Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 255: Đêm Mưa Bão Và Vết Sẹo Của Ký Ức
Ánh trăng cuối cùng của đêm qua đã nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt của chiều muộn Hà Nội, và dường như cả thành phố cũng đang nín thở chờ đợi điều gì đó. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương từ chiếc loa nhỏ treo góc quán Ký Ức Đọng như một tấm màn nhung cũ kỹ, cố gắng che đi sự căng thẳng đang len lỏi giữa hai con người ngồi đối diện nhau. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo quen thuộc, vẫn giữ vẻ điềm đạm, vững chãi, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh ẩn chứa một nỗi bất an mơ hồ. Anh mặc một chiếc sơ mi xanh đậm, phẳng phiu, như thể cố gắng giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát, kể cả cảm xúc của chính mình. Đối diện anh, Lâm An nhỏ nhắn, thanh thoát trong chiếc váy pastel màu xanh nhạt, mái tóc dài xõa tự nhiên. Vẻ ngoài dịu dàng đó lại đối lập hoàn toàn với ánh mắt quắc thước, ẩn chứa bao nỗi đau đớn và sự kiên định đến lạ lùng. Không khí trong quán, vốn đã thoảng mùi cà phê rang xay nồng nàn và hương hoa nhài dịu nhẹ, nay dường như đặc quánh lại, mang theo một mùi vị khó tả của sự chờ đợi và đối đầu.
Hoàng Minh là người phá vỡ sự im lặng trước. Giọng anh trầm, đều đều, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể, nhưng một chút gượng gạo vẫn không thể che giấu. "Anh không nghĩ chúng ta sẽ gặp lại nhau trong hoàn cảnh này... Anh hy vọng em vẫn ổn." Anh đẩy nhẹ ly cà phê đen đá về phía cô, một cử chỉ lịch sự đã trở thành thói quen từ những năm tháng còn yêu nhau. Trong đầu anh, đây là một khởi đầu hợp lý, một sự mở lời nhẹ nhàng để giảm bớt sự khó xử. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối thoại hàn huyên, có thể là một lời xin lỗi về những gì đã xảy ra ba năm trước, theo cách anh vẫn nhớ – một cuộc chia tay êm đẹp, không mâu thuẫn lớn, chỉ là "hết hợp". Anh tin rằng mình đã đủ lý trí để đối mặt.
Lâm An không chạm vào ly cà phê. Cô đặt tách trà hoa cúc của mình xuống mặt bàn gỗ sẫm màu, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng, dứt khoát chấm dứt mọi nỗ lực xã giao của anh. Đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không một chút né tránh. Cái nhìn ấy không còn sự yếu đuối hay tổn thương, mà thay vào đó là một sự sắc lạnh, một ngọn lửa âm ỉ đã cháy âm ỉ suốt ba năm qua. "Anh có thật sự biết em có ổn hay không, Hoàng Minh?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng khó cưỡng, như những viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa khắp không gian. "Hay anh chỉ nhớ những gì anh muốn nhớ?" Câu hỏi ấy không phải là một lời buộc tội bùng nổ, mà là một sự thách thức trầm tĩnh, một nhát dao găm thẳng vào bức tường ký ức mà anh đã xây dựng.
Hoàng Minh chợt thấy sống lưng mình lạnh toát. Anh không lường trước được sự trực diện và sắc bén trong câu nói của Lâm An. Vẻ điềm đạm trên khuôn mặt anh bắt đầu rạn nứt. Anh hơi cau mày, cố gắng tìm kiếm một lời phản bác hợp lý, nhưng không từ ngữ nào xuất hiện. "Anh... anh không hiểu ý em là gì." Anh nói, cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng chính anh cũng nhận ra sự dao động trong đó. Anh nhìn quanh quán, tìm kiếm một điểm tựa, một thứ gì đó quen thuộc để bám víu, nhưng mọi thứ bỗng trở nên xa lạ và đầy đe dọa dưới ánh mắt của Lâm An. Ký ức về quán cà phê này, về những buổi chiều yên bình họ từng có, bỗng chốc trở nên méo mó, như một bức tranh cũ kỹ bị nước mưa làm nhòe.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi đã tích tụ từ rất lâu, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì sự kiệt sức khi phải đối diện với một bức tường vô hình. "Vậy thì hãy để em giúp anh nhớ lại." Cô ngừng một chút, ánh mắt lướt qua khung cửa sổ lớn của quán, nơi những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi tí tách xuống mái hiên, vẽ lên những vệt dài trên ô kính. Tiếng mưa rơi, nhẹ nhàng lúc ban đầu, như một nhịp điệu chậm rãi cho câu chuyện sắp được kể. Nó gợi lên một nỗi buồn miên man, một sự hoài niệm khó tả về những điều đã qua, nhưng đồng thời cũng như một tiếng trống cảnh báo, báo hiệu một cơn bão cảm xúc sắp ập đến.
