Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 278: Chuyến Đi Chơi Xa: Những Bỏ Quên Thầm Lặng Của Em
Quán cà phê 'Ký Ức Đọng' chìm sâu hơn vào bóng tối của buổi tối muộn, mang theo một vẻ tĩnh lặng đầy suy tư. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn treo cao hắt xuống, tạo nên những vầng sáng mờ ảo trên khuôn mặt Lâm An, nhưng không đủ để xóa đi sự u hoài đang lắng đọng trong đáy mắt cô. Ngoài kia, tiết trời se lạnh của buổi cuối chiều đã chuyển mình thành cái rét ngọt của đêm, len lỏi qua khe cửa kính, mang theo hơi ẩm của những hạt mưa phùn li ti vừa dứt.
Hoàng Minh ngồi đối diện, cái bối rối ban nãy đã chuyển thành một sự khó chịu không tên. Anh đã kể hết, đã tái hiện một bức tranh trọn vẹn, rực rỡ sắc màu của chuyến đi xa đầu tiên. Anh đã mong chờ một sự đồng điệu, một nụ cười, một lời xác nhận. Nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là câu nói nhỏ nhẹ, trầm hơn bình thường của Lâm An, như một lời thì thầm lạc lõng trong không gian rộng lớn của quán: "Cũng lâu rồi anh nhỉ."
Câu nói đó, không một chút cảm xúc rõ ràng, không một lời khen ngợi, cũng không một lời phản bác, lại có sức nặng hơn bất kỳ tiếng than trách nào. Nó là một bức tường vô hình, dựng lên giữa ký ức rực rỡ của anh và sự trống rỗng, vô định trong lời của cô. Hoàng Minh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của buổi tối, mà vì sự xa cách đột ngột trong giọng điệu ấy. Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng, một câu hỏi đã bắt đầu nhen nhóm, một câu hỏi mà anh đã cố gắng né tránh bấy lâu: Tại sao cô lại không cảm thấy vui vẻ như anh? Tại sao ký ức của cô lại khác?
Anh nhìn đồng hồ đeo tay, tìm kiếm một điểm tựa khách quan, một sự thật không thể phủ nhận. "À... ừm," anh lúng túng đáp, giọng hơi nghẹn lại. "Đã ba năm rồi." Anh cố tìm một lời giải thích hợp lý cho phản ứng của cô, cho sự khác biệt này. Có lẽ, thời gian đã làm phai mờ ký ức của cô? Hay cô chỉ đơn giản là đang mệt mỏi? Anh không muốn đối mặt với khả năng rằng ký ức của anh, những gì anh đã trân trọng bấy lâu, lại chỉ là một nửa sự thật, một phiên bản được tô hồng bởi chính sự vô tâm của anh. Anh ngồi đó, bất động, đôi mắt ẩn chứa sự suy tư sâu sắc, nhưng vẫn chưa đủ sâu để chạm tới đáy của vấn đề.
Lâm An khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ, như thể cô đang cố gắng đẩy đi một gánh nặng vô hình, một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Cô đặt ly cà phê đã nguội ngắt xuống bàn, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ khô khốc, vang lên một âm thanh lẻ loi trong không gian tĩnh mịch. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt không trực tiếp chạm vào mắt anh, mà lướt qua, rồi lại nhìn xa xăm vào khoảng không vô định phía trước. Những hạt mưa phùn còn sót lại trên ô cửa kính, lăn dài như những giọt nước mắt trong suốt, phản chiếu ánh đèn vàng lờ mờ, tạo nên một bức màn mỏng manh giữa thực tại và hồi ức.
Cô biết, anh không hiểu. Anh không hiểu vì sao câu nói ấy lại mang đến sự khó chịu cho anh, cũng như anh chưa bao giờ hiểu được vì sao chuyến đi "suôn sẻ" trong ký ức của anh lại là một chuỗi những nỗi tủi thân âm ỉ trong ký ức của cô. "Chuyến đi đáng nhớ nhất của anh," anh đã nói vậy. Trong đầu cô, cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại, như một vết cứa nhẹ vào trái tim vốn đã đầy sẹo. Đáng nhớ... nhưng đáng nhớ theo cách nào? Đáng nhớ với ai?
Lâm An đưa tay chạm nhẹ vào vành ly cà phê, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào đầu ngón tay. Mùi cà phê rang xay nồng nàn đã hòa vào mùi gỗ cũ, mùi đất ẩm sau cơn mưa, và thoảng hương hoa nhài từ ban công, tạo nên một hỗn hợp mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, như chính mối tình của họ. Cô nhắm mắt lại, và ngay lập tức, dòng chảy ký ức ùa về, không phải là những hình ảnh rực rỡ mà Hoàng Minh đã kể, mà là những thước phim chậm, nhuốm màu buồn bã, được kể lại bằng chính cảm xúc của cô.
