Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 267: Lời Hẹn Giữa Vết Nứt
Màn đêm của sự tự lừa dối và những ký ức được bóp méo, chờ ngày được phơi bày… Hoàng Minh đã tự nhủ như vậy. Anh đã ép mình tin vào một sự bình yên giả tạo, một lớp vỏ bọc bằng lý trí và công việc để che giấu những vết nứt đang ngày càng rộng ra trong tâm hồn. Nhưng bức tường thành vững chắc mà anh dày công xây dựng đã bắt đầu sụp đổ ngay trong những giờ phút đầu tiên của ngày mới, khi ánh sáng ban mai còn chưa kịp xua tan hết bóng tối trong căn hộ.
Anh ngồi trước màn hình máy tính, các con số và biểu đồ vẫn nhấp nháy, nhưng tâm trí anh hoàn toàn trống rỗng. Mùi cà phê phin đậm đặc đã nguội lạnh, vị đắng chát đọng lại nơi đầu lưỡi không thể làm anh tỉnh táo hơn. Anh cố gắng gõ phím, tiếng lạch cạch ban nãy giờ chỉ còn là những cú chạm vô định, không thành câu, không thành ý. Từng dòng code, từng bảng tính, từng chiến lược thị trường mà anh từng xem là cứu cánh, giờ đây lại trở thành những ký hiệu vô nghĩa, xa lạ. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, nhưng thứ anh thấy không phải là những con số hay biểu đồ, mà là đôi mắt của Lâm An. Đôi mắt ấy, mang một nỗi buồn sâu thẳm đến mức anh chưa bao giờ dám nhìn nhận, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên quyết lạ thường, một ý chí không thể lay chuyển. Hình ảnh đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một thước phim ám ảnh, xé toạc mọi lớp ngụy trang của sự bình yên mà anh đã cố gắng tạo ra.
Anh đứng dậy, bước ra ban công. Khí trời buổi sáng vẫn còn vương vấn hơi sương, mang theo chút se lạnh của mùa thu vừa chớm. Thành phố bên dưới đã thức giấc, dòng xe cộ hối hả như một dòng sông không ngừng chảy. Tiếng còi xe, tiếng động cơ, tiếng người nói chuyện từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của cuộc sống đô thị. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lắng nghe những âm thanh đó, cố gắng để chúng kéo anh ra khỏi mớ bòng bong trong đầu. Nhưng vô ích. Tất cả những gì anh nghe thấy chỉ là tiếng vọng của câu hỏi mà Lâm An đã từng hỏi anh: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Và giờ đây, câu hỏi đó như được lặp lại bởi chính ánh mắt của cô, ánh mắt mà anh đã vô tình bắt gặp.
Anh không thể chối bỏ thêm nữa. Cái cảm giác khó chịu, cái sự bứt rứt không yên mà anh đã cố gắng chôn vùi, giờ đây trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một dòng dung nham nóng chảy xuyên qua lớp băng mỏng của lý trí. Anh nhận ra rằng, dù anh có cố gắng đến đâu, anh cũng không thể gạt bỏ được hình ảnh đó, không thể phủ nhận sự tồn tại của nỗi đau ấy. Nó không chỉ là nỗi đau của Lâm An, mà giờ đây, nó còn là nỗi day dứt của chính anh. Anh đã từng tự nhủ rằng cảm xúc là thứ hỗn loạn, không thể kiểm soát. Ký ức là thứ dễ bị bóp méo. Nhưng chính cái sự bóp méo đó, cái sự tự lừa dối đó, giờ đây đang quay lại giày vò anh.
Anh quay trở vào phòng, căn phòng tối giản, lạnh lẽo bỗng trở nên ngột ngạt. Anh đi đi lại lại, từng bước chân nặng nề trên sàn gỗ. Anh nhìn vào giá sách, nơi có những cuốn sách anh từng đọc, những kỷ vật nhỏ anh từng sưu tầm. Tay anh vô thức chạm vào một khung ảnh nhỏ. Đó là ảnh của anh và Lâm An, chụp trong một chuyến đi Đà Lạt. Cô cười tươi rói, mái tóc dài bay trong gió. Anh cũng cười, nụ cười hiếm hoi. Trong ký ức của anh, bức ảnh này đại diện cho những ngày tháng êm đềm, hạnh phúc. Nhưng giờ đây, khi nhìn vào đôi mắt Lâm An trong ảnh, anh bỗng thấy một nỗi buồn mơ hồ ẩn sâu, một sự cố gắng để che giấu. Anh chưa bao giờ nhận ra điều đó trước đây, hoặc có lẽ, anh đã vô thức chọn không nhận ra.