"Anh còn nhớ đêm mưa bão cách đây ba năm không?" Lâm An hỏi, giọng cô giờ đây đã trở nên trầm đục hơn, như tiếng vọng từ một nơi xa xăm, "Đêm mà cả thành phố mất điện..." Câu nói ấy như một cái chốt được rút ra, mở toang cánh cửa dẫn vào một căn phòng tối tăm của quá khứ, nơi những mảnh ký ức đau thương đã bị niêm phong cẩn thận. Hoàng Minh sững người. Đêm mưa bão? Ba năm trước? Trong đầu anh, một khoảng trống mênh mông hiện ra. Anh cố gắng lục lọi trong ngăn kéo trí nhớ của mình, nhưng chỉ thấy những hình ảnh rời rạc, không rõ ràng. Anh nhớ có những đêm mưa, nhưng không có đêm nào đặc biệt đến mức phải ghi nhớ. Anh nhớ những lần mất điện, nhưng chúng thường không kéo dài và không để lại ấn tượng sâu sắc. Cái tên "Ký Ức Đọng" của quán cà phê này, bỗng chốc trở thành một lời châm biếm cay đắng. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy bối rối và hoài nghi, như thể cô đang nói về một câu chuyện của ai đó khác, một câu chuyện không thuộc về anh.
***
Tiếng mưa bên ngoài quán Ký Ức Đọng đột ngột trở nên dữ dội hơn, như thể thiên nhiên cũng muốn đồng điệu với nhịp đập cảm xúc đang dần tăng tốc trong không gian này. Những hạt mưa lớn đập vào cửa kính, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào, át đi cả tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng đã tắt từ lúc nào. Thậm chí, một tiếng sấm xa xăm cũng rền vang, như một hiệu ứng âm thanh đầy kịch tính cho câu chuyện Lâm An sắp kể. Không khí trong quán bỗng trở nên căng thẳng tột độ, như có một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào, lan tỏa khắp nơi. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng, dù cố gắng xua đi sự u ám, nhưng vẫn không thể làm dịu đi vẻ mặt kiên quyết của Lâm An hay sự bàng hoàng đang dần hiện rõ trên khuôn mặt Hoàng Minh. Mùi cà phê rang xay, giờ đây, dường như đã nhạt đi, thay vào đó là một mùi ẩm ướt, nồng nàn của cơn mưa từ bên ngoài tràn vào, hòa lẫn với mùi không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Lâm An bắt đầu kể, giọng cô trầm đục, từng lời như những viên sỏi nhỏ lăn xuống vực sâu, tạo ra những tiếng vọng day dứt. "Đêm đó, trời mưa như trút nước. Cả thành phố chìm trong bóng tối. Em ở nhà một mình." Cô dừng lại, ánh mắt không rời khỏi Hoàng Minh, như muốn khắc ghi từng biểu cảm trên gương mặt anh. "Em đã cuộn tròn trong chăn, điện thoại hết pin, xung quanh tối đen như mực. Tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng sấm sét đánh ầm ầm, tiếng mưa xối xả... mọi thứ như muốn nuốt chửng em." Giọng cô vẫn bình tĩnh một cách đáng sợ, nhưng từng câu chữ lại vẽ nên một khung cảnh đầy rợn người, một nỗi sợ hãi nguyên thủy mà bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được. Cô không khóc, nhưng mỗi lời nói đều như một vết dao cứa vào không khí, khiến Hoàng Minh cảm thấy đau nhói một cách vô cớ.
Hoàng Minh lắng nghe, khuôn mặt anh từ khó hiểu chuyển sang bàng hoàng, rồi dần dần tái mét. Anh cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình, gắng sức lục lọi từng ngóc ngách tâm trí, nhưng vô ích. Trong cái thế giới lý trí của anh, đêm đó chỉ là một đêm mưa bình thường, không có gì đặc biệt. Anh nhớ có thể anh đã ở nhà, hoặc đang bận làm việc gì đó, nhưng không hề có hình ảnh nào về một Lâm An đang cô độc giữa cơn bão. Anh bắt đầu cảm thấy một nỗi bất an trỗi dậy, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng tế bào.
