Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 256: Tiếng Vỡ Vụn Của Ký Ức: Khi Nỗi Đau Lên Tiếng

Tiếng mưa bên ngoài quán Ký Ức Đọng vẫn không ngừng trút xuống, xối xả, ào ạt, như muốn cuốn trôi đi mọi thứ. Tiếng nhạc Jazz đã tắt hẳn, và thay vào đó là một sự im lặng nặng nề, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Hoàng Minh. Không khí trong quán đặc quánh lại, mùi cà phê nguội lạnh hòa lẫn với mùi ẩm ướt của cơn mưa, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, dồn nén. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng ráp nối lại những mảnh ký ức vừa bị xé toạc. Ly cà phê trước mặt anh đã nguội lạnh từ lúc nào, bốc lên một làn hơi mờ nhạt, như chính ký ức của anh. Anh nhìn theo bóng Lâm An khi cô quay lưng bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí anh. Bóng dáng cô khuất dần trong màn mưa trắng xóa ngoài cửa kính, chỉ còn lại những vệt mờ nhòe, như những mảnh ký ức đang dần tan biến.

"Bây giờ anh đã biết rồi đấy." Lời nói cuối cùng của Lâm An vang vọng trong đầu Hoàng Minh, như một tiếng sét đánh ngang tai. Anh cảm thấy một nỗi đau và sự hối hận chưa từng có dâng trào, cuộn xoáy trong lồng ngực. Bức tranh ký ức 'bình yên' mà anh đã tỉ mỉ xây dựng suốt ba năm qua, cái vỏ bọc của một cuộc chia tay êm đẹp, không lý do, giờ đây đã tan vỡ thành từng mảnh, vỡ vụn dưới chân anh. Những mảnh vỡ đó sắc nhọn, cứa vào tâm can anh, khiến anh nhận ra sự thật trần trụi: anh đã vô tâm đến mức nào. Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch của quán, như nói với chính mình, như cố gắng níu kéo một chút lý trí cuối cùng. "Không thể nào... mình... mình đã quên sao?" Câu hỏi ấy không phải là một lời hỏi Lâm An, mà là một lời tự vấn đau đớn, một sự hoài nghi sâu sắc về chính bản thân, về chính ký ức của mình. Anh đã quên. Anh đã thực sự quên đi nỗi sợ hãi tột cùng, sự cô đơn đến tột độ của người con gái mình từng yêu, trong một đêm bão tố. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí, nhưng mọi thứ chỉ càng thêm hỗn loạn. Tiếng mưa bên ngoài quán vẫn dội vào cửa kính, hòa cùng tiếng nhạc Jazz du dương vừa được bật lại sau một khoảng lặng dài, nhưng giờ đây lại mang một âm điệu buồn bã, day dứt. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ vẫn len lỏi trong không khí, nhưng không thể xoa dịu được sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh.

Anh siết chặt ly cà phê đã nguội ngắt trong tay, cảm giác lạnh buốt truyền vào từng thớ thịt, nhưng chẳng thấm vào đâu so với cái lạnh giá đang lan tỏa trong lòng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn miệt mài rơi, vẽ lên tấm kính những đường lằn mờ ảo. Phải chăng, ký ức của anh cũng mờ nhạt, méo mó như thế? Anh đã luôn tin rằng mình là người lý trí, thực tế, luôn rõ ràng mọi chuyện. Nhưng những gì Lâm An vừa kể đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin ấy. Một sự kiện kinh hoàng như thế, một nỗi sợ hãi tột cùng của người mình yêu, anh lại có thể lãng quên một cách dễ dàng, hay đúng hơn là chưa bao giờ ghi nhận?

