Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 272: Buổi Hẹn Hò Đơn Giản: Hai Phiên Bản Ký Ức

“Em đi trước đi,” Hoàng Minh nói, giọng anh trầm khàn, như thể anh đã cố gắng rất nhiều để giữ nó ổn định. Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt Lâm An. Ánh mắt anh không còn sự bối rối của những chương trước, thay vào đó là một sự quyết tâm lạ thường, trộn lẫn với nỗi lo lắng không tên. Anh biết, hành trình đối diện với sự thật về bản thân và quá khứ của anh sẽ còn dài, còn đau đớn hơn rất nhiều. Nhưng anh đã sẵn sàng, hay ít nhất là anh tự nhủ mình đã sẵn sàng.

Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa, phảng phất nét u buồn lướt qua đôi môi cô. Cô nhìn vào ly cà phê đã nguội của mình, rồi lại đưa mắt nhìn quanh quán. Quán Cà Phê ‘Ký Ức Đọng’ vẫn vậy, những bức tranh sơn dầu cũ kỹ treo trên tường, chiếc đồng hồ quả lắc kêu tích tắc đều đặn, và mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện lẫn mùi gỗ cũ ấm áp. Chiều muộn, ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo cao hắt qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng và bóng đổ lãng đãng trên mặt sàn gỗ. Bên ngoài, trời đã quang mây sau cơn mưa rào bất chợt lúc sáng, nhưng không khí vẫn mang một chút se lạnh của cuối thu. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, chậm rãi, réo rắt từng nốt một, như đang kể lại một câu chuyện không lời. Chị Mai, sau khi đặt hai ly cà phê xuống bàn, đã quay về quầy, thỉnh thoảng lại vọng đến tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng máy xay cà phê xa xăm như một lời nhắc nhở về sự sống động của không gian xung quanh.

Không khí giữa họ vẫn đặc quánh sự im lặng, nặng hơn cả tiếng nhạc Jazz đang réo rắt. Cả hai đều cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng ánh mắt không thể tránh khỏi những va chạm đầy căng thẳng, như hai dòng điện trái chiều cố gắng tìm kiếm một điểm nối. Lâm An hít một hơi thật sâu, dường như để lấy thêm dũng khí. Cô biết, đây không chỉ là việc kể lại một câu chuyện, mà là việc bóc tách từng lớp vỏ bọc cảm xúc, từng vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn. Cô phải làm điều đó một cách chân thật nhất, không tô vẽ, không đổ lỗi, như chính quy tắc họ đã đặt ra.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Hoàng Minh lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh đưa tay nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng anh dường như không cảm nhận được. Ánh mắt anh lướt qua những bức tranh trên tường, cố gắng hồi tưởng lại những mảnh ký ức về nơi này, về những buổi họ từng ngồi đây cùng nhau. Anh muốn có một điểm tựa, một khởi đầu rõ ràng, đúng với bản tính lý trí của anh.

Lâm An khẽ mỉm cười, nụ cười ấy không vui, chỉ là một sự chấp nhận. “Anh nhớ buổi đầu tiên mình đến đây không?” Cô hỏi, giọng cô nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại mang một sức nặng của thời gian. “Khoảng ba năm trước, một buổi chiều bình thường.”

Hoàng Minh nhíu mày, cố gắng lục lọi trong trí nhớ. Ba năm trước, buổi chiều bình thường… Khoảnh khắc đó, ký ức của anh như một cuốn sách cũ, lật từng trang một cách chậm rãi và có phần khó khăn. Anh nhớ lại, đó là sau một tuần làm việc căng thẳng, anh đề nghị cô đi đâu đó để xả hơi. Cô đã chọn quán này. Anh vẫn nhớ rõ cảm giác khi lần đầu tiên bước vào, mùi cà phê đặc trưng, ánh đèn ấm áp, và cả nụ cười rạng rỡ của Lâm An khi cô chỉ vào chiếc bàn gần cửa sổ.

“Anh nhớ,” Hoàng Minh cuối cùng cũng tìm thấy mảnh ký ức đó, giọng anh có chút thanh thản hơn. “Em gọi cà phê sữa đá, anh gọi bạc xỉu. Chúng ta nói chuyện về dự án mới của anh, và em kể về lớp học vẽ em vừa tham gia.” Anh kể lại, những chi tiết đó hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Đó là một buổi chiều yên bình, đúng không? Anh tự hỏi. Anh nhớ cô đã cười rất nhiều, và anh cũng cảm thấy thoải mái khi chia sẻ về công việc. Anh nhớ cảm giác hài lòng khi thấy cô thích thú với những câu chuyện của anh, và cách cô chăm chú lắng nghe khi anh nói về những con số, những kế hoạch.

Lâm An im lặng lắng nghe, đôi mắt cô lấp lánh một nỗi buồn khó tả. Cô siết nhẹ cốc trà đã nguội, ngón tay miết nhẹ theo vành cốc, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay. Phiên bản ký ức của anh, cô nghĩ, luôn gọn gàng và hợp lý đến vậy. Không có một vết xước, không một góc khuất. Nó giống như một bức tranh đã được vẽ lại, chỉ còn giữ lại những đường nét hoàn hảo nhất. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã bắt đầu chạng vạng, những ánh đèn đường đầu tiên đã bật sáng, hắt lên một vẻ huyền ảo cho thành phố đang dần chìm vào bóng tối.

“Em nhớ lúc đó,” Lâm An bắt đầu, giọng cô nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một nỗi niềm sâu sắc hơn hẳn. Hoàng Minh dán chặt ánh mắt vào cô, bắt đầu cảm thấy một sự khó chịu không tên dâng lên. Anh biết, đây sẽ không phải là một câu chuyện giống như anh vừa kể. Anh cảm nhận được sự khác biệt ngay từ cách cô chọn từ ngữ, từ ánh mắt cô nhìn xa xăm, chứ không phải tập trung vào những chi tiết cụ thể mà anh đã nhớ.

“Em nhớ lúc đó, em đã đến sớm hơn anh mười lăm phút,” cô tiếp tục, giọng cô đều đều, như đang kể một câu chuyện cổ tích buồn. “Em ngồi đợi, ngắm những chiếc lá rơi ngoài cửa sổ, nhìn những người qua lại trên phố. Em đã tự hỏi, liệu anh có nhận ra rằng em luôn là người chờ đợi không?”

Hoàng Minh giật mình. Anh định ngắt lời, một câu ‘Anh nhớ là anh đã đến đúng giờ mà, An’ đã trực sẵn trên môi. Nhưng anh nhớ đến quy tắc. Không ngắt lời. Anh nuốt khan, cảm giác khó chịu càng lúc càng rõ ràng. Anh đã đến đúng giờ. Anh đã luôn là người đúng giờ. Đó là một nguyên tắc sống của anh. Làm sao cô có thể nói anh đến trễ?

Lâm An không nhìn anh, đôi mắt cô vẫn dán chặt vào khung cảnh bên ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá phong cuối cùng đang chao nghiêng trong gió. “Em nhớ anh đến, với bộ vest công sở phẳng phiu, và một nụ cười mệt mỏi. Anh đã nói ‘Anh xin lỗi, có chút việc đột xuất’, nhưng em biết anh không hề đến trễ. Anh đến đúng giờ theo đồng hồ của anh. Nhưng cảm giác của em là anh luôn đến trễ với những khoảnh khắc đó.” Cô dừng lại, quay đầu nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh, ánh mắt cô không hề buộc tội, chỉ là một sự thật được phơi bày. “Em nhớ lúc anh ngồi xuống, anh đã cầm điện thoại lên ngay, kiểm tra tin nhắn công việc trước khi nhìn vào mắt em. Anh đã cười, nói ‘Anh xin lỗi, có chút việc đột xuất’, nhưng ánh mắt anh lại lơ đãng nhìn về phía khác khi em kể về buổi triển lãm em vừa xem.”

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Hoàng Minh. Anh… anh không nhớ điều đó. Tuyệt nhiên không. Trong ký ức của anh, anh đã đến, mỉm cười, và ngay lập tức tập trung vào cô. Anh đã gọi đúng loại cà phê cô thích, và cô đã cười rất tươi. Đó là một buổi chiều hoàn hảo, một khởi đầu tốt đẹp cho mối quan hệ của họ. Nhưng những gì Lâm An vừa kể… nó như một mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào bức tranh 'bình yên' mà anh đã vẽ nên. Điện thoại? Tin nhắn công việc? Ánh mắt lơ đãng? Anh không thể tin được. Anh luôn nghĩ mình là một người đàn ông chu đáo, luôn đặt mối quan hệ lên hàng đầu khi ở bên người yêu.

“Anh… anh không nhớ điều đó,” Hoàng Minh thốt lên, gần như là một lời tự vệ. “Anh chỉ nhớ em đã cười rất tươi khi anh gọi đúng loại cà phê em thích.” Giọng anh mang một chút bối rối, một chút hoang mang. Anh đã cố gắng giữ vững sự lý trí, nhưng những lời của Lâm An như đang làm lung lay nền móng của những gì anh tin là sự thật.

Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài mỏng manh như sương khói. “Đúng, em đã cười. Em luôn cười. Bởi vì em không muốn anh cảm thấy áp lực. Em không muốn anh nghĩ em là một người khó chiều, hay quá nhạy cảm. Em nhớ anh đã hỏi về buổi triển lãm, nhưng khi em bắt đầu kể về những gam màu, về những cảm xúc mà em cảm nhận được từ các tác phẩm, ánh mắt anh đã lướt qua vai em, nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng lên.” Cô nhắm mắt lại một giây, như thể đang sống lại khoảnh khắc đó. “Em đã ngừng lại giữa chừng, và anh đã vội vàng nói ‘Tiếp đi em, anh đang nghe mà’. Nhưng em biết, anh không thực sự nghe. Anh chỉ cố gắng lắng nghe. Và em đã chọn cách kể một câu chuyện khác, nhẹ nhàng hơn, ít cảm xúc hơn, về việc em đã mua được chiếc bút lông vẽ ưng ý ở đâu, hay về một câu chuyện vui ở lớp học.”

Hoàng Minh cảm thấy như có ai đó đang siết chặt lồng ngực anh. Anh nhớ rất rõ buổi trò chuyện về triển lãm đó. Anh nhớ anh đã gật đầu, đã đặt những câu hỏi, đã cố gắng thể hiện sự quan tâm. Anh luôn nghĩ mình đã là một người bạn trai tốt, một người biết lắng nghe. Nhưng lời của Lâm An… nó như một tấm gương soi chiếu một phiên bản của anh mà anh chưa từng thấy, một phiên bản vô tâm, hời hợt. Anh siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, biểu cảm dần trở nên căng thẳng. Những mảnh vỡ của ký ức ‘bình yên’ trong anh đang rơi xuống từng chút một, tạo nên những vết nứt sâu hoắm.

“Anh đã không nhận ra,” Hoàng Minh thì thầm, không phải với Lâm An, mà với chính bản thân anh. Một câu hỏi lớn bắt đầu hiện ra trong tâm trí anh: Anh đã bỏ lỡ những gì? Anh đã không thấy những gì?

Lâm An cuối cùng cũng đặt cốc trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ giữa không gian tĩnh lặng. Đôi mắt cô, từng lấp lánh như thể đang nhìn lại chính khoảnh khắc đó, giờ đây đối diện thẳng với Hoàng Minh. “Anh không nhận ra, bởi vì anh không cảm nhận. Anh nhìn thấy mọi thứ qua lăng kính của sự kiện, của logic, của những gì ‘nên’ xảy ra. Còn em, em cảm nhận mọi thứ qua lăng kính của cảm xúc, của những gì ‘đã’ xảy ra trong tâm hồn mình.” Cô dừng lại, một tia buồn bã sâu thẳm lướt qua đôi mắt. “Anh nhớ buổi hẹn hò đầu tiên là một buổi chiều yên bình, em cười tươi, hai đứa nói chuyện vui vẻ. Nhưng em nhớ, buổi hẹn hò đầu tiên là một buổi chiều em đã đến sớm mười lăm phút, tự hỏi liệu mình có đang chờ đợi vô vọng không, rồi lại cố gắng che giấu cảm xúc thật của mình đằng sau những nụ cười, chỉ để anh cảm thấy thoải mái.”

Hoàng Minh cúi gằm mặt, nhìn vào những vân gỗ trên mặt bàn. Một sự bối rối sâu sắc, trộn lẫn với cảm giác khó chịu và một chút tội lỗi mơ hồ, đang dâng lên trong anh. Anh luôn nghĩ mình là người công bằng, khách quan. Nhưng những lời của Lâm An, tuy nhẹ nhàng, lại nặng trĩu như những viên đá dội vào tâm trí anh. Anh bắt đầu nhận ra, không phải Lâm An đang cố gắng đổ lỗi, mà cô đang kể lại một sự thật mà anh chưa từng biết, chưa từng cảm nhận. Sự thật ấy đau đớn hơn bất cứ lời buộc tội nào. Ký ức của anh, những gì anh cho là ‘yên bình’, giờ đây đã có một vết nứt sâu, và qua vết nứt đó, anh nhìn thấy một thế giới khác, một phiên bản khác của chính mối tình họ. Và đó mới chỉ là khởi đầu, một buổi hẹn hò đơn giản nhất. Anh biết, hành trình này sẽ còn dài, và những gì anh sắp phải đối mặt có thể còn khó khăn hơn gấp bội.

Ánh đèn trong quán cà phê càng lúc càng sáng hơn, như muốn xua đi bóng tối đang dần bao trùm bên ngoài, và cả những góc khuất trong ký ức của hai người. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn Lâm An, không còn là sự hoài nghi hay bối rối thuần túy, mà đã có thêm một chút gì đó của sự thấu hiểu, dù chỉ là khởi đầu. Anh biết, anh cần phải lắng nghe. Anh cần phải nghe tất cả. Bởi vì, có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và anh, cho đến tận bây giờ, mới bắt đầu đọc được phiên bản của cô.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free