời tin nhắn công việc?"

Hoàng Minh cảm thấy như bị dồn vào chân tường. Anh cố gắng giải thích, cố gắng biện minh cho sự bận rộn của mình, cho những dự án, cho những áp lực công việc. Nhưng những lời biện hộ ấy nghe sao mà yếu ớt, trống rỗng. "Anh... anh bận quá, anh xin lỗi," anh nói, giọng nói run run. Anh nhớ lại những đêm anh làm việc khuya, những tin nhắn anh lỡ hẹn trả lời, những lời hứa anh không thể giữ. Nhưng trong ký ức của anh, đó chỉ là sự hy sinh cho công việc, cho tương lai chung của họ. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, trong những đêm ấy, Lâm An đã thức khuya, cô đơn chờ đợi một tin nhắn, một lời chúc ngủ ngon đơn giản.

"Không cần xin lỗi, anh Minh," Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười thoáng hiện trên môi cô, một nụ cười vừa ẩn chứa sự bao dung, vừa mang theo một chút chua chát. "Em không trách anh bận rộn. Em chỉ muốn anh tự hỏi, ký ức của anh về những ngày đó, có thật sự đầy đủ không? Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh có quên mất những lúc em chờ không?"

Một câu hỏi nữa, lại là một câu hỏi không có câu trả lời trực tiếp, nhưng lại xoáy sâu vào tâm can Hoàng Minh. Anh nhìn cô, ánh mắt bối rối, không biết phải phản ứng thế nào. Toàn bộ cơ thể anh căng cứng. Anh muốn cô nói rõ, muốn cô kể chi tiết, muốn có một cái gì đó cụ thể để anh bám víu vào, để anh đối chiếu với ký ức của mình. Nhưng Lâm An chỉ nhìn thẳng vào anh, đôi mắt cô sâu thẳm, như một hồ nước tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một dòng chảy xiết ngầm. Cô không có ý định nói rõ. Cô muốn anh tự mình khám phá, tự mình đối diện với sự thật mà anh đã cố tình bỏ qua.

"Playlist 'Đêm mưa Hà Nội' đó... anh còn nhớ không?" Lâm An đột nhiên hỏi, chuyển chủ đề một cách bất ngờ, nhưng lại gợi lên một kỷ niệm sâu sắc. "Anh có bao giờ nghe lại nó không? Hay anh chỉ nhớ nó là một danh sách nhạc anh từng thích?"

Hoàng Minh giật mình. Playlist 'Đêm mưa Hà Nội'. Anh nhớ nó. Anh đã từng bật nó rất nhiều lần khi hai người ở bên nhau. Nhưng anh chưa bao giờ nghe lại nó kể từ khi chia tay. Trong ký ức của anh, nó chỉ là một tập hợp những bản nhạc buồn, lãng mạn mà anh và Lâm An từng chia sẻ. Anh không hề biết rằng, đối với cô, nó có thể mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, một ý nghĩa đầy cô đơn và chờ đợi.

Chị Mai quay lại, đặt hóa đơn xuống bàn. "Anh chị dùng xong chưa ạ?" Chị hỏi, nụ cười vẫn thường trực. Hoàng Minh gật đầu, vội vàng rút ví thanh toán. Anh cảm thấy khó chịu, nghẹt thở trong không khí này. Những lời ám chỉ của Lâm An, dù không hề gay gắt, nhưng lại có sức công phá mạnh mẽ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Chúng không cho anh một câu trả lời cụ thể, mà chỉ gieo vào lòng anh những hạt giống nghi ngờ, những câu hỏi không ngừng xoáy sâu vào ký ức. Anh nhận ra, Lâm An không muốn cung cấp cho anh những mảnh ghép. Cô muốn anh tự mình tìm kiếm, tự mình ráp nối, tự mình trải nghiệm lại nỗi đau mà anh đã gây ra.

"Em về trước đây, anh Minh," Lâm An nói, đứng dậy. "Anh cứ suy nghĩ đi. Có lẽ, những câu hỏi đó sẽ dẫn anh đến câu trả lời."

Cô quay đi, bước chân nhẹ nhàng, để lại Hoàng Minh một mình giữa không gian quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ, đầy rẫy những ám ảnh và nghi vấn. Tiếng chuông gió kêu leng keng khi cánh cửa quán khép lại, như một tiếng thở dài cuối cùng của những ký ức đã qua.

***

Hoàng Minh rời quán cà phê, bước đi vô định trong Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại'. Chiều tối đã buông xuống hẳn, mang theo một làn gió se lạnh, nhẹ nhàng mơn man qua mái tóc anh. Những con đường lát gạch đã mòn, những ngôi nhà cũ hai bên hẻm với kiến trúc pha trộn Á-Âu, cửa gỗ cũ sơn màu trầm, ban công sắt rèn... tất cả đều hiện ra trong ánh đèn vàng yếu ớt, tạo nên một vẻ đẹp hoài cổ, tĩnh lặng đến nao lòng. Dây điện chằng chịt trên cao, như một mạng nhện khổng lồ, trở thành nét đặc trưng của khu phố cũ, nhưng cũng như những sợi dây rối rắm trong tâm trí anh lúc này.