Anh mở chiếc laptop một lần nữa, nhưng không phải để làm việc. Anh tìm đến 'album ảnh điện tử' mà anh đã lưu trữ cẩn thận, nơi có hàng trăm bức ảnh của hai người. Anh lướt qua từng bức, từng khoảnh khắc. Những buổi hẹn hò, những chuyến đi chơi, những bữa ăn, những buổi tối ngồi cạnh nhau. Anh đã từng xem chúng như bằng chứng cho một mối tình "bình yên". Nhưng giờ đây, mỗi bức ảnh lại kể một câu chuyện khác. Anh thấy mình luôn bận rộn với điện thoại, với công việc. Anh thấy Lâm An thường xuyên nhìn anh với ánh mắt chờ đợi, rồi lại khẽ cúi đầu xuống, như thể chấp nhận sự bận rộn của anh. Anh thấy mình luôn là người dẫn dắt, còn cô thì lặng lẽ đi theo, đôi khi là lùi lại một bước.
Rồi anh tìm đến 'danh sách nhạc Đêm mưa Hà Nội', playlist mà Lâm An đã từng tạo cho anh, với những bản nhạc ballad nhẹ nhàng, sâu lắng. Anh bật một bài hát. Giai điệu quen thuộc vang lên, nhưng không còn mang lại cảm giác hoài niệm lãng mạn như xưa. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một nỗi day dứt không tên. Anh nhớ những buổi tối mưa, cô ngồi bên cửa sổ nghe nhạc, còn anh thì chìm đắm vào công việc. Anh nhớ cô từng nói: "Anh có bao giờ nghe những bài hát này không, hay anh chỉ bật lên cho có thôi?". Anh đã cười và nói anh nghe. Nhưng thực sự anh có nghe không? Anh có thực sự lắng nghe những cảm xúc mà cô gửi gắm qua những giai điệu đó không? Câu trả lời chợt hiện về, lạnh lẽo và rõ ràng: Không. Anh đã không.
Cảm giác nặng nề trong lồng ngực anh ngày càng tăng lên, như có một tảng đá đè nén. Anh không thể thở nổi. Tất cả những gì anh đã cố gắng trấn an bản thân, những lý lẽ anh đã dùng để thuyết phục mình về một cuộc chia tay êm đẹp, giờ đây tan vỡ như bong bóng xà phòng. Anh nhận ra rằng cái "bình yên" mà anh đã xây dựng chỉ là một ảo ảnh, một sự trốn tránh khỏi sự thật đau lòng về sự vô tâm của chính mình. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ". Và giờ đây, những "lúc em chờ" đó đang dội lại, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục sống trong sự bình yên giả tạo này nữa. Nó không còn là bình yên, mà là một ngục tù của sự dằn vặt. Anh cần phải đối mặt. Anh cần phải biết. Anh cần phải hiểu. Dù sự thật có phũ phàng đến đâu, anh cũng không thể trốn tránh.
***
Sau một hồi dằn vặt tưởng chừng như vô tận, khi ánh nắng đã ngập tràn căn phòng, xua đi những mảng tối vật lý nhưng không thể chạm tới những góc khuất trong tâm hồn anh, Hoàng Minh cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Cảm giác bứt rứt không yên đã đạt đến đỉnh điểm, không thể chịu đựng thêm nữa. Nó không còn là một hạt giống nghi ngờ, mà đã trở thành một cái cây gai góc, đâm sâu vào trái tim anh. Anh nhớ lại lời Trần Long đã từng nói với anh khi anh gặp phải một vấn đề khó trong công việc: "Nếu nó cứ đeo bám mày mãi, nếu mày không thể gạt nó đi được, thì cách duy nhất là đối mặt với nó, Hoàng Minh ạ. Có thể mày sẽ tìm thấy câu trả lời, hoặc ít nhất là sự thanh thản." Lúc đó anh chỉ nghĩ Long đang nói về những con số và chiến lược, nhưng giờ đây, lời nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Hoàng Minh bước đến bàn, cầm lấy chiếc điện thoại di động của mình. Lớp vỏ kim loại lạnh ngắt truyền một chút rụt rè vào lòng bàn tay anh. Anh mở khóa màn hình, ánh sáng xanh từ điện thoại rọi vào khuôn mặt anh, phản chiếu sự căng thẳng và mệt mỏi. Ngón tay anh lướt chậm rãi trên danh bạ, dừng lại ở cái tên "Lâm An". Một cái tên quen thuộc đến mức đã trở thành một phần của quá khứ, nhưng giờ đây lại mang một sức nặng lạ thường, như thể nó đang nắm giữ chìa khóa của một cánh cửa mà anh đã cố gắng đóng kín suốt ba năm qua.
Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng. Anh cảm thấy tim mình đập mạnh đến mức có thể nghe thấy tiếng đập thình thịch trong tai. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán. Đây không phải là một quyết định dễ dàng. Anh biết rằng việc gửi tin nhắn này không chỉ là một hành động đơn thuần, mà nó còn là một lời tuyên bố, một sự phá vỡ ranh giới của sự im lặng mà cả hai đã duy trì. Nó có thể sẽ mở ra một hộp Pandora đầy rẫy những cảm xúc và ký ức đau buồn, những điều mà anh đã vô thức cố gắng tránh né. Nhưng anh cũng biết, anh không còn lựa chọn nào khác. Sự day dứt này đã trở thành một vết thương không thể lành nếu anh không dám đối diện với nó.
Ngón tay anh run nhẹ khi gõ từng chữ. Anh không biết phải viết gì. Một lời xin lỗi? Một lời giải thích? Hay một lời hỏi thăm vu vơ? Tất cả đều có vẻ không đủ, không phù hợp với trọng lượng của tình huống. Cuối cùng, anh chọn một cách nói đơn giản nhất, trực tiếp nhất, đúng với phong cách của anh, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh không thể phủ nhận.
"Lâm An," anh gõ. Ngừng lại một chút, như để lấy hết can đảm. "Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện." Rồi thêm vào một câu hỏi, đầy sự do dự nhưng cũng đầy hy vọng: "Gặp nhau được không?"
Anh đọc lại tin nhắn một lần nữa. Ngắn gọn, súc tích, không hoa mỹ, nhưng mang đầy đủ ý nghĩa. Nó không phải là một lời mời hẹn hò, không phải là một sự tái hợp. Nó là một lời đề nghị đối mặt. Một lời đề nghị để tháo gỡ những nút thắt trong ký ức của cả hai. Anh nhấn gửi. Tiếng "ding" nhẹ nhàng vang lên, đánh dấu một khoảnh khắc quan trọng.
Ngay sau khi tin nhắn được gửi đi, một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng Hoàng Minh. Đó là sự nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vừa được trút bỏ khỏi vai anh. Nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng to lớn hơn ập đến, một cảm giác nặng nề bao trùm lấy anh. Anh biết rằng đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước có thể còn khó khăn hơn rất nhiều so với những gì anh có thể tưởng tượng. Anh đặt điện thoại xuống bàn, mắt vẫn dán chặt vào màn hình, chờ đợi. Thời gian dường như chậm lại, mỗi giây trôi qua đều kéo dài như một thế kỷ. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, nhưng giờ đây nó nghe như một tiếng thở dài. Mùi cà phê nguội thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm sự ảm đạm. Anh ngồi đó, bất động, cảm nhận sự thay đổi trong chính mình. Anh đã phá vỡ sự bình yên giả tạo, và giờ đây, anh phải đối mặt với những gì sẽ đến. Anh biết mình không thể rút lui. Cái giá phải trả cho việc chôn vùi sự thật này đã quá lớn.
***
Cùng lúc đó, tại căn hộ của Lâm An, không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa sổ lớn, phủ lên những chậu cây cảnh xanh tươi một màu vàng óng ả. Tiếng chim hót líu lo từ ban công, nơi giàn cây leo xanh mướt đang vươn mình đón nắng, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm ái phát ra từ chiếc loa nhỏ. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, kết hợp với mùi đất ẩm từ những chậu cây, tạo nên một không gian thanh bình, thư thái đến lạ. Lâm An đang ngồi ở chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, tay cầm cọ, chăm chú vẽ những nét cuối cùng lên bức tranh đang dang dở. Bức tranh là một phong cảnh phố cổ quen thuộc, với những mái ngói rêu phong và giàn hoa giấy rực rỡ, nhưng được cô vẽ với một gam màu trầm ấm, mang đậm vẻ hoài niệm. Gương mặt cô thanh thoát, đôi mắt to tròn tập trung hoàn toàn vào từng chi tiết, như thể đang dồn hết tâm tư vào đó.
Cô đã tìm thấy sự bình yên cho riêng mình trong những khoảnh khắc như thế này. Sau ba năm, cô đã học cách chấp nhận và vượt qua những nỗi đau, những tổn thương của quá khứ. Cô không còn là Lâm An yếu đuối, dễ bị bỏ quên như ngày xưa. Ánh mắt cô giờ đây không chỉ có nỗi buồn, mà còn có sự kiên quyết, một ý chí mạnh mẽ được tôi luyện qua những tháng ngày tự chữa lành. Cô đã học cách "nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng", để rồi nhận ra rằng sự cố gắng đó có thể không đủ, hoặc không đúng cách, nhưng nó đã từng tồn tại. Cô không còn muốn đào bới quá khứ, không còn muốn dằn vặt bản thân hay ai khác. Cô chỉ muốn sống với hiện tại, với phiên bản của chính mình mà cô đã dày công xây dựng.
