Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 270: Khoảnh Khắc Vỡ Vụn: Giọt Nước Mắt Bị Lãng Quên
Hoàng Minh vẫn ngồi bất động tại bàn, tâm trí bị giằng xé bởi câu hỏi của Lâm An. Ly cà phê nguội ngắt trong tay anh, hơi lạnh thấm vào lòng bàn tay, nhưng anh dường như không cảm nhận được. Đôi mắt anh nhìn vô định vào bức tường đối diện, nơi treo một bức tranh sơn dầu cũ kỹ vẽ cảnh phố thị về đêm, những ánh đèn vàng hắt hiu trên mặt đường ướt mưa. Anh cố gắng lục tìm trong ký ức của mình, lật giở từng trang, từng mảnh vụn của quá khứ mà anh đã từng tin là nguyên vẹn, là chân thực. Nhưng càng tìm, anh càng thấy một khoảng trống đau lòng, một lỗ hổng đen ngòm nơi lẽ ra phải có những giọt nước mắt, những nỗi đau mà Lâm An đã trải qua.
Một cảm giác quen thuộc, một nỗi đau âm ỉ bỗng trỗi dậy từ sâu thẳm trong lòng anh, không phải là sự xót xa của một người chứng kiến, mà là nỗi buốt giá của một người vô tình gây ra. Nó giống như khi anh bước trên một con đường quen thuộc, bỗng vấp phải một hòn đá vô hình, không thấy được nhưng lại khiến anh đau điếng. Anh đã vô thức gây ra biết bao nhiêu tổn thương, mà giờ đây, từng câu chữ, từng ánh mắt của Lâm An đang bóc trần chúng một cách tàn nhẫn. Ký ức ‘bình yên’ của anh đang bị xé toạc từng mảng, phơi bày những vết nứt sâu hoắm mà anh đã cố gắng chôn giấu dưới lớp vỏ bọc của sự bận rộn và lý trí. Cái sự vô tâm của anh, giờ đây, hiện rõ mồn một, không thể chối cãi.
Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng trong tai anh, nó không còn là bản hòa tấu êm đềm nữa, mà như tiếng vĩ cầm ai oán của một tâm hồn đang tan vỡ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ kỹ của quán, và thoảng hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, tất cả đều trở nên xa lạ, lạnh lẽo, như đang chế giễu sự thờ ơ của anh. Anh siết chặt ly cà phê, ánh mắt thất thần, rồi chìm vào một vùng ký ức xa xăm, nơi những hình ảnh và âm thanh bắt đầu hiện rõ, như một thước phim quay chậm của một đoạn đời đã qua, nhưng lại mang một màu sắc hoàn toàn khác với những gì anh từng ghi nhớ. Một nỗi day dứt, một sự hối hận trỗi dậy, kéo anh về một đêm mưa lạnh lẽo ba năm về trước, đêm mà anh đã lãng quên, nhưng cô thì không.
***
Đêm khuya, ba năm về trước, màn mưa phùn lất phất giăng giăng bên ngoài khung cửa sổ kính của căn hộ Thanh Mai. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách hắt lên không gian ấm cúng, pha trộn giữa hiện đại và vintage. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh xanh mướt đặt cạnh ban công nhỏ, thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ, tạo nên một bầu không khí vốn dĩ rất đỗi bình yên. Nhưng đêm nay, sự bình yên ấy lại trở nên nặng trĩu, ngột ngạt đến khó thở.
Lâm An ngồi co ro trên chiếc ghế sofa bọc vải nhung màu be, đôi chân gầy guộc ôm chặt đầu gối, tựa cằm lên chúng. Trước mặt cô, trên chiếc bàn gỗ nhỏ, là một chiếc bánh kem dâu tây xinh xắn, những ngọn nến nhỏ đã tắt lịm, sáp nến chảy dài, khô cứng. Chiếc điện thoại di động đặt cạnh đó, màn hình tối đen, im lìm đến đáng sợ. Nó đã im lặng suốt từ chiều, kể từ tin nhắn cuối cùng của cô, một tin nhắn không hồi đáp. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, một bản nhạc của Trịnh Công Sơn mà Hoàng Minh từng nói anh thích, từ chiếc loa nhỏ vang lên, mỗi giai điệu như xoáy sâu vào trái tim cô. Đó là bản nhạc nằm trong danh sách phát 'Đêm mưa Hà Nội', một danh sách mà cả hai từng cùng nhau tạo ra, cùng nhau nghe trong những buổi tối hẹn hò lãng mạn. Giờ đây, mỗi nốt nhạc như một lưỡi dao vô hình, cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu.
