Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 283: Lời Hứa Tan Vỡ Và Nỗi Day Dứt Khôn Nguôi
Cơn mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ căn hộ của Mai Lan đã ngớt từ lúc nào, chỉ còn lại những hạt nước li ti đọng trên tán lá xanh rì của giàn cây leo ngoài ban công, lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt. Không khí ẩm ướt và se lạnh len lỏi vào căn phòng, nhưng cái lạnh đó không thấm vào đâu so với sự buốt giá đang gặm nhấm tâm hồn Lâm An. Cô cuộn tròn trên chiếc sofa êm ái, thân hình nhỏ nhắn chìm hẳn vào lớp đệm mềm mại, như đang cố gắng thu mình lại, biến mất khỏi thế gian. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe vì những tiếng nấc nghẹn ngào, vì những giọt nước mắt đã cạn khô nhưng nỗi đau thì vẫn còn nguyên vẹn, trào dâng như một dòng sông không đáy.
Mai Lan ngồi cạnh, im lặng. Cô không nói thêm lời nào, chỉ nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Lâm An, vỗ về tấm lưng gầy guộc đang run lên từng đợt. Cái ôm của Mai Lan không gượng gạo, không cố gắng an ủi bằng những lời sáo rỗng, mà chỉ đơn thuần là sự hiện diện, là hơi ấm sẻ chia. Nó như một chiếc phao cứu sinh nhỏ nhoi giữa đại dương tuyệt vọng mà Lâm An đang chìm đắm. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương từ chiếc loa nhỏ, ban đầu được Mai Lan mở để xoa dịu không khí căng thẳng, giờ đây lại trở thành một bản nhạc nền u buồn, tô đậm thêm sự cô độc trong tâm hồn Lâm An. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, đáng lẽ phải mang lại cảm giác thư thái, nhưng lúc này chỉ làm cô thêm mệt mỏi, đầu óc quay cuồng với những mảnh ký ức vụn vỡ.
Lâm An gục đầu vào vai Mai Lan, nước mắt lại chực trào. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, đau nhói. Từng hình ảnh về Hoàng Minh hiện lên rõ nét trong tâm trí, không phải là Hoàng Minh của những buổi hẹn hò cuối cùng, mà là Hoàng Minh của những ngày đầu yêu, của những lời nói dịu dàng, của cái nhìn sâu sắc mà cô đã từng tin tưởng tuyệt đối. Và rồi, cái khoảnh khắc định mệnh ấy lại ùa về, rõ ràng đến từng âm thanh, từng cử chỉ, từng ánh mắt. Cái ngày mà Hoàng Minh đã nắm tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô, và thì thầm về một tương lai xa xôi. Một tương lai có ngôi nhà nhỏ với giàn hoa giấy, có những buổi sáng cùng nhau uống cà phê, có những chuyến đi đến những miền đất lạ, và quan trọng hơn cả, có một gia đình nhỏ với tiếng cười trẻ thơ. "Anh hứa sẽ không bao giờ để em phải một mình, An à. Anh hứa sẽ luôn ở bên em, xây dựng tổ ấm của chúng ta." Lời hứa đó, ngày ấy, đối với Lâm An, không chỉ là những lời nói bâng quơ, mà là cả một bản giao hưởng của niềm tin và hy vọng. Nó là cột mốc, là kim chỉ nam cho mọi nỗ lực của cô trong mối quan hệ này. Cô đã tin vào nó như tin vào chính bản thân mình.
Nhưng giờ đây, tất cả chỉ là những mảnh vỡ. Những mảnh vỡ sắc nhọn đang cứa vào tim cô, xé toạc từng thớ thịt. Cô vật vã với câu hỏi tại sao. Tại sao một lời hứa thiêng liêng đến vậy, một tương lai mà cả hai đã cùng nhau vẽ nên, lại có thể dễ dàng bị lãng quên đến thế? Hoàng Minh, con người lý trí, thực tế ấy, liệu có bao giờ coi trọng những lời nói đó như cô đã từng? Hay đối với anh, đó chỉ là những cảm xúc nhất thời, những lời nói đầu môi chót lưỡi mà bất cứ ai đang yêu cũng có thể buông ra? Sự khác biệt trong cách họ nhìn nhận "lời hứa" này, chính là khởi nguồn của mọi nỗi đau. Hoàng Minh có thể coi nó là một "ý định tốt" đã bị "cuốn đi bởi công việc", một điều "không quá quan trọng" như những gì cô mơ hồ cảm nhận được từ anh trong cuộc chia tay. Nhưng với cô, đó là cả một thế giới đã sụp đổ.
