Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 265: Ánh Mắt Vô Định Giữa Phố Đông

Hoàng Minh chậm rãi bước ra khỏi con hẻm, ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Anh cảm thấy như mình vừa đi qua một hành lang thời gian, nơi những ký ức đã bị xáo trộn, phai nhạt. Anh không tìm thấy câu trả lời nào cho những câu hỏi của mình, chỉ tìm thấy thêm nhiều câu hỏi khác, và một nỗi day dứt không tên, một sự hụt hẫng mênh mang. Chính cái cảm giác này, cái sự bất lực trong việc đối diện với cảm xúc thật sự của mình ngay sau chia tay, đã khiến Hoàng Minh tự hình thành một phiên bản ký ức đơn giản hóa, một câu chuyện "êm đẹp" về sự "xa dần" vì "hết hợp", để lý trí anh có thể chấp nhận và bước tiếp. Anh không biết rằng, ba năm sau, chính cái phiên bản ký ức "an toàn" này sẽ trở thành hố sâu ngăn cách anh với Lâm An, và buộc anh phải đối mặt với cái giá của sự vô tâm đã ăn sâu vào bản chất anh.

Vài ngày sau đó, Hoàng Minh vẫn sống trong một khoảng lặng kỳ lạ, một sự bồn chồn không thể gọi tên. Căn hộ của anh, thường ngày vẫn là một không gian lý tưởng cho sự tập trung và hiệu quả, giờ đây lại trở thành một cái lồng chật chội, nơi mọi góc cạnh sắc lạnh và tông màu xám, trắng, đen tối giản dường như phản chiếu chính sự trống rỗng đang ngự trị trong tâm hồn anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, một âm thanh từng giúp anh tìm thấy sự tĩnh tại để làm việc, giờ chỉ càng làm nổi bật lên sự im lặng nặng nề bên trong. Từ ban công rộng, anh có thể nhìn thấy khung cảnh thành phố trải dài dưới những ánh đèn bắt đầu leo lét, nhưng hình ảnh ấy không mang lại cảm giác hùng vĩ hay thanh bình như mọi khi, mà chỉ là một tấm màn mờ nhạt, xa lạ.

Anh ngồi trước màn hình máy tính, những dòng code dang dở hiện lên như một lời nhắc nhở cho sự bất lực của anh. Công việc, thứ từng là niềm đam mê và cũng là nơi anh trốn tránh mọi cảm xúc phức tạp, giờ đây trở nên vô nghĩa. Mỗi cú nhấp chuột, mỗi dòng ký tự gõ ra đều nặng trĩu một nỗi chán chường. Anh cố gắng tập trung, cố gắng ép buộc lý trí mình quay trở lại với những con số và thuật toán, nhưng tâm trí anh cứ như một con diều đứt dây, liên tục bị kéo về cái cảm giác trống rỗng và câu hỏi vô hình về Lâm An. Những câu hỏi không lời ấy cứ lởn vởn, bám víu lấy anh như những bóng ma, khiến anh khó chịu, bồn chồn không yên.

“Mình đang làm gì thế này?” anh tự hỏi, đôi mắt dán vào màn hình nhưng không hề thấy được gì ngoài những mảng màu vô định. “Mọi thứ sao bỗng dưng trở nên vô vị đến vậy?” Anh đã luôn là người thực dụng, tin vào giá trị của lao động và thành quả, nhưng giờ đây, tất cả những thành công, những dự án anh đang thực hiện bỗng chốc mất đi ý nghĩa. Cảm giác này, anh chưa từng trải qua một cách rõ rệt đến thế, kể từ sau khi chia tay Lâm An. Anh đã tự lừa dối mình rằng cuộc chia tay đó là "êm đẹp", rằng không có gì phải hối tiếc hay day dứt. Anh đã tin rằng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, và anh sẽ tiếp tục cuộc sống của mình một cách bình thản. Nhưng những ngày gần đây, sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, bức tường phòng vệ mà anh dày công xây dựng đã bắt đầu rạn nứt.

Anh nhớ lại lời Trần Long, người bạn thân đã cố gắng lắng nghe anh trong cơn bối rối. Trần Long đã nói rằng anh cần phải đối mặt, phải hỏi trực tiếp. Nhưng hỏi điều gì? Hỏi về những giọt nước mắt không tồn tại trong ký ức anh? Hỏi về những nỗi đau mà anh chưa từng chứng kiến? Sự im lặng của Lâm An sau cuộc gặp gỡ ấy càng khiến anh bế tắc. Cô ấy không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại, như thể cô ấy đã dựng lên một bức tường vô hình, kiên cố hơn bất cứ lời nói nào. Sự im lặng ấy không phải là sự yếu đuối, mà là một sự phản kháng mạnh mẽ, một lời buộc tội không lời, khiến Hoàng Minh cảm thấy mình như đang đứng trước một bản án mà không hiểu rõ tội danh.

