Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 258: Khoảng Trống Rợn Người: Khi Sự Thật Lên Tiếng

Hoàng Minh vẫn ngồi đó, trong quán cà phê Ký Ức Đọng, không gian giờ đây trở nên trống rỗng và lạnh lẽo đến cùng cực. Tiếng mưa bên ngoài như tiếng khóc than của một linh hồn bị bỏ rơi. Anh cảm thấy một sự hoài nghi và bối rối tột độ đang dâng lên trong lòng, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua. Bức tranh ký ức 'bình yên' mà anh luôn tin tưởng đã tan vỡ hoàn toàn, để lộ ra những mảng tối, những vết sẹo mà anh đã vô tình tạo ra.

Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô đau. Anh đã nhớ những lúc cô cười, nhưng quên mất những giọt nước mắt cô đã giấu. Anh đã nhớ những lúc cô nói yêu anh, nhưng quên mất những lúc cô khao khát được anh yêu thương theo một cách trọn vẹn hơn. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, và mỗi người có một phiên bản riêng. Nhưng phiên bản của anh, giờ đây, đã bị Lâm An phơi bày như một sự thật méo mó, ích kỷ, và vô tâm.

Màn mưa vẫn tiếp tục trút xuống, như những giọt nước mắt vô hình cho một tình yêu đã từng tồn tại, nhưng lại được ghi nhớ theo hai cách hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh ở lại, một mình đối mặt với sự thật cay đắng về một tình yêu mà anh đã yêu, nhưng không phải trong trí nhớ của cô. Và anh biết, đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu của một hành trình đầy khắc nghiệt, một hành trình tự vấn sâu sắc và tuyệt vọng để tìm kiếm sự thật về bản thân và quá khứ. Anh sẽ phải học cách nhìn thấy không chỉ những gì anh muốn thấy, mà cả những gì anh đã bỏ quên, những vết sẹo vô hình mà anh đã vô tình tạo ra. Một hành trình mà anh sẽ phải đối diện với sự cô độc của chính mình, cùng với những ký ức mới mẻ và đau đớn vừa được phơi bày.

***

Tiếng nhạc jazz buồn bã từ chiếc loa cũ kỹ trong quán Ký Ức Đọng vẫn đều đều vang lên, nhưng giờ đây, với Hoàng Minh, nó không còn là bản nhạc du dương quen thuộc mà là một khúc ca ai oán, một lời than vãn không dứt. Mỗi nốt nhạc như một nhát dao khứa sâu vào tâm trí anh, lặp đi lặp lại những lời Lâm An vừa nói, những câu hỏi xoáy vào tận cùng ký ức. Ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh từ bao giờ, lớp váng sữa đông lại trên bề mặt như một bức màn mờ đục che phủ hiện thực. Anh vẫn ngồi bất động, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào khoảng không, nhưng dường như lại xuyên thấu tất cả, tìm kiếm một điều gì đó vô hình, một mảnh ghép bị thất lạc trong mê cung ký ức của chính mình.

"Không thể nào... Mình đã... mình đã không hề biết sao?" – tiếng nói nội tâm của Hoàng Minh vang vọng, khô khốc và đầy hoài nghi. Anh cố gắng lục lọi từng ngóc ngách tâm trí, từng ngăn kéo ký ức mà anh đã cẩn thận sắp xếp bấy lâu nay. Anh nhớ về những buổi hẹn hò, những lần sánh bước bên nhau, những nụ cười, những cái nắm tay. Tất cả đều hiện lên trong một gam màu pastel dịu nhẹ, êm đềm, không một gợn sóng. Anh luôn tin rằng, mối tình của họ là một dòng sông phẳng lặng, chảy trôi nhẹ nhàng cho đến khi cạn. Nhưng Lâm An vừa vẽ nên một dòng sông khác, một dòng sông dữ dội với những thác ghềnh, những vực sâu và những con sóng ngầm đã nhấn chìm cô đơn độc.