“An à, đừng cố gắng chịu đựng một mình nữa.” Giọng Mai Lan khẽ khàng vang lên, như một làn gió nhẹ xua đi lớp sương mù trong tâm trí Lâm An. “Cậu đã chịu đựng đủ rồi.”
Lâm An khẽ lắc đầu, những lọn tóc mềm mại cọ vào vai Mai Lan. Cô muốn nói, muốn gào thét, muốn giải tỏa tất cả những uất ức đang dồn nén. Nhưng giọng nói cô vẫn khàn đặc, yếu ớt, chỉ còn là một tiếng thì thầm đứt quãng: “Anh ấy... anh ấy đã hứa... anh ấy quên rồi Mai Lan à... nó có ý nghĩa gì với anh ấy đâu?” Những lời cuối cùng bật ra như một sự phẫn uất, một câu hỏi không lời đáp gửi vào không trung, vào chính bản thân cô.
Mai Lan siết chặt vòng tay. Cô biết, những lời an ủi lúc này đều trở nên vô nghĩa. Nỗi đau của Lâm An không phải là thứ có thể xoa dịu bằng vài câu nói. Nó là một vết thương sâu hoắm, cần thời gian để lành lại, và hơn hết, cần được công nhận. Mai Lan có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự bất lực trong từng âm tiết yếu ớt của bạn mình. Dù không hiểu rõ lời hứa cụ thể là gì, nhưng Mai Lan biết rằng đó chắc chắn là một điều vô cùng quan trọng đối với Lâm An, một điều mà cô đã đặt trọn niềm tin và hy vọng. Những gì Hoàng Minh đã coi nhẹ, đã lãng quên, giờ đây đang nghiền nát tâm hồn người con gái đã yêu anh bằng tất cả sự chân thành. Khoảng cách giữa hai ký ức về lời hứa này trở nên sâu sắc, tạo ra một không khí căng thẳng và khiến Lâm An cảm thấy một mình hơn bao giờ hết. Cô không chỉ đau vì tình yêu tan vỡ, mà còn đau vì sự khác biệt đến mức không thể dung hòa trong cách họ nhìn nhận về chính mối tình đó. Cô đã yêu một Hoàng Minh của những lời hứa, còn anh ấy, có lẽ chỉ yêu một Lâm An của những ngày tháng yên bình, không ràng buộc.
Lâm An chỉ có thể tiếp tục nức nở, vùi mặt vào gối, mặc cho tiếng khóc xé lòng vang vọng trong căn phòng trống rỗng. Mặc dù Mai Lan đang ở đầu dây bên kia, lắng nghe và cố gắng trấn an, nhưng cảm giác cô độc vẫn bao trùm lấy cô. Cô biết Mai Lan yêu thương và lo lắng cho mình, nhưng không ai, không một ai có thể hiểu được chiều sâu của nỗi đau khi một người đã từng hứa hẹn về cả một tương lai bỗng chốc quay lưng, xem đó chỉ là những lời nói vu vơ. Nỗi đau sâu sắc và sự thất vọng về lời hứa không thành hiện thực này sẽ là "bằng chứng" then chốt khi cô và Hoàng Minh đối chiếu ký ức về sự kiện này trong tương lai, khiến Hoàng Minh phải đối mặt với sự vô tâm của mình. Và sự hỗ trợ, lắng nghe không phán xét của Mai Lan, dù chỉ qua một cuộc điện thoại, sẽ là yếu tố quan trọng trong quá trình Lâm An chữa lành và tìm lại tiếng nói của mình. Cô đã cố gắng rất nhiều, đã yêu thương rất nhiều, và đã hy vọng rất nhiều. Nhưng cuối cùng, tất cả những gì còn lại chỉ là những mảnh vỡ của một lời hứa, một tương lai đã không bao giờ đến. Và cô, một mình, phải gánh chịu tất cả những tàn dư của một tình yêu đã chết. Trong đêm tối, Lâm An cảm thấy mình đang trôi dạt vô định, không biết phải bám víu vào đâu khi chiếc la bàn của niềm tin đã vỡ tan tành. Cô nhắm mắt lại, cảm thấy một sự mệt mỏi tột cùng.