"Em đã gọi cho anh, Hoàng Minh." Giọng Lâm An chợt cao hơn một chút, mang theo một sự chua chát không thể che giấu. "Gọi rất nhiều lần... nhưng không ai nhấc máy. Hết lần này đến lần khác, em hy vọng sẽ nghe thấy giọng anh, một lời nói thôi cũng đủ để em bớt sợ hãi. Nhưng chỉ có tiếng tút tút kéo dài, rồi sự im lặng đáng sợ. Em đã gọi cho anh đến khi điện thoại tắt nguồn hoàn toàn." Cô nhìn anh, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can. "Anh có biết không, Hoàng Minh? Em đã nghĩ mình sẽ chết đêm đó. Em đã khóc, khóc đến nỗi tiếng sấm cũng không át được tiếng nức nở của em. Em đã sợ hãi đến mức cơ thể em run rẩy không ngừng, và em chỉ muốn có một ai đó ở bên, một ai đó để nắm lấy tay em, để nói rằng mọi thứ sẽ ổn thôi."
Hoàng Minh ngỡ ngàng. Anh lắp bắp, đôi mắt mở to, cố gắng níu giữ chút ký ức cuối cùng của mình. "Anh... anh không nhớ... Anh nghĩ đêm đó anh có việc bận, hay là... là anh đã nhắn tin cho em rồi? Anh nhớ là anh không muốn làm phiền em lúc khuya..." Lời nói của anh yếu ớt, lạc đi trong tiếng mưa và tiếng sấm. Anh cố gắng biện minh, cố gắng ghép nối lại những mảnh vụn ký ức mơ hồ của mình, nhưng mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa, lạc lõng và trống rỗng trước dòng cảm xúc mạnh mẽ mà Lâm An đang truyền tải. Một sự thật đau đớn đang dần hiện rõ: ký ức của anh về đêm đó hoàn toàn trống rỗng, hoặc tệ hơn, nó là một phiên bản hoàn toàn khác, được anh lý trí hóa đến mức không còn một chút cảm xúc nào.
Lâm An cười chua chát, một nụ cười méo mó không đạt đến khóe mắt. "Tin nhắn?" Cô lặp lại, giọng điệu đầy mỉa mai. "Anh nghĩ một tin nhắn có thể xoa dịu nỗi sợ hãi tột cùng của một người đang cô đơn trong đêm bão tố sao? Anh thậm chí còn không nhớ có tin nhắn đó." Câu nói cuối cùng như một cú đấm thẳng vào lồng ngực Hoàng Minh. Anh đột nhiên cảm thấy khó thở, lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Anh nhìn chằm chằm vào Lâm An, gương mặt cô hiện rõ sự thất vọng và đau đớn, nhưng cũng đầy vẻ quyết liệt. Anh nhận ra, giữa họ không chỉ là một khoảng cách về thời gian, mà là một vực thẳm sâu hun hút về ký ức và cảm xúc. Một bức tường vô hình, lạnh lẽo, được xây nên từ sự vô tâm của anh và những nỗi đau thầm lặng của cô. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và anh, đêm đó, đã hoàn toàn quên mất rằng Lâm An đang chờ đợi anh, trong một đêm bão tố.
Cảm giác tội lỗi và sự bàng hoàng bắt đầu xâm chiếm Hoàng Minh. Anh cảm thấy như mình đang rơi tự do trong một khoảng không vô định, nơi mọi lý lẽ, mọi sự biện minh đều tan biến. Anh không thể tin rằng mình lại có thể quên đi một sự kiện đau lòng như vậy của người con gái mình từng yêu. Ký ức của anh, thứ mà anh luôn tin tưởng là sự thật khách quan, giờ đây đang bị phá vỡ thành từng mảnh vụn, không thương tiếc. Anh nhìn Lâm An, nhưng dường như cô không còn là người con gái anh từng quen. Cô là một phiên bản khác, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn, và mang trong mình một nỗi đau mà anh chưa từng biết đến, chưa từng cảm nhận.
***
Tiếng mưa bên ngoài quán Ký Ức Đọng vẫn không ngừng trút xuống, xối xả, ào ạt, như muốn cuốn trôi đi mọi thứ. Tiếng nhạc Jazz đã tắt hẳn, và thay vào đó là một sự im lặng nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Hoàng Minh. Không khí trong quán đặc quánh lại, mùi cà phê nguội lạnh hòa lẫn với mùi ẩm ướt của cơn mưa, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, dồn nén.