Nước mắt đã lăn dài trên má Lâm An tự lúc nào, nóng hổi rồi dần lạnh buốt. Cô đã khóc không thành tiếng, từng dòng nước mắt mặn chát hòa vào vị đắng chát của sự thất vọng và cô đơn. Chiếc bánh sinh nhật, lẽ ra là biểu tượng của niềm vui và sự sum vầy, giờ đây lại trở thành nhân chứng câm lặng cho nỗi đau của cô. Cô đã chờ đợi. Chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, một lời giải thích. Chờ đợi anh đến, dù chỉ là muộn một chút. Nhưng anh đã không đến. Không một lời hồi đáp.
"Anh đã hứa..." cô thì thầm, giọng khản đặc, lạc đi trong không gian tĩnh lặng. "Anh đã hứa sẽ đến, dù chỉ là một tiếng đồng hồ. Anh đã hứa rằng ngày này em sẽ không bao giờ phải một mình." Lời hứa ấy, giờ đây, tan biến như hơi sương trong màn mưa đêm. Cô nhớ về khoảnh khắc anh tặng cô chiếc đồng hồ khắc tên, nói rằng đó là để cô luôn nhớ về thời gian họ bên nhau, và anh sẽ luôn trân trọng từng khoảnh khắc ấy. Nhưng chính anh lại là người đã quên mất thời gian, quên mất lời hứa.
Cô nhớ lại buổi sáng hôm đó, cô đã thức dậy sớm, tự tay làm một bữa sáng nhỏ cho cả hai. Cô đã mong chờ một ngày sinh nhật thật đặc biệt, chỉ hai người họ. Cô đã gửi tin nhắn cho anh, nhắc lại lời hứa về bữa tối lãng mạn tại căn hộ của Thanh Mai, nơi yên tĩnh và ấm cúng nhất đối với cô. Anh đã trả lời bằng một tin nhắn ngắn gọn, hứa sẽ đến. Nhưng rồi, giữa trưa, một tin nhắn khác đến: "Anh có việc đột xuất. Không chắc có đến được." Sự hụt hẫng bắt đầu gặm nhấm, nhưng cô vẫn cố gắng níu giữ hy vọng. Cô đã chuẩn bị, đã tự mình làm chiếc bánh nhỏ, thắp nến, mặc chiếc váy anh thích. Cô đã nghe đi nghe lại danh sách nhạc 'Đêm mưa Hà Nội', chờ đợi tiếng chuông cửa. Mỗi âm thanh nhỏ bên ngoài đều khiến tim cô đập thình thịch, rồi lại chìm xuống trong thất vọng.
Đồng hồ điểm qua con số mười hai. Sinh nhật của cô đã kết thúc. Anh vẫn bặt vô âm tín. Cô ôm chặt đầu gối, cơ thể run rẩy. Không phải vì lạnh, mà vì một nỗi cô đơn tột cùng, một cảm giác bị bỏ rơi sâu sắc mà cô chưa từng trải qua trong mối quan hệ này. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng hiểu cho công việc của anh, cho sự bận rộn của anh. Nhưng đêm nay, sự cố gắng ấy đã sụp đổ. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cô cảm thấy mình đã cố gắng một mình quá lâu. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hy vọng một phép màu sẽ xảy ra, rằng anh sẽ gọi, sẽ giải thích. Nhưng màn hình vẫn tối đen, lạnh lẽo như chính trái tim cô lúc này. Cuối cùng, cô đưa tay tắt phụt chiếc điện thoại, để lại một khoảng trống vô định trong không gian. Tiếng nhạc vẫn du dương, nhưng giờ đây nó chỉ còn là âm thanh nền cho nỗi đau của riêng cô.
***
Vài ngày sau đêm sinh nhật định mệnh ấy, không khí trong căn hộ của Thanh Mai vẫn nặng trĩu một sự tĩnh lặng đáng sợ, dù bên ngoài trời trong xanh, nắng dịu. Hoàng Minh và Lâm An ngồi đối diện nhau trên chiếc sofa màu be, nhưng khoảng cách giữa họ như rộng thêm, không chỉ bởi chiếc bàn nhỏ ngăn giữa, mà còn bởi một bức tường vô hình của những cảm xúc chưa được gọi tên. Lâm An, với đôi mắt sưng húp vẫn còn hằn vẻ mệt mỏi và một nét u buồn không thể che giấu, cố gắng kìm nén cảm xúc. Cô đã dành những ngày qua để suy nghĩ, để đối diện với sự thật rằng mối quan hệ này, có lẽ, đã đến hồi kết.
