Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 252: Ánh Mắt Cạn Khô Hy Vọng
Nắng đã lên cao hơn, xuyên qua lớp kính cửa sổ, rải những vệt sáng vàng nhạt lên sàn gỗ. Căn phòng, vốn dĩ đã lạnh lẽo với tông màu tối giản, giờ đây lại càng thêm hiu quạnh dưới ánh nắng ban mai yếu ớt. Hoàng Minh ôm đầu, gục xuống bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, nơi những dòng nhật ký và tin nhắn cũ vẫn đang hiển thị, như những chứng nhân câm lặng cho sự vô tâm của anh. Mùi kim loại cũ từ chiếc laptop hòa với mùi gỗ mới của bàn làm việc, tạo thành một thứ mùi lạ lùng, khó chịu, như chính cảm giác đang xâm chiếm tâm trí anh.
“Cô ấy có vẻ đã lo lắng, còn mình chỉ nghĩ đến công việc…” Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Những lời nói ấy như những nhát dao, tự đâm vào chính mình. Anh đã luôn tự hào về sự lý trí, sự tập trung vào mục tiêu của mình. Anh tin rằng, để thành công, anh phải hy sinh những thứ nhỏ nhặt khác. Và anh đã vô tình xếp Lâm An vào danh sách những “thứ nhỏ nhặt” có thể hy sinh. Anh đã nghĩ cô ấy sẽ hiểu, sẽ chờ đợi, vì tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua những bận rộn tạm thời. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không phải là một tài khoản tiết kiệm để anh có thể rút ra bất cứ lúc nào anh cần. Nó cần sự vun đắp, sự quan tâm mỗi ngày.
Sự bối rối và khó chịu cuộn xoáy trong lòng anh. Anh cảm thấy một sự tức giận trào dâng, không phải với Lâm An, mà với chính bản thân anh. Tức giận vì sự mù quáng, sự ích kỷ, sự thiếu nhận thức của mình. Anh luôn nghĩ mình là người chu đáo, luôn lo lắng cho người khác, nhưng những gì anh vừa đọc lại vẽ nên một bức chân dung hoàn toàn khác – một Hoàng Minh vô tâm, một Hoàng Minh chỉ biết đến bản thân và công việc. Anh đã vô tình đẩy Lâm An vào những góc khuất của nỗi cô đơn, để cô ấy một mình gánh chịu những cảm xúc mà lẽ ra anh phải là người chia sẻ.
Tiếng thành phố đã bắt đầu rộn ràng hơn, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ xa vọng vào. Cuộc sống bên ngoài vẫn tiếp diễn, nhưng trong căn hộ này, thời gian dường như đã ngừng lại, chỉ còn Hoàng Minh chìm đắm trong hối hận và tự vấn. Anh nhìn lại những dòng tin nhắn của Lâm An. Cô ấy không hề kêu ca, không hề trách móc, mà chỉ thăm dò một cách nhẹ nhàng, một cách tinh tế. Và anh, với sự thô lỗ của lý trí, đã bỏ qua tất cả. Anh đã nhớ những lúc cô ấy mỉm cười, nhớ những buổi hẹn hò ấm áp, nhưng đã quên mất những khoảnh khắc cô ấy lặng lẽ đợi chờ, những đêm cô ấy thức khuya, những lần cô ấy cảm thấy cô đơn.