“Liệu có phải mình đã bỏ lỡ điều gì đó quá lớn lao?” anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khẽ như tiếng gió lướt qua cửa kính. “Một điều gì đó mà lý trí mình đã từ chối nhận diện?” Anh luôn tự hào về khả năng phân tích mọi vấn đề một cách logic, sắp xếp mọi thứ vào những ô vuông rõ ràng. Nhưng tình yêu, ký ức, và cảm xúc của Lâm An lại là một mớ bòng bong không có quy luật, không thể xếp đặt. Chúng cứ vặn vẹo, méo mó, khiến mọi nỗ lực của anh trở nên vô vọng. Mùi gỗ mới từ nội thất, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, mùi cà phê phin vào buổi sáng – tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây lại mang một vị đắng chát, một nỗi cô đơn không thể diễn tả.

Anh đột ngột tắt máy tính. Màn hình tối sầm lại, phản chiếu khuôn mặt anh, mệt mỏi và đầy suy tư. Anh đứng dậy, đi lại trong phòng, những bước chân đều đặn nhưng vô định. Anh ra ban công, dựa vào thành lan can kính, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng còi tàu hỏa rúc lên một hồi dài, tất cả hòa vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của sự cô độc. Anh cảm thấy khó thở. Anh cần phải ra ngoài, cần phải thoát khỏi bốn bức tường này, thoát khỏi những suy nghĩ đang giam cầm anh. Anh cần một không gian khác, một nơi mà ký ức và hiện tại có thể tìm thấy một điểm chung, hoặc ít nhất là một nơi mà anh có thể đối diện với sự hỗn loạn trong tâm trí mình mà không cảm thấy ngột ngạt đến thế.

Không biết từ lúc nào, đôi chân Hoàng Minh đã tự động đưa anh đến con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại". Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên những mái nhà cũ kỹ. Không khí mát mẻ hơn hẳn so với bên ngoài, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và thoang thoảng hương hoa giấy dịu ngọt. Anh không tìm kiếm một kỷ niệm cụ thể, anh chỉ muốn thoát khỏi không khí tù túng trong căn hộ, thoát khỏi cái cảm giác bồn chồn không tên đã đeo bám anh suốt mấy ngày qua. Có một sự thôi thúc không tên, một sợi dây vô hình kéo anh đến những nơi quen thuộc, như thể những nơi ấy nắm giữ một lời giải đáp nào đó mà anh chưa bao giờ dám đối mặt.

Con hẻm vắng lặng, chỉ có tiếng bước chân anh khẽ khàng trên nền gạch đã mòn. Từ xa, anh nghe thấy tiếng xe máy lướt qua, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại, và tiếng gió xào xạc lá cây. Tất cả tạo nên một bản nhạc nền yên bình, tĩnh lặng, nhưng lại càng làm nổi bật lên sự hỗn loạn trong tâm trí anh. Anh đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua những bức tường rêu phong, những giàn hoa giấy trắng tinh khôi đã phai màu theo năm tháng, những cánh cửa gỗ sơn xanh đã bạc phếch. Anh không dừng lại ở bất kỳ điểm nào quá lâu, như thể anh sợ rằng nếu anh dừng lại, những ký ức bị chôn vùi sẽ ùa về, nhấn chìm anh trong một cơn lũ cảm xúc mà anh chưa sẵn sàng đối mặt.

“Những điều không thể lý giải…” anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh mịch. “Trần Long nói có những điều không thể lý giải bằng logic. Lâm An đã nói mình chưa bao giờ thực sự biết cô ấy. Vậy thì, điều gì đã thay đổi? Là cô ấy, hay là mình?” Anh nhớ lại những lần đi qua con hẻm này cùng Lâm An. Cô ấy đã từng kể cho anh nghe về những câu chuyện cổ tích mà cô ấy tự nghĩ ra về những ngôi nhà cổ, về những con mèo lười biếng phơi nắng trên mái hiên. Cô ấy đã từng chỉ cho anh những chậu cây cảnh cũ kỹ trước hiên nhà, nói rằng cô thích sự kiên cường của chúng khi vươn lên giữa lòng thành phố. Anh đã nghe, đã nhìn, đã gật gù, nhưng liệu anh có thực sự cảm nhận được những gì cô ấy cảm nhận? Hay anh chỉ đơn thuần là một người đồng hành, một khán giả lạnh lùng cho câu chuyện của cô?