Hoàng Minh, vẫn với vẻ điềm đạm thường thấy, nhưng bắt đầu cảm thấy khó chịu trước sự im lặng và ánh nhìn của cô. Anh đã gọi điện vài lần sau đêm sinh nhật, nhưng Lâm An không bắt máy. Anh đến đây hôm nay với một chút bực bội, anh cho rằng cô đang làm quá mọi chuyện lên, rằng anh đã giải thích lý do công việc đột xuất, và anh đã cố gắng bù đắp bằng một món quà rồi. Trong ký ức của anh, mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa.
Lâm An là người phá vỡ sự im lặng, giọng cô khẽ khàng, run run như sợi dây đàn bị căng quá mức. “Anh có nhớ đêm sinh nhật em không, Minh?”
Hoàng Minh hơi nhíu mày, có chút bất ngờ trước câu hỏi trực diện này. Trong tâm trí anh, đêm sinh nhật đó đã là quá khứ, là một sự cố không mong muốn đã được giải quyết. “Anh nhớ chứ. Anh có việc đột xuất, anh đã giải thích rồi mà, và sau đó anh đã tặng em chiếc đồng hồ…” Anh ngừng lại, giọng có chút khó hiểu, không biết tại sao cô lại nhắc lại chuyện này. Anh đã nghĩ chiếc đồng hồ khắc tên mà anh đã đặt làm riêng, món quà mà anh đã phải dành bao nhiêu tâm sức để chọn lựa, đã đủ để bù đắp cho sự vắng mặt của anh đêm đó. Anh đã tin rằng nó là một cử chỉ chu đáo, một lời xin lỗi chân thành.
Lâm An khẽ lắc đầu, nụ cười méo mó hiện trên môi, chua chát. Nước mắt cô bắt đầu trào ra, lăn dài trên má, nhưng cô không còn cố kìm nén nữa. “Anh có biết em đã khóc một mình đêm đó không?” Giọng cô nghẹn lại, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn cân. “Em đã ngồi chờ anh, với chiếc bánh và những ngọn nến đã tắt, nghe những bài hát của chúng ta, và cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết? Em đã ngồi đó, từ chập tối đến tận nửa đêm, hy vọng từng phút giây anh sẽ đến, hy vọng một cuộc gọi, một lời giải thích chân thành hơn là một tin nhắn cụt lủn. Nhưng anh không đến. Anh đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của em đêm đó, để lại em một mình với những lời hứa rỗng tuếch.”
Hoàng Minh hoàn toàn sốc. Anh sững sờ nhìn cô, vẻ mặt bối rối tột độ. Khung cảnh Lâm An khóc một mình, trong sự cô đơn và tuyệt vọng ấy, hoàn toàn không tồn tại trong ký ức của anh. Anh đã không hề hay biết. “Anh… anh không nhớ,” anh lắp bắp, giọng anh run rẩy. Anh cảm thấy một nỗi đau đớn dữ dội bóp nghẹt lồng ngực. “Anh xin lỗi, anh đã không biết. Anh tưởng em hiểu cho công việc của anh, anh đã cố gắng bù đắp rồi mà. Anh đã nghĩ em là một người mạnh mẽ, thấu hiểu, em sẽ thông cảm cho anh. Anh đã tin rằng việc anh gửi tin nhắn, rồi sau đó tặng quà, là đủ. Anh đã thật sự nghĩ rằng em sẽ không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt như vậy.” Anh cố gắng biện minh, không phải để trốn tránh trách nhiệm, mà vì anh thực sự không hiểu, không nhận thức được mức độ tổn thương anh đã gây ra.