Tiếng bước chân của anh vang vọng trên nền gạch ẩm ướt, xen lẫn với tiếng xe máy lướt qua xa xa, không quá ồn ào, chỉ đủ để nhắc nhở anh về thế giới bên ngoài. Đâu đó, tiếng trẻ con chơi đùa vọng lại, tiếng mèo kêu thầm thì dưới mái hiên, tiếng gió xào xạc lá cây... Tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, giờ đây, đều trở nên xa lạ, bị lu mờ bởi những lời nói của Lâm An vẫn vang vọng trong đầu anh, rõ ràng đến từng câu chữ.

"Anh có bao giờ tự hỏi, tại sao những ngày đó, em lại hay đến quán cà phê một mình, dù anh luôn bận rộn không?"

"Hay tại sao em lại không còn nhắn tin chúc anh ngủ ngon nữa, dù em vẫn thức khuya chờ anh trả lời tin nhắn công việc?"

"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh có quên mất những lúc em chờ không?"

Những câu hỏi của cô không phải là những lời buộc tội, mà là những lời ám chỉ, những mảnh ghép rời rạc mà cô cố tình đưa ra, buộc anh phải tự mình xâu chuỗi, tự mình tìm kiếm. Chúng như những mũi kim đâm thẳng vào tâm trí anh, không gây ra vết thương hở, nhưng lại khiến anh đau đớn từ bên trong. Anh cảm thấy nặng nề hơn, bối rối hơn bao giờ hết, nhưng cũng khao khát được hiểu rõ hơn. Anh lục lọi trong đầu những câu nói của cô, cố gắng tìm kiếm một manh mối, một ký ức nào đó tương ứng, một hình ảnh Lâm An cô đơn trong quán cà phê, một Lâm An thức khuya chờ tin nhắn, nhưng tất cả đều chỉ là một mảng mờ đục, hoặc là những hình ảnh ‘bình yên’ mà anh đã luôn tin tưởng.

Mùi đất ẩm từ những gốc cây ven đường, mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn hoa trên ban công cũ, mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm – phở, bún đậu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của phố cổ, một bầu không khí mà anh và Lâm An đã từng cùng nhau hít thở. Anh dừng lại dưới một tán cây hoa giấy, những cánh hoa màu tím nhạt rơi lả tả xuống vai anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng lại những hình ảnh về Lâm An trong khoảng thời gian đó, khoảng một năm trước khi họ chia tay.

Ký ức của anh về thời kỳ đó là một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Anh nhớ những buổi hẹn hò cuối tuần, những bữa ăn ấm cúng, những nụ cười của Lâm An. Anh nhớ mình bận rộn với công việc, nhưng anh luôn nghĩ rằng cô hiểu và thông cảm cho anh. Anh nghĩ cô hạnh phúc, vì cô luôn mỉm cười, luôn nói rằng mọi thứ đều ổn. Anh đã quên mất, nụ cười của Lâm An có thể là một tấm màn che cho nỗi đau, và lời "ổn" của cô có thể là một lời nói dối để anh không phải bận tâm.

“Một mình? Cô đơn? Mình bận rộn? Cô ấy thức khuya chờ tin nhắn?...” Nội tâm Hoàng Minh gào lên, đầy hoang mang. “Mình đã bỏ lỡ những gì? Ký ức của mình... thật sự đã thiếu sót đến mức đó sao?” Anh nhận ra rằng, điều anh nhớ về mối quan hệ của họ không phải là toàn bộ sự thật, mà chỉ là một phần nhỏ, một phiên bản được cắt gọt cẩn thận để phù hợp với nhận thức của riêng anh. Anh đã nhớ những lúc Lâm An ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô cô đơn, những lúc cô cần anh nhất mà anh lại không hề hay biết.

Những lời ám chỉ của Lâm An như những hạt giống đã được gieo vào tâm trí anh, chúng sẽ không ngừng nảy mầm, thôi thúc anh tìm kiếm sâu hơn. Sự bối rối và day dứt này là bước đệm quan trọng để anh dần chấp nhận sự thật về sự vô tâm của mình. Anh đã luôn tin rằng mình là người lý trí, nhưng giờ đây, lý trí ấy đang sụp đổ trước những cảm xúc mà anh đã bỏ qua. Việc Lâm An không nói thẳng mà gợi mở cho thấy cô muốn Hoàng Minh tự mình trải nghiệm lại quá khứ, tự mình đối diện với nó, thay vì được người khác kể lại. Đây là tiền đề cho một cuộc đối thoại chi tiết và đầy cảm xúc hơn trong tương lai, một cuộc đối thoại mà anh sẽ phải chủ động tìm kiếm, không phải để thanh minh, mà để thấu hiểu.

Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh qua những kẽ hở của dây điện chằng chịt. Trong không gian tĩnh lặng của con hẻm, Hoàng Minh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Anh đã luôn nghĩ rằng anh biết rõ tình yêu của mình, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng anh chỉ biết một nửa câu chuyện, một nửa câu chuyện được viết bằng ngôn ngữ của riêng anh. Những mảnh ghép còn thiếu, những ký ức đã bị lãng quên, chúng vẫn nằm đâu đó trong dòng chảy thời gian, chờ đợi anh tìm thấy. Và anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy khó khăn, nhưng anh không thể lùi bước nữa. Anh cần phải tìm ra sự thật, không chỉ vì Lâm An, mà còn vì chính bản thân anh, vì ý nghĩa của tình yêu mà họ đã từng có.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free