Bỗng, một giọng nói nhẹ bẫng, nhưng đầy nội lực vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của Hoàng Minh. Anh ngẩng đầu lên, giật mình nhận ra Lâm An vẫn chưa hoàn toàn rời đi. Cô đứng cách đó không xa, cạnh khung cửa, bóng lưng thanh thoát hơi nghiêng về phía anh, như một bức tượng sống động của nỗi buồn và sự kiên cường. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô, giờ đây không còn nhìn anh, mà nhìn xa xăm vào khoảng không. Giọng cô tuy nhỏ, nhưng lại mang sức nặng ngàn cân, khiến tim anh thắt lại.

“Anh không nhớ đêm đó sao? Đêm mà em đã nghĩ mình sẽ không bao giờ tỉnh dậy… Đêm mà em đã tưởng rằng, nếu có chuyện gì xảy ra, anh sẽ là người đầu tiên em gọi, nhưng rồi em nhận ra, anh sẽ chẳng bao giờ nghe máy đâu.” Lời nói của Lâm An như một mũi kim sắc nhọn, xuyên thẳng vào màng nhĩ Hoàng Minh, rồi găm chặt vào trái tim anh. “Nhưng đó chỉ là khởi đầu thôi, Minh ạ. Còn nhiều đêm khác nữa, những đêm mà em đã khóc, một mình. Những đêm mà em đã tự hỏi, liệu có bao giờ anh thắc mắc em đang làm gì, em có ổn không, hay anh chỉ đơn thuần là… bận?”

Hoàng Minh nuốt khan. Cổ họng anh khô khốc. Anh muốn nói điều gì đó, muốn biện minh, muốn phủ nhận, nhưng không một từ nào thoát ra được. Mỗi lời Lâm An nói ra đều như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh, khiến anh khó thở. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong đôi tay mình, cố gắng kìm nén, nhưng vô ích. Chiếc ly cà phê lạnh ngắt trong tay anh dường như cũng đang run lên, hay là do chính anh đang run rẩy? Anh nhìn Lâm An, nhìn vào gương mặt gầy gò, đôi mắt đã không còn sự long lanh của thuở nào, mà thay vào đó là một sự chai sạn, một nỗi đau đã được tôi luyện thành kiên cường.

“Anh có biết không, cái đêm bão đó…” Lâm An khẽ nhắm mắt, như đang tái hiện lại từng chi tiết trong tâm trí mình. “Khi em thấy ngôi nhà rung chuyển, khi tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng gào thét của quỷ dữ, em đã sợ hãi đến tột cùng. Em đã run rẩy, co ro trong góc phòng, cố gắng gọi cho anh… Nhưng anh không nghe máy. Không một hồi đáp. Em đã tự nhủ, chắc anh bận, chắc anh đang họp, chắc anh đã ngủ say. Em đã tự an ủi mình bằng hàng ngàn lý do, chỉ để không phải đối mặt với sự thật rằng… anh đã không ở đó. Anh đã không biết gì.”

Hoàng Minh cúi gằm mặt. Anh không thể đối diện với ánh mắt của cô. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn cháy bỏng dâng lên trong lòng. Anh đã luôn nghĩ mình là một người bạn trai tốt, dù ít nói, dù bận rộn, nhưng luôn yêu thương và quan tâm theo cách riêng của mình. Nhưng lời Lâm An nói, và sự đối lập rõ ràng giữa ký ức của hai người, đã xé toạc cái vỏ bọc tự mãn đó. Anh nhớ những lúc anh bận rộn, những lúc anh say sưa với công việc, những lúc anh mệt mỏi đến mức không muốn nói chuyện. Nhưng anh chưa bao giờ nhớ những khoảnh khắc cô đơn, sợ hãi của Lâm An gắn liền với những lúc đó. Ký ức của anh là một dòng chảy êm đềm, bỏ qua những ghềnh đá, những con thác dữ dội trong ký ức của cô.

