Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 264: Ký Ức Vỡ Vụn: Những Khoảng Trống Sau Chia Tay
Hoàng Minh gật đầu, uống cạn ly bia. Vị đắng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn quá chát chúa nữa. Anh cảm nhận sự nóng bức của đêm hè Hà Nội, mùi khói than nướng và tiếng ồn ào của quán nhậu vỉa hè vẫn bao trùm lấy anh. Nhưng trong khoảnh khắc này, nó không còn là sự đối lập lạnh lẽo với căn hộ của anh, mà là một sự hiện hữu thực tế, một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù anh đang mắc kẹt trong mớ bòng bong của ký ức. Anh biết, Trần Long đã đúng. Sự im lặng của Lâm An không phải là sự yếu đuối, mà là một sự phản kháng quyết liệt, một bức tường thành kiên cố mà anh không thể nào phá vỡ bằng những cách cũ. Anh cần một phương pháp khác, một sự kiên nhẫn khác. Và quan trọng hơn cả, anh cần phải tự đối mặt với chính mình, với cái bản chất vô tâm mà anh đã luôn chối bỏ.
Hoàng Minh nhìn ra dòng xe cộ tấp nập trên đường, những ánh đèn pha lướt qua như những vệt sáng vội vã. Anh vẫn còn cảm thấy bối rối, day dứt, nhưng ít nhất, cơn phẫn nộ ngầm đã dịu đi đôi chút, nhường chỗ cho một sự quyết tâm mới. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ tìm ra sự thật. Dù cho cuộc đối mặt sắp tới có khó khăn và căng thẳng đến nhường nào, anh cũng sẽ phải đi đến cùng. Bởi vì, sự im lặng của Lâm An, nó đã trở thành một lời thách thức mà Hoàng Minh, dù hoang mang, dù tuyệt vọng, cũng không thể nào bỏ qua.
Và khi quyết tâm ấy vừa nhen nhóm, một dòng ký ức ùa về, bất chợt và rõ nét lạ lùng, về những ngày đầu tiên sau khi mối tình của anh và Lâm An kết thúc. Ba năm trước, cái khoảnh khắc mà anh đã luôn tự nhủ là "êm đẹp", là "xa dần" ấy, thực sự đã diễn ra như thế nào?
***
Ba năm trước, vào một buổi chiều tối se lạnh đặc trưng của Hà Nội khi gió mùa đã về, Hoàng Minh ngồi lặng lẽ trong căn hộ của mình. Chiếc điện thoại thông minh, vật nối kết anh với thế giới và với Lâm An suốt bao năm, giờ nằm úp sấp trên mặt bàn kính lạnh lẽo, hệt như một vật vô tri. Cuộc nói chuyện vừa kết thúc, một cuộc nói chuyện không kịch tính, không cãi vã, chỉ là những câu từ mệt mỏi, những lời đồng thuận miễn cưỡng, và rồi Lâm An đã dứt khoát nói lời chia tay. Anh đã nghĩ mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng của một mối quan hệ đã dần trở nên vô hình, hoặc ít nhất là một nỗi buồn rõ rệt, một sự tan vỡ có thể định nghĩa. Nhưng không, thay vào đó là một khoảng trống lạ lùng, một sự hụt hẫng không thể gọi tên, nó không phải là cơn đau nhói mà người ta vẫn thường nói về chia ly, mà là một sự trống rỗng đến vô nghĩa.
Căn hộ của Hoàng Minh vẫn giữ nguyên vẻ tối giản, hiện đại như vốn có. Tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng với vật liệu kính và kim loại sáng bóng, càng làm tăng thêm cảm giác cô đơn đang bao trùm anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng nó lại càng nhấn mạnh sự thiếu vắng của tiếng nói, tiếng cười, hay thậm chí là tiếng thở dài của người kia. Anh nhìn quanh căn phòng gọn gàng, mọi thứ vẫn như cũ, chiếc ghế sofa góc L màu xám vẫn nằm ngay ngắn bên cửa sổ lớn, những cuốn sách chuyên ngành vẫn xếp ngay hàng thẳng lối trên kệ, những bức tranh trừu tượng treo trên tường vẫn giữ nguyên vẻ bí ẩn. Nhưng cảm giác thì không. Mọi thứ dường như đã thay đổi mãi mãi, tựa như một phần hồn cốt của không gian này đã bị rút cạn, để lại một cái vỏ rỗng tuếch.
