Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 281: Lời Hứa Mờ Nhạt, Dòng Chảy Công Việc

Cánh cửa căn hộ khẽ khàng đóng lại sau lưng cô, kéo theo một tiếng "cạch" khô khốc, như tiếng kết thúc của một bản nhạc, hay một câu chuyện tình.

Hoàng Minh đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt anh vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa khép lại, nơi bóng lưng Lâm An vừa khuất dạng. Không khí trong căn hộ bỗng trở nên loãng đi, hay có lẽ là anh đã không còn thở một cách bình thường. Một cảm giác trống rỗng và hối tiếc mơ hồ bắt đầu xâm chiếm lấy anh, một cảm giác mà anh chưa từng trải nghiệm mạnh mẽ đến vậy. Anh vẫn không hiểu rõ tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Anh vẫn tin rằng họ có thể "bắt đầu lại", rằng chỉ cần anh "cố gắng hơn". Nhưng lời nói cuối cùng của Lâm An – "Không phải là cố gắng hơn. Là anh không hiểu. Và em... em đã quá mệt mỏi rồi." – cứ vang vọng trong tâm trí anh, như một câu đố khó mà anh không thể nào giải đáp. Anh nhìn ra khung cửa sổ lớn, nơi ánh nắng ban mai đã trở nên gay gắt hơn, nhưng không đủ ấm để sưởi ấm căn phòng đang lạnh lẽo đến tận xương tủy này. Chiếc đồng hồ khắc tên mà anh đã đặt trên bàn làm việc, một món quà cho cô vào một dịp nào đó mà giờ anh không nhớ rõ, bỗng trở nên nổi bật, nhắc nhở anh về một lời hứa, một kỷ niệm, và một sự lãng quên mà anh đã vô tình tạo ra.

Hoàng Minh đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi những tiếng vọng khó chịu trong đầu. Căn phòng, vốn dĩ được thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo với xám, trắng, đen, giờ đây lại càng thêm phần trống trải và cô đơn. Tiếng điều hòa chạy êm ái là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh đi lại trong phòng khách, mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng động nhỏ trên sàn gỗ cứng cáp, như thể đang đếm từng khoảnh khắc trôi qua trong sự im lặng nặng nề này.

"Sao lại thế này?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm nghe rõ ràng hơn cả tiếng vọng từ thành phố xa xăm. "Cô ấy nói gì về lời hứa? Mình đã hứa gì nhỉ?" Anh cố gắng lục lọi trong trí nhớ, nhưng những gì hiện lên chỉ là những mảnh ghép rời rạc, không rõ ràng. Một chuyến đi? Một kế hoạch cho tương lai? Hay chỉ là những lời nói ngọt ngào vu vơ trong một buổi tối lãng mạn nào đó? Anh nhớ mình đã nói những điều ấy, đôi khi chỉ để thấy ánh mắt cô lấp lánh niềm vui, hay để xoa dịu những giận dỗi nhỏ nhặt. Anh chưa bao giờ thực sự ghi nhớ chúng như những "cam kết" cần phải thực hiện. Đối với anh, mọi thứ đều cần có kế hoạch cụ thể, có thời điểm thích hợp, có logic rõ ràng. Và những lời hứa đó, chúng quá bay bổng, quá cảm tính.

"À, hình như là... nhưng đó chỉ là một ý định thôi mà." Anh tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân. "Công việc bận rộn quá, làm sao nhớ hết được." Luôn là công việc. Luôn là những dự án chồng chất, những deadline không ngừng nghỉ. Những áp lực vô hình từ sự nghiệp đã trở thành tấm lá chắn hoàn hảo cho mọi thiếu sót của anh. Nó giúp anh lý giải mọi thứ, giúp anh tự tha thứ cho những điều mà anh tin là không thể tránh khỏi.

Hoàng Minh dừng lại trước cửa sổ lớn, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một vệt cam đỏ lên những tòa nhà cao tầng của thành phố. Dù kiến trúc căn hộ hiện đại, nhiều kính và kim loại, mang vẻ đẹp của sự thanh lịch, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại phảng phất một nỗi lạnh lẽo, một sự cô lập. Anh nhìn ra khung cảnh quen thuộc ấy, hàng ngàn ánh đèn bắt đầu leo lét thắp sáng, như những vì sao trên mặt đất. Mỗi đốm sáng ấy là một cuộc đời, một câu chuyện. Liệu có ai trong số đó cũng đang trải qua cảm giác trống rỗng như anh lúc này?