Lâm An nhìn anh, đôi mắt long lanh nước nhưng không còn sự giận dữ, chỉ còn sự mệt mỏi và một nỗi thất vọng đã chai sạn. Cô khẽ lắc đầu, một cử chỉ buông xuôi. “Anh chưa bao giờ biết… và có lẽ sẽ không bao giờ biết.” Cô nói, giọng yếu ớt, nhưng lời nói ấy lại vang dội trong tâm trí Hoàng Minh như một lời phán xét. “Anh luôn nhìn mọi việc qua lăng kính của anh, của sự bận rộn, của những lý do logic. Anh luôn cho rằng em sẽ ‘hiểu’, sẽ ‘thông cảm’. Nhưng anh chưa bao giờ hỏi em cảm thấy thế nào. Anh chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của em, một người đã dành cả ngày để mong chờ, để chuẩn bị, để rồi ngồi một mình trong bóng tối, nghe những bài hát mà lẽ ra chúng ta phải nghe cùng nhau.” Cô dừng lại, thở dài, dường như đã kiệt sức. “Cái ‘bình yên’ của anh, Minh, được xây dựng trên sự im lặng của em, trên những nỗi đau em tự mình chịu đựng để không làm phiền anh. Nó được xây dựng trên việc em cố gắng giải quyết mọi thứ một mình, để anh không phải bận tâm, để anh có thể tiếp tục với cái ‘bình yên’ của mình. Nhưng em… em đã mệt rồi.”
***
Không khí trong căn hộ của Thanh Mai càng thêm ảm đạm khi trời tối dần, những tia nắng cuối cùng cũng tắt hẳn sau rèm cửa. Lâm An quay lưng lại với Hoàng Minh, bước vài bước về phía cửa sổ, ánh mắt cô hướng ra màn đêm đang buông xuống. Hoàng Minh cảm thấy tim mình thắt lại. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra một cách rõ ràng, nhưng anh biết mối quan hệ của họ đã đi đến hồi kết. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy anh, anh muốn nói điều gì đó, muốn níu kéo, nhưng những lời biện minh, những lời xin lỗi đều trở nên vô nghĩa trước nỗi đau sâu sắc của cô.
Lâm An quay lại, nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh. Đôi mắt cô không còn sự giận dữ, chỉ còn sự mệt mỏi cùng cực và một sự chấp nhận buông bỏ. Giọng cô yếu ớt, nhưng rõ ràng và dứt khoát, như một lời tuyên án. “Chúng ta… nên dừng lại thôi, Minh à.” Cô nói, từng chữ như găm vào trái tim anh. “Em không thể tiếp tục cố gắng một mình mãi được. Em không thể tiếp tục sống trong một mối quan hệ mà em luôn cảm thấy mình là người duy nhất đang xây dựng, người duy nhất đang vun đắp. Em cần một người không chỉ ở đó, mà còn phải thấy em, phải hiểu em, phải cảm nhận được những gì em cảm nhận.”
Hoàng Minh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh cố gắng với tay, muốn nắm lấy tay cô, nhưng cô khẽ rụt lại, ánh mắt không còn chút hy vọng nào. “Nếu… nếu em muốn vậy.” Anh nói, giọng anh lạc đi, đầy sự bất lực. Anh vẫn không hiểu hết lý do sâu xa đằng sau quyết định này, nhưng anh cảm nhận được sự kiên quyết trong ánh mắt cô. Anh không thể giữ lại một người đã quá mệt mỏi vì anh. “Anh… anh tôn trọng quyết định của em.” Anh thốt lên những lời đó một cách máy móc, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực.
Lâm An nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nữa lại lăn dài trên má cô, giọt nước mắt cuối cùng của sự chấp nhận. “Anh sẽ thấy đó là một cuộc chia tay êm đẹp, đúng không?” Cô hỏi, giọng thì thầm, nhưng chất chứa một sự cay đắng và một lời tiên tri. Câu hỏi đó không phải là để đợi câu trả lời, mà là để khẳng định một sự thật đau lòng: ký ức của anh về cuộc chia tay này cũng sẽ khác hoàn toàn so với ký ức của cô. Anh sẽ nhớ một cuộc chia tay bình lặng, không cãi vã, không giận hờn, chỉ đơn thuần là “hết hợp”. Nhưng cô sẽ nhớ về sự tan vỡ của một trái tim đã kiệt sức vì yêu, vì cố gắng một mình.
Cô không đợi anh trả lời. Lâm An quay bước, đi thẳng vào phòng ngủ, cánh cửa khẽ khàng đóng lại, để lại Hoàng Minh một mình giữa căn phòng đầy những kỷ niệm sắp trở thành ‘ký ức khác biệt’. Anh ngồi đó, bất động, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng, không khí ngưng đọng lại, mang theo mùi hương của trầm hương và hoa tươi, nhưng giờ đây tất cả đều trở nên xa lạ, lạnh lẽo, như một đoạn kết cho một câu chuyện mà anh đã không hề nhận ra mình là một phần của nó, theo cách mà cô đã trải nghiệm.
***
Trong quán cà phê 'Ký Ức Đọng' của hiện tại, tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây, nó như tiếng vọng từ một thế giới khác, một thế giới mà Hoàng Minh đã từng sống nhưng lại không hề hay biết. Mùi cà phê vẫn nồng nàn, nhưng giờ lại khiến anh thấy đắng ngắt, một vị đắng chát lan tỏa trong miệng, thấm sâu vào tâm hồn. Bầu không khí vốn dĩ hoài niệm, ấm cúng giờ đây trở nên nặng nề, u ám, sự hoài niệm đã bị thay thế bằng nỗi đau và sự hối hận tột cùng.
Hoàng Minh giật mình thoát khỏi hồi ức, mồ hôi lạnh toát ra trên trán, thấm ướt vầng trán và gáy anh. Anh nhìn ly cà phê nguội ngắt trước mặt, vị đắng chát trong miệng càng thêm rõ rệt. Anh hiểu. Anh đã hiểu tất cả. Anh hiểu tại sao Lâm An lại hỏi câu đó, câu hỏi đã ám ảnh anh suốt những phút vừa qua. Anh hiểu những giọt nước mắt cô đã giấu, những lần cô đã khóc một mình, những nỗi cô đơn mà anh đã vô tâm bỏ qua. Bức tranh ký ức 'bình yên' của anh đã vỡ vụn thành từng mảnh, để lộ ra những mảng tối sâu hoắm, những vết nứt mà anh chưa từng nhận ra, chưa từng dám đối diện.
Cái đêm sinh nhật ấy, chiếc bánh kem dâu tây với những ngọn nến tắt lịm, bản nhạc 'Đêm mưa Hà Nội' vang lên trong căn phòng trống rỗng, và đôi mắt sưng húp của Lâm An khi cô nói lời chia tay… tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, như một bộ phim kinh hoàng mà anh là nhân vật chính, là kẻ thủ ác vô tình. Anh đã từng nghĩ đó là một sự cố nhỏ, một chút bận rộn không đáng có, một lời xin lỗi và một món quà là đủ. Anh đã từng nghĩ đó là một cuộc chia tay êm đẹp, không nước mắt, không cãi vã, chỉ là hai người dần xa nhau. Nhưng không phải. Đó là sự tan vỡ của một trái tim đã kiệt sức, sự kết thúc của một tình yêu mà một người đã cố gắng một mình quá lâu.
Anh đứng dậy, cơ thể nặng trĩu. Cảm giác tội lỗi dâng trào, cùng với một sự hoài nghi sâu sắc về chính bản thân mình. Anh đã là ai trong mối quan hệ đó? Một kẻ vô tâm, lạnh lùng, chỉ biết đến công việc và lý trí của bản thân? Một người đàn ông đã yêu, nhưng lại không thể cảm nhận được nỗi đau của người mình yêu? Ký ức của anh, hóa ra, chỉ là một phiên bản được cắt gọt, được tô vẽ, để bảo vệ cái tôi của anh khỏi những vết thương, khỏi những sự thật đau lòng.
Hoàng Minh bước ra khỏi quán, bầu trời đêm đã buông xuống hoàn toàn, gió heo may đầu đông thổi qua, mang theo cái se lạnh và mùi hương quen thuộc của phố thị. Bóng dáng anh đổ dài trên con phố vắng, mang theo gánh nặng của một ký ức vừa được ‘sửa chữa’, nhưng lại vô cùng đau đớn. Anh biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Cuộc đối diện với sự thật về bản thân và quá khứ của anh sẽ còn dài, còn đau đớn hơn rất nhiều. Câu hỏi của Lâm An, “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?”, sẽ mãi ám ảnh anh, thúc đẩy anh đi sâu hơn vào việc tự vấn, vào việc khám phá những góc khuất tăm tối trong ký ức và tâm hồn mình. Sự chia tay trong im lặng và sự hiểu lầm sâu sắc này, giờ đây, không còn là một kết thúc, mà là một khởi đầu, cho một hành trình thấu hiểu và giải thoát, không phải để tái hợp, mà để chữa lành những vết thương đã bị lãng quên.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.