***
Sáng hôm sau, ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ từ ban công ngập tràn căn hộ của Mai Lan, xua đi phần nào bóng đêm u ám của đêm qua. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh hòa quyện với mùi tinh dầu sả chanh, và thoảng nhẹ hương hoa tươi từ một lọ hoa loa kèn nhỏ trên bàn, mang lại cảm giác dễ chịu. Tuy nhiên, sự bình yên đó dường như chỉ là một lớp vỏ mỏng manh phủ lên sự hỗn loạn trong lòng Lâm An. Cô thức dậy với đôi mắt thâm quầng, sưng húp, nhưng lạ thay, trên gương mặt nhợt nhạt ấy lại ánh lên một vẻ kiên quyết chưa từng thấy. Sự tuyệt vọng đêm qua đã không còn là thứ duy nhất chiếm lĩnh tâm trí cô. Thay vào đó, một khao khát mãnh liệt đã nhen nhóm, một thôi thúc muốn giải tỏa, muốn thể hiện, muốn biến nỗi đau thành một thứ gì đó hữu hình.
Mai Lan, với đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ thường ngày, đã mất đi một phần sự hoạt bát. Cô chỉ lặng lẽ pha cho Lâm An một tách trà hoa cúc ấm, đặt bên cạnh chiếc bánh nướng nhỏ mà cô đã dậy sớm làm. Cô biết, lúc này, Lâm An không cần những lời khuyên, những câu an ủi sáo rỗng, mà chỉ cần một không gian để đối diện với chính mình, và một sự hiện diện thầm lặng để cảm nhận rằng cô không hoàn toàn đơn độc.
Lâm An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu cảm ơn. Cô chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu dàng lan tỏa trong khoang miệng, như một thứ gì đó đang dần làm ấm lại những gì đã nguội lạnh bên trong. Sau đó, cô đứng dậy, bước đến góc phòng nơi Mai Lan đã chuẩn bị sẵn một giá vẽ và vài cây cọ, cùng với những hộp màu nước và một tập giấy dày. Đây là một trong những cách mà Mai Lan thường dùng để giúp Lâm An, người vốn yêu thích nghệ thuật, giải tỏa cảm xúc của mình. Mai Lan biết rằng, Lâm An không giỏi diễn đạt nỗi lòng bằng lời nói, nhưng cô lại có thể gửi gắm cả thế giới nội tâm của mình vào từng nét vẽ, từng mảng màu.
Lâm An ngồi xuống, hít một hơi thật sâu. Cô nhắm mắt lại, cố gắng thu hồi lại tất cả những mảnh ký ức, những cảm xúc hỗn độn đang giằng xé. Hình ảnh Hoàng Minh lại hiện lên, đi kèm với lời hứa ấy, và rồi là sự trống rỗng khi lời hứa ấy tan vỡ. Cô nhớ lại cảm giác cô độc khi một mình phải đối diện với nỗi đau, trong khi anh lại có thể dễ dàng phủ nhận mọi thứ bằng lý trí. Sự đối lập gay gắt giữa hai phiên bản ký ức này, giữa nỗi đau của cô và sự thờ ơ của anh, như một vết nhơ không thể xóa nhòa trong tâm trí Lâm An. Cô mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã không còn vẻ mơ màng, mà thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một quyết tâm rõ rệt.
Cô cầm cọ lên, chấm vào màu xanh dương u uất, sau đó là màu xám tro lạnh lẽo. Từng nét vẽ của cô ban đầu còn run rẩy, ngập ngừng, nhưng dần dần trở nên mạnh mẽ, dứt khoát hơn. Cô không cố gắng vẽ một bức tranh đẹp, cô chỉ đang cố gắng tái hiện lại cảm xúc. Trên giấy, những đường nét chồng chéo, những mảng màu tối tăm bắt đầu hình thành một hình ảnh trừu tượng, nhưng lại chứa đựng nỗi đau không thể nói thành lời. Đó là một khoảng không vô định, nơi những lời hứa được thốt ra rồi tan biến vào hư vô, nơi trái tim cô bị bỏ mặc, một mình gánh chịu sự trống rỗng. Cô vẽ những giọt nước mắt vô hình, những vết nứt vô hình trên một trái tim vô hình. Cô vẽ cả sự cô độc, cả sự phản bội, và cả sự thất vọng khi nhận ra rằng mình đã yêu một người không yêu cùng một ký ức.
Mai Lan đứng từ xa, không quấy rầy. Cô lặng lẽ quan sát Lâm An, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ xót xa và thấu hiểu. Cô biết, Lâm An đang tìm cách để đối diện với nỗi đau của mình, không phải bằng cách chạy trốn hay chôn vùi nó, mà bằng cách biến nó thành một thứ gì đó có thể chạm vào, có thể nhìn thấy. Mai Lan tin rằng, quá trình này, dù đau đớn, nhưng sẽ giúp Lâm An chữa lành, giúp cô tìm lại tiếng nói của chính mình. Những tác phẩm nghệ thuật, hay những dòng ghi chép mà Lâm An tạo ra trong thời khắc này, sẽ không chỉ là sự giải tỏa cảm xúc cá nhân, mà còn là bằng chứng sống động cho nỗi đau và ký ức của cô, là công cụ cô sẽ dùng để đối diện với Hoàng Minh trong tương lai. Cô sẽ không để Hoàng Minh mãi mãi chìm đắm trong phiên bản ký ức "êm đẹp" của riêng anh.
Không chỉ vẽ, Lâm An còn cảm thấy một thôi thúc muốn viết. Cô đặt cọ xuống, cầm lấy một cây bút và một cuốn sổ đã cũ. Những con chữ bắt đầu tuôn ra, không theo một trật tự nào, mà là dòng chảy của những suy nghĩ, những cảm xúc bị dồn nén.
*“Anh nói anh sẽ không bao giờ để em một mình. Anh nói anh sẽ xây dựng tổ ấm của chúng ta. Anh nói anh yêu em, và anh sẽ luôn ở bên em…”*
*“Nhưng rồi, anh đi. Anh đi mà không một lời giải thích rõ ràng, chỉ là những câu nói chung chung về ‘không hợp’, về ‘công việc bận rộn’. Anh đi, và mang theo cả những lời hứa. Hay có lẽ, anh chưa bao giờ thực sự mang chúng đi. Chúng chỉ tồn tại trong ký ức của em, trong niềm tin ngây thơ của em.”*
*“Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Có lẽ là vậy. Nhưng anh, anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những nụ cười, nhưng anh đã quên những giọt nước mắt em đã rơi một mình, trong im lặng.”*
*“Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của chúng ta, nó khác biệt đến mức đau lòng. Em đã yêu một giấc mơ, một lời hứa. Còn anh, anh đã yêu gì? Một sự hiện diện tiện lợi, một khoảng lặng trong cuộc đời bận rộn của anh? Hay anh cũng chỉ yêu một phiên bản của em, một phiên bản không bao giờ biết đau, không bao giờ biết chờ đợi?”*
Nội tâm Lâm An vang vọng một câu nói, một lời thề thầm kín: *“Đây là cách duy nhất… để anh ấy biết… để anh ấy hiểu… rằng chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau.”* Cô miết chặt cây bút, những con chữ như những vết cứa sâu vào trang giấy, và cũng là vào chính tâm hồn cô. Dù đau đớn, nhưng trong khoảnh khắc này, Lâm An cảm thấy một sức mạnh lạ lùng đang trỗi dậy. Cô không còn là cô gái yếu đuối, chỉ biết khóc lóc và cam chịu. Cô đang biến nỗi đau của mình thành một tiếng nói, một lời buộc tội thầm lặng nhưng đầy uy lực. Sự hỗ trợ của Mai Lan đã giúp cô có được không gian và sự dũng cảm để làm điều này, để không còn phải chịu đựng một mình nữa.
***
Tối cùng ngày, khi ánh đèn thành phố đã bắt đầu thắp sáng, Hoàng Minh trở về căn hộ của mình sau một ngày làm việc bận rộn. Căn hộ của anh vẫn vậy, thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – tạo nên một không gian thanh lịch, hiện đại. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn trần hắt xuống, phản chiếu trên mặt kính và kim loại, tạo cảm giác yên tĩnh nhưng đôi khi cũng có chút lạnh lẽo và cô đơn. Mùi gỗ mới từ bộ bàn ghế, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp, và chút mùi cà phê phin còn vương vấn từ buổi sáng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một không gian quen thuộc, nơi anh tìm thấy sự yên bình sau những giờ làm việc căng thẳng.
Anh cởi áo khoác, vắt ngay ngắn lên chiếc ghế tựa bọc da, sau đó thả mình xuống chiếc sofa êm ái. Tiếng điều hòa chạy êm ái, cùng với tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị về đêm. Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố gắng thư giãn, để những con số, những dự án phức tạp tạm thời rời khỏi tâm trí. Anh dự định sẽ xem tin tức, hoặc đơn giản là đọc một cuốn sách chuyên ngành để làm dịu đi sự căng thẳng.