"Dù sao thì, cũng đã đến lúc rồi." Anh thở dài, cố gắng tìm kiếm một lý do hợp lý để xoa dịu trái tim đang cồn cào. "Chúng ta khác biệt quá. Cô ấy quá cảm xúc, mình thì thực tế. Chia tay là cách tốt nhất cho cả hai." Anh lặp lại những lời đó trong tâm trí, như một câu thần chú để thuyết phục bản thân. Anh tin rằng, sự khác biệt trong tính cách, trong quan điểm sống, là nguyên nhân khách quan và không thể thay đổi được. Anh không muốn thừa nhận rằng, sự khác biệt đó có thể được dung hòa, nếu anh chịu dành thời gian để hiểu, để lắng nghe. Nhưng anh đã không làm thế. Anh đã chọn cách gạt bỏ những cảm xúc phức tạp của cô bằng lý trí của mình.

Cảm giác tội lỗi mơ hồ vẫn đeo bám, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ nó. "Không có gì là sai cả," anh tự nhủ. "Chỉ là không hợp nhau thôi." Anh cố gắng biến sự việc thành một quá trình tự nhiên, một sự tất yếu, để không phải đối mặt với phần trách nhiệm của bản thân. Anh đã từng nghĩ, tình yêu là một mối quan hệ song song, mỗi người cứ thế mà đi, miễn sao không va chạm, không gây xích mích lớn. Anh chưa từng nhận ra rằng, một mối quan hệ cần sự giao thoa, cần sự vun đắp từ cả hai phía, cần những điểm chạm cảm xúc mà anh đã vô tình bỏ qua.

Anh đứng đó, nhìn những ánh đèn lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình của thành phố. Mùi gỗ mới trong căn hộ, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, bỗng trở nên lạc lõng. Cảm giác khó chịu vẫn còn đó, một vết xước nhỏ trong tâm hồn anh, nhưng anh tin rằng thời gian và công việc sẽ giúp anh hàn gắn nó. Anh không biết rằng, vết xước ấy sẽ không bao giờ lành lặn hoàn toàn, mà sẽ trở thành một vết sẹo, một lời nhắc nhở âm ỉ về một ký ức đã bị anh bóp méo. Anh quay lưng lại với cửa sổ, bước về phía phòng làm việc. Chiếc laptop vẫn nằm im lìm trên bàn. Có lẽ, chỉ có công việc mới có thể lấp đầy khoảng trống này, lấp đầy sự trống rỗng mà Lâm An đã để lại, dù anh không muốn thừa nhận điều đó.

***

Sáng hôm sau, văn phòng của Minh An đã đón Hoàng Minh bằng một bầu không khí quen thuộc: sự chuyên nghiệp, bận rộn và năng động. Anh đến sớm hơn thường lệ, có lẽ là để trốn tránh căn hộ lạnh lẽo và những suy nghĩ còn vương vấn từ đêm qua. Ánh sáng trắng từ đèn LED rọi khắp không gian mở, kết hợp với ánh sáng tự nhiên hắt vào từ những ô cửa kính khổng lồ, tạo nên một không gian làm việc sáng sủa nhưng cũng đầy căng thẳng. Tiếng gõ bàn phím liên tục, tiếng điện thoại reo, tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự hiệu quả và áp lực.

Hoàng Minh vùi đầu vào dự án mới, một công trình kiến trúc phức tạp đòi hỏi sự tập trung cao độ và những tính toán chính xác đến từng milimet. Laptop của anh phát ra tiếng quạt gió khe khẽ, màn hình hiển thị đầy rẫy những bản vẽ kỹ thuật, sơ đồ cấu trúc và những con số khô khan. Anh cảm thấy như được giải thoát khi được chìm đắm vào thế giới của logic và dữ liệu. Ở đây, mọi thứ đều rõ ràng, minh bạch, không có những cảm xúc khó hiểu hay những lời hứa mơ hồ cần phải giải mã.

"Dự án này rất quan trọng." Anh tự nhủ, những ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím. "Mình không thể để chuyện cá nhân ảnh hưởng được." Đây không chỉ là một lời nhắc nhở, mà còn là một mệnh lệnh anh tự đặt ra cho chính mình. Công việc là tất cả. Công việc là thước đo giá trị của anh. Công việc là nơi anh tìm thấy sự ổn định và ý nghĩa. Trong thế giới của anh, cảm xúc là một yếu tố dễ gây xao nhãng, một biến số không cần thiết.

Anh nhớ lại lời hứa mơ hồ về một chuyến đi hoặc một kế hoạch tương lai mà Lâm An đã nhắc đến. Thoáng qua, một hình ảnh về nụ cười rạng rỡ của cô khi nghe anh nói về "ngôi nhà có ban công đầy hoa" hiện lên trong tâm trí. Nhưng ngay lập tức, anh gạt bỏ nó. "Chỉ là một chi tiết nhỏ," anh thầm nghĩ. "Nó bị lu mờ bởi những áp lực lớn hơn từ dự án này." Anh tin rằng sự "vô tâm" của mình không phải là do anh không quan tâm, mà là do hoàn cảnh khách quan đã buộc anh phải ưu tiên những điều quan trọng hơn. Anh đã phải đối mặt với những quyết định lớn, những trách nhiệm khổng lồ, làm sao có thể nhớ từng lời nói nhỏ nhặt, từng ước mơ viển vông?

Mùi cà phê pha sẵn từ pantry thoang thoảng bay đến, quyện với mùi giấy in và mùi nước hoa của đồng nghiệp. Hoàng Minh hít một hơi sâu, cảm thấy sự tỉnh táo đang trở lại. Anh tự hào về khả năng giữ vững phong độ dưới áp lực, khả năng tách biệt công việc và đời sống cá nhân một cách triệt để. Anh tin rằng đó là phẩm chất của một người đàn ông trưởng thành, một người chuyên nghiệp.

"Hoàng Minh, tiến độ của cậu rất tốt." Giọng ông Hùng, sếp anh, vang lên bên tai, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Ông Hùng, với dáng người trung bình, tóc điểm bạc và ánh mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão, là một người đàn ông đáng kính, luôn đặt công việc lên hàng đầu. "Cố gắng giữ vững phong độ này, chúng ta sẽ có một quý thành công."

Một nụ cười nhẹ nở trên môi Hoàng Minh. Lời khen của ông Hùng như một liều thuốc an thần, củng cố niềm tin của anh vào con đường mình đang đi. Nó khẳng định rằng anh đang làm đúng, rằng sự tập trung tuyệt đối vào công việc là một lựa chọn sáng suốt. Anh gật đầu, "Vâng, sếp. Em sẽ cố gắng hết sức."

Anh tiếp tục gõ bàn phím, kiểm tra số liệu, họp nhanh với đồng nghiệp qua video call. Những con số, những bản vẽ, những kế hoạch chi tiết, tất cả đều mạch lạc và có thể kiểm soát được. Trong thế giới này, anh là một bậc thầy. Anh có thể dự đoán, có thể tính toán, có thể điều khiển mọi thứ. Đây là nơi anh thuộc về, nơi anh cảm thấy an toàn và có giá trị. Cảm giác trống rỗng từ đêm qua dường như đã bị đẩy lùi vào một góc khuất nào đó trong tâm trí anh, bị che lấp bởi núi công việc đang chờ đợi. Anh không biết rằng, sự tập trung tuyệt đối vào công việc này, dù giúp anh vượt qua giai đoạn khó khăn trước mắt, cũng chính là một trong những nguyên nhân sâu xa dẫn đến những thiếu sót trong tình yêu. Anh đã dùng nó như một cái cớ, một tấm khiên, mà không hề nhận ra rằng nó đang dần bào mòn khả năng cảm nhận và thấu hiểu những giá trị mềm mại hơn trong cuộc sống. Và rồi, anh sẽ phải trả giá cho sự đánh đổi đó, theo một cách mà anh không thể nào lường trước được.

***

Tối hôm đó, hoặc có lẽ là một vài ngày sau đó, Hoàng Minh tìm đến một quán nhậu vỉa hè quen thuộc, nơi anh có thể tạm thời thoát ly khỏi những suy nghĩ chất chứa. Thành phố về đêm mát mẻ hơn, gió nhẹ thổi bay đi cái nóng bức ban ngày, mang theo mùi đồ nướng thơm lừng, mùi bia thoang thoảng và chút khói bụi đặc trưng của đô thị. Quán nhậu ồn ào, những bàn ghế nhựa đơn giản kê sát vỉa hè, mái bạt che tạm bợ, và tiếng cụng ly, tiếng nói chuyện lớn cùng tiếng nhạc xập xình từ loa kéo tạo nên một không khí náo nhiệt. Hoàng Minh ngồi đối diện Trần Long, người bạn thân thiết của anh, người có vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn với dáng người hơi vạm vỡ, đôi mắt lanh lợi và nụ cười thường trực.