“Sáng hôm sau, khi bão tan, em đã cố gắng dọn dẹp mọi thứ trong căn hộ.” Giọng Lâm An trở nên trầm hơn, như một lời thì thầm từ ký ức xa xăm. “Mảnh kính vỡ, nước lênh láng trên sàn nhà, và cả… chiếc cốc cà phê mà anh đã tặng em, nó cũng vỡ tan tành. Em đã cố gắng dán nó lại, từng mảnh một. Những mảnh sứ sắc nhọn cứa vào tay em, rách da, chảy máu. Nhưng Minh à, cái đau đó… nó không thấm vào đâu so với cái đau khi em nhận ra, mình phải tự mình đối mặt với tất cả. Tự mình dán lại từng mảnh vỡ của lòng mình, trong khi người em yêu nhất lại hoàn toàn không hay biết, hoặc tệ hơn là… không quan tâm.”

Hoàng Minh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực. Anh nhớ chiếc cốc cà phê đó. Anh đã tặng nó cho cô vào một dịp sinh nhật. Anh nhớ nụ cười rạng rỡ của cô khi nhận món quà. Nhưng anh không hề nhớ đến việc nó đã vỡ, hay việc cô đã một mình ngồi dán lại nó, với đôi tay rướm máu và trái tim tan nát. Trong ký ức của anh, chiếc cốc đó vẫn nguyên vẹn, như tình yêu của họ. Anh đã vô tâm đến mức nào, đã sống trong thế giới của riêng mình đến mức nào, để bỏ lỡ những chi tiết đắt giá như thế, những mảnh ghép quan trọng tạo nên bức tranh toàn cảnh về nỗi đau của Lâm An? Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hoài nghi và bối rối, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp trong ánh mắt của Lâm An, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng đến đáng sợ.

***

Trong ký ức của Lâm An, căn hộ của cô sau đêm bão ấy hiện lên như một thế giới xám xịt, ẩm ướt và lạnh lẽo. Ánh sáng lờ mờ từ khung cửa sổ vẫn còn dính những vệt nước mưa đục ngầu, không đủ xua tan bóng tối u ám trong căn phòng. Mùi ẩm mốc từ đồ đạc ngấm nước hòa lẫn với mùi đất ẩm từ cây cối bên ngoài, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề. Tiếng chim hót líu lo thường ngày từ giàn cây leo trên ban công nay đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng gió rít nhẹ qua khe cửa và tiếng lách tách của những giọt nước còn đọng trên mái hiên.

Cô ngồi co ro trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, ôm chặt lấy một chiếc gối, cơ thể vẫn còn run rẩy nhẹ sau cơn hoảng loạn của đêm qua. Đôi mắt cô đỏ hoe, sưng húp vì khóc quá nhiều, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời vẫn còn mây xám xịt. Nỗi sợ hãi tột độ khi đối mặt với cơn bão đã dần lắng xuống, nhưng thay vào đó là một cảm giác trống rỗng và bị bỏ rơi sâu sắc hơn. Cô đã cố gắng gọi cho Hoàng Minh, không phải một, mà là hàng chục cuộc. Mỗi lần điện thoại đổ chuông, mỗi lần không có hồi đáp, trái tim cô lại thắt lại một nhịp. Cô đã tự nhủ hàng trăm lần rằng anh sẽ gọi lại, rằng anh sẽ nhắn tin hỏi thăm, nhưng điện thoại vẫn im lặng, không một tiếng động. Sự im lặng đó nặng nề hơn bất kỳ lời trách móc nào.

“Anh nói bận. Anh nói mệt. Em hiểu.” Giọng Lâm An thì thầm trong đầu, những lời đối thoại nội tâm day dứt. “Em luôn hiểu cho anh. Em luôn tìm lý do để bào chữa cho sự vắng mặt của anh. Nhưng em cũng là một con người, Minh ạ. Em cũng cần được quan tâm, cần được vỗ về. Em đã tự nhủ rằng anh sẽ gọi lại, rằng anh sẽ nhớ đến em, nhưng điện thoại vẫn im lặng.” Cô nhớ lại cái cảm giác tuyệt vọng khi màn đêm buông xuống, không một tin nhắn, không một cuộc gọi. Chỉ có cô, một mình, giữa căn hộ lạnh lẽo và những mảnh vỡ của nỗi sợ hãi.

