Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 271: Lời Mời Đến Quá Khứ
Bầu trời đêm đã buông xuống hoàn toàn, gió heo may đầu đông thổi qua, mang theo cái se lạnh và mùi hương quen thuộc của phố thị. Hoàng Minh bước đi như một cái bóng đổ dài trên con phố vắng, mang theo gánh nặng của một ký ức vừa được ‘sửa chữa’, nhưng lại vô cùng đau đớn. Anh biết, đây chỉ mới là khởi đầu. Cuộc đối diện với sự thật về bản thân và quá khứ của anh sẽ còn dài, còn đau đớn hơn rất nhiều. Câu hỏi của Lâm An, “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?”, sẽ mãi ám ảnh anh, thúc đẩy anh đi sâu hơn vào việc tự vấn, vào việc khám phá những góc khuất tăm tối trong ký ức và tâm hồn mình. Sự chia tay trong im lặng và sự hiểu lầm sâu sắc này, giờ đây, không còn là một kết thúc, mà là một khởi đầu, cho một hành trình thấu hiểu và giải thoát, không phải để tái hợp, mà để chữa lành những vết thương đã bị lãng quên.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua tấm rèm cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ bóng loáng. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đặn như nhịp thở của một người đang ngủ say, nhưng Hoàng Minh đã thức. Anh đã thức từ rất lâu, có lẽ là cả đêm. Giấc ngủ chập chờn, bị cắt xé bởi những mảnh ký ức vụn vỡ, những hình ảnh về Lâm An, về những giọt nước mắt anh chưa từng thấy, về một sự thật mà anh đã né tránh quá lâu. Tâm trí anh vẫn còn chìm đắm trong những lời của cô, trong cái đêm sinh nhật định mệnh ba năm về trước. Chiếc bánh kem dâu tây với những ngọn nến tắt lịm, bản nhạc ‘Đêm mưa Hà Nội’ vang lên trong căn phòng trống rỗng, và đôi mắt sưng húp của Lâm An khi cô nói lời chia tay… tất cả hiện rõ mồn một, sắc nét đến mức anh cảm thấy mình đang sống lại khoảnh khắc đó, từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim cô đơn.
Hoàng Minh nằm im lặng trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát. Căn hộ của anh, thường ngày vẫn là một không gian tối giản, thanh lịch, với tông màu lạnh chủ đạo là xám, trắng, đen, nay bỗng trở nên lạnh lẽo và trống rỗng hơn bao giờ hết. Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây không còn mang lại cảm giác dễ chịu, mà chỉ làm nổi bật sự cô đơn đến đáng sợ. Anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nhưng mọi thứ cứ như một cuộn chỉ rối, càng gỡ càng thêm thắt nút. Sự hoài nghi về chính bản thân, về những gì anh đã tin tưởng bấy lâu nay, đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Anh đã từng tin rằng mình là một người đàn ông lý trí, sống có trách nhiệm, luôn cố gắng làm tốt mọi việc. Mối tình với Lâm An, trong ký ức của anh, là một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Chia tay ư? Chỉ là “hết hợp”, là sự lựa chọn văn minh của hai người trưởng thành. Nhưng giờ đây, bức tranh “bình yên” đó đã vỡ vụn thành từng mảnh, để lộ ra những mảng tối sâu hoắm, những vết nứt mà anh chưa từng nhận ra, chưa từng dám đối diện. Anh đã là ai trong mối quan hệ đó? Một kẻ vô tâm, lạnh lùng, chỉ biết đến công việc và lý trí của bản thân? Một người đàn ông đã yêu, nhưng lại không thể cảm nhận được nỗi đau của người mình yêu? Ký ức của anh, hóa ra, chỉ là một phiên bản được cắt gọt, được tô vẽ, để bảo vệ cái tôi của anh khỏi những vết thương, khỏi những sự thật đau lòng.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, kéo Hoàng Minh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Là tin nhắn từ trợ lý, nhắc nhở về cuộc họp sáng nay. Anh thở dài, cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang vây lấy mình. Anh đứng dậy, bước đến ban công rộng nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người qua lại dưới phố, tất cả đều xa lạ, như thuộc về một thế giới khác mà anh đang cố gắng hòa nhập. Anh pha một ly cà phê phin, mùi thơm nồng nàn lan tỏa khắp căn bếp, nhưng vị đắng chát trong miệng anh vẫn không hề vơi bớt. Anh nhấp một ngụm, vị cà phê đen sánh, không đường, như cuộc đời anh lúc này – đắng đót và trần trụi.
Anh ngồi xuống trước màn hình máy tính trống rỗng, cố gắng tập trung vào công việc. Nhưng những con số, những biểu đồ cứ nhảy múa trước mắt anh, không tài nào nắm bắt được. Tâm trí anh vẫn lơ lửng ở đâu đó giữa quá khứ và hiện tại, giữa ký ức của anh và ký ức của Lâm An. "Lẽ nào mình đã sai?" Anh tự hỏi, giọng thì thầm trong căn phòng vắng lặng. Câu hỏi đó như một nhát dao xoáy sâu vào sự tự tin bấy lâu nay của anh. Anh luôn tự hào về sự minh mẫn, về khả năng phân tích mọi thứ một cách logic. Nhưng giờ đây, chính cái logic đó lại đang phản bội anh, cho thấy một lỗ hổng khổng lồ trong nhận thức của anh về cảm xúc con người, đặc biệt là cảm xúc của người anh từng yêu.
Một sự day dứt khó tả dâng lên trong lòng. Anh cảm thấy có lỗi, một lỗi lầm mà anh thậm chí còn chưa hiểu hết toàn bộ. Anh đã nghĩ mình là người tốt, là người yêu thương, nhưng những gì Lâm An đã kể, đã phơi bày, lại cho thấy một khía cạnh khác của anh, một khía cạnh vô tâm, ích kỷ mà anh chưa từng dám đối diện. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cuộc đối diện với sự thật này sẽ rất khó khăn, nhưng anh biết, anh không thể trốn tránh nữa. Đã đến lúc anh phải bước ra khỏi cái "vỏ bọc ký ức" mà anh tự tạo ra, để nhìn thẳng vào những vết thương mà anh đã vô tình gây ra, và để chữa lành, không phải cho Lâm An, mà là cho chính bản thân mình. Anh mở mắt, ánh mắt tuy vẫn còn suy tư nhưng đã ánh lên một tia quyết tâm.
***
Trưa cùng ngày, văn phòng công ty của Hoàng Minh vẫn hối hả, nhộn nhịp như thường lệ. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo, tiếng máy in/photocopy xen lẫn những cuộc trao đổi công việc nhanh gọn. Mùi giấy in, mùi cà phê pha sẵn, thoang thoảng mùi nước hoa của đồng nghiệp hòa lẫn trong không khí điều hòa mát lạnh. Hoàng Minh ngồi trong căng tin, trước mặt là đĩa cơm trưa anh gần như chưa động đũa. Anh ăn uống chậm rãi, mắt nhìn xa xăm, thỉnh thoảng lại đưa tay xoa xoa thái dương. Vẻ ngoài điềm đạm, thường thấy ở anh, giờ đây bị bao phủ bởi một sự uể oải, mệt mỏi mà ngay cả những đồng nghiệp thân cận cũng có thể nhận ra.
Trần Long, bạn thân của Hoàng Minh, ngồi đối diện, nhồm nhoàm miếng thịt gà quay. Anh nhìn Hoàng Minh, đôi mắt lanh lợi nhận ra ngay sự bất thường. Long có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ, nụ cười thường trực. Anh thường mặc áo phông, quần jeans, phong cách thoải mái và gần gũi, toát lên vẻ đáng tin cậy.
“Ông sao vậy? Trông như người mất hồn,” Long nói, ngừng ăn, ánh mắt dò xét. “Cả sáng nay tôi thấy ông cứ như người mất ngủ. Dự án mới căng thẳng đến vậy à?”
Hoàng Minh lắc đầu nhẹ, thở dài. Anh nhìn ly nước lọc trên bàn, hình ảnh phản chiếu của anh trong đó mờ nhạt, như chính tâm trạng anh lúc này. “Không phải dự án.”
Long nhíu mày, đặt đũa xuống. “Vậy là chuyện gì? Kể tôi nghe xem. Lâu lắm rồi tôi mới thấy ông trông thê thảm như vậy. Có phải lại liên quan đến cô ấy?” Anh nói khẽ, ám chỉ Lâm An.
Hoàng Minh ngước mắt nhìn Long, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa suy tư. Anh không thể kể hết mọi chuyện, không phải vì anh không tin tưởng Long, mà vì chính anh còn đang bối rối, còn đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức vụn vỡ. “Không có gì, chỉ là… tôi đang tự hỏi liệu mình có thực sự hiểu rõ mọi thứ như mình vẫn nghĩ không.”
Long ngả người ra sau ghế, khoanh tay. “Hiểu rõ mọi thứ? Ý ông là sao? Về công việc? Cuộc sống? Hay… tình cảm?” Anh cố ý nhấn mạnh từ cuối cùng.
Hoàng Minh im lặng một lúc, rồi khẽ nói, giọng trầm và đều đều, “Về cách mình nhìn nhận quá khứ. Về những điều mình đã tin là đúng. Có lẽ… có những điều không phải như mình vẫn tưởng.” Anh không nói cụ thể, nhưng Long đủ thông minh để hiểu rằng Hoàng Minh đang ám chỉ đến mối tình đã qua với Lâm An. Long biết Hoàng Minh là người lý trí, ít khi biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài. Việc anh thừa nhận sự hoài nghi về nhận thức của bản thân là một điều rất hiếm thấy.
“Là chuyện giữa ông và Lâm An à?” Long hỏi thẳng. “Tôi nghe nói hôm trước ông có gặp cô ấy ở quán cà phê của chị Mai.”
Hoàng Minh gật đầu, không phủ nhận. “Phải. Cô ấy… đã kể cho tôi nghe một vài chuyện. Những chuyện mà tôi… gần như không nhớ.” Anh dừng lại, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp để diễn tả cảm giác rối bời của mình. “Hay đúng hơn, là tôi nhớ theo một cách hoàn toàn khác.”
Trần Long vỗ vai Hoàng Minh, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Này, chuyện tình cảm phức tạp mà. Ai mà chẳng có những lúc hiểu lầm, nhớ sai. Quan trọng là ông có dám nhìn nhận lại hay không thôi.” Anh nói, giọng điệu tự tin nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. “Tôi biết ông là người cứng đầu, nhưng nếu đã có thể khiến ông phải suy nghĩ đến mức này, thì chắc chắn có điều gì đó rất lớn. Ông có muốn tôi đi cùng ông đến gặp cô ấy không? Để làm rõ mọi chuyện?”
Hoàng Minh lắc đầu. “Không cần đâu. Đây là chuyện của tôi và cô ấy. Tôi cần tự mình đối diện.” Anh nhìn Long, ánh mắt bớt đi phần nào sự trống rỗng, thay vào đó là một tia quyết tâm. Anh bắt đầu cảm thấy có lỗi, một lỗi lầm mà anh thậm chí còn chưa hiểu hết toàn bộ. Sự day dứt đó như một sợi dây vô hình, kéo anh về phía sự thật, dù biết rằng nó có thể rất đau đớn. Anh nhận ra rằng, không phải chỉ mình Lâm An đau khổ trong câu chuyện này, mà chính anh cũng đang tự giam mình trong một phiên bản ký ức lệch lạc, một phiên bản đã tước đi cơ hội để anh thấu hiểu và trưởng thành.
“Thôi được,” Long nói, “Nếu ông cần gì cứ gọi tôi. Dù sao tôi cũng không muốn thấy ông cứ như người mất hồn thế này mãi.” Anh nháy mắt, cố gắng làm dịu đi không khí căng thẳng. Hoàng Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Anh biết, hành trình phía trước sẽ rất khó khăn, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dũng cảm đối diện.
***
Vài ngày sau, chiều muộn, quán cà phê “Ký Ức Đọng” chìm trong ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây. Bên ngoài, trời se lạnh, có chút gió heo may thổi qua, làm những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đường. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một bầu không khí yên bình, hoài niệm và có chút u hoài. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa nhỏ, như đang kể một câu chuyện cũ kỹ.
Hoàng Minh ngồi đối diện Lâm An, giữa hai người là chiếc bàn gỗ sờn màu và hai ly cà phê bốc khói. Anh đến sớm, chọn một góc khuất trong quán, nơi ánh sáng không quá chói chang, đủ để anh có thể quan sát cô khi cô bước vào. Và khi cô xuất hiện, vẫn vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn, Hoàng Minh thấy một chút gì đó thay đổi trong cô. Không còn sự gai góc của lần gặp trước, nhưng cũng không còn vẻ mong manh dễ vỡ như trong ký ức của anh. Cô trầm tĩnh hơn, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự kiên định, pha lẫn nỗi đau cũ và một mong muốn được giãi bày.
Không khí bỡ ngỡ, căng thẳng ngầm bao trùm. Họ ngồi đó, mỗi người một ly cà phê, cố gắng tìm lời mở đầu. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng khi chị Mai đặt hai ly cà phê xuống bàn, ánh mắt chị lướt qua cả hai, cảm nhận được sự khác lạ trong bầu không khí. Chị Mai không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi quay đi, để lại không gian riêng tư cho họ.
Hoàng Minh là người phá vỡ sự im lặng trước. Giọng anh trầm, hơi khàn, như thể anh đã cố gắng rất nhiều để giữ nó ổn định. “Cảm ơn em đã đồng ý gặp mặt.”
