Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 251: Mảnh Vỡ Từ Nhật Ký Cũ

Lâm An vẫn vang vọng trong đầu anh, rõ ràng đến từng câu chữ.

"Anh có bao giờ tự hỏi, tại sao những ngày đó, em lại hay đến quán cà phê một mình, dù anh luôn bận rộn không?"

"Hay tại sao em lại không còn nhắn tin chúc anh ngủ ngon nữa, dù em vẫn thức khuya chờ anh trả lời tin nhắn công việc?"

"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh có quên mất những lúc em chờ không?"

Những câu hỏi của cô không phải là những lời buộc tội, mà là những lời ám chỉ, những mảnh ghép rời rạc mà cô cố tình đưa ra, buộc anh phải tự mình xâu chuỗi, tự mình tìm kiếm. Chúng như những mũi kim đâm thẳng vào tâm trí anh, không gây ra vết thương hở, nhưng lại khiến anh đau đớn từ bên trong. Anh cảm thấy nặng nề hơn, bối rối hơn bao giờ hết, nhưng cũng khao khát được hiểu rõ hơn. Anh lục lọi trong đầu những câu nói của cô, cố gắng tìm kiếm một manh mối, một ký ức nào đó tương ứng, một hình ảnh Lâm An cô đơn trong quán cà phê, một Lâm An thức khuya chờ tin nhắn, nhưng tất cả đều chỉ là một mảng mờ đục, hoặc là những hình ảnh ‘bình yên’ mà anh đã luôn tin tưởng.

Mùi đất ẩm từ những gốc cây ven đường, mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn hoa trên ban công cũ, mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm – phở, bún đậu, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của phố cổ, một bầu không khí mà anh và Lâm An đã từng cùng nhau hít thở. Anh dừng lại dưới một tán cây hoa giấy, những cánh hoa màu tím nhạt rơi lả tả xuống vai anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng lại những hình ảnh về Lâm An trong khoảng thời gian đó, khoảng một năm trước khi họ chia tay.

Ký ức của anh về thời kỳ đó là một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Anh nhớ những buổi hẹn hò cuối tuần, những bữa ăn ấm cúng, những nụ cười của Lâm An. Anh nhớ mình bận rộn với công việc, nhưng anh luôn nghĩ rằng cô hiểu và thông cảm cho anh. Anh nghĩ cô hạnh phúc, vì cô luôn mỉm cười, luôn nói rằng mọi thứ đều ổn. Anh đã quên mất, nụ cười của Lâm An có thể là một tấm màn che cho nỗi đau, và lời "ổn" của cô có thể là một lời nói dối để anh không phải bận tâm.

“Một mình? Cô đơn? Mình bận rộn? Cô ấy thức khuya chờ tin nhắn?...” Nội tâm Hoàng Minh gào lên, đầy hoang mang. “Mình đã bỏ lỡ những gì? Ký ức của mình... thật sự đã thiếu sót đến mức đó sao?” Anh nhận ra rằng, điều anh nhớ về mối quan hệ của họ không phải là toàn bộ sự thật, mà chỉ là một phần nhỏ, một phiên bản được cắt gọt cẩn thận để phù hợp với nhận thức của riêng anh. Anh đã nhớ những lúc Lâm An ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô cô đơn, những lúc cô cần anh nhất mà anh lại không hề hay biết.

Những lời ám chỉ của Lâm An như những hạt giống đã được gieo vào tâm trí anh, chúng sẽ không ngừng nảy mầm, thôi thúc anh tìm kiếm sâu hơn. Sự bối rối và day dứt này là bước đệm quan trọng để anh dần chấp nhận sự thật về sự vô tâm của mình. Anh đã luôn tin rằng mình là người lý trí, nhưng giờ đây, lý trí ấy đang sụp đổ trước những cảm xúc mà anh đã bỏ qua. Việc Lâm An không nói thẳng mà gợi mở cho thấy cô muốn Hoàng Minh tự mình trải nghiệm lại quá khứ, tự mình đối diện với nó, thay vì được người khác kể lại. Đây là tiền đề cho một cuộc đối thoại chi tiết và đầy cảm xúc hơn trong tương lai, một cuộc đối thoại mà anh sẽ phải chủ động tìm kiếm, không phải để thanh minh, mà để thấu hiểu.

Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh qua những kẽ hở của dây điện chằng chịt. Trong không gian tĩnh lặng của con hẻm, Hoàng Minh cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng. Anh đã luôn nghĩ rằng anh biết rõ tình yêu của mình, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng anh chỉ biết một nửa câu chuyện, một nửa câu chuyện được viết bằng ngôn ngữ của riêng anh. Những mảnh ghép còn thiếu, những ký ức đã bị lãng quên, chúng vẫn nằm đâu đó trong dòng chảy thời gian, chờ đợi anh tìm thấy. Và anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy khó khăn, nhưng anh không thể lùi bước nữa. Anh cần phải tìm ra sự thật, không chỉ vì Lâm An, mà còn vì chính bản thân anh, vì ý nghĩa của tình yêu mà họ đã từng có.

***

Đêm muộn, căn hộ của Hoàng Minh chìm trong sự yên tĩnh gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái xoa dịu cái se lạnh của tiết trời đang chuyển mình. Thiết kế tối giản với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, cùng những đường nét sắc sảo của kim loại và kính, vốn dĩ mang lại cho anh cảm giác chuyên nghiệp và trật tự, nhưng giờ đây lại càng khiến tâm hồn anh thêm lạnh lẽo và trống rỗng. Ánh đèn LED dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống, không đủ để xua tan đi bóng tối đang bủa vây tâm trí anh. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo quen thuộc, giờ đây lại gục trên ghế sofa, đôi mắt sâu thẳm nhìn vô định vào không gian.

Những lời của Lâm An như một vòng lặp không ngừng nghỉ, xoáy sâu vào từng ngóc ngách ký ức của anh. Mỗi từ ngữ cô thốt ra đều là một đòn bẩy, nhấc bổng lên những tảng đá nặng nề mà anh đã vô thức đè nén. Anh không thể ngủ được. Cảm giác bất an, như một con thú hoang bị nhốt trong lồng ngực, cào cấu và gặm nhấm sự bình yên giả tạo mà anh đã xây dựng. Anh tự hỏi, tại sao một người lý trí, một người luôn tự hào về sự minh bạch và rõ ràng trong mọi quyết định như anh, lại có thể bỏ sót những chi tiết quan trọng đến vậy trong chính mối tình của mình? Phải chăng, sự lý trí ấy đã biến thành bức tường thành kiên cố, ngăn cách anh khỏi những cảm xúc tinh tế, những nỗi đau thầm kín của người anh yêu?

Hoàng Minh bật dậy, bước về phía bàn làm việc. Mùi gỗ mới hòa quyện với mùi sách cũ thoang thoảng, một sự kết hợp mà anh luôn yêu thích, nay lại trở nên vô vị. Anh bật chiếc laptop cũ kỹ – một vật kỷ niệm đã theo anh qua nhiều dự án lớn, nhiều đêm thức trắng. Ánh sáng xanh nhợt nhạt từ màn hình hắt lên khuôn mặt góc cạnh, càng làm nổi bật vẻ suy tư, nhíu mày của anh. Anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh cần phải đối mặt với những vết nứt trong ký ức của chính mình, dù cho chúng có đau đớn đến đâu.

“Mình đã bỏ qua điều gì?” Anh độc thoại nội tâm, giọng khẽ khàng đến mức chính anh cũng khó nghe thấy. “Tại sao Lâm An lại hỏi như vậy? Tại sao những ký ức của cô ấy lại khác xa với những gì mình nhớ đến thế?” Anh di chuột, mở trình duyệt, rồi lại đóng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được đào sâu vào quá khứ, không phải để tìm lỗi của Lâm An, mà để tìm lỗi của chính mình. Sự khó chịu này không còn là sự bối rối đơn thuần nữa, nó đã chuyển hóa thành một thứ gì đó gai góc hơn, một sự tức giận ngầm hướng về bản thân, về sự vô tâm mà anh đã tự cho phép mình có được. Anh luôn nghĩ rằng mình yêu cô ấy, nhưng tình yêu đó, trong con mắt của anh, dường như đã quá hời hợt, quá ích kỷ.