Đó là một buổi chiều nắng dịu, gió nhẹ, y hệt như anh đã miêu tả. Công viên Hồ Gươm (hoặc Hồ Con Rùa, tùy theo bối cảnh cụ thể của truyện mà người viết có thể chọn để cố định một tên), với những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi rợp bóng, những ghế đá cổ kính và tượng đài nhỏ, vẫn giữ nguyên vẻ đẹp lãng mạn vốn có. Tiếng chim hót líu lo, tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ xa, tiếng rao hàng của người bán kem, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả.
Lâm An nhớ mình đã đi bên cạnh Hoàng Minh, bàn tay cô khẽ đung đưa, mong chờ một cái nắm tay siết nhẹ, một lời nói bâng quơ về vẻ đẹp của cảnh vật. Cô đã mặc một chiếc váy hoa nhí màu xanh pastel, mái tóc dài được tết gọn gàng, và trên môi cô là nụ cười tươi tắn nhất. Cô đã tin rằng đây sẽ là một khởi đầu mới, một chuyến đi giúp họ xích lại gần nhau hơn, sau những bộn bề công việc mà anh luôn phải đối mặt.
"Anh nhìn kìa, bông hoa kia đẹp quá!" cô đã nói, giọng đầy phấn khích, chỉ vào một khóm hoa cúc dại ven đường, những cánh hoa vàng tươi tắn rung rinh trong gió. Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua khóm hoa một cách thờ ơ, rồi lại dán chặt vào màn hình điện thoại. Anh đang chụp ảnh. Không phải chụp cô, cũng không phải chụp cùng cô. Anh chụp những tòa nhà kiến trúc Pháp cổ kính phía xa, chụp mặt hồ tĩnh lặng, chụp những góc phố mà anh cho là đẹp. Anh chụp bằng con mắt của một người quan sát, một người ghi lại sự kiện, chứ không phải một người đang tận hưởng khoảnh khắc bên người yêu.
"Cảnh đẹp thật, em thấy không?" Hoàng Minh đã nói vậy, giọng anh trầm ấm, nhưng không hề quay sang nhìn cô. Anh chỉ vào màn hình điện thoại, nơi những bức ảnh anh vừa chụp hiện lên rõ nét. "Để anh chụp một tấm." Cô đã hy vọng. Hy vọng anh sẽ chụp cô, hoặc chụp họ cùng nhau. Nhưng anh chỉ đơn thuần là chụp thêm một tấm nữa cho riêng mình, cho "album ảnh điện tử" của anh, như một bộ sưu tập những khoảnh khắc được lưu giữ một cách khách quan.
Lâm An vẫn đi bên cạnh, từng bước chân của cô như nặng thêm. Tiếng chim hót giờ đây nghe như tiếng kêu buồn bã. Tiếng cười đùa của trẻ thơ như trêu ngươi nỗi cô đơn đang len lỏi trong lòng cô. Cô cố tình bước chậm lại, hy vọng anh sẽ nhận ra. Hy vọng anh sẽ quay đầu, mỉm cười, và nắm lấy tay cô, kéo cô đi cùng. Nhưng anh vẫn đi phía trước, dáng người cao ráo, vững chãi, đầu hơi cúi xuống nhìn điện thoại. Chỉ khi cô đã cách xa một khoảng, anh mới quay đầu lại, với ánh mắt có chút khó hiểu. "Sao em đi chậm vậy?" anh hỏi, giọng không một chút trách cứ, chỉ là một câu hỏi mang tính chất thông tin.
Trong ký ức của Lâm An, khoảnh khắc ấy như một bức ảnh chụp chậm, nhuốm màu hoàng hôn. Hoàng Minh, một bóng hình cao lớn, quay đầu lại nhìn cô từ xa. Còn cô, nhỏ bé và lạc lõng, đứng giữa con đường lát gạch cổ kính, xung quanh là những cây xanh rì rào và tiếng cười nói của những cặp đôi khác. Cô cảm thấy mình như một người đứng ngoài cuộc, một khán giả đang theo dõi câu chuyện của chính mình, nơi cô không phải là vai chính.
"Em hơi mệt thôi," cô đã nói dối, nụ cười trên môi gượng gạo. Cô không muốn anh cảm thấy bị làm phiền. Cô không muốn phá hỏng "sự suôn sẻ" của chuyến đi trong mắt anh. Cô chỉ mong anh hiểu, dù chỉ một chút thôi, về những mong chờ thầm kín của cô. Nhưng anh đã không hiểu. Anh chỉ gật đầu, và lại tiếp tục bước đi, vẫn giữ một khoảng cách nhất định, vẫn mải mê với thế giới riêng của mình. "Anh ấy luôn có vẻ bận rộn, ngay cả khi đang ở cạnh em," Lâm An thầm nghĩ, một nỗi chua xót dâng lên trong lòng.
Những cảm giác ấy, những nỗi tủi thân nhỏ nhặt nhưng cứ tích tụ dần, đã theo cô suốt chuyến đi. Chúng len lỏi vào từng khoảnh khắc, từng địa điểm mà Hoàng Minh cho là "đáng nhớ."
Và rồi, đến buổi tối hôm ấy, tại nhà hàng mà Hoàng Minh đã đặt trước. Đó là một nhà hàng mang phong cách kiến trúc Đông Dương, kết hợp nét hiện đại tinh tế. Ánh sáng vàng dịu từ đèn chùm pha lê và những ngọn nến lung linh trên bàn, nội thất gỗ tối màu và rèm cửa nhung sang trọng, tất cả tạo nên một không gian lãng mạn đến nao lòng. Tiếng nhạc piano sống động, du dương hòa cùng tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các thực khách, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thân mật. Mùi thức ăn thơm ngon từ bếp, mùi rượu vang thoang thoảng, và hương hoa hồng trên bàn ăn, tất cả đều gợi lên một buổi tối hoàn hảo.
Lâm An đã rất hào hứng. Cô đã dành cả buổi chiều để chọn một chiếc váy. Đó là chiếc váy màu kem cô yêu thích, được thêu những họa tiết hoa sen tinh xảo. Cô đã trang điểm nhẹ nhàng, và mái tóc xõa ngang vai, mềm mại. Cô muốn mình thật đẹp trong buổi tối đặc biệt này, buổi tối mà cô hy vọng sẽ là đỉnh điểm của sự lãng mạn, của sự kết nối giữa hai người.
Hoàng Minh ngồi đối diện cô, dáng vẻ anh có chút mệt mỏi sau một ngày dài di chuyển và khám phá. Anh vẫn lịch sự, vẫn chu đáo kéo ghế cho cô, rót nước cho cô. Nhưng ánh mắt anh, dù không còn dán vào điện thoại như ban chiều, vẫn phảng phất một sự xa xăm, một nỗi bận tâm không thể giấu.
Món khai vị vừa được dọn ra, khi cô vừa đưa thìa súp lên miệng, thì chiếc điện thoại của Hoàng Minh lại reo lên. Một tiếng chuông dứt khoát, cắt ngang không gian lãng mạn. Anh liếc nhìn màn hình, rồi khẽ nhíu mày. "Anh xin lỗi," anh nói, giọng nhỏ nhẹ, nhưng bàn tay anh đã nhanh chóng đưa lên tai nghe.
Và rồi, cuộc điện thoại kéo dài. Lâu hơn cô tưởng. Hoàng Minh nói chuyện bằng một giọng điệu chuyên nghiệp, dứt khoát, thỉnh thoảng lại gật đầu lia lịa. "Vâng, tôi sẽ xử lý ngay... Được rồi, cứ theo phương án đó." Những câu nói quen thuộc, những từ ngữ khô khan của công việc, cứ thế vang lên trong không gian nhà hàng vốn dĩ nên là của riêng hai người.
Món súp nguội dần. Món chính được dọn ra, vẫn nghi ngút khói, nhưng vị giác của Lâm An đã trở nên tê dại. Cô dùng dĩa khuấy nhẹ món ăn, không còn cảm giác ngon miệng. Chiếc váy màu kem yêu thích giờ đây trở nên thật thừa thãi, và cả không gian lãng mạn này cũng vậy. Nó như một sân khấu được dàn dựng công phu, nhưng diễn viên chính lại mải mê với vở diễn khác.
"Anh ăn đi, đồ ăn nguội mất," cô đã nói nhỏ, khi anh tạm dừng cuộc gọi để nghe đối tác nói. Giọng cô cố gắng giữ sự bình tĩnh, không một chút trách móc. Nhưng trong lòng, một nỗi tủi thân sâu sắc đang dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao xa xôi, cố kìm nén những giọt nước mắt trực trào. Cô cảm thấy mình đang ngồi một mình trong một nhà hàng đông đúc, giữa những âm thanh của cuộc sống và những tiếng cười nói vui vẻ của người khác.