Nhưng trong một khoảnh khắc yên lặng hiếm hoi ấy, khi tâm trí anh không bị vây bọc bởi công việc, một hình ảnh chợt lướt qua. Không rõ từ đâu, hình ảnh Lâm An bất chợt hiện lên, mờ ảo như một bức tranh phác thảo chưa hoàn chỉnh. Anh nhìn thấy đôi mắt to tròn của cô, nụ cười nhẹ nhàng của cô, và cả sự im lặng của cô trong những ngày cuối cùng của mối quan hệ. Cùng với hình ảnh đó, một cảm giác khó chịu, một sự "day dứt" mơ hồ bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh. Nó không phải là một nỗi buồn sâu sắc, cũng không phải là sự hối hận rõ ràng. Nó chỉ là một cảm giác lấn cấn, một điều gì đó anh không thể định nghĩa rõ ràng, nhưng lại khiến anh bất giác nhíu mày.
Anh không thể xác định rõ nguyên nhân của cảm giác này, nhưng nó liên quan đến một điều gì đó anh đã quên, một lời nói đã từng được thốt ra. Anh nhớ loáng thoáng về cuộc trò chuyện cuối cùng, về cái khoảnh khắc mà Lâm An đã nhắc đến "lời hứa". Lúc đó, anh đã cố gắng lý giải nó một cách lý trí, coi đó là một ý định tốt đã bị công việc cuốn đi, một điều không quá quan trọng. Anh đã tự thuyết phục bản thân rằng cuộc chia tay diễn ra "êm đẹp", "văn minh", và là một điều "tất yếu" vì cả hai "không hợp". Anh đã vùi đầu vào công việc để lấp đầy khoảng trống, để né tránh những cảm xúc có thể làm lung lay sự vững vàng mà anh vẫn tự hào.
Nhưng giờ đây, trong sự tĩnh lặng của căn phòng, cái cảm giác "day dứt" ấy lại trở về. Nó như một hạt cát nhỏ mắc kẹt trong guồng quay của một cỗ máy hoàn hảo, tuy không đủ sức làm cỗ máy ngừng hoạt động, nhưng lại đủ để tạo ra một sự khó chịu dai dẳng. Anh tự nhủ đó chỉ là chút tiếc nuối thường tình sau chia tay, một phản ứng tự nhiên của con người khi một mối quan hệ kết thúc. Hoặc có lẽ, chỉ là do anh quá căng thẳng với công việc dự án gần đây.
Nội tâm Hoàng Minh vang lên những lời tự trấn an: *“Chỉ là một lời nói bâng quơ thôi mà… Tại sao lại có cảm giác này?”* Anh lặp lại, như muốn tự thuyết phục chính mình. *“Mình đã làm mọi thứ đúng đắn rồi mà. Chắc là do căng thẳng công việc thôi.”* Anh cố gắng gạt bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu, như thể đó chỉ là một sự phân tâm không đáng có. Anh không cho phép bản thân đào sâu vào những cảm xúc mơ hồ, những điều không thể dùng logic để giải thích.
Hoàng Minh nhíu mày, lắc đầu nhẹ, cố gắng xua tan cảm giác khó chịu. Anh đứng dậy, bước đến quầy bếp, rót một ly nước lọc mát lạnh. Tiếng nước chảy róc rách trong không gian tĩnh mịch càng làm nổi bật sự trống vắng. Anh uống cạn ly nước, rồi quay trở lại với chiếc bàn làm việc, mở laptop, cố ép bản thân tập trung vào những con số, những báo cáo đang chờ đợi. Anh tin rằng, chỉ cần vùi đầu vào công việc, mọi cảm giác khó chịu này sẽ tan biến, như nó đã từng tan biến trong suốt ba năm qua. Anh sẽ lại là Hoàng Minh lý trí, vững vàng, không để bất cứ cảm xúc nào làm anh xao nhãng khỏi mục tiêu đã định. Nhưng cái "day dứt" mơ hồ, dù nhỏ và bị anh gạt bỏ, vẫn là hạt giống cho quá trình nhận thức sâu sắc hơn về sự vô tâm của mình sau này. Nó sẽ là một vết rạn nhỏ trong bức tường lý trí mà anh đã dày công xây dựng, một vết rạn mà chính Lâm An, bằng những nỗi đau được biến hóa thành nghệ thuật, sẽ khoét sâu hơn nữa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.