Anh mở một thư mục cũ trên ổ cứng, nơi lưu trữ những tài liệu cá nhân từ nhiều năm trước. Tiếng quạt tản nhiệt của laptop khẽ rì rì, hòa vào tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm muộn thành phố. Anh tìm kiếm, lướt qua hàng trăm tập tin, hình ảnh, video. Mỗi cú click chuột là một lần anh đào sâu hơn vào cái giếng ký ức đã bị lãng quên. Anh muốn tìm một thứ gì đó cụ thể, một bằng chứng, một dấu hiệu cho thấy những gì Lâm An nói là có căn cứ, hay ít nhất là để anh có thể hiểu được cô ấy đã trải qua những gì. Anh không muốn chỉ nhớ những lúc cô ở đó, mà phải nhớ cả những lúc cô chờ đợi, cô hy vọng, cô đau khổ. Anh nhớ lại lời nói của Anh Quân, về những gì anh đã “không nhìn thấy”. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng.

Hoàng Minh dừng lại ở một folder mang tên 'Nhật Ký Tình Yêu'. Anh nhíu mày. Một thói quen anh đã quên bẵng từ rất lâu, từ thuở mới yêu, khi mọi cảm xúc còn vẹn nguyên và anh còn đủ thời gian để ghi lại chúng. Anh click đúp. Một loạt các file văn bản hiện ra, được đặt tên theo ngày tháng. Anh cuộn xuống, tìm đến khoảng thời gian một năm trước khi họ chia tay, giai đoạn mà Lâm An và Anh Quân đã ám chỉ.

Sự bối rối và day dứt trong anh không hề thuyên giảm, mà ngược lại, càng dâng cao hơn. Ánh đèn LED dịu nhẹ trong căn hộ, vốn thường mang lại cảm giác thanh lịch và yên tĩnh, giờ đây lại giống như một ánh mắt lạnh lùng đang soi rọi vào tận cùng tâm hồn anh, phơi bày những góc khuất mà anh đã cố che giấu. Anh không còn cảm thấy cô đơn nữa, mà là một sự trống rỗng đến cùng cực.

***

Thời gian trôi qua không ngừng nghỉ, ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu hửng sáng. Sương giăng nhẹ bên ngoài, phủ lên những tòa nhà cao tầng một lớp khăn mỏng màu xám bạc. Ánh nắng yếu ớt đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ lớn, chiếu vào căn phòng, nhưng không đủ để làm dịu đi không khí nặng nề đang bao trùm Hoàng Minh. Anh vẫn ngồi đó, trước màn hình laptop, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, nhưng không thể rời khỏi những dòng chữ đang hiện ra.

Anh bắt đầu đọc những dòng nhật ký của chính mình. Từng câu, từng chữ, như một thước phim quay chậm, tái hiện lại một phiên bản của quá khứ mà anh đã tự vẽ nên, một phiên bản khác xa với những gì Lâm An đã cảm nhận. Anh đọc thấy những ghi chép về công việc, về những dự án quan trọng, những cuộc họp kéo dài. Xen kẽ đó, thỉnh thoảng lại xuất hiện những dòng ngắn ngủi về Lâm An:

“Hôm nay lại bận dự án, không kịp gặp An. Cô ấy có vẻ hơi buồn, nhưng mình sẽ bù đắp sau.”

“An gọi điện mấy lần, mình không tiện nghe máy. Sẽ gọi lại sau.”

“Ăn tối với An, cô ấy có vẻ ít nói hơn. Mình mệt quá nên cũng không hỏi nhiều. Chắc cô ấy cũng hiểu.”

Anh cuộn trang, di chuyển chuột, đọc chăm chú, đôi khi dừng lại, nhíu mày. Anh đã từng viết những dòng này với một tâm thế hoàn toàn khác. Khi đó, anh nghĩ mình là một người đàn ông có trách nhiệm, bận rộn với sự nghiệp, và Lâm An sẽ hiểu, sẽ thông cảm. Anh tự trấn an mình rằng mọi thứ đều ổn, rằng cô ấy sẽ chờ đợi, và anh sẽ “bù đắp” sau. Nhưng cái “sau” ấy, anh nhận ra, thường không bao giờ đến, hoặc đến một cách hời hợt, không đủ để lấp đầy những khoảng trống mà anh đã tạo ra.