Hoàng Minh đã không để ý. Hoặc anh đã cố tình không để ý. Anh chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô ăn trước, rồi lại tiếp tục cuộc điện thoại dang dở. "Em đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế, chỉ để thấy anh ưu tiên công việc hơn khoảnh khắc của chúng ta," Lâm An nghĩ, một nỗi đau âm ỉ lan tỏa khắp lồng ngực. Cô nhớ lại những lần mình đã cố gắng tạo ra những bất ngờ nho nhỏ, những khoảnh khắc lãng mạn, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi công việc, bởi sự tập trung của anh vào những điều khác.
Những hình ảnh, những âm thanh của ký ức cứ thế cuộn xoáy trong tâm trí Lâm An. Nỗi cô đơn trong công viên, sự bỏ rơi trong bữa tối lãng mạn. Đó không phải là những khoảnh khắc bi kịch, không phải là những trận cãi vã lớn tiếng, nhưng chúng là những vết xước nhỏ, cứ thế chồng chất lên nhau, tạo thành một bức tường dày cộp giữa cô và Hoàng Minh.
Cô thở ra một hơi dài, mở mắt. Quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn chìm trong ánh đèn vàng dịu. Tiếng nhạc Jazz đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng mưa phùn đã dứt hạt, để lại sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ly cà phê nguội ngắt vẫn nằm trên bàn, như một minh chứng cho dòng thời gian đã trôi qua.
"Em thấy sao?" câu hỏi của Hoàng Minh vang vọng lại trong tâm trí cô, như một tiếng vọng từ quá khứ. Cô khẽ lắc đầu, một động tác gần như không thể nhận ra. "Em... em chỉ thấy," cô nói, giọng cô khẽ khàng như làn sương mỏng, đôi mắt cô vẫn nhìn xa xăm, không dám đối diện với ánh mắt dò xét của anh. "Em chỉ thấy, dù mình đã ở đó, đã cùng nhau đi qua những nơi ấy, nhưng cảm giác của em lại hoàn toàn khác."
Hoàng Minh ngồi thẳng người. Anh không còn vẻ bối rối hay khó chịu nữa. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một chút lạnh lẽo len lỏi trong ánh mắt anh. Anh nhìn Lâm An, nhìn vào đôi mắt cô đang trốn tránh, và anh cảm nhận được một điều gì đó nặng nề, một điều gì đó mà anh chưa từng chạm tới trong ký ức của chính mình. Sự im lặng của Lâm An không còn là sự khó hiểu nữa, mà là một lời tuyên án không lời, một sự thật không thể chối cãi.
Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, đã nhớ những cảnh đẹp, những hoạt động suôn sẻ. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, quên mất những mong đợi âm thầm, những giọt nước mắt không rơi, và cả nỗi tủi thân mà cô đã cất giấu sâu trong lòng. Anh đã nhớ một phiên bản được tô hồng, một phiên bản chỉ có sự kiện và những điều tích cực. Còn cô, cô đã nhớ những cảm xúc, những nỗi đau, những khoảng trống vô hình mà anh đã vô tình tạo ra.
"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ," câu nói ấy chưa thành hình trong tâm trí Hoàng Minh, nhưng sự thật đằng sau nó đã bắt đầu hé lộ. Lâm An vẫn ngồi đó, với nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt, nhưng cũng có một sự nhẹ nhõm mơ hồ. Cô đã kể lại câu chuyện của mình, dù chỉ là trong thâm tâm. Cô đã giãi bày, đã đối diện. Những tổn thương nhỏ nhặt nhưng tích tụ, giờ đây, không còn là gánh nặng riêng của cô nữa. Cô biết, anh sẽ phải đối diện với chúng, sớm hay muộn. Và cô cũng biết, không chỉ mình cô đau khổ trong mối tình này. Nhưng nỗi đau của cô, nó chân thật và rõ ràng hơn bao giờ hết.
Hoàng Minh đưa tay lên xoa thái dương, một cử chỉ hiếm thấy ở người đàn ông điềm đạm này. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi lạ lùng, không phải do thể chất, mà là từ những cảm xúc đang dồn nén trong lòng. Ký ức của anh, từng được anh tin là vẹn nguyên, giờ đây như một tấm gương bị rạn nứt, phản chiếu những mảnh vỡ của một sự thật mà anh chưa từng muốn thấy. Anh nhìn Lâm An, người con gái trước mặt anh, nhỏ bé nhưng chứa đựng một thế giới cảm xúc phức tạp mà anh chưa bao giờ thực sự khám phá. Anh muốn nói điều gì đó, muốn hỏi thêm điều gì đó, nhưng cổ họng anh như nghẹn lại. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, hay làm thế nào để đối diện với bức tường vô hình của những ký ức đối lập này.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.