"Ơ, chia tay rồi à?" Trần Long cất tiếng, vẻ mặt hơi ngạc nhiên khi Hoàng Minh nhắc đến Lâm An một cách khách quan. "Sao lại đột ngột thế? Hai đứa vẫn ổn mà?" Long vừa hỏi vừa đưa miếng mồi nướng lên miệng, không dấu được sự tò mò. Anh nhớ lần gần nhất gặp Lâm An, cô vẫn tươi tắn và rạng rỡ, dù luôn có vẻ gì đó trầm tư.

Hoàng Minh nhấp một ngụm bia lạnh, cảm giác tê tái lan tỏa trong cổ họng. Anh nhìn vào ly bia sủi bọt, ánh đèn neon của thành phố phản chiếu trên bề mặt chất lỏng. "Không có gì đột ngột đâu, Long." Giọng anh đều đều, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể. "Chỉ là nhận ra không hợp nữa thôi. Cả hai đều đồng ý. Chia tay rất êm đẹp." Anh nhấn mạnh từ "êm đẹp", như thể đó là một minh chứng cho sự trưởng thành và văn minh của cả hai, hay đúng hơn là của chính anh. Anh không hề đề cập đến những giọt nước mắt của Lâm An, đến lời nói "em đã quá mệt mỏi rồi", đến cảm giác trống rỗng đến cùng cực mà cô đã trải qua. Trong ký ức của Hoàng Minh, cuộc chia tay này là một quyết định lý trí, một sự giải thoát nhẹ nhàng, không có kịch tính, không có tổn thương sâu sắc.

"À, thế à." Trần Long gật gù, dù vẫn còn chút ngờ vực trong ánh mắt lanh lợi của anh. Long vốn dĩ là người vô tư, không hay đào sâu vào những chuyện phức tạp. Anh tin vào những gì bạn mình nói, đặc biệt là khi Hoàng Minh luôn là người lý trí và đáng tin cậy. "Thế cũng tốt. Dù sao thì, đời còn dài, gái còn nhiều. Cứ tập trung vào công việc đi, mày sắp lên vị trí cao hơn rồi còn gì." Anh vỗ vai Hoàng Minh, cố gắng động viên bạn bằng những lời nói đơn giản và thực tế. Với Long, tình yêu là chuyện duyên số, không hợp thì chia tay, không cần phải bi lụy. Công việc và sự nghiệp mới là thứ bền vững.

Hoàng Minh nở một nụ cười gượng gạo, cụng ly với Long. Hơi nóng từ cốc bia phả vào mặt, làm anh cảm thấy một chút ấm áp, nhưng ánh mắt anh vẫn thoáng chút xa xăm. Anh cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và bình thản, cố gắng thuyết phục chính mình rằng mọi chuyện đều ổn, rằng đây là một kết thúc hợp lý. Nhưng trong sâu thẳm, lời nói của Lâm An vẫn vang vọng: "Không phải là cố gắng hơn. Là anh không hiểu." Câu nói ấy như một vết kim châm, âm ỉ trong lòng, không ngừng nhắc nhở anh về một sự thật mà anh đang cố gắng né tránh.

Anh nhìn khói bụi mờ ảo của quán nhậu, nhìn những khuôn mặt cười nói, những tiếng cụng ly giòn tan. Mùi bia, mùi đồ nướng hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi vị rất riêng của cuộc sống vỉa hè. Anh cố gắng hòa mình vào không khí đó, cố gắng quên đi cảm giác khó chịu đang giày vò. Công việc và những lời động viên từ bạn bè, đó là những gì anh có thể dựa vào lúc này. Anh đã xây dựng một bức tường kiên cố xung quanh mình, dùng lý trí để che chắn cảm xúc, dùng công việc để lấp đầy khoảng trống. Anh tin rằng mình đã kiểm soát được mọi thứ, đã vượt qua được một cách "êm đẹp". Anh không biết rằng, cái "êm đẹp" mà anh đang mô tả sẽ bị phá vỡ hoàn toàn khi anh đối mặt với nỗi đau thực sự của Lâm An trong tương lai. Cái cách anh xem nhẹ "lời hứa quan trọng" và coi nó chỉ là một ý định vu vơ sẽ trở thành điểm mấu chốt, khiến anh nhận ra sự vô tâm sâu sắc của chính mình. Lúc đó, anh sẽ không còn có thể lý giải mọi thứ bằng logic hay sự "không hợp" nữa, mà sẽ phải đối mặt với một phiên bản ký ức hoàn toàn khác, một phiên bản đầy rẫy những giọt nước mắt và sự cô đơn mà anh đã bỏ quên.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free