Sau đó, anh mở các tin nhắn cũ với Lâm An trong cùng khoảng thời gian đó. Từng dòng tin nhắn, từng biểu tượng cảm xúc, giờ đây hiện ra dưới một lăng kính hoàn toàn mới. Anh thấy những tin nhắn của Lâm An đầy sự thăm dò, quan tâm, và đôi khi là sự thất vọng ẩn ý mà anh đã bỏ qua.

*Lâm An (3 năm trước): “Anh có ổn không? Em thấy anh dạo này bận quá, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Dạo này mình ít gặp nhau quá, em hơi nhớ anh.”*

*Hoàng Minh (3 năm trước): “Anh ổn, em đừng lo. Anh đang có deadline gấp. Anh cũng nhớ em.”*

Anh đọc đi ��ọc lại dòng tin nhắn đó. Lúc bấy giờ, anh tin rằng câu trả lời của mình là đủ. Anh đã trấn an cô ấy, đã nói nhớ cô ấy. Nhưng giờ đây, anh nhận ra sự khô khan, hời hợt trong lời lẽ của mình. "Anh cũng nhớ em" – chỉ là một câu nói xã giao, một câu nói không có cảm xúc, không có hành động cụ thể nào đi kèm. Còn Lâm An, cô ấy không chỉ hỏi thăm sức khỏe, cô ấy còn thể hiện sự nhớ nhung, sự mong muốn được gặp gỡ. Anh đã bỏ lỡ điều đó, hay đúng hơn là đã chọn bỏ lỡ.

Anh tiếp tục lướt qua hàng loạt tin nhắn. Lâm An thường hỏi anh đã ăn gì chưa, công việc có thuận lợi không, hay đơn giản là kể về một điều nhỏ nhặt trong ngày của cô. Đáp lại là những câu trả lời ngắn gọn của anh, thường là "Đang ăn rồi", "Tạm ổn", "Ừ". Không một câu hỏi ngược lại, không một sự quan tâm chủ động. Anh nhận ra mình đã không hề hỏi cô ấy đã ăn gì, hay ngày của cô ấy thế nào. Anh chỉ đơn thuần là người nhận, còn cô ấy là người cho đi.

Một đoạn khác trong nhật ký của anh khiến anh khựng lại: “An hỏi mình có nhớ lần nào cô ấy khóc một mình không? Mình đã không ghi lại bất cứ điều gì như vậy. Hay mình đã quên? Hay mình đã không bao giờ nhận ra?” Dòng chữ đó, anh đã viết sau một cuộc nói chuyện ngắn ngủi với Lâm An, khi cô ấy bất chợt hỏi một câu tương tự như cách cô ấy đã hỏi anh ở quán cà phê. Nhưng lúc đó, anh đã gạt bỏ nó đi, coi đó là một câu hỏi bâng quơ, không có ý nghĩa gì. Anh đã tự nhủ với lòng mình rằng Lâm An không bao giờ khóc, cô ấy luôn mạnh mẽ, luôn lạc quan. Anh đã tự tạo ra một hình ảnh của cô trong tâm trí mình, một hình ảnh không có nước mắt, không có nỗi buồn, để anh có thể thoải mái với sự bận rộn của chính mình.

Anh nhận ra những khoảng trống, những điều anh đã “quên” ghi lại, hay “quên” để ý. Đây không phải là một sự kiện lớn, một khoảnh khắc kịch tính nào đó, mà là hàng loạt những dấu vết nhỏ, những lỗ hổng li ti trong bức tranh ký ức “bình yên” của anh. Những dấu hiệu ấy, gom góp lại, đã tạo thành một bức tường vô hình, ngăn cách anh khỏi cảm xúc thật của Lâm An.

***

Nắng đã lên cao hơn, xuyên qua lớp kính cửa sổ, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ. Căn phòng, vốn dĩ đã lạnh lẽo với tông màu tối giản, giờ đây lại càng thêm hiu quạnh dưới ánh nắng ban mai yếu ớt. Hoàng Minh ôm đầu, gục xuống bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, nơi những dòng nhật ký và tin nhắn cũ vẫn đang hiển thị, như những chứng nhân câm lặng cho sự vô tâm của anh. Mùi kim loại cũ từ chiếc laptop hòa với mùi gỗ mới của bàn làm việc, tạo thành một thứ mùi lạ lùng, khó chịu, như chính cảm giác đang xâm chiếm tâm trí anh.