Lâm An kết thúc câu chuyện, ánh mắt cô vẫn nhìn thẳng vào Hoàng Minh, không một chút dao động, không một giọt nước mắt. Cô không cần nước mắt để chứng minh nỗi đau của mình; nỗi đau đó đã được cô tôi luyện thành sự kiên cường, thành những lời nói sắc lạnh, những mảnh ký ức rõ ràng đến từng chi tiết. Cô đã phơi bày tất cả, trần trụi và đau đớn.
"Đó chỉ là một trong rất nhiều đêm như thế, Hoàng Minh." Giọng cô nhẹ bẫng, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân, như một lời kết tội không cần phán quyết. "Anh không nhớ, nhưng em thì không thể quên." Cô đứng dậy, động tác dứt khoát và chậm rãi, không chờ đợi bất kỳ lời giải thích, xin lỗi hay phản ứng nào từ anh. Bóng dáng cô thanh thoát, nhưng giờ đây lại mang một vẻ kiên cường đến lạnh lùng. Cô đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã kể lại câu chuyện của mình, đã phơi bày sự thật về sự vô tâm của anh, về sự khác biệt trong ký ức của hai người. Giờ đây, gánh nặng ấy không còn là của riêng cô nữa.
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động. Ly cà phê trước mặt anh đã nguội lạnh từ lúc nào, bốc lên một làn hơi mờ nhạt, như chính ký ức của anh. Anh nhìn theo bóng Lâm An khi cô quay lưng bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí anh. Bóng dáng cô khuất dần trong màn mưa trắng xóa ngoài cửa kính, chỉ còn lại những vệt mờ nhòe, như những mảnh ký ức đang dần tan biến.
"Bây giờ anh đã biết rồi đấy." Lời nói cuối cùng của Lâm An vang vọng trong đầu Hoàng Minh, như một tiếng sét đánh ngang tai. Anh cảm thấy một nỗi đau và sự hối hận chưa từng có dâng trào, cuộn xoáy trong lồng ngực. Bức tranh ký ức 'bình yên' mà anh đã tỉ mỉ xây dựng suốt ba năm qua, cái vỏ bọc của một cuộc chia tay êm đẹp, không lý do, giờ đây đã tan vỡ thành từng mảnh, vỡ vụn dưới chân anh. Những mảnh vỡ đó sắc nhọn, cứa vào tâm can anh, khiến anh nhận ra sự thật trần trụi: anh đã vô tâm đến mức nào.
Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của quán, như nói với chính mình, như cố gắng níu kéo một chút lý trí cuối cùng. "Không thể nào... mình... mình đã quên sao?" Câu hỏi ấy không phải là một lời hỏi Lâm An, mà là một lời tự vấn đau đớn, một sự hoài nghi sâu sắc về chính bản thân, về chính ký ức của mình. Anh đã quên. Anh đã thực sự quên đi nỗi sợ hãi tột cùng, sự cô đơn đến tột độ của người con gái mình từng yêu, trong một đêm bão tố.
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng ráp nối lại những mảnh ký ức vừa bị xé toạc. Nhưng mọi thứ giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn, một khoảng trống đen tối mà anh không thể lấp đầy. Những lời của Lâm An như những hạt giống độc, gieo vào mảnh đất tâm hồn anh, bắt đầu nảy mầm thành sự tự vấn và nỗi đau. Anh bắt đầu nhận ra rằng ký ức không phải là một cuốn phim khách quan, mà là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, và phiên bản của anh đã thiếu đi quá nhiều chi tiết quan trọng, quá nhiều cảm xúc thật sự.
Cuộc gặp này, dù đau đớn đến tột cùng, lại là khởi đầu cho một hành trình mới. Một hành trình mà Hoàng Minh sẽ phải đối diện với quá khứ, không phải theo cách anh vẫn nhớ, mà theo cách Lâm An đã sống, đã đau. Anh sẽ phải tự vấn những điều anh chưa từng nghĩ tới, những vết sẹo vô hình mà anh đã vô tình tạo ra. Màn mưa vẫn tiếp tục trút xuống, như những giọt nước mắt vô hình cho một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng lại được ghi nhớ theo hai cách hoàn toàn khác biệt. Lâm An đã rời đi, mang theo nỗi đau và sự kiên cường của cô. Còn Hoàng Minh, anh ở lại, một mình đối mặt với sự thật cay đắng về một tình yêu mà anh đã yêu, nhưng không phải trong trí nhớ của cô.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.