Cô đứng dậy, bước đi loạng choạng về phía bếp. Trên sàn nhà ẩm ướt, chiếc cốc cà phê mà Hoàng Minh đã tặng cô nằm vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ. Cô cúi xuống, nhặt từng mảnh sứ sắc nhọn, cảm giác lạnh buốt và đau rát khi chúng cứa vào đầu ngón tay. Máu rỉ ra, nhỏ xuống sàn nhà, hòa vào vệt nước đọng. Cô không quan tâm đến vết thương vật lý. Cái đau đớn hơn cả là cảm giác từng mảnh ký ức, từng mảnh của mối quan hệ của họ, cũng đang vỡ vụn như chiếc cốc này, và cô phải tự mình gom nhặt, tự mình dán lại.

Cô lấy keo dán, cẩn thận đặt từng mảnh sứ vào đúng vị trí của nó. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và đôi mắt vẫn còn đong đầy nước mắt. Mỗi khi một mảnh sứ khớp vào vị trí, một tia hy vọng nhỏ bé lại lóe lên trong lòng cô, rằng có lẽ mọi thứ vẫn có thể hàn gắn. Nhưng rồi, khi chiếc cốc dần thành hình, những vết nứt vẫn hiện rõ, không thể che giấu. Cô hiểu rằng, giống như chiếc cốc này, trái tim cô cũng sẽ không bao giờ trở lại nguyên vẹn như ban đầu. Những vết nứt sẽ ở đó mãi mãi, nhắc nhở cô về đêm bão tố, về sự vắng mặt của Hoàng Minh, và về nỗi cô đơn sâu sắc mà cô đã phải tự mình gánh chịu.

“Em đã tự dán nó lại, Minh ạ. Từng mảnh một.” Lâm An nhớ lại cảm giác cay đắng khi nhìn chiếc cốc đã được dán, nhưng vẫn đầy những vết rạn. “Em đã cố gắng hết sức để mọi thứ trở lại bình th��ờng. Nhưng anh có biết không, cái cốc đó, mỗi khi em nhìn vào nó, em lại nhớ đến đêm hôm đó. Em nhớ đến cảm giác mình cô đơn đến tột cùng, nhớ đến sự vắng mặt của anh. Nó là một vết sẹo vô hình, nằm sâu trong ký ức của em, một vết sẹo mà anh đã vô tình tạo ra, và anh chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của nó.”

Cô đứng đó, giữa căn phòng bừa bộn và đổ nát, với chiếc cốc cà phê vỡ trong tay, cảm thấy mình kiệt sức. Kiệt sức vì phải cố gắng hiểu, cố gắng bao dung, cố gắng tự mình gánh vác mọi thứ. Kiệt sức vì phải tự mình vượt qua nỗi sợ hãi và cô đơn, trong khi người mình yêu lại sống trong một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới mà những nỗi đau của cô không hề tồn tại. Tiếng gió rít qua khung cửa, như tiếng thở dài của chính cô. Mùi đất ẩm và mốc meo càng khiến không khí thêm nặng nề. Đó là khoảnh khắc cô nhận ra, dù có cố gắng đến mấy, cô và Hoàng Minh dường như đang sống trong hai thực tại song song, không thể nào giao thoa.

***

Lâm An khẽ thở dài, hơi thở mỏng manh như sương khói, kéo Hoàng Minh trở về thực tại. Anh vẫn ngồi đó, bất động, khuôn mặt tái mét, cố gắng xử lý những gì cô vừa kể. Anh nhớ rõ căn hộ của cô, nhớ những cây cảnh trên ban công, nhớ cả chiếc cốc cà phê anh đã tặng. Nhưng những ký ức anh có về những đêm bão tố, về những ngày tháng đó, lại hoàn toàn khác biệt. Trong ký ức của anh, những ngày đó chỉ là những ngày anh bận rộn với công việc, những ngày anh về nhà muộn và chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Anh đã nghĩ rằng mình đã cố gắng hết sức, đã cống hiến cho công việc, và rằng Lâm An sẽ hiểu. Anh đã không hề biết rằng, trong khi anh bận rộn xây dựng sự nghiệp, thì cô lại đang cô đơn xây dựng lại chính mình, từng mảnh vỡ một.