Cảm giác tội lỗi mơ hồ bắt đầu len lỏi, lạnh lẽo hơn cả ly cà phê nguội. Nó không phải là sự hối hận rõ ràng, mà là một nỗi bàng hoàng của kẻ vừa phát hiện ra mình đã sống trong một giấc mơ, một giấc mơ đẹp đẽ được xây dựng trên sự vô tâm và mù quáng của chính mình. Anh luôn tự hào về sự lý trí, sự bình tĩnh của bản thân, nhưng giờ đây, chính những đặc điểm đó lại trở thành lưỡi dao sắc bén nhất, cứa vào niềm tự tôn và sự hiểu biết về chính mình. Lâm An nói cô đã khóc một mình, cô đã đợi chờ, cô đã cố gắng hàn gắn những mảnh vỡ mà anh không hề thấy. Điều đó có thật không? Hay là cô đang phóng đại nỗi đau của mình? Nhưng sâu thẳm trong lòng, một giọng nói nhỏ bé, lạnh lẽo thì thầm: *Nếu tất cả đều là sự thật thì sao?*

Chị Mai, với nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, nhẹ nhàng bước đến bên bàn. Gương mặt bầu bĩnh của chị thoáng nét lo lắng khi nhìn thấy Hoàng Minh trong trạng thái thất thần. Mái tóc tết gọn gàng của chị đung đưa theo mỗi bước chân, mang theo mùi hương thoang thoảng của sữa và cà phê.

"Anh Hoàng Minh, anh có cần gì không ạ? Anh không khỏe sao?" – Giọng chị Mai ấm áp, nhưng trong tai anh, nó chỉ là một âm thanh xa xăm, mơ hồ, lạc lõng giữa những mớ bòng bong trong tâm trí. Chị nhìn anh bằng ánh mắt quan tâm, nhận ra sự khác lạ trong vẻ điềm đạm thường ngày của vị khách quen. Khuôn mặt anh, vốn dĩ góc cạnh và ít biểu cảm, giờ đây lại tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi hoảng loạn khó tả.

Hoàng Minh run rẩy đưa tay lên xoa thái dương, một cử chỉ hiếm thấy ở anh. Anh cảm thấy đầu óc nặng trĩu, như có hàng ngàn mảnh vỡ ký ức đang va đập vào nhau. "À... không, tôi ổn. Cảm ơn cô." – Anh đáp, giọng khàn đặc, cố gắng giữ vẻ bình thản thường thấy, nhưng sự gượng gạo hiện rõ trong từng từ ngữ. Anh biết mình không ổn, chưa bao giờ không ổn đến thế. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực anh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề.

Anh chậm rãi rút ví, đặt vài tờ tiền lên bàn, đủ để trả cho ly cà phê nguội và cả sự ngỡ ngàng, bàng hoàng mà anh vừa trải qua. Anh không còn muốn nán lại đây thêm một giây phút nào nữa. Mọi ngóc ngách của Quán Ký Ức Đọng, từ mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, cho đến hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, tất cả đều trở thành những lời tố cáo câm lặng, nhắc nhở anh về những điều anh đã bỏ lỡ, về những ký ức anh đã vô tình bóp méo. Anh đứng dậy, động tác có chút cứng nhắc, nặng nề, như thể đôi chân anh đang phải gánh vác một khối đá tảng vô hình.

"Chào chị." – Anh nói, giọng vẫn đều đều, nhưng ánh mắt không dám đối diện với chị Mai. Anh sợ, sợ phải thấy sự thương hại, sự thắc mắc, hay tệ hơn là sự thấu hiểu trong ánh mắt của người phụ nữ đã chứng kiến không biết bao nhiêu câu chuyện ở nơi này. Chị Mai gật đầu, vẫn ánh mắt lo lắng dõi theo bóng lưng anh. Hoàng Minh bước đi, không quay đầu lại. Tiếng cửa kính khẽ vang lên sau lưng anh, như một lời kết thúc cho một buổi chiều đầy bão tố trong tâm hồn. Anh hòa mình vào màn mưa lất phất đang bắt đầu rơi nặng hạt hơn bên ngoài, để mặc cho những giọt nước lạnh buốt thấm vào da thịt, hy vọng chúng có thể gột rửa đi phần nào sự hỗn loạn đang giày vò anh.