Mùi hoa giấy thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi đất ẩm và mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm. Đó là mùi phở, mùi bún đậu, những mùi hương quen thuộc của một Hà Nội xưa cũ. Anh nhớ Lâm An đã từng rất thích ghé vào một quán nhỏ trong hẻm để ăn bún đậu. Cô ấy nói rằng hương vị ở đó rất đặc biệt, rất "thật". Anh đã từng ngồi cùng cô, thưởng thức món ăn ấy, nhưng trong ký ức của anh, hương vị ấy lại mờ nhạt, chỉ còn lại hình ảnh cô ấy cười rạng rỡ khi ăn. Giờ đây, mùi hương ấy lại gợi lên một nỗi buồn miên man, một sự hối tiếc về những khoảnh khắc anh đã ở đó, nhưng không thực sự "có mặt".

Những vệt sáng tối trên nền gạch rêu phong, do ánh nắng chiều xuyên qua kẽ lá tạo thành, vẫn nhảy nhót như những bóng ma, y hệt như lần trước anh ghé thăm. Nhưng lần này, anh không còn thấy chúng vô hồn nữa. Chúng giống như những mảnh ghép ký ức vụn vỡ, không thể lắp ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm kiếm, muốn đào bới sâu hơn vào những góc khuất của tâm hồn mình, nơi anh đã chôn giấu những cảm xúc và ký ức mà lý trí anh không muốn đối diện. Anh đã cố gắng lý giải mọi thứ bằng lý trí, bỏ qua những tín hiệu cảm xúc mơ hồ, bỏ qua những giọt nước mắt không nhìn thấy. Và giờ đây, cái giá phải trả là sự hụt hẫng mênh mang, sự trống rỗng không thể lấp đầy.

Anh chợt nhận ra rằng, con hẻm này không chỉ là một nơi chốn vật lý, mà còn là một tấm gương phản chiếu những thay đổi sâu sắc trong chính anh. Ba năm trước, khi anh bước ra khỏi con hẻm sau chia tay, anh cảm thấy một nỗi day dứt mơ hồ. Giờ đây, nỗi day dứt ấy đã trở nên rõ ràng hơn, nó như một tiếng chuông cảnh tỉnh, rung lên bên trong anh, buộc anh phải lắng nghe. Anh đã từng nghĩ rằng thành phố này vẫn vậy, không thay đổi, nhưng chính anh mới là người đã thay đổi, hoặc đúng hơn là đã "thức tỉnh" sau một giấc ngủ dài của cảm xúc. Tiếng mèo kêu từ một mái hiên nào đó vang lên, nhỏ nhẹ và cô độc, như tiếng lòng của anh. Anh cứ bước, bước mãi, như một kẻ lạc lối giữa mê cung của chính mình.

Khi Hoàng Minh bước ra khỏi con hẻm, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ lên những vệt sáng vàng vọt trên mặt đường ẩm ướt. Anh vẫn chưa biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng mình không muốn trở lại căn hộ lạnh lẽo đó ngay lập tức. Anh cảm thấy một cơn gió se lạnh thổi qua, khẽ rùng mình. Tiết trời đã chuyển sang tối muộn, ngay sau hoàng hôn, và không khí dường như đặc quánh một nỗi buồn vô hình. Đôi chân anh vô thức rẽ vào con đường quen thuộc dẫn đến Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Anh không có ý định vào, chỉ đơn thuần là đi ngang qua, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức.

Ánh đèn vàng dịu từ quán cà phê hắt ra, vẽ lên một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm đang buông xuống. Tiếng nhạc không lời du dương vọng ra, êm ái và quen thuộc, như một lời thì thầm từ quá khứ. Hoàng Minh chậm rãi đi ngang qua, đôi mắt anh vô thức liếc nhìn qua tấm kính lớn của quán. Và rồi, trái tim anh như ngừng đập.

Cô ấy ở đó.

Lâm An.

Cô ngồi một mình ở chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, chiếc bàn mà họ đã từng ngồi đối diện nhau không biết bao nhiêu lần, trò chuyện về đủ thứ chuyện trên đời. Tay cô cầm một cuốn sách, bìa sách màu xanh ngọc bích, nhưng ánh mắt cô lại không hề dán vào những dòng chữ. Đôi mắt to tròn, long lanh ấy đang hướng ra khoảng không vô định bên ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày. Khuôn mặt cô, dù vẫn nhỏ nhắn và thanh thoát như anh nhớ, nhưng lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà anh chưa từng thấy, hoặc có lẽ, anh đã cố tình không nhìn thấy.

Nỗi buồn ấy không phải là sự yếu đuối. Nó không phải là những giọt nước mắt lăn dài, không phải là tiếng nấc nghẹn ngào. Nó là một nỗi buồn tĩnh lặng, một sự trầm mặc đến đáng sợ. Đôi mắt cô hơi sưng húp, mi mắt khẽ cụp xuống, nhưng ánh nhìn của cô lại không hề vô vọng. Ngược lại, nó ẩn chứa một sự kiên quyết lạ lùng, một sức mạnh nội tại mà anh chưa bao giờ nghĩ Lâm An có thể sở hữu. Cô ấy ngồi thẳng lưng, vai hơi gồng lên, như thể cô đang gánh vác một điều gì đó rất nặng nề, nhưng lại không cho phép mình gục ngã.