“Còn nhớ lần em đến căn hộ của anh không, Minh?” Lâm An lại cất tiếng, giọng cô vẫn đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một vết cứa. Cô không đợi Hoàng Minh trả lời, mà tiếp tục, như đang kể lại một câu chuyện cổ tích buồn. Ký ức lại ùa về, rõ ràng như vừa mới xảy ra hôm qua.

Đó là một buổi tối mùa thu mát mẻ, ba năm về trước. Lâm An đã chuẩn bị một bữa tối nhỏ, mang đến căn hộ của Hoàng Minh, với hy vọng có thể cùng anh thư giãn sau một ngày làm việc căng thẳng. Căn hộ của anh, với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, luôn toát lên vẻ thanh lịch, yên tĩnh. Nhiều kính và kim loại, nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng. Ban công rộng nhìn ra khung cảnh thành phố, lung linh ánh đèn. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa, tạo nên một không gian có chút lạnh lẽo và cô đơn, dù đó là nơi ở của người cô yêu.

Lâm An bước vào, thấy Hoàng Minh vẫn đang cắm cúi trước màn hình laptop. Anh đang say sưa làm việc, tài liệu ngổn ngang trên bàn kính, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt tập trung của anh. Mùi gỗ mới hòa với mùi sách và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, tạo nên một sự kết hợp đặc trưng. Cô nhẹ nhàng đặt túi đồ ăn xuống bếp, và rồi, với một chút e dè, cô bước đến bên anh.

“Anh bận quá à?” Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một chút lo lắng. “Em có mang chút đồ ăn đến, anh nghỉ ngơi một lát rồi ăn nhé.”

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện sự mệt mỏi. Anh nhìn cô, gật đầu nhẹ, rồi quay lại với màn hình. “Anh còn chút việc gấp. Em cứ ăn trước đi, anh xong sẽ ra ngay.”

Lâm An lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn anh làm việc. Cô muốn chia sẻ với anh về một vấn đề nhỏ mà cô đang gặp phải ở công ty, một nỗi buồn vu vơ về một dự án không như ý. Cô đã giữ nó trong lòng cả ngày, và giờ đây, cô muốn được anh lắng nghe, được anh vỗ về.

“Minh này, hôm nay em có chút chuyện không vui…” Cô ngập ngừng nói, cố gắng tìm kiếm sự chú ý từ anh.

Hoàng Minh lại ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn tập trung, như thể tâm trí anh vẫn đang ở đâu đó rất xa. Anh nghe cô nói, nhưng không phải bằng cả trái tim. Anh lắng nghe bằng lý trí của một người đang tìm kiếm giải pháp. Sau khi cô kể xong, anh không nói một lời an ủi, không một cái ôm vỗ về. Thay vào đó, anh đưa ra một lời khuyên logic, thực tế.

“Em đừng suy nghĩ nhiều quá, An ạ,” Hoàng Minh nói, giọng anh trầm, đều đều, như đang phân tích một vấn đề toán học. “Mọi chuyện đều có cách giải quyết mà. Em cứ làm thế này, thế kia là ổn thôi. Đừng để những chuyện vặt vãnh làm ảnh hưởng đến tinh thần. Em biết mà, trong công việc, cảm xúc chỉ làm mọi thứ phức tạp hơn.”

Những lời của Hoàng Minh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm hồn nhạy cảm của Lâm An. Cô cảm thấy mình như một con số trong bảng tính của anh, không phải một tâm hồn cần được vỗ về, cần được lắng nghe. Cô không cần một giải pháp, cô chỉ cần anh ở đó, lắng nghe cô, và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, bằng một giọng nói ấm áp, đầy yêu thương. Nhưng anh đã không làm vậy.