Ký ức của anh, hóa ra, chỉ là một phiên bản được chỉnh sửa, được tô vẽ lại để phù hợp với hình ảnh mà anh muốn thấy về bản thân. Một bức tranh đẹp đẽ nhưng thiếu đi những mảng tối, những nét vẽ đau khổ. Những lời ám chỉ của Lâm An, những câu hỏi xoáy sâu vào tâm hồn anh, giờ đây đã có lời giải đáp. Cô ấy không hề nói quá, cô ấy không hề buộc tội, cô ấy chỉ đang tái hiện lại một phần sự thật mà anh đã cố tình quên lãng. Và điều đó, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Hoàng Minh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu chói chang hơn. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đau đớn. Những dấu vết nhỏ này, những khoảng trống trong nhật ký, những tin nhắn cũ, chỉ là những mảnh vỡ đầu tiên. Chúng sẽ thôi thúc anh tìm kiếm những sự kiện lớn hơn, cụ thể hơn mà Lâm An đã ám chỉ, những sự kiện mà anh đã hoàn toàn bỏ quên. Sự bối rối và khó chịu này là bước đệm quan trọng để anh dần chấp nhận sự thật về sự vô tâm của mình, mở đường cho một cuộc đối thoại trực diện và đầy cảm xúc hơn trong tương lai, một cuộc đối thoại mà anh sẽ phải đối mặt với không chỉ Lâm An, mà còn với chính bản ngã đã sai lầm của mình. Những dòng nhật ký và tin nhắn cũ này sẽ là bằng chứng cụ thể mà Hoàng Minh có thể đối chiếu, không chỉ để chất vấn bản thân, mà còn để thấu hiểu Lâm An. Anh không thể lùi bước nữa. Anh phải tiếp tục đào sâu, dù cho sự thật có tàn nhẫn đến đâu. Bởi vì, anh nhận ra, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
***
Ba năm trước, vào một buổi chiều muộn, Hoàng Minh đang chìm đắm trong một cuộc “giải phẫu” ký ức khác, không phải của hiện tại mà là của quá khứ. Trong căn hộ của mình, nơi những bức tường xám và trắng tạo nên một không gian tối giản, lạnh lẽo, anh ngồi trước màn hình laptop. Thiết kế nội thất hiện đại, tập trung vào công năng, ít đồ trang trí rườm rà, phản ánh rõ con người lý trí của anh. Ánh sáng tự nhiên từ ban công rộng lớn, nơi có thể nhìn ra khung cảnh thành phố đang bắt đầu lên đèn, chiếu xiên vào căn phòng, nhưng không đủ để xua đi sự cô đơn và lạnh lẽo đang bao trùm. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa lẫn với tiếng còi xe vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng đô thị buồn tẻ. Thỉnh thoảng, tiếng chuông điện thoại hoặc tiếng tin nhắn đến lại phá vỡ sự tĩnh lặng, nhưng anh không bận tâm. Mùi gỗ mới của bàn làm việc quyện với mùi cà phê phin còn vương lại từ buổi sáng, và thoảng cả hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, tạo nên một không khí đặc trưng của sự tập trung cao độ, xen lẫn chút mệt mỏi.
Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc cắt gọn gàng và gương mặt góc cạnh, đang nhíu mày nhìn chằm chằm vào màn hình. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng, giờ đây tràn ngập sự bối rối và thất vọng. Anh lướt qua hàng loạt tab trình duyệt: “Tâm lý phụ nữ khi yêu”, “Dấu hiệu trầm cảm trong tình yêu”, “Cách giao tiếp hiệu quả trong mối quan hệ”. Anh gõ phím liên tục, tìm kiếm những từ khóa khác nhau, hy vọng tìm thấy một lời giải thích khoa học, một biểu đồ logic cho sự thay đổi mà anh cảm nhận được từ Lâm An trong những tháng gần đây. Anh đã nghĩ rằng tình yêu, giống như mọi vấn đề khác trong cuộc sống, có thể được phân tích, mổ xẻ và giải quyết bằng lý trí.
Anh mở “Album ảnh điện tử” của họ. Hàng trăm bức ảnh hiện ra, từ những ngày đầu yêu nhau nồng nhiệt đến những khoảnh khắc gần đây. Anh dừng lại ở một bức ảnh Lâm An cười gượng gạo trong một buổi tiệc sinh nhật của bạn chung. Đôi mắt cô, vốn dĩ to tròn và long lanh, dường như ẩn chứa một nỗi buồn khó gọi tên. Anh nhớ lại buổi tiệc đó, anh đã quá bận nói chuyện công việc với đối tác, chỉ thoáng thấy cô mỉm cười và nghĩ rằng cô đang vui. Giờ đây, khi nhìn lại, nụ cười ấy như một vết cắt sâu vào trái tim anh, phơi bày một sự thật mà anh đã cố tình bỏ qua.
