Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 289: Lời Hứa Vu Vơ, Nỗi Đau Hằn Sâu
Buổi sáng tinh mơ, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ, mang theo hơi ấm dịu dàng của một ngày mới. Trong căn hộ của Thanh Mai, không gian tràn ngập vẻ bình yên đến lạ lùng. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây xanh mướt trên ban công vọng vào, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng đang phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu mọi giác quan. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh đặt khắp phòng quyện với hương tinh dầu sả thoang thoảng, mang lại cảm giác trong lành, thư thái. Căn phòng được bài trí tinh tế, những bức tranh vẽ nhỏ treo ngẫu hứng trên tường, những món đồ gốm thủ công xinh xắn và chồng sách cũ ngay ngắn trên kệ, tất cả đều toát lên vẻ nghệ thuật, đầy sức sống.
Nhưng trong cái vỏ bọc yên bình ấy, Lâm An lại là một cơn bão tố. Cô thức dậy sau một đêm dài trằn trọc, đôi mắt thâm quầng nhưng ánh lên sự kiên định đến khó tin. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt trái xoan, nhưng không làm lu mờ đi sự quyết tâm đang nhen nhóm trong cô. Cô bước đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm mỏng sang một bên, để ánh nắng ban mai tràn vào, phủ lên vai cô một lớp vàng óng. Thành phố bên dưới vẫn đang say ngủ, chỉ lác đác vài chiếc xe lướt qua trên con đường vắng. Cô nhìn xa xăm, nhưng tâm trí lại đang lặn sâu vào một vùng ký ức khác, nơi những lời hứa ngày nào của Hoàng Minh giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa vào lòng cô.
“Sẽ đi Đà Lạt vào mùa hoa dã quỳ…” Cô thì thầm, giọng nói khẽ đến nỗi gần như tan vào không khí. Lời hứa đó đã từng như một ngọn hải đăng, thắp sáng cả một góc trời hy vọng trong cô. Hoàng Minh đã nói nó trong một buổi chiều mưa, khi cả hai đang trú mưa dưới mái hiên một quán cà phê cũ, tay trong tay. Anh đã vẽ ra một bức tranh đầy màu sắc về những con đèo uốn lượn, những triền hoa vàng rực rỡ dưới nắng, và nụ cười rạng rỡ của cô khi anh ôm cô từ phía sau, cùng ngắm hoàng hôn. Cô đã tin, đã chờ đợi, đã chuẩn bị cả một danh sách những quán cà phê nhỏ, những điểm đến lãng mạn. Nhưng rồi, mùa dã quỳ đến, rồi lại đi, và cô vẫn ở đây, một mình, với những hy vọng vụn vỡ. Anh chỉ đơn giản nói rằng công việc quá bận, rằng chuyến đi đó “chưa phải là thời điểm thích hợp”. Với anh, đó có lẽ chỉ là một câu nói bâng quơ, một ý tưởng chợt lóe lên rồi vụt tắt. Nhưng với cô, đó là một lời hứa, được ghi tạc sâu trong trái tim.
“Em muốn xem bộ phim đó với anh vào cuối tuần…” Lại một lời hứa khác, nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng không kém phần đau đớn. Anh đã gật đầu, nở một nụ cười ấm áp, hứa hẹn một buổi tối lãng mạn trong rạp chiếu phim tối. Cô đã dành cả buổi chiều để chọn chