Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 275: Vết Nứt Đầu Tiên Trong Ký Ức Anh
Ánh đèn vàng dịu của Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' vẫn bao trùm không gian, nhưng sự ấm áp của nó dường như đã bị một luồng khí lạnh lẽo nào đó xua tan. Tiếng nhạc Jazz vẫn chậm rãi, từng nốt ngân nga như một lời thì thầm của quá khứ, nhưng trong tai Hoàng Minh, nó lại trở thành một bản nhạc u buồn, kéo dài vô tận, nhấn chìm anh vào một không gian ngột ngạt. Ly cà phê trong tay anh đã nguội lạnh từ lâu, và cảm giác đó giờ đây lan tỏa khắp cơ thể, thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, lạnh buốt đến tận tâm can.
Hoàng Minh ngồi đối diện Lâm An, khuôn mặt anh tái nhợt, đôi mắt sâu thẳm thường ngày giờ đây lại ánh lên một sự bối rối tột độ. Anh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một lý lẽ nào đó để chống lại những gì Lâm An vừa kể, nhưng mọi suy nghĩ trong đầu anh đều trở nên mờ mịt, hỗn loạn. Anh tựa như một người đang đứng trước một bức tranh quen thuộc, bỗng nhiên bị lật ngược lại, để lộ ra những mảng màu tối tăm, những chi tiết mà anh chưa từng nhận thấy. Ký ức của anh về buổi tối đó là một chuỗi những khoảnh khắc bình yên, nhẹ nhàng, là những câu chuyện công việc được chia sẻ, là một nụ cười chấp thuận cho lời mời xem phim cuối tuần. Nhưng Lâm An, với giọng nói run rẩy và ánh mắt đỏ hoe, đã vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác: một buổi tối cô đơn, đầy những khoảng lặng nặng nề, những nỗ lực đơn phương và một nụ cười gượng gạo, ẩn chứa cả một biển nỗi buồn.
"Không thể nào... Mình đã nhớ nó rất khác," Hoàng Minh tự nhủ trong đầu, giọng nói nội tâm của anh chứa đầy sự hoài nghi. Anh đã luôn tin vào ký ức của mình, tin vào khả năng quan sát và phân tích mọi việc một cách lý trí. Anh đã xây dựng một phiên bản quá khứ vững chắc, nơi mọi thứ đều có trật tự, mọi cảm xúc đều được kiểm soát. Nhưng giờ đây, những lời của Lâm An như một mũi khoan sắc bén, khoét sâu vào bức tường kiên cố ấy, khiến nó bắt đầu rạn nứt. Anh cảm thấy một sự khó chịu dâng lên, không chỉ vì những điều Lâm An nói làm anh bối rối, mà còn vì nó thách thức toàn bộ niềm tin của anh vào chính bản thân mình. Làm sao anh có thể sai lầm đến thế? Làm sao anh có thể mù quáng đến thế? Anh đã luôn tự hào về sự tinh tế của mình, về khả năng đọc vị người khác, nhưng hóa ra, anh đã hoàn toàn thất bại với người phụ nữ anh từng yêu thương nhất. Cảm giác bị lừa dối, không phải bởi Lâm An, mà bởi chính ký ức của anh, bởi chính sự vô tâm của anh, khiến trái tim anh thắt lại.
Lâm An vẫn giữ ánh mắt kiên định nhìn anh, đôi mắt cô không còn long lanh nước, nhưng vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Cô không thúc ép, không trách móc, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Trong ánh mắt đó, Hoàng Minh thấy một sự mệt mỏi đã tích tụ qua nhiều năm tháng, nhưng cũng là một sự thật không thể chối cãi. Cô không cần anh phải tin, cô chỉ cần anh nghe.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Anh đặt ly cà phê nguội xuống bàn một cách thận trọng, như thể sợ làm vỡ một thứ gì đó vô hình. Anh siết chặt tay lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói giúp anh tập trung hơn một chút. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ, nhưng càng cố gắng, chúng lại càng trở nên rời rạc.
"Anh... anh không nhớ là em đã cảm thấy như vậy," Hoàng Minh cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói anh khô khốc, có chút lúng túng, cố gắng giữ vẻ khách quan, lý trí như bản chất của anh. "Anh nghĩ chúng ta đã có một buổi tối bình yên." Anh thốt ra từ "bình yên" như một lời biện minh cuối cùng, một chiếc phao cứu sinh cho phiên bản ký ức của mình. Nó là sự thật trong tâm trí anh, một sự thật không tì vết. Anh nhớ cái không khí nhẹ nhàng, tiếng nhạc jazz êm dịu, mùi cà phê thoang thoảng. Anh nhớ những lúc anh nói về công việc, và Lâm An lắng nghe, đôi khi mỉm cười. Anh đã tin rằng đó là sự kết nối, là sự chia sẻ.
Lâm An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn nỗi niềm. "Anh không nhớ, nhưng em đã sống với nó," cô tự nhủ trong đầu, một sự thật đau đớn mà cô đã mang theo suốt bao năm qua. Cô không trách Hoàng Minh, cô biết anh không cố ý. Nhưng chính sự vô tình, sự vô tâm đó mới là điều đáng sợ nhất. Nó khiến cô cảm thấy mình như một bóng ma, tồn tại mà không được nhận diện, yêu thương mà không được thấu hiểu. Giờ đây, khi nói ra, cô không còn cảm thấy sự cay đắng như trước. Thay vào đó là một sự nhẹ nhõm lạ thường, như thể đã trút bỏ được một gánh nặng.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang tránh né của Hoàng Minh, không một chút e dè. "Bình yên của anh... có lẽ là sự im lặng của em, Hoàng Minh à." Giọng nói cô nhẹ nhàng, nhưng từng câu chữ lại sắc như dao, cứa vào trái tim anh. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự thật trần trụi mà anh chưa từng dám đối diện. Đó là sự im lặng của một người đang cố gắng che giấu nỗi đau, của một người đang chờ đợi một tín hiệu, một sự quan tâm mà không bao giờ đến. Nó là sự im lặng của một trái tim đang vỡ vụn, nhưng không muốn làm phiền đến sự "bình yên" của người mình yêu. Tay Lâm An đặt trên bàn, những ngón tay thon dài khẽ đan vào nhau, không di chuyển, nhưng trong sự tĩnh lặng đó, Hoàng Minh cảm nhận được một sức mạnh tiềm ẩn, một sự kiên định không thể lay chuyển. Anh chợt nhận ra, sự im lặng của cô không phải là sự đồng tình, mà là tiếng kêu cứu bị bóp nghẹt. Mùi cà phê ấm nồng trong quán giờ đây dường như cũng nhuốm một vị đắng chát, và tiếng chuông gió khẽ khàng ngoài cửa như đang reo lên một bản nhạc ai oán, hòa cùng tiếng lòng anh. Hoàng Minh nuốt khan. Sự bối rối và khó chịu của anh giờ đây đã chuyển thành một cảm giác hổ thẹn sâu sắc. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Chờ đợi anh nhận ra, chờ đợi anh thấu hiểu, chờ đợi anh nhìn thấy cô, không phải là một hình bóng mờ nhạt, mà là một người phụ nữ với đầy đủ cảm xúc và những vết thương lòng.
Sau lời nói của Lâm An, một khoảng lặng thật dài bao trùm lấy không gian. Tiếng nhạc Jazz vẫn ngân nga, nhưng giờ đây nó dường như chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, không thể lấp đầy khoảng trống mênh mông giữa hai người. Hoàng Minh cảm thấy như có một vết nứt lớn vừa xuất hiện trong bức tường ký ức vững chắc của mình, và từ đó, những luồng gió lạnh lẽo, những mảnh vụn của sự thật đang rò rỉ vào tâm trí anh. Sự bình yên mà anh tin tưởng, cái vỏ bọc an toàn mà anh đã tạo ra cho mối tình của mình, giờ đây trở nên mong manh, thậm chí là giả dối. Anh đã tự ru ngủ mình trong một ảo ảnh, một phiên bản tình yêu được lọc bỏ mọi nỗi đau, mọi sự tổn thương. Cảm giác khó chịu và tội lỗi mơ hồ bắt đầu len lỏi, không ngừng gặm nhấm trái tim anh. Nó không phải là một sự hổ thẹn bùng nổ, mà là một dòng chảy âm ỉ, lạnh lẽo, từ từ dâng lên.
"Nếu cô ấy đau khổ đến vậy, tại sao mình lại không nhận ra? Mình đã quá vô tâm sao?" Hoàng Minh tự hỏi trong đầu, giọng nội tâm của anh giờ đây không còn sự hoài nghi gay gắt nữa, mà là một sự tự vấn đầy day dứt. Anh nhìn Lâm An, nhìn vào đôi mắt đã mệt mỏi nhưng vẫn kiên định của cô. Anh thấy những dấu vết của thời gian, những nỗi buồn mà cô đã phải gánh chịu một mình. Một cảm giác nặng nề đè nén lên lồng ngực anh. Anh là một người lý trí, luôn tìm kiếm sự logic, sự thật. Nhưng sự thật mà Lâm An vừa phơi bày lại hoàn toàn nằm ngoài khuôn khổ logic của anh. Nó là sự thật của cảm xúc, của những vết thương vô hình. Anh đã từng nghĩ mình là một người bạn trai tốt, luôn cố gắng làm cho Lâm An vui vẻ, luôn lên kế hoạch cho những buổi hẹn hò. Anh đã tin rằng sự hiện diện của anh, những hành động của anh, đã đủ để khiến cô hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tất cả những điều đó chỉ là một phần nhỏ, một phần rất nhỏ so với những gì cô thực sự cần, so với những gì cô đã mong đợi và không nhận được.
Mùi cà phê trong quán đã dần nhạt đi, thay vào đó là mùi gỗ cũ ẩm mục của những chiếc bàn đã trải qua bao thăng trầm. Ánh sáng bên ngoài cửa sổ đã bắt đầu tối dần, nhường chỗ cho những vệt màu hoàng hôn đỏ rực. Không khí trong quán cũng trở nên trầm lắng hơn, như thể chính không gian cũng đang lắng nghe câu chuyện đầy day dứt của họ.
Lâm An khẽ nhấp một ngụm trà, hơi trà nóng nhẹ nhàng xoa dịu cổ họng cô, nhưng không thể xua đi hết nỗi buồn vẫn còn đọng lại trong đôi mắt. Cô nhìn Hoàng Minh, thấy rõ sự giằng xé trong nội tâm anh. Cô biết, anh đang phải đối diện với một sự thật khó chấp nhận, một sự thật phá vỡ toàn bộ hình dung của anh về quá khứ và về chính bản thân mình. "Anh ấy vẫn không thể đối diện," cô nghĩ thầm, một chút thất vọng len lỏi, nhưng không bất ngờ. Cô đã từng trải qua cảm giác này, cảm giác của sự cô đơn ngay cả khi ở bên anh, cảm giác của sự nỗ lực không được hồi đáp. Cô không còn mong đợi một sự thay đổi kỳ diệu nào nữa. Điều cô muốn, chỉ là anh hiểu.
Hoàng Minh đột ngột đứng dậy, chiếc ghế gỗ cũ kêu kèn kẹt, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian yên tĩnh. Hành động của anh đầy vội vã, như thể muốn thoát khỏi một cái gì đó đang trói buộc anh. Anh không thể ngồi yên thêm nữa. Cảm giác tội lỗi mơ hồ giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn, nó bủa vây anh, khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh không thể nhìn thẳng vào Lâm An. Đôi mắt anh lướt qua vai cô, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng.
"Anh... anh cần thời gian để suy nghĩ," Hoàng Minh nói, giọng anh căng thẳng, khác hẳn với sự điềm tĩnh thường ngày. Anh vẫn cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng, cố gắng tìm một cái cớ để thoát khỏi tình huống này. "Hôm nay đến đây thôi." Anh quay người, lục ví, lấy ra một vài tờ tiền để thanh toán. Anh làm mọi việc một cách máy móc, tránh né ánh mắt của Lâm An, như thể cô là một lời nhắc nhở không ngừng về những sai lầm của anh.
Lâm An không nói gì. Cô chỉ khẽ gật đầu. "Vậy anh cứ suy nghĩ đi," cô đáp lại, giọng nói khẽ khàng nhưng chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Nhưng đó là những gì em đã trải qua." Lời nói của cô không mang tính chất buộc tội, mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Cô không níu kéo, không tranh cãi. Cô đã nói ra sự thật của mình, và bây giờ, gánh nặng của sự thật đó là của anh, không phải của cô. Một tia nắng cuối cùng của buổi chiều len lỏi qua ô cửa kính, chiếu lên khuôn mặt Lâm An, làm nổi bật đường nét thanh thoát và đôi mắt buồn bã của cô. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi. Cô đã giải thoát được một phần gánh nặng trong lòng, nhưng nỗi buồn về một tình yêu đã từng, về những ký ức không đồng điệu, thì vẫn còn ở lại. Hoàng Minh nhanh chóng thanh toán, không đợi nhận lại tiền thừa, rồi vội vã bước ra khỏi quán, bỏ lại sau lưng mùi cà phê còn vương vấn và tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục câu chuyện dang dở.
Hoàng Minh đi như chạy, bước chân vội vã lướt qua những viên gạch lát đường ẩm ướt trong Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại'. Không khí se lạnh của buổi đầu tối lùa vào, xuyên qua lớp áo khoác của anh, nhưng cái lạnh đó không thấm thía bằng cảm giác đang đông cứng trong trái tim anh. Gió nhẹ thổi qua, làm rung rinh những chiếc lá khô còn sót lại trên cây, tạo ra những âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của quá khứ. Anh bỏ lại sau lưng Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' cùng những lời nói của Lâm An, nhưng tâm trí anh không thể thoát khỏi chúng. Chúng bám riết lấy anh, xoáy sâu vào từng ngóc ngách của suy nghĩ, khiến anh cảm thấy choáng váng và mất phương hướng.
Cảm giác bối rối và khó chịu lúc ban đầu giờ đây đã biến thành một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh đã luôn tin vào ký ức của mình, tin rằng nó là một kho lưu trữ khách quan, chính xác về những gì đã xảy ra. Anh đã xây dựng cả một cuộc đời, cả một bản ngã dựa trên sự lý trí và khả năng phân tích của mình. Nhưng giờ đây, tất cả những điều đó đều sụp đổ. Những lời của Lâm An như một dòng nước lũ, cuốn trôi đi mọi ảo tưởng về một tình yêu "bình yên" mà anh đã từng có.
"Tại sao mình lại không thấy? Tại sao mình lại không biết? Hay là... mình đã không muốn biết?" Hoàng Minh tự hỏi, giọng nội tâm của anh giờ đây đầy sự tự trách và xót xa. Câu hỏi cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim anh. Phải chăng anh đã cố tình lờ đi những tín hiệu, cố tình không nhìn sâu vào đôi mắt cô để tránh phải đối diện với sự thật? Phải chăng sự "bình yên" của anh chỉ là một cái cớ để anh duy trì sự vô tâm, sự thờ ơ của mình? Anh nhớ những lần Lâm An im lặng, những lần cô nhìn anh với ánh mắt lạ lẫm, những lần cô khẽ thở dài khi anh mải mê với công việc hay những suy nghĩ của riêng mình. Anh đã từng lý giải tất cả những điều đó bằng sự "hiểu chuyện" của cô, bằng sự "tự lập" của cô. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, đó là những tiếng kêu cứu thầm lặng, những giọt nước mắt vô hình mà anh đã chọn cách không nhìn thấy.
Con hẻm nhỏ với những ánh đèn đường yếu ớt hắt xuống, tạo nên những cái bóng xiêu vẹo trên mặt đất. Mùi đất ẩm và mùi hoa nhài thoang thoảng trong gió đêm hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự hỗn loạn trong lòng anh. Anh đi nhanh hơn, như thể muốn chạy trốn khỏi chính mình, chạy trốn khỏi những câu hỏi đang không ngừng gặm nhấm.
"Bình yên... chỉ trong ký ức của riêng mình... thật nực cười." Hoàng Minh khẽ lẩm bẩm, một nụ cười chua chát nở trên môi. Đó là một sự thật đau đớn, một sự thật trần trụi mà anh chưa từng dám đối diện. Cái "bình yên" mà anh đã cảm nhận, hóa ra, lại là sự bình yên được xây dựng trên sự cô đơn và nỗi đau của người anh yêu. Nó không phải là một sự bình yên chung, mà là sự bình yên của riêng anh, một sự bình yên ích kỷ và mù quáng.
Hoàng Minh dừng lại đột ngột dưới một gốc cây cổ thụ, bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm. Đôi mắt anh vẫn ẩn chứa sự suy tư sâu sắc, nhưng giờ đây, bên cạnh sự lý trí thường thấy, còn có thêm một nỗi day dứt khó hiểu. Anh đã yêu cô, anh tin là vậy. Nhưng anh đã yêu một phiên bản của cô, một phiên bản trong ký ức của riêng anh, mà không hề nhận ra rằng cô, ngay cả khi ở bên anh, cũng chỉ là một người phụ nữ cô đơn, lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình. Vết nứt đầu tiên đã xuất hiện trong bức tường ký ức của Hoàng Minh, và nó báo hiệu rằng sẽ còn nhiều hơn thế nữa, những sự thật đau lòng đang chờ đợi anh, dần dần phá vỡ bức tường lý trí mà anh đã dựng xây bấy lâu. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.