Anh chuyển sang xem lại những cuộc trò chuyện đã lưu trữ. Những tin nhắn của Lâm An, ban đầu đầy ắp sự háo hức và quan tâm, dần trở nên ngắn gọn, thăm dò, và cuối cùng là sự im lặng. Anh nhớ những lần cô hỏi: “Anh ăn gì chưa?”, “Hôm nay công việc của anh thế nào?”. Và câu trả lời của anh luôn là: “Anh ăn rồi”, “Ổn”. Anh đã bỏ qua những ẩn ý, những mong muốn được chia sẻ sâu sắc hơn ẩn chứa sau những câu hỏi tưởng chừng đơn giản đó. Anh lật giở những cuốn sổ ghi chú công việc, hy vọng tìm thấy bất cứ điều gì liên quan đến Lâm An, những lời nhắc nhở về những buổi hẹn hò quan trọng, những lời hứa mà anh đã vô tình quên. Nhưng chỉ có những con số, những kế hoạch dự án, những lịch trình làm việc dày đặc.
“Tại sao lại như vậy? Mọi thứ đều ổn mà? Cô ấy muốn gì?” Hoàng Minh độc thoại nội tâm, giọng trầm khàn, mang theo sự bế tắc. Anh không thể hiểu. Từ điển lý trí của anh không có từ nào để giải thích cho một cảm xúc phức tạp như sự mệt mỏi trong tình yêu. Anh đã cố gắng duy trì một mối quan hệ “ổn định”, “không cãi vã”, “không xung đột lớn”. Anh đã nghĩ đó là một tình yêu lý tưởng. Nhưng giờ đây, những gì anh thấy là một khoảng trống, một hố sâu ngăn cách giữa anh và Lâm An, mà anh không biết phải lấp đầy bằng cách nào. Anh cảm thấy mình đang lạc lối trong mê cung của những cảm xúc mà anh không thể gọi tên, không thể lý giải.
Anh thở dài. Sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt góc cạnh của anh. Anh gõ phím thêm vài dòng nữa, rồi đóng chiếc laptop lại với một tiếng “cạch” khô khốc. Anh ngả người ra ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời thành phố. Anh vẫn không thể tìm thấy lời giải. Anh vẫn không thể hiểu được Lâm An. Và điều đó, đối với một người luôn tự hào về khả năng phân tích và giải quyết vấn đề như anh, là một thất bại thảm hại. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình tìm kiếm, một hành trình mà anh sẽ phải đối mặt với không chỉ ký ức của Lâm An, mà còn với phiên bản sai lệch về bản thân mình.
***
Tối hôm đó, không khí se lạnh bao trùm Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi những câu chuyện cũ dường như vẫn còn vương vấn trong từng góc bàn, từng ánh đèn vàng dịu. Thỉnh thoảng, vài hạt mưa phùn li ti bám vào khung cửa kính, tạo nên một bức tranh mờ ảo, gợi lên cảm giác hoài niệm và u buồn. Tiếng nhạc Jazz du dương, vốn dĩ có thể làm dịu lòng người, giờ đây lại nghe như một bản nhạc buồn, càng làm tăng thêm sự nặng trĩu trong không gian. Mùi cà phê rang xay quen thuộc, mùi sách cũ và mùi gỗ ấm áp vẫn hiện hữu, nhưng tất cả đều không thể xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn Lâm An.
Lâm An ngồi đối diện Hoàng Minh, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô như chìm hẳn vào chiếc ghế bọc nệm màu xanh rêu. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô giờ đây dường như đã mất đi vẻ lấp lánh vốn có, chỉ còn lại một sự mệt mỏi sâu sắc. Mái tóc dài, mềm mại của cô xõa tự nhiên, che đi một phần khuôn mặt trái xoan với những nét u buồn ẩn giấu. Cô mặc một chiếc áo len màu pastel, nhẹ nhàng và nữ tính, nhưng không thể che giấu được sự mong manh bên trong. Trên bàn, một chiếc cốc cà phê vỡ, đã được dán lại một cách cẩu thả, nằm lặng lẽ như một lời nhắc nhở về những rạn nứt không thể hàn gắn hoàn toàn. Hoàng Minh có lẽ không để ý đến nó, hoặc nếu có, anh cũng chỉ coi nó như một vật trang trí cũ kỹ của quán.
Hoàng Minh, trong chiếc áo sơ mi xám lịch sự, vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy. Anh cố gắng bắt chuyện, giọng nói trầm, đều đều, nhưng lại lạc đề sang công việc, sang những kế hoạch phát triển dự án mới. Anh nói về sự cần thiết phải tập trung vào tương lai, về những cơ hội đang chờ đợi. Anh không hề nhận ra ánh mắt thờ ơ của Lâm An, không nhận ra rằng cô đang lắng nghe bằng một tâm hồn trống rỗng.
“Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc,” Hoàng Minh nói, cố gắng tỏ ra thấu hiểu, “Em có vẻ không vui dạo gần đây. Có chuyện gì không ổn à?”
Lời nói của anh nhẹ nhàng, nhưng đối với Lâm An, nó như một nhát dao khứa vào lòng. Cô đã chờ đợi câu hỏi này biết bao lần, đã từng hy vọng anh sẽ tự nhận ra. Nhưng khi nó thực sự đến, nó lại chứa đựng một sự xa cách đến lạ lùng. Anh không hỏi “Em có buồn không?”, mà hỏi “Em có vẻ không vui”. Anh không hỏi “Có phải anh đã làm gì sai không?”, mà là “Có chuyện gì không ổn à?”. Như thể cô là một cỗ máy bị hỏng, cần anh sửa chữa.
Lâm An im lặng, cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Minh, cố gắng tìm kiếm một tia sáng của sự thấu hiểu, một chút đồng cảm. Nhưng cô chỉ thấy sự bối rối, sự cố gắng lý giải bằng logic, chứ không phải bằng cảm xúc. Anh đang “lục lọi” một cách tuyệt vọng trong mớ lý trí của mình, cố tìm ra “lỗi” của cô, hoặc của mối quan hệ này, thay vì nhìn vào nỗi đau âm ỉ mà cô đã chịu đựng bấy lâu.
Cô nhớ lại những lần cô đã cố gắng nói ra cảm xúc của mình. Những lần cô nói cô cảm thấy cô đơn, anh lại đáp lại bằng những lời khuyên về cách tự lập, cách đối mặt với áp lực. Những lần cô muốn được chia sẻ, anh lại cho rằng cô đang quá nhạy cảm. Cô đã từng hy vọng anh sẽ thay đổi, sẽ hiểu. Nhưng giờ đây, hy vọng đó đã cạn khô, chỉ còn lại sự thất vọng sâu sắc.
“Anh… có bao giờ tự hỏi em cảm thấy thế nào không?” Lâm An khẽ nói, giọng nhẹ nhàng đến mức gần như chìm vào tiếng nhạc Jazz, “Ngoài những gì anh nhìn thấy?”
Hoàng Minh ngạc nhiên. Anh cố gắng nắm lấy bàn tay cô, nhưng cô rụt lại một cách nhẹ nhàng, nhưng kiên quyết. Cảm giác lạnh lẽo từ sự từ chối của cô lan tỏa trong không khí. Anh không hiểu. Anh đã cố gắng tìm kiếm câu trả lời trên mạng, trong những cuốn sách, anh đã cố gắng nói chuyện. Anh đã nghĩ anh đang làm tất cả những gì có thể. Nhưng trong mắt cô, những nỗ lực ấy lại trở nên vô nghĩa.
Lâm An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn vẫn đang rơi, làm mờ đi ánh đèn đường xa xăm. Ánh mắt cô dần trở nên xa xăm, mệt mỏi. Cô không còn muốn giải thích nữa. Cô không còn sức để cố gắng nữa. Cô nhận ra rằng, dù anh có cố gắng đến đâu, anh cũng không thể thấu hiểu được cô, bởi vì anh đang tìm kiếm một câu trả lời lý trí cho một vấn đề thuần túy cảm xúc. Khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một bức tường vô hình, lạnh lẽo và kiên cố, đã được dựng lên giữa hai người. Một bức tường được xây bằng sự vô tâm không chủ đích của anh và nỗi đau âm ỉ của cô. Sự thất bại của Hoàng Minh trong việc thấu hiểu Lâm An ở thời điểm này là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến việc chia tay, và cũng là nguồn gốc cho sự khác biệt trong ký ức của cả hai về cuộc chia tay đó. Cô biết, cuộc nói chuyện này, dù có kéo dài bao lâu, cũng sẽ không đi đến đâu.