***

Con hẻm nhỏ lát gạch cũ kỹ, nơi những bức tường rêu phong và giàn hoa giấy che phủ, giờ đây trở nên lạnh lẽo và cô độc lạ thường. Tiếng bước chân của Hoàng Minh vang vọng một cách nặng nề trên nền gạch ướt sau cơn mưa, tạo nên một nhịp điệu đều đặn, u ám. Mùi đất ẩm sau cơn mưa quyện với mùi hoa giấy thoang thoảng không còn mang vẻ lãng mạn, mà càng tăng thêm sự u buồn, hoài niệm về những điều đã mất. Hoàng Minh bước đi vô định, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng anh cần phải rời xa cái quán cà phê ấy, rời xa những ánh mắt tò mò và những lời kể ám ảnh của Lâm An. Hình bóng anh đổ dài trên nền gạch ướt, kéo lê theo sau một gánh nặng vô hình mà anh vừa nhận ra.

Mỗi bước chân của anh như nặng thêm bởi gánh nặng của những ký ức đối lập. Anh lơ đãng nhìn những giàn hoa giấy, từng là nơi anh và Lâm An đã từng dừng chân, cười nói, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt của ngày. Anh nhớ như in nụ cười của cô khi cô chỉ vào những cánh hoa giấy đỏ thắm, nói rằng chúng giống như tình yêu của cô, rực rỡ và bền bỉ. Anh đã từng thấy vẻ đẹp trong lời nói đó, sự ngây thơ và tin tưởng. Nhưng giờ đây, những cánh hoa giấy ấy lại mang một màu sắc khác, một màu của sự dối trá, của những điều anh đã không nhìn thấy, không cảm nhận được. Nó không còn là bức tranh mờ ảo, xa xăm của một kỷ niệm đẹp, mà là một bức tranh méo mó, đầy rẫy những khoảng trống và vết nứt.

"Những lời cô ấy nói... có thật là mình đã vô tâm đến vậy sao? Hay là mình đã... quên đi? Quên đi tất cả những nỗi đau của cô ấy?" – Tiếng nói nội tâm của Hoàng Minh vang lên, không còn là sự hoài nghi mà đã chuyển thành một sự tự vấn đầy day dứt. Anh dừng lại bên bức tường rêu phong, khẽ chạm tay vào lớp rêu lạnh lẽo, ẩm ướt. Cảm giác như chạm vào một phần ký ức đã đóng băng, một phần quá khứ mà anh đã vô tình niêm phong lại, không cho phép bản thân nhìn thấy những góc khuất. Cái lạnh từ lớp rêu thấm sâu vào đầu ngón tay, nhưng không thể so sánh với cái lạnh buốt đang lan tỏa trong lồng ngực anh.

Anh lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn, những hình ảnh mờ nhạt về Lâm An cô đơn, khóc thầm. Nhưng chúng cứ bám riết lấy anh, như những bóng ma từ quá khứ, không ngừng hiện về. Anh nhớ lại lời Lâm An kể về đêm mưa bão, về chiếc cốc cà phê vỡ, về những tin nhắn không hồi đáp. Anh cố gắng tìm kiếm, đào bới trong tâm trí mình, nhưng chỉ thấy một màn sương mù dày đặc. Anh nhớ đêm mưa bão ấy, anh đã ở đâu, làm gì. Anh nhớ chiếc cốc cà phê, nhưng chỉ nhớ mình đã mua một chiếc mới cho cô. Anh nhớ mình đã trả lời tin nhắn, nhưng chỉ là những câu ngắn gọn, lý trí, những câu trả lời mà anh cho là đủ.

Nhưng "đủ" của anh lại là "vô vọng" của cô. "Đủ" của anh lại là "cô đơn" của cô. Sự khác biệt ấy, giờ đây, đập thẳng vào mặt anh như một cái tát trời giáng. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, sự lý trí, sự bình tĩnh của mình lại có thể gây ra những tổn thương sâu sắc đến vậy. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, sự "bình yên" trong ký ức của anh lại là sự "giãy giụa" trong ký ức của Lâm An.