Lâm An lặng lẽ đứng dậy, cảm giác trống rỗng bao trùm. Cô nói khẽ, “Em hiểu rồi. Anh cứ làm việc đi. Em về trước.” Cô không đợi anh trả lời, mà quay lưng bước ra khỏi căn hộ, để lại mùi cà phê phin còn vương vấn trong không khí, và một mình anh giữa không gian thanh lịch nhưng lạnh lẽo.

“Anh không thấy em đã cố gắng thế nào sao? Hay anh chỉ thấy những gì anh muốn thấy?” Lâm An thốt ra những lời đó trong hiện tại, đôi mắt long lanh như muốn khóc, nhưng cô cố kìm nén. “Anh luôn nhìn mọi thứ bằng lý trí, bằng những con số, những giải pháp. Anh chưa bao giờ nhìn thấy những giọt nước mắt vô hình của em, những nỗi sợ hãi mà em phải tự mình vượt qua. Anh luôn có mặt về mặt thể xác, nhưng về mặt tinh thần, anh đã bỏ rơi em từ rất lâu rồi, Minh ạ.”

Hoàng Minh thở gấp, đầu óc quay cuồng khi những lời của Lâm An đan xen với mảnh ký ức anh đang cố gắng tái hiện. Anh thấy mình trong khung cảnh đó, trong căn hộ của mình, đang làm việc chăm chỉ. Anh nhớ Lâm An đã đến, nhớ cô đã nói về chuyện ở công ty. Anh nhớ mình đã đưa ra lời khuyên hữu ích, lời khuyên mà anh tin là đúng đắn và thực tế nhất. Trong ký ức của anh, cô đã lắng nghe, và sau đó đã về. Mọi chuyện diễn ra bình thường, không có gì bất thường. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, góc nhìn của anh đã hoàn toàn bỏ qua cảm xúc của cô. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ đợi một sự thấu hiểu, một sự vỗ về mà anh đã không bao giờ cho đi. Cái lạnh lẽo từ căn hộ của anh, trong ký ức của Lâm An, giờ đây như đang bao trùm lấy anh.

***

Lâm An kết thúc đoạn hồi ức của mình, giọng cô có chút run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên định, không hề rời khỏi Hoàng Minh. Cô nhìn thẳng vào anh, chờ đợi phản ứng. Không khí trong quán Ký Ức Đọng càng thêm nặng nề. Tiếng nhạc Jazz dường như cũng chùng xuống, những nốt nhạc buồn bã trôi lững lờ trong không gian. Mùi cà phê giờ đây không còn ấm áp mà mang theo vị đắng, vị của sự hối tiếc và chua xót. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng không xua tan được bóng tối trong tâm trí Hoàng Minh, mà ngược lại, dường như còn làm nổi bật sự hoang mang, bối rối trên khuôn mặt anh.

Hoàng Minh hoàn toàn chết lặng, anh không thể tìm thấy bất kỳ lời biện minh nào. Mọi thứ anh từng tin là 'êm đẹp', là 'bình thường', giờ đây như một lâu đài cát đang sụp đổ dưới chân sóng ký ức của Lâm An. Những mảnh vỡ ký ức của anh, những khoảnh khắc anh đã bỏ quên, giờ đây như những bóng ma hiện về, tố cáo sự vô tâm mà anh chưa từng nhận ra. Anh thấy mình trong những ký ức của cô, nhưng là một phiên bản xa lạ, một phiên bản mà anh không muốn tin đó là mình.

Lâm An khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt cô vẫn nhìn anh không chớp. “Anh luôn nói chúng ta chia tay êm đẹp. Anh nói chúng ta chỉ đơn thuần là xa dần, hết hợp. Nhưng anh có biết không, Minh, trong những đêm đó, những đêm mà em đã khóc một mình, những đêm mà em đã cố gắng tự dán lại những mảnh vỡ của lòng mình… có bao nhiêu lần em đã nghĩ, thà mình cãi nhau một trận thật lớn, một trận cãi vã long trời lở đất, còn hơn là cứ thế này, anh có mặt nhưng em lại hoàn toàn một mình không?”