“Cô ấy có vẻ đã lo lắng, còn mình chỉ nghĩ đến công việc…” Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Những lời nói ấy như những nhát dao, tự đâm vào chính mình. Anh đã luôn tự hào về sự lý trí, sự tập trung vào mục tiêu của mình. Anh tin rằng, để thành công, anh phải hy sinh những thứ nhỏ nhặt khác. Và anh đã vô tình xếp Lâm An vào danh sách những “thứ nhỏ nhặt” có thể hy sinh. Anh đã nghĩ cô ấy sẽ hiểu, sẽ chờ đợi, vì tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua những bận rộn tạm thời. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không phải là một tài khoản tiết kiệm để anh có thể rút ra bất cứ lúc nào anh cần. Nó cần sự vun đắp, sự quan tâm mỗi ngày.

Sự bối rối và khó chịu cuộn xoáy trong lòng anh. Anh cảm thấy một sự tức giận trào dâng, không phải với Lâm An, mà với chính bản thân anh. Tức giận vì sự mù quáng, sự ích kỷ, sự thiếu nhận thức của mình. Anh luôn nghĩ mình là người chu đáo, luôn lo lắng cho người khác, nhưng những gì anh vừa đọc lại vẽ nên một bức chân dung hoàn toàn khác – một Hoàng Minh vô tâm, một Hoàng Minh chỉ biết đến bản thân và công việc. Anh đã vô tình đẩy Lâm An vào những góc khuất của nỗi cô đơn, để cô ấy một mình gánh chịu những cảm xúc mà lẽ ra anh phải là người chia sẻ.

Tiếng thành phố đã bắt đầu rộn ràng hơn, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ xa vọng vào. Cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng trong căn hộ này, thời gian dường như đã ngừng lại, chỉ còn Hoàng Minh chìm đắm trong hối hận và tự vấn. Anh nhìn lại những dòng tin nhắn của Lâm An. Cô ấy không hề kêu ca, không hề trách móc, mà chỉ thăm dò một cách nhẹ nhàng, một cách tinh tế. Và anh, với sự thô lỗ của lý trí, đã bỏ qua tất cả. Anh đã nhớ những lúc cô ấy mỉm cười, nhớ những buổi hẹn hò ấm áp, nhưng đã quên mất những khoảnh khắc cô ấy lặng lẽ đợi chờ, những đêm cô ấy thức khuya, những lần cô ấy cảm thấy cô đơn.

Ký ức của anh, hóa ra, chỉ là một phiên bản được chỉnh sửa, được tô vẽ lại để phù hợp với hình ảnh mà anh muốn thấy về bản thân. Một bức tranh đẹp đẽ nhưng thiếu đi những mảng tối, những nét vẽ đau khổ. Những lời ám chỉ của Lâm An, những câu hỏi xoáy sâu vào tâm hồn anh, giờ đây đã có lời giải đáp. Cô ấy không hề nói quá, cô ấy không hề buộc tội, cô ấy chỉ đang tái hiện lại một phần sự thật mà anh đã cố tình quên lãng. Và điều đó, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào.

Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Hoàng Minh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu chói chang hơn. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đau đớn. Những dấu vết nhỏ này, những khoảng trống trong nhật ký, những tin nhắn cũ, chỉ là những mảnh vỡ đầu tiên. Chúng sẽ thôi thúc anh tìm kiếm những sự kiện lớn hơn, cụ thể hơn mà Lâm An đã ám chỉ, những sự kiện mà anh đã hoàn toàn bỏ quên. Sự bối rối và khó chịu này là bước đệm quan trọng để anh dần chấp nhận sự thật về sự vô tâm của mình, mở đường cho một cuộc đối thoại trực diện và đầy cảm xúc hơn trong tương lai, một cuộc đối thoại mà anh sẽ phải đối mặt với không chỉ Lâm An, mà còn với chính bản ngã đã sai lầm của mình. Những dòng nhật ký và tin nhắn cũ này sẽ là bằng chứng cụ thể mà Hoàng Minh có thể đối chiếu, không chỉ để chất vấn bản thân, mà còn để thấu hiểu Lâm An. Anh không thể lùi bước nữa. Anh phải tiếp tục đào sâu, dù cho sự thật có tàn nhẫn đến đâu. Bởi vì, anh nhận ra, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free