Tiếng rung nhẹ từ chiếc điện thoại đặt bên cạnh lọ cọ vẽ đột ngột phá vỡ sự tĩnh lặng. Lâm An khẽ giật mình, tay cọ khựng lại giữa không trung. Cô đặt cọ xuống, hơi nhíu mày nhìn vào màn hình. Tên "Hoàng Minh" hiện lên.
Ngay lập tức, một dòng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng cô. Sự ngạc nhiên, dĩ nhiên. Suốt ba năm qua, sự im lặng giữa họ là tuyệt đối, là một ranh giới được ngầm chấp nhận. Rồi một chút sợ hãi. Sợ hãi những gì tin nhắn này có thể mang đến, sợ hãi rằng nó sẽ khuấy động lại những vết sẹo đã lành. Nhưng sâu thẳm bên trong, một sự mong đợi mơ hồ cũng len lỏi. Một phần nhỏ trong cô, dù đã cố gắng chôn vùi, vẫn muốn biết liệu anh có bao giờ thực sự hiểu được những gì đã xảy ra, liệu anh có nhận ra những nỗi đau mà cô đã trải qua. Ánh mắt cô nheo lại, đọc từng chữ.
"Lâm An, anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện. Gặp nhau được không?"
Tin nhắn ngắn gọn, trực tiếp, đúng như phong cách của Hoàng Minh. Không một lời hoa mỹ, không một lời giải thích. Chỉ là một lời đề nghị đối mặt. Lâm An đọc đi đọc lại tin nhắn ấy, từng chữ như chạm vào một sợi dây đàn đã lâu không được gảy. Nét mặt cô trở nên trầm tư. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng vẫn nhảy múa trên tán lá cây. Tiếng chim vẫn hót, nhưng giờ đây, chúng dường như đang kể một câu chuyện khác, một câu chuyện về sự chờ đợi và đối diện.
Trong khoảnh khắc ấy, hàng loạt ký ức ùa về. Những lần cô chờ đợi tin nhắn của anh, những lần cô chờ đợi anh xuất hiện, những lần cô chờ đợi anh nhận ra cảm xúc của mình. Và giờ đây, anh lại là người chủ động muốn nói chuyện. Một sự trớ trêu đến khó tin. Cô không còn cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp như những cô gái trẻ mới yêu. Thay vào đó, là một sự bình thản, pha lẫn chút cảnh giác. Cô đã từng quá dễ dàng tin tưởng, quá dễ dàng đặt hết cảm xúc của mình vào tay anh. Giờ đây, cô sẽ không làm thế nữa. Cô đã học được bài học của mình.
Cô hít một hơi sâu, đặt bàn tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn của trái tim. Cô không muốn chạy trốn. Cô không còn là người chạy trốn nữa. Nếu anh muốn nói chuyện, cô sẽ lắng nghe. Nhưng cô sẽ không để mình bị tổn thương thêm lần nữa. Cô sẽ đối mặt với tư cách là một Lâm An của hiện tại, một người phụ nữ đã trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.
Cô cầm điện thoại lên, ngón tay lướt trên màn hình. Cô không mất quá nhiều thời gian để suy nghĩ về câu trả lời. Sự kiên quyết trong ánh mắt cô phản ánh qua từng chữ cô gõ.
"Được." Cô gõ, đơn giản, dứt khoát. "Khi nào và ở đâu?"
Cô nhấn gửi. Một tiếng "ding" nhẹ vang lên, cũng giống như tiếng "ding" trong căn hộ của Hoàng Minh. Sự im lặng quay trở lại trong căn phòng, nhưng nó không còn là sự bình yên tuyệt đối nữa. Nó là một sự im lặng chất chứa sự chờ đợi, sự căng thẳng. Mùi tinh dầu vẫn thoảng, tiếng chim vẫn hót, nhưng tất cả giờ đây đều mang một ý nghĩa mới, ý nghĩa của một khởi đầu, một sự đối mặt. Lâm An nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Cô biết rằng cuộc hẹn này sẽ là khởi đầu cho một hành trình đối diện với những khác biệt trong ký ức, làm sâu sắc thêm vết nứt đã được tạo ra. Sự nặng nề và do dự của cả hai khi sắp đặt cuộc hẹn cho thấy cuộc đối thoại sắp tới sẽ không hề dễ dàng, và có thể dẫn đến những khám phá đau đớn. Nhưng cô đã sẵn sàng. Dù kết quả có thế nào, cô tin rằng việc đối mặt sẽ tốt hơn là cứ mãi chôn vùi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.