***
Đêm khuya, gió mạnh rít qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh ghê rợn trong căn hộ của Lâm An. Đây là căn hộ của Thanh Mai, nơi ấm áp và nghệ thuật, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, tông màu be, xanh lá cây, nâu đất chủ đạo. Những đồ gốm thủ công, tranh vẽ nhỏ và cây cảnh xanh mướt khắp nơi, mang lại một cảm giác bình yên, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn trong tâm hồn Lâm An. Ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ từ ban công nhỏ, được trang trí bằng giàn cây leo, giờ đây đã bị thay thế bằng ánh đèn ngủ lờ mờ, tạo nên một không gian riêng tư, trầm lắng. Mùi đất ẩm từ cây cối, mùi tinh dầu sả thoang thoảng và thoảng hương hoa tươi từ một bình hoa nhỏ trên bàn, tất cả đều cố gắng xoa dịu nỗi lòng cô. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, acoustic, từ một chiếc loa nhỏ, giờ đây nghe như tiếng nấc nghẹn, làm tăng thêm sự cô đơn.
Lâm An ngồi một mình trên chiếc ghế sofa êm ái, co ro trong chiếc áo len mỏng. Nỗi thất vọng đã lấn át mọi hy vọng mong manh. Cuộc gặp gỡ với Hoàng Minh tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' chỉ càng khắc sâu thêm sự thật đau lòng: anh vẫn không hiểu cô. Những lời nói “cố gắng” của anh, những câu hỏi mang tính chất lý trí, giờ đây chỉ còn là sự trống rỗng, vô nghĩa. Anh có thể cố gắng “tìm hiểu”, “phân tích”, nhưng anh không thể “cảm nhận” được những gì cô đang trải qua.
Cô nhìn vào chiếc điện thoại đặt trên bàn cà phê nhỏ. Màn hình tối đen, không có bất kỳ tin nhắn nào từ Hoàng Minh. Anh có lẽ đã về nhà, lại tiếp tục chìm đắm vào công việc, hoặc cố gắng tìm kiếm những lời giải thích khác trên mạng. Anh sẽ không bao giờ hiểu rằng, điều cô cần không phải là một giải pháp, mà là một sự thấu hiểu, một sự chia sẻ.
Nỗi đau không còn là sự day dứt mãnh liệt, mà là một sự mệt mỏi cùng cực, một cảm giác tê tái đến tận xương tủy. Nước mắt cô chảy dài, không phải vì đau đớn dữ dội mà vì sự chấp nhận cay đắng rằng không thể thay đổi được gì. Cô đã cố gắng quá lâu, đã chờ đợi quá nhiều. Cô đã đặt tất cả hy vọng vào việc anh sẽ nhận ra, sẽ hiểu. Nhưng anh, với bản chất lý trí và sự vô tâm không chủ đích của mình, đã không thể.
“Anh vẫn không hiểu… và anh sẽ không bao giờ hiểu. Em không thể chờ đợi nữa.” Độc thoại nội tâm của Lâm An vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng, như một lời tuyên án cho mối tình của họ. Đó là khoảnh khắc cô nhận ra rằng, mình phải buông tay. Không phải vì hết yêu, mà vì không thể chịu đựng thêm sự cô đơn trong chính tình yêu của mình. Tình yêu này, trong ký ức của cô, đã trở thành một gánh nặng, một sự hy sinh đơn phương.
Cô chậm rãi vươn tay, chạm vào một chiếc đồng hồ khắc tên đặt trên bàn. Đó là món quà kỷ niệm ngày yêu nhau đầu tiên của họ, mặt đồng hồ khắc tên hai người, một biểu tượng của sự gắn kết. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua đầu ngón tay cô, như chính sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng. Cô tháo chiếc đồng hồ ra khỏi cổ tay, nơi nó đã ngự trị suốt ba năm qua, và đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn, bên cạnh chiếc điện thoại im lìm. Hành động ấy như một nghi lễ, một sự chấm dứt.
Lâm An gục mặt xuống, để mặc dòng nước mắt chảy dài, thấm ướt tay áo. Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ càng lúc càng mạnh hơn, như tiếng than khóc cho một mối tình đã không thể cùng một ký ức, không thể cùng một hiện tại. Cô không còn hy vọng vào việc Hoàng Minh sẽ thấu hiểu. Nỗi thất vọng sâu sắc này sẽ là động lực chính cho cuộc đối chất trực diện trong tương lai, khi cô quyết định “kể chi tiết” sự thật của mình, không phải để trách móc, mà để anh hiểu rằng, họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Đây là sự kết thúc của một giai đoạn, và là khởi đầu cho một sự thật đau lòng mà cả hai sẽ phải đối mặt.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.