Lâm An nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt cô không né tránh, nhưng cũng không hẳn là thách thức. Nó là sự pha trộn giữa vẻ thận trọng, dè dặt và một chút gì đó của sự chờ đợi, một sự chờ đợi đã kéo dài quá lâu. “Anh muốn nghe, đúng không?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình.
Hoàng Minh gật đầu, đặt tay lên bàn, nắm chặt, thể hiện sự căng thẳng mà anh đang cố gắng che giấu. “Anh muốn nghe. Anh… cần nghe.” Anh nói, ánh mắt có chút bối rối. Anh biết, việc lắng nghe những gì cô kể sẽ rất khó khăn, nhưng anh không thể lùi bước nữa. Ký ức ‘bình yên’ của anh đã vỡ vụn, và anh cần phải đối mặt với những mảnh vỡ đó.
Lâm An nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong miệng cô, nhưng cô không hề nhăn mặt. “Chúng ta cần một cách để nói chuyện này, nếu anh thực sự muốn hiểu.” Cô nói, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn. “Không phải là một cuộc cãi vã, không phải là để đổ lỗi. Mà là để… kể lại. Để anh thấy những gì em đã thấy, và để em thấy những gì anh đã thấy.”
Hoàng Minh gật đầu một lần nữa. “Được. Em nói đi.”
“Vậy… chúng ta cần một vài quy tắc,” Lâm An nói, cô hơi nghiêng đầu, ánh mắt dò xét anh. “Anh có đồng ý không?”
“Quy tắc?” Hoàng Minh hơi nhíu mày, sự logic trong anh trỗi dậy. “Cụ thể là gì?”
“Đầu tiên,” Lâm An bắt đầu, giọng cô rõ ràng, từng lời từng chữ như được cân nhắc kỹ lưỡng. “Chúng ta sẽ luân phiên kể. Mỗi người kể về một sự kiện, một kỷ niệm. Và người còn lại phải lắng nghe. Không ngắt lời.”
Hoàng Minh suy nghĩ một chút rồi gật đầu. “Anh đồng ý. Không ngắt lời.”
“Thứ hai,” cô tiếp tục, “Chúng ta phải trung thực. Tuyệt đối trung thực với những gì mình nhớ, những gì mình cảm nhận. Không che giấu, không tô vẽ.”
“Trung thực. Tuyệt đối trung thực.” Hoàng Minh lặp lại, như để khắc ghi lời nói đó vào tâm trí. Anh biết, đây sẽ là một thách thức lớn, đặc biệt khi ký ức của họ quá khác biệt. Anh cảm thấy một sự day dứt dâng lên, một cảm giác có lỗi dù chưa hiểu hết toàn bộ vấn đề, báo hiệu một quá trình anh sẽ phải đối diện với sự vô tâm của mình.
“Và thứ ba,” Lâm An khẽ thở dài, đôi mắt cô lướt qua ly cà phê rồi dừng lại trên gương mặt Hoàng Minh. “Không phán xét. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Chúng ta không thể phán xét ký ức của người khác, chỉ có thể lắng nghe và cố gắng thấu hiểu.”
“Không phán xét.” Hoàng Minh nói, giọng anh trầm hơn. Anh hiểu ý cô. Việc thiết lập quy tắc ‘trung thực tuyệt đối và không phán xét’ sẽ là một thách thức lớn, hứa hẹn những cuộc đối thoại căng thẳng trong tương lai. Sự bỡ ngỡ ban đầu của cả hai cho thấy hành trình này không chỉ là việc kể lại, mà còn là một quá trình chữa lành và đối diện với bản thân đầy khó khăn.
Lâm An nhìn anh, một nụ cười nhạt nhòa thoáng qua trên môi. “Vậy, anh muốn bắt đầu trước, hay để em?”
Hoàng Minh nhìn ly cà phê đã nguội dần trong tay, cảm nhận sự se lạnh của không khí và mùi hương quen thuộc của quán. Anh biết, đây là một khởi đầu mới, một khởi đầu đầy bỡ ngỡ, nhưng cũng đầy hy vọng. Hy vọng rằng, qua những buổi gặp gỡ này, họ có thể hiểu rõ hơn về nhau, về mối tình đã qua, và quan trọng hơn, về chính bản thân mình. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm An.
“Em đi trước đi,” anh nói. “Anh nghĩ… anh cần nghe thêm.” Anh biết, hành trình đối diện với sự thật về bản thân và quá khứ của anh sẽ còn dài, còn đau đớn hơn rất nhiều. Nhưng anh đã sẵn sàng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.