Hoàng Minh đứng sững lại. Anh nép mình vào một góc tối, bên cạnh một cột đèn đường, bóng tối nuốt chửng lấy dáng người anh. Anh cảm thấy một cú sốc lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái se lạnh của gió hoàng hôn, mà là một cơn ớn lạnh từ sâu thẳm trong tâm hồn. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào hình ảnh Lâm An. Tiếng nhạc trong quán cà phê, tiếng gió xào xạc, tiếng bước chân của những người qua đường – tất cả đều mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh cô ấy, rõ ràng và ám ảnh đến từng chi tiết.

"Đó không phải là Lâm An mà mình từng biết..." anh thì thầm trong đầu, giọng nói nội tâm run rẩy. "Hay là... hay là mình chưa bao giờ thực sự biết cô ấy?" Câu hỏi này đánh thẳng vào lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. Anh đã luôn tự tin rằng mình hiểu Lâm An, rằng mối quan hệ của họ là bình yên, rằng sự chia tay là một lẽ tự nhiên, êm đẹp. Nhưng hình ảnh trước mắt anh lại hoàn toàn mâu thuẫn với tất cả những gì anh đã tin tưởng. Nỗi buồn sâu thẳm ấy, sự kiên quyết ấy, nó không thể là của một người đã chia tay êm đẹp, không thể là của một người đã "xa dần" vì "hết hợp".

Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào Lâm An, anh cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự giả dối, một nét diễn kịch trên khuôn mặt cô, nhưng anh không tìm thấy. Tất cả đều là thật. Nỗi buồn đó là thật. Nó không phải là sự yếu đuối. Nó là sự kiên quyết của một người đã trải qua quá nhiều tổn thương, một người đã phải tự mình chống đỡ tất cả. Anh bỗng nhớ lại câu hỏi của cô ở lần gặp trước: "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" Giờ đây, câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết, và câu trả lời hiện hữu ngay trước mắt anh, không phải bằng nước mắt mà bằng một nỗi đau câm lặng còn day dứt hơn cả tiếng khóc.

Anh nhận ra rằng, cái phiên bản ký ức "an toàn" của mình, cái câu chuyện "êm đẹp" mà anh đã tự kể cho bản thân suốt ba năm qua, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát. Anh đã nhớ những lúc cô ấy ở đó, bên cạnh anh, cùng anh trải qua những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô ấy chờ đợi, những lúc cô ấy cô đơn, những lúc cô ấy đau khổ một mình trong im lặng. Anh đã tập trung vào sự "hiện diện" của Lâm An, vào những sự kiện, mà bỏ qua "cảm xúc" của cô ấy, và của chính anh.

Cú sốc này không chỉ là sự bất ngờ, nó là một tiếng sét đánh thẳng vào sự tự tin của anh, vào cái tôi lý trí mà anh đã luôn tự hào. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên trong lòng, một nỗi ân hận muộn màng. Nỗi buồn của Lâm An, không phải là của một cô gái yếu đuối, mà là của một người phụ nữ mạnh mẽ, đã học cách chấp nhận và mang theo nỗi đau của riêng mình. Sự kiên quyết trong ánh mắt cô ấy không phải là sự thù hận, mà là một sự khẳng định rằng cô ấy sẽ không gục ngã, rằng cô ấy sẽ tiếp tục bước đi, dù con đường ấy có chất chứa bao nhiêu nỗi buồn.

Hoàng Minh tiếp tục đứng đó, chìm trong bóng tối, quan sát Lâm An. Anh biết rằng, khoảnh khắc này, hình ảnh này, sẽ là chất xúc tác mạnh mẽ, buộc anh phải bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về ký ức của mình và Lâm An, thay vì chỉ chấp nhận phiên bản "êm đẹp" anh đã tạo ra. Sự "kiên quyết" trong ánh mắt Lâm An báo hiệu cô không phải là người dễ dàng bị tổn thương mà sẽ đứng vững, và có thể, cô sẽ đối mặt với anh một lần nữa trong tương lai, nhưng với một tâm thế khác. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được hiểu rõ hơn, được đối diện với sự thật, dù sự thật ấy có đau đớn đến nhường nào. Đêm buông xuống, lạnh lẽo và sâu thẳm, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một ngọn lửa mới đã bắt đầu nhen nhóm, thiêu đốt lớp băng giá của sự vô tâm và lừa dối bản thân, hứa hẹn một hành trình khám phá đầy chông gai và đau đớn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free