Lời nói của Lâm An không phải là một câu hỏi để tìm kiếm câu trả lời, mà là một lời tuyên bố, một sự phơi bày trần trụi về nỗi đau và sự thất vọng tột cùng. Nó đánh thẳng vào tận sâu thẳm tâm hồn Hoàng Minh, nơi anh đã cẩn thận cất giấu những ký ức 'êm đẹp' của mình. Anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào tim, và một tảng đá khổng lồ đang đè nén lồng ngực anh, khiến anh không thể thở nổi. Khuôn mặt anh tái mét, bàn tay nắm chặt đến run rẩy, những ngón tay trắng bệch. Anh nhìn cô, cố gắng nói điều gì đó, nhưng chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào vô hình thoát ra từ cổ họng khô khốc.

Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa hiện trên môi, nụ cười của sự chấp nhận và buông bỏ. “Anh không cần phải nói gì đâu, Minh. Em đã nói những điều này không phải để trách móc anh, mà là để anh biết. Để anh hiểu rằng, ký ức của chúng ta không giống nhau. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.”

Cô đứng dậy, động tác dứt khoát và chậm rãi, không chờ đợi bất kỳ lời giải thích, xin lỗi hay phản ứng nào từ anh. Bóng dáng cô thanh thoát, nhưng giờ đây lại mang một vẻ kiên cường đến lạnh lùng. Cô đã hoàn thành sứ mệnh của mình, đã kể lại câu chuyện của mình, đã phơi bày sự thật về sự vô tâm của anh, về sự khác biệt trong ký ức của hai người. Giờ đây, gánh nặng ấy không còn là của riêng cô nữa. Cô đã giao nó lại cho Hoàng Minh, để anh tự mình gánh vác, tự mình đối diện.

Lâm An quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại. Đôi mắt cô đã thôi long lanh, thay vào đó là một sự bình lặng đến đáng sợ, như mặt hồ sau cơn bão. Cô bước ra khỏi cánh cửa quán Ký Ức Đọng, hòa mình vào màn mưa lất phất đang bắt đầu rơi nặng hạt hơn, như những giọt nước mắt của bầu trời, hay của chính những ký ức đã bị lãng quên. Bóng cô khuất dần trong làn mưa trắng xóa, chỉ còn lại những vệt mờ nhòe, như những mảnh ký ức đang dần tan biến vào hư vô.

Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, khuôn mặt tái mét, bàn tay nắm chặt đến run rẩy. Anh cảm thấy một sự hoài nghi và bối rối tột độ đang dâng lên trong lòng, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua. Bức tranh ký ức 'bình yên' mà anh luôn tin tưởng đã tan vỡ hoàn toàn, để lộ ra những mảng tối, những vết sẹo mà anh đã vô tình tạo ra. Anh bắt đầu nhận ra rằng, những gì anh nhớ, chỉ là một phần rất nhỏ, một phiên bản đã được lý trí của anh sắp xếp lại để trở nên dễ chấp nhận hơn. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô đau.

Màn mưa vẫn tiếp tục trút xuống, như những giọt nước mắt vô hình cho một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng lại được ghi nhớ theo hai cách hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh ở lại, một mình đối mặt với sự thật cay đắng về một tình yêu mà anh đã yêu, nhưng không phải trong trí nhớ của cô. Và anh biết, đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một hành trình đầy khắc nghiệt. Một hành trình mà anh sẽ phải tự vấn bản thân, tìm kiếm sự thật, và đối diện với những vết sẹo vô hình mà anh đã vô tình tạo ra. Một hành trình mà anh sẽ phải học cách nhìn thấy không chỉ những gì anh muốn thấy, mà cả những gì anh đã bỏ quên.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free