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm màu cam đỏ lên bầu trời xám xịt. Những đám mây vẫn còn vương vấn hơi ẩm sau cơn mưa, tạo nên một bức tranh u buồn nhưng hùng vĩ. Ánh sáng vàng vọt cuối ngày hắt lên những bức tường rêu phong, khiến chúng trở nên ma mị hơn, như đang che giấu những bí mật của thời gian. Hoàng Minh đứng đó, một mình giữa con hẻm, cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vô cùng. Anh không còn là Hoàng Minh tự tin, lý trí mà anh từng biết. Anh chỉ là một kẻ đang đứng trước vực sâu của sự thật, bàng hoàng nhận ra mình đã đi lạc trong chính câu chuyện của cuộc đời mình.

Cảm giác bất lực và tức giận với chính bản thân bắt đầu trỗi dậy. Tức giận vì sự mù quáng của mình, tức giận vì đã không nhìn thấy, không lắng nghe, không cảm nhận được nỗi đau của người mình yêu. Anh đã nghĩ rằng mình yêu cô, theo cách của riêng anh, một cách "êm đềm". Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tình yêu của anh có lẽ chỉ là một sự tồn tại song song, không hề chạm đến được thế giới nội tâm của Lâm An. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những l��c cô chờ đợi, quên mất những lúc cô đau. Nỗi đau ấy, cô đã mang vác một mình, suốt ba năm qua, cho đến tận bây giờ mới có cơ hội trút bỏ. Và nó, như một luồng điện xẹt, chạy thẳng vào trái tim anh, khiến anh co thắt lại trong một cơn đau vô hình.

Anh tiếp tục bước đi, từng bước chậm rãi, nặng nề, như một người lữ hành vừa phát hiện ra mình đã đi nhầm đường trên hành trình dài của cuộc đời. Con hẻm nhỏ dẫn anh ra một con đường lớn hơn, nơi tiếng xe cộ bắt đầu ồn ào hơn, nhưng trong tâm trí anh, tất cả chỉ là một mớ âm thanh hỗn độn, không rõ nghĩa. Anh cần một nơi yên tĩnh, một nơi mà anh có thể đối diện với chính mình, với những mảnh vỡ ký ức đang giày vò anh. Anh cần phải tìm ra sự thật, không chỉ vì Lâm An, mà còn vì chính anh, vì sự thật về con người anh.

***

Đêm khuya, căn hộ của Hoàng Minh chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Ánh đèn đường hắt qua cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng trắng lên sàn nhà gỗ lạnh lẽo. Anh không bật đèn, không mở TV, chỉ ngồi đó, trên chiếc ghế sofa tối màu, để những lời của Lâm An và những khoảng trống rợn người trong ký ức của mình giày vò. Căn hộ, vốn được thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng nội thất hiện đại tập trung vào công năng, giờ đây lại trở nên lạnh lẽo và cô đơn đến cùng cực. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tất cả chỉ càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ trong chính tâm hồn anh. Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây không mang lại chút bình yên nào. Chúng chỉ gợi nhớ về một cuộc sống có vẻ hoàn hảo, ngăn nắp mà anh đã xây dựng, nhưng giờ đây lại tan vỡ dưới chân anh.

Anh cố gắng nhớ lại từng khoảnh khắc Lâm An đã kể: đêm mưa bão, chiếc cốc vỡ, những tin nhắn, những cuộc gọi. Anh gồng mình, đào sâu vào từng ngóc ngách ký ức, nhưng thứ anh tìm thấy chỉ là một màn sương mù dày đặc, một khoảng trống rợn người. Có những sự kiện anh hoàn toàn không nhớ, như thể chúng chưa từng xảy ra. Có những sự kiện anh nhớ, nhưng lại với một phiên bản hoàn toàn khác, một phiên bản "êm đẹp" mà giờ đây anh biết là méo mó.

"Mình không nhớ... Mình thực sự không nhớ. Hay là mình đã tự lừa dối mình suốt bấy lâu nay?" – Tiếng nói nội tâm của anh thều thào, đầy tuyệt vọng. Anh cảm thấy một nỗi kinh hoàng dâng lên, một nỗi sợ hãi khi nhận ra rằng anh đã sống một cuộc đời, yêu một người, nhưng lại hoàn toàn mù quáng trước những cảm xúc, những nỗi đau của người đó. Anh không thể tin rằng mình, một người luôn tự cho là lý trí và tỉnh táo, lại có thể vô tâm đến mức độ này. Cái cảm giác bị bỏ rơi mà Lâm An đã trải qua, giờ đây, anh lại chính là người đang đối diện. Cô đã bỏ lại anh một mình, với những mảnh vỡ ký ức không thể hàn gắn.

"Nếu cô ấy khóc một mình, sao mình lại không biết? Mình đã làm gì vào những lúc đó?" – Anh tự trách mình, giọng nói nội tâm run rẩy. Anh nhớ những lúc anh bận rộn với công việc, với những dự án, với những cuộc họp. Anh nhớ những lúc anh cho rằng Lâm An đã "hiểu" và "thông cảm" cho sự bận rộn của anh. Nhưng anh quên mất rằng, sự hiểu và thông cảm ấy có thể đã được đổi lấy bằng những giọt nước mắt thầm lặng, bằng những đêm dài cô đơn chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh.

Với một động tác run rẩy, anh bật chiếc laptop trên bàn. Ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt tiều tụy của anh, làm nổi bật những quầng thâm dưới mắt và vẻ thất thần. Anh mở 'Album ảnh điện tử', nơi lưu giữ hàng ngàn bức ảnh của anh và Lâm An. Anh lướt qua từng bức ảnh, từng khoảnh khắc. Đây là nụ cười của cô trong chuyến đi biển, đây là ánh mắt lấp lánh của cô trong bữa tiệc sinh nhật, đây là cái ôm ấm áp của cô dưới ánh hoàng hôn. Mỗi bức ảnh đều hiện lên một Lâm An rạng rỡ, hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào chúng, anh không còn thấy sự rạng rỡ đơn thuần nữa. Anh tự hỏi, đằng sau mỗi nụ cười ấy, có phải là một giọt nước mắt chưa kịp khô? Đằng sau mỗi ánh mắt lấp lánh ấy, có phải là một sự chờ đợi vô vọng?

Anh khép laptop lại một cách đột ngột, tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch, nhưng lại vang dội như một tiếng sét trong tâm trí anh. Một nỗi hoảng loạn dâng trào. Anh đứng dậy, đi lại trong căn phòng, bước chân nặng nề, dồn dập. Anh cảm thấy bất lực, tức giận với chính bản thân, với sự thiếu sót của mình, với ký ức đã phản bội anh. Anh đã tự xây dựng một bức tường kiên cố xung quanh bản thân, chỉ cho phép những điều anh muốn thấy lọt qua, và giờ đây, bức tường ấy đã sụp đổ, để lộ ra một cảnh tượng hỗn độn và đau đớn.

Cảm giác trống rỗng và bất lực của Hoàng Minh khi không thể tìm thấy những ký ức tương ứng với lời kể của Lâm An cho thấy hành trình sắp tới sẽ đầy chông gai và có thể dẫn đến những phát hiện đau lòng hơn nữa. Việc anh nhìn lại 'Album ảnh điện tử' và cảm thấy có một điều gì đó ẩn giấu sau nụ cười của Lâm An gợi ý rằng anh sẽ không dừng lại ở sự tự vấn, mà sẽ đào sâu vào những bằng chứng vật chất, những mảnh ghép còn sót lại để đối chiếu ký ức, để tìm kiếm sự thật trần trụi nhất.

Đêm dần khuya, nhưng Hoàng Minh vẫn không thể chợp mắt. Anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra thành phố đang chìm trong ánh đèn đêm. Sự hoài nghi tột độ về ký ức của chính mình báo hiệu rằng anh sẽ bắt đầu một cuộc tìm kiếm sự thật một cách tuyệt vọng, không chỉ để hiểu Lâm An mà còn để hiểu chính bản thân anh, để đối diện với con người mà anh đã vô tình trở thành. Đây không chỉ là câu chuyện của hai người yêu nhau, mà còn là câu chuyện về sự thật, về ký ức, và về hành trình đau đớn để đối diện với chính mình. Anh biết, hành trình này sẽ cô độc, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải tìm ra, rốt cuộc, anh đã yêu Lâm An theo cách nào, và cô đã yêu anh theo cách nào, trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free