Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 273: Bình Yên Chỉ Trong Một Phía Ký Ức
Hoàng Minh cúi gằm mặt, nhìn vào những vân gỗ trên mặt bàn. Một sự bối rối sâu sắc, trộn lẫn với cảm giác khó chịu và một chút tội lỗi mơ hồ, đang dâng lên trong anh. Anh luôn nghĩ mình là người công bằng, khách quan. Nhưng những lời của Lâm An, tuy nhẹ nhàng, lại nặng trĩu như những viên đá dội vào tâm trí anh. Anh bắt đầu nhận ra, không phải Lâm An đang cố gắng đổ lỗi, mà cô đang kể lại một sự thật mà anh chưa từng biết, chưa từng cảm nhận. Sự thật ấy đau đớn hơn bất cứ lời buộc tội nào. Ký ức của anh, những gì anh cho là ‘yên bình’, giờ đây đã có một vết nứt sâu, và qua vết nứt đó, anh nhìn thấy một thế giới khác, một phiên bản khác của chính mối tình họ. Và đó mới chỉ là khởi đầu, một buổi hẹn hò đơn giản nhất. Anh biết, hành trình này sẽ còn dài, và những gì anh sắp phải đối mặt có thể còn khó khăn hơn gấp bội.
Ánh đèn trong quán cà phê càng lúc càng sáng hơn, như muốn xua đi bóng tối đang dần bao trùm bên ngoài, và cả những góc khuất trong ký ức của hai người. Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn Lâm An, không còn là sự hoài nghi hay bối rối thuần túy, mà đã có thêm một chút gì đó của sự thấu hiểu, dù chỉ là khởi đầu. Anh biết, anh cần phải lắng nghe. Anh cần phải nghe tất cả. Bởi vì, có lẽ, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và anh, cho đến tận bây giờ, mới bắt đầu đọc được phiên bản của cô.
***
Không gian trong Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' dường như đặc quánh lại sau những lời nói của Lâm An. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương thường ngày bỗng trở nên quá đỗi xa vời, như thể nó thuộc về một thế giới khác, nơi không có sự va chạm giữa những mảnh ký ức. Hoàng Minh và Lâm An vẫn ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn gỗ sờn màu, ly cà phê đen của anh đã nguội hẳn, trên bề mặt phủ một lớp màng mỏng tanh của thời gian. Ly trà hoa cúc của cô cũng đã cạn, chỉ còn lại vài cánh hoa vàng úa đọng dưới đáy, như những mảnh vỡ của một câu chuyện đã qua.
Chiếc cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc bên cạnh họ vẫn đón những vệt nắng chiều muộn cuối cùng, nhưng ánh sáng vàng dịu ấy không thể xua đi cái không khí căng thẳng vô hình đang bao trùm. Bên ngoài, gió se lạnh lùa qua những tán lá cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên, tạo nên những tiếng xào xạc khô khan, như một lời thì thầm của quá khứ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ kỹ và thoảng hương hoa nhài từ ban công hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoài niệm, nhưng trong lòng Hoàng Minh lúc này, nó chỉ gợi lên sự nặng nề và bối rối. Anh đưa tay lên xoa thái dương nhẹ, một thói quen mỗi khi đối mặt với vấn đề phức tạp mà logic của anh không thể lý giải ngay lập tức. Sau đó, anh đặt tay xuống bàn, siết nhẹ ngón tay vào nhau. Anh nhìn thẳng vào Lâm An, đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng một sự bối rối rõ ràng, nhưng đồng thời vẫn giữ được vẻ kiên định, lý trí cố hữu.
Lâm An ngồi im lặng, đôi mắt to tròn, long lanh của cô vẫn không rời khỏi Hoàng Minh. Cô không nói, không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi, tay vân vê mép cốc trà rỗng, như thể đang tìm kiếm một sự an ủi nhỏ nhoi từ vật vô tri. Dáng vẻ nhỏ nhắn, thanh thoát của cô càng làm nổi bật sự mong manh, dễ vỡ, nhưng ánh mắt cô lại ẩn chứa một sức mạnh nội tâm đáng kinh ngạc, như một hồ nước sâu thẳm, dù tĩnh lặng nhưng lại phản chiếu cả một bầu trời đầy bão tố. Cô đã quen với việc chờ đợi, cả trong quá khứ lẫn hiện tại. Và giờ đây, cô chờ đợi một lời giải thích, một phiên bản khác của sự thật mà Hoàng Minh đã tin tưởng.
Hoàng Minh hít thở sâu, một hơi thật chậm, như thể đang cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc hỗn độn đang trào dâng trong lòng. Anh vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận những gì Lâm An vừa kể. Đối với anh, mọi thứ đều có lý do, có trật tự. Những cảm xúc tiêu cực, sự chờ đợi vô vọng mà Lâm An trải qua, hoàn toàn không nằm trong bức tranh "bình yên" mà anh đã vẽ nên.
"Anh... anh nhớ buổi đó khác," Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm đều, cố gắng giữ sự khách quan nhất có thể. "Anh sẽ kể cho em nghe anh đã nhớ gì." Anh dừng lại một chút, sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. "Anh không hiểu sao em lại thấy như vậy, với anh thì mọi thứ rất ổn." Câu nói cuối cùng của anh mang theo một chút hoài nghi và cả sự tự bảo vệ, như thể anh đang cố gắng thuyết phục chính mình rằng ký ức của anh mới là đúng đắn, là khách quan. Anh không phải là người vô tâm, anh đã luôn cố gắng, theo cách của anh. Anh chỉ không hiểu, tại sao những cố gắng ấy lại không được Lâm An nhìn nhận, hay tệ hơn, lại bị cảm nhận theo một chiều hướng hoàn toàn đối lập. Sự khác biệt này không chỉ làm anh bối rối, mà còn dấy lên một cảm giác khó chịu mơ hồ, như có một mảnh sạn trong đôi giày anh đã đi quen thuộc bao năm. Anh không quen với việc bị lung lay niềm tin vào chính những gì mình đã trải qua, những gì mình đã ghi nhớ.
Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười buồn bã lướt qua đôi môi cô. Nụ cười ấy không có niềm vui, chỉ có sự chấp nhận và một chút xót xa. Cô không cắt lời Hoàng Minh, không phản bác. Cô biết, để có thể hiểu nhau, họ cần phải lắng nghe một cách trọn vẹn. Cô đã nói ra phiên bản của mình, giờ là lúc Hoàng Minh kể câu chuyện của anh. Dù trong lòng cô, một phần nào đó đã hình dung được những gì anh sẽ kể, và sự khác biệt ấy đã hằn sâu thành một vết sẹo khó lành trong tâm hồn. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt hơi cụp xuống, như để che giấu những cảm xúc đang cuộn trào bên trong, sẵn sàng đối mặt với phiên bản "bình yên" mà anh đã gìn giữ.
***
Hoàng Minh nhắm mắt lại, một khoảng lặng ngắn ngủi phủ xuống quán cà phê. Khi anh mở mắt ra, khung cảnh trước mặt anh dường như mờ đi, thay vào đó là một hình ảnh khác, rõ nét hơn, rực rỡ hơn trong tâm trí anh. Đó là một buổi chiều cách đây ba năm, một buổi chiều nắng nhẹ và gió mát mẻ, hoàn toàn khác với cái se lạnh đang bao trùm hiện tại. Quán cà phê ‘Ký Ức Đọng’ lúc ấy cũng vẫn là kiến trúc Pháp cổ điển với tường vàng bong tróc nhẹ, nhưng trong ký ức của Hoàng Minh, mọi thứ dường như sáng sủa hơn, ấm áp hơn. Tiếng nhạc Jazz/Blue vẫn du dương, nhưng nó hòa quyện một cách hoàn hảo với tiếng nói cười nho nhỏ của những vị khách khác, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho cuộc hẹn hò của anh và Lâm An. Mùi cà phê rang xay lúc ấy cũng nồng nàn hơn, đánh thức mọi giác quan, chứ không phải là một mùi hương tĩnh lặng như bây giờ.
Anh nhớ mình đã đến quán đúng giờ, không sớm cũng không muộn. Đó là nguyên tắc của anh, sự đúng giờ luôn thể hiện sự tôn trọng. Khi bước vào, anh đã nhìn thấy Lâm An ngồi ở bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, mái tóc dài mềm mại xõa ngang vai, trông cô thật dịu dàng trong chiếc váy màu xanh pastel. Một nụ cười rạng rỡ đã nở trên môi cô khi cô thấy anh, và nụ cười ấy như một tia nắng ấm áp, xua tan mọi mệt mỏi sau một ngày làm việc dài của anh. Hoàng Minh cảm thấy lòng mình dịu lại. Anh không nghĩ nhiều về việc cô đã đến sớm bao lâu, hay cô đã chờ đợi trong tâm trạng như thế nào. Anh chỉ thấy khoảnh khắc hiện tại, cô mỉm cười đón chào anh, và anh thấy mọi thứ thật hoàn hảo.
Anh ngồi xuống đối diện cô, gọi món cà phê yêu thích của Lâm An mà không cần hỏi lại – một ly Latte đá ít đường, vì anh biết cô thích vị đắng nhẹ của cà phê nhưng vẫn muốn có chút ngọt ngào. Anh còn nhớ mình đã gọi thêm một chiếc bánh phô mai nhỏ cho cô, bởi vì anh biết cô thích những món tráng miệng ngọt ngào. Anh luôn nghĩ rằng mình là một người bạn trai chu đáo, luôn nhớ những sở thích nhỏ nhặt của Lâm An. Điều đó khiến anh cảm thấy hài lòng.
“Công việc dạo này bận quá, anh đang có dự án mới. Có vài điểm khá thú vị, anh nghĩ em sẽ thích nghe,” Hoàng Minh đã nói như vậy, giọng anh trầm ổn, đều đều. Anh bắt đầu kể về những thách thức trong công việc, về những ý tưởng sáng tạo mà anh đang theo đuổi. Trong mắt anh, đây là cách anh chia sẻ cuộc sống của mình với Lâm An, cách anh cho cô thấy anh tin tưởng cô, muốn cô hiểu về thế giới của anh. Anh tin rằng Lâm An là một người phụ nữ thông minh, cô sẽ hiểu và có thể đưa ra những góc nhìn thú vị. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại, kiểm tra tin nhắn công việc, nhưng anh luôn cố gắng quay lại cuộc trò chuyện ngay sau đó. Đối với anh, đó chỉ là một thói quen chuyên nghiệp, một phần không thể thiếu trong cuộc sống bận rộn của anh. Anh không hề nghĩ rằng đó là sự gián đoạn hay thiếu tôn trọng. Anh tin rằng mình đang đa nhiệm, vừa có thể làm việc hiệu quả, vừa có thể dành thời gian cho người yêu.
Lâm An lúc đó, trong ký ức của Hoàng Minh, đã lắng nghe anh một cách chăm chú. Cô gật gù, đôi khi khẽ mỉm cười, đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự quan tâm. Anh nhớ cô đã hỏi một vài câu về dự án của anh, về những chi tiết kỹ thuật mà anh đang gặp phải. Anh cảm thấy được thấu hiểu, được ủng hộ. Anh luôn nghĩ rằng, được chia sẻ những điều mình đam mê với người yêu là một niềm hạnh phúc.
“Cuối tuần em định làm gì? Anh tính đi xem phim, em có muốn đi cùng không?” Anh nhớ mình đã hỏi cô như vậy khi cuộc trò chuyện về công việc tạm lắng xuống. Anh luôn cố gắng lên kế hoạch cho những buổi hẹn hò cuối tuần, tìm kiếm những hoạt động mà cả hai có thể cùng tận hưởng. Anh muốn Lâm An vui vẻ, muốn cô cảm thấy được quan tâm. Và anh nhớ, cô đã đồng ý một cách vui vẻ, với nụ cười quen thuộc.
*Lâm An hôm nay trông thật đáng yêu, nụ cười của em ấy thật bình yên. Thật thoải mái khi ở bên em.* Đó là dòng suy nghĩ đã lướt qua tâm trí Hoàng Minh lúc bấy giờ. Anh cảm thấy một sự bình yên sâu sắc khi ở bên Lâm An. Không có những tranh cãi ồn ào, không có những đòi hỏi vô lý, chỉ có sự dịu dàng, thấu hiểu và một không khí dễ chịu. Anh tin rằng Lâm An cũng đang tận hưởng sự bình yên đó, giống như anh. Anh tin rằng họ là một cặp đôi hoàn hảo, một mối quan hệ không sóng gió, không đau khổ. Chiếc bánh phô mai ngọt ngào, ly cà phê thơm lừng, tiếng nhạc Jazz du dương, và nụ cười của Lâm An – tất cả tạo nên một buổi chiều hoàn hảo, một ký ức đẹp đẽ trong tâm trí anh. Anh sảng khoái, thư giãn, và cảm thấy tràn đầy năng lượng khi rời quán cà phê hôm đó.
Hoàng Minh mở mắt ra, nhìn về phía Lâm An. Phiên bản ký ức của anh rõ ràng, logic, và đầy ắp những cảm xúc tích cực. Anh đã kể nó một cách rành mạch, không bỏ sót chi tiết nào mà anh cho là quan trọng. Khi anh kết thúc, anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm mơ hồ, như thể đã gỡ bỏ được một gánh nặng. Anh đã trình bày sự thật của mình, một sự thật mà anh tin là không thể chối cãi.
Lâm An vẫn ngồi đó, tay vẫn vân vê mép cốc. Cô lắng nghe anh một cách chăm chú, đôi mắt không rời khỏi anh. Nhưng nụ cười trên môi cô lúc này không còn là nụ cười buồn bã như trước, mà là một nụ cười gượng gạo, ẩn chứa một sự chua chát, thậm chí là một chút thất vọng sâu sắc mà Hoàng Minh khó lòng nhận ra ngay lập tức. Ánh mắt cô, thay vì ánh lên sự quan tâm như trong ký ức của anh, lại mang một vẻ xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua anh, nhìn về một quá khứ mà chỉ riêng cô mới thấy rõ.
Hoàng Minh nhìn cô, chờ đợi phản ứng. Anh không hiểu, thực sự không hiểu. Trong ký ức của anh, mọi thứ đều “rất ổn”. Tại sao Lâm An lại cảm thấy khác? Tại sao những gì anh cho là sự quan tâm, sự chia sẻ, lại có thể được cô cảm nhận như sự bỏ quên, sự hờ hững? Anh thấy khó chịu. Cảm giác khó chịu này không phải là tức giận, mà là một sự bối rối sâu sắc khi đối mặt với một câu đố mà anh không tìm ra lời giải đáp hợp lý. Nó làm lung lay niềm tin vào sự khách quan của chính anh, vào khả năng nhận thức của chính anh. Một hạt giống của sự day dứt về sự vô tâm bắt đầu nhen nhóm trong lòng Hoàng Minh, dù anh chưa nhận thức rõ, chỉ cảm thấy khó chịu vì sự không đồng nhất, sự vô lý trong hai phiên bản ký ức này.
Sự im lặng của Lâm An, cùng với ánh mắt đượm buồn và nụ cười gượng ấy, tạo thành một áp lực vô hình, nặng nề hơn bất cứ lời nói nào. Nó không phải là một lời buộc tội trực tiếp, nhưng lại là một sự khẳng định rõ ràng rằng, những gì Hoàng Minh vừa kể, dù là sự thật trong tâm trí anh, lại là một sự thật khác biệt đến đau lòng trong tâm hồn cô. Ánh đèn vàng dịu của quán cà phê vẫn bao trùm không gian, nhưng không thể làm dịu đi cái lạnh lẽo đang dần len lỏi vào giữa hai người. Tiếng chuông gió khẽ rung rinh khi một làn gió nhẹ lùa vào, như tiếng thở dài của những ký ức đang va chạm. Hoàng Minh nhìn Lâm An, nhìn vào đôi mắt cô, và lần đầu tiên, anh cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm sâu thẳm của sự khác biệt, mà cho đến giờ, anh mới chỉ dám hé mở một góc nhỏ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.