Hoàng Minh đứng dậy, bước chân anh nghe rõ mồn một trên sàn gỗ công nghiệp. Anh đi lại quanh phòng, chậm rãi, như một người lạc lối trong chính ngôi nhà của mình. Bàn tay anh lướt qua mặt kính của bàn trà, chạm vào mép cuốn sách đang đọc dở, rồi dừng lại ở một chậu cây xương rồng nhỏ mà Lâm An đã từng tặng. Anh chạm vào những chiếc gai nhọn, cảm thấy chút đau nhói, nhưng nó không đủ để kéo anh ra khỏi mớ bòng bong cảm xúc mờ mịt. Anh không thực sự nhìn thấy chúng, không thực sự cảm nhận được kết nối nào. Thay vào đó là một sự phủ nhận ngầm: "Mọi thứ kết thúc rồi sao? Sao mình không cảm thấy gì rõ ràng cả? Đáng lẽ phải có một cảm xúc nào đó chứ? Một sự tiếc nuối? Một sự giải thoát? Hay chỉ là một cái gì đó... rõ ràng hơn?"
Anh bước đến ban công rộng, nơi ánh hoàng hôn đang buông dần, nhuộm đỏ một góc trời phía Tây. Những tòa nhà cao tầng sừng sững được bao phủ bởi một lớp màu cam, tím buồn bã. Từ trên cao, tiếng còi xe cộ vọng lại từ xa nghe thật vô vọng, tiếng còi tàu hỏa xa xăm như một lời than thở. Cái không khí se lạnh của Hà Nội mùa đông thấm vào da thịt, nhưng trong lòng anh, lại là một sự trống rỗng không lạnh cũng không nóng. Anh nhìn xuống dòng người hối hả dưới phố, mỗi người một câu chuyện, một cuộc sống. Liệu có ai trong số họ cũng đang trải qua một cảm giác mơ hồ đến thế này không? Một sự chia ly không nước mắt, không tranh cãi, chỉ là một khoảng lặng kéo dài rồi tự động kết thúc?
Anh cố gắng lục tìm trong ký ức những khoảnh khắc cuối cùng của mối quan hệ, nhưng chỉ thấy những mảnh ghép rời rạc, những lời nói không trọng lượng. Anh nhớ Lâm An đã từng nói gì đó về việc "cố gắng một mình quá lâu", hay "cần một không gian riêng". Anh nhớ mình đã đáp lại bằng những câu nói lý trí, về việc "cả hai đều cần thời gian để nhìn lại", về "sự khác biệt trong tính cách" mà anh đã cố gắng phân tích. Anh đã tự thuyết phục bản thân rằng đó là một cuộc chia tay êm đẹp, một sự chấp nhận lẫn nhau. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ đã lắng xuống, cái sự "êm đẹp" ấy lại để lại một dư vị khó hiểu, một sự hụt hẫng không thể lấp đầy.
Anh vẫn đứng đó, dựa vào lan can lạnh lẽo, nhìn ngắm thành phố dần chìm vào màn đêm. Ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo thành những chuỗi ngọc lấp lánh. Mùi hương nước hoa nam tính cao cấp của chính anh, kết hợp với mùi gỗ mới của nội thất, thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt. Nhưng sự tách biệt ấy không mang lại sự bình yên, mà là một sự cô độc. Hoàng Minh biết, trong sâu thẳm, có một cái gì đó đã vỡ vụn, một mảnh ghép quan trọng đã mất đi. Nhưng anh không thể gọi tên nó, không thể định nghĩa được nó. Cái cảm giác ấy cứ lơ lửng, dai dẳng, như một bóng ma không hình dạng, không ngừng ám ảnh anh, buộc anh phải tự hỏi: "Mình đã bỏ lỡ điều gì?" Và chính cái khoảnh khắc không thể định nghĩa cảm xúc này, cái sự trống rỗng và nỗi day dứt không tên ấy, đã trở thành nền tảng cho phiên bản ký ức "êm đẹp" mà anh sẽ xây dựng về sau, một cách để lý trí của anh tự bảo vệ mình khỏi những cảm xúc quá phức tạp và khó hiểu.
***
Sáng hôm sau, cái lạnh của Hà Nội như thấm sâu vào xương tủy. Bầu trời xám xịt, có chút sương mù nhẹ lãng đãng, báo hiệu một ngày ảm đạm. Hoàng Minh, sau một đêm trằn trọc không ngủ sâu giấc, quyết định đi đến Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi anh và Lâm An từng có biết bao kỷ niệm. Anh cần một thứ gì đó quen thuộc, một điểm tựa để neo giữ những cảm xúc đang hỗn loạn trong lòng.
Khi cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, tiếng chuông gió nhỏ leng keng chào đón anh như mọi khi. Quán cà phê vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, ấm cúng. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao, cùng với mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên quầy, tạo nên một bầu không khí thân thuộc đến lạ. Chị Mai, barista quen thuộc với gương mặt bầu bĩnh và mái tóc tết gọn gàng, ngẩng đầu lên, nở nụ cười tươi tắn khi thấy anh bước vào.
"Anh Minh vẫn như cũ chứ ạ?" Chị Mai hỏi, giọng điệu tự nhiên, thân thiện. Câu hỏi ấy như một nhát dao vô hình cứa vào lòng Hoàng Minh. "Như cũ" là gì? "Như cũ" nghĩa là anh và Lâm An vẫn cùng nhau bước vào, cùng nhau chọn một góc bàn nhỏ gần cửa sổ, Lâm An gọi một ly trà hoa cúc, còn anh là một ly cà phê đen đá. "Như cũ" là Lâm An sẽ mỉm cười với anh khi anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, hay ánh mắt cô sẽ lấp lánh khi kể về một câu chuyện nào đó.
Nhưng giờ đây, không có Lâm An. Cái góc bàn quen thuộc ấy giờ đây trống rỗng đến lạnh người. Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, cố gắng che giấu sự chùng xuống trong lòng. "Vâng, chị Mai. Cà phê đen đá." Giọng anh trầm, có chút khàn khàn.
Anh nhận lấy ly cà phê, hơi lạnh từ đá thấm qua thành ly. Anh đi thẳng đến cái góc bàn cũ, nơi anh và Lâm An đã từng ngồi hàng trăm lần. Chiếc ghế đối diện vẫn kéo ra một chút, như thể ai đó vừa đứng dậy và sẽ quay lại bất cứ lúc nào. Nhưng nó không. Không gian dường như rộng lớn hơn, và cái sự trống rỗng ấy dường như lan tỏa, nuốt chửng cả những kỷ niệm đẹp đẽ nhất.
Hoàng Minh ngồi xuống, khuấy nhẹ ly cà phê, tiếng đá va vào thành ly nghe thật cô độc. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt sương đọng trên tấm kính, mờ ảo như chính những ký ức anh đang cố gắng truy tìm. Anh cố gắng hình dung lại những cuộc trò chuyện, những tiếng cười, những cái nắm tay dưới gầm bàn, những ánh mắt trao nhau. Nhưng tất cả chỉ như một cuốn phim đã cũ, phai màu, những hình ảnh nhạt nhòa, không còn sức sống.
"Lẽ ra mình phải nhớ rõ hơn chứ?" Anh tự hỏi trong lòng. "Sao chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng thế này? Mình đã từng yêu cô ấy nhiều đến thế mà? Sao những chi tiết cảm xúc, những khoảnh khắc thực sự vui vẻ, hạnh phúc lại khó gọi tên đến vậy?"
Anh nhớ những lần Lâm An kể về ước mơ mở một tiệm hoa nhỏ, nhớ cách cô cười khi anh trêu chọc, nhớ ánh mắt lấp lánh khi cô nói về một cuốn sách hay. Nhưng tất cả những hình ảnh đó, chúng chỉ là những bức ảnh chụp tĩnh, không có âm thanh, không có cảm xúc đi kèm. Chúng giống như những dữ liệu được lưu trữ, chứ không phải là những trải nghiệm sống động. Anh cảm thấy một sự hẫng hụt lớn lao, như thể có một phần quan trọng của câu chuyện đã bị xóa mất.
Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, lời hát về một mối tình tan vỡ, càng làm tăng thêm sự day dứt trong lòng anh. Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố gắng ép mình nhớ lại những cảm xúc của Lâm An. Cô ấy đã từng buồn như thế nào khi anh không giữ lời hứa? Cô ấy đã từng tổn thương ra sao khi anh quá bận rộn với công việc? Cô ấy đã từng chờ đợi anh bao lâu trong cô đơn? Nhưng tất cả những câu hỏi đó, chúng đều không có câu trả lời rõ ràng trong ký ức của anh. Hoặc là anh chưa từng thực sự để tâm đến chúng, hoặc là anh đã vô thức loại bỏ chúng ra khỏi phiên bản ký ức "êm đẹp" của mình.
Anh mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Ly cà phê đen đá đã vơi đi một nửa, vị đắng dịu lan tỏa trong khoang miệng. Cảm giác lạnh lẽo từ bên ngoài và sự trống rỗng từ bên trong hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng u buồn. Anh nhận ra, việc anh không thể nhớ rõ những chi tiết cảm xúc của Lâm An trong quá khứ chính là nguyên nhân sâu xa cho sự khác biệt trong ký ức của hai người sau này. Anh đã nhớ những lúc cô ấy ở đó, ở bên cạnh anh, nhưng lại quên mất những lúc cô ấy chờ đợi, cô đơn, hay đau khổ. Và chính cái sự quên lãng vô thức ấy, nó đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách anh với sự thật về mối tình của mình.
***
Rời khỏi Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', Hoàng Minh không quay về căn hộ ngay. Anh cảm thấy một sự thôi thúc khó cưỡng, một nhu cầu phải tiếp tục đào bới trong đống đổ nát của ký ức. Anh bắt đầu đi bộ, bước chân vô định trên những con phố quen thuộc, cuối cùng dừng lại trước con hẻm nhỏ mang tên 'Thời Gian Ngừng Lại'. Đó là một con hẻm hẹp, rải sỏi, dẫn vào một khu tập thể cũ kỹ, nơi có những bức tường rêu phong, giàn hoa giấy trắng muốt rủ xuống như một tấm màn lụa. Nơi đây từng là một trong những chốn yêu thích của Lâm An, cô thường gọi nó là "khoảng lặng giữa lòng thành phố".
Buổi chiều hôm ấy, không khí mát mẻ, trong lành. Gió nhẹ xào xạc qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và thoang thoảng hương hoa giấy dịu ngọt. Hoàng Minh chậm rãi bước vào, đôi mắt anh quét qua từng chi tiết của con hẻm, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một âm vang của quá khứ. Anh nhớ Lâm An đã từng rất thích con hẻm này, cô nói rằng nó mang một vẻ đẹp hoài cổ, một sự bình yên mà thành phố hiện đại khó lòng tìm thấy. Cô đã từng nắm chặt tay anh, kể cho anh nghe về những ước mơ nhỏ bé của mình khi đi qua đây.
Nhưng giờ đây, anh đi một mình, bước chân nặng nề, tiếng giày va vào những viên sỏi nghe thật khô khốc. Không có tiếng cười nói, không có những cái chạm tay khẽ khàng, không có những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Chỉ có sự im lặng bao trùm, một sự im lặng đến đáng sợ, như thể thời gian ở đây không chỉ ngừng lại, mà còn xóa bỏ tất cả những dấu vết của hạnh phúc.
"Cô ấy đã từng nói gì ở đây nhỉ?" Hoàng Minh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong sự tĩnh mịch của con hẻm. "Mình đã từng hứa hẹn điều gì sao? Sao mình không nhớ rõ?" Anh cố gắng tái hiện lại những cuộc đối thoại, những cảm xúc mà Lâm An đã chia sẻ. Anh nhớ mang máng cô đã từng chỉ vào một cây hoa nhài nhỏ xíu mọc dại bên tường, nói rằng cô thích hương thơm của nó, và anh đã hứa sẽ mua một chậu cho cô. Anh đã hứa, nhưng rồi anh có thực hiện không? Anh không thể nhớ nổi. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, nhưng nó không gợi lên niềm vui, mà chỉ là một sự tiếc nuối mông lung.
Những vệt sáng tối trên nền gạch rêu phong, do ánh nắng chiều xuyên qua kẽ lá tạo thành, nhảy nhót như những bóng ma. Anh cảm thấy một nỗi day dứt không tên len lỏi trong lòng, một sự tiếc nuối về điều gì đó anh không thể định nghĩa. Nó không phải là sự hối hận rõ ràng, mà là một cảm giác trống trải, một sự mất mát không thể xác định. Anh đã luôn tự hào về khả năng phân tích và giải quyết vấn đề bằng lý trí, nhưng trước những cảm xúc mơ hồ này, anh hoàn toàn bất lực. Anh không thể lý giải được tại sao những địa điểm đã từng gắn bó sâu sắc với tình yêu của anh lại giờ đây chỉ gợi lên sự hẫng hụt.
Hoàng Minh chậm rãi bước đi, đôi mắt anh quét qua từng chi tiết của con hẻm: những chậu cây cảnh cũ kỹ trước hiên nhà, bức tường gạch nhuốm màu thời gian, những cánh cửa gỗ sơn xanh đã phai bạc. Nhưng dường như không có sự kết nối cảm xúc nào. Tất cả chỉ là những hình ảnh tĩnh lặng, vô hồn. Anh nhận ra rằng việc anh cố gắng lý giải mọi thứ bằng lý trí, bỏ qua những tín hiệu cảm xúc mơ hồ, đã khiến anh không thể thực sự ghi nhớ những gì quan trọng nhất. Anh đã tập trung vào sự "hiện diện" của Lâm An, vào những sự kiện, mà bỏ qua "cảm xúc" của cô ấy, và của chính anh.
Cái cảm giác mệt mỏi, nặng nề ấy không phải vì anh đã đi bộ quá nhiều, mà là vì sự giằng xé nội tâm. Anh đã từng tin rằng mối tình của mình kết thúc một cách "êm đẹp", nhưng chính cái sự "êm đẹp" ấy lại để lại một khoảng trống không thể lấp đầy, một sự trống rỗng sâu thẳm mà anh không thể gọi tên. Nó giống như một vết thương lòng đã lành miệng, nhưng bên trong vẫn âm ỉ nhức nhối. Anh không khóc, không than vãn, anh chỉ cảm thấy một sự mất mát kỳ lạ, một sự vỡ vụn của một thứ gì đó đã từng rất quan trọng mà anh chưa bao giờ thực sự nhận ra giá trị của nó.
Khi Hoàng Minh bước ra khỏi con hẻm, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Anh cảm thấy như mình vừa đi qua một hành lang thời gian, nơi những ký ức đã bị xáo trộn, phai nhạt. Anh không tìm thấy câu trả lời nào cho những câu hỏi của mình, chỉ tìm thấy thêm nhiều câu hỏi khác, và một nỗi day dứt không tên, một sự hụt hẫng mênh mang. Chính cái cảm giác này, cái sự bất lực trong việc đối diện với cảm xúc thật sự của mình ngay sau chia tay, đã khiến Hoàng Minh tự hình thành một phiên bản ký ức đơn giản hóa, một câu chuyện "êm đẹp" về sự "xa dần" vì "hết hợp", để lý trí anh có thể chấp nhận và bước tiếp. Anh không biết rằng, ba năm sau, chính cái phiên bản ký ức "an toàn" này sẽ trở thành hố sâu ngăn cách anh với Lâm An, và buộc anh phải đối mặt với cái giá của sự vô tâm đã ăn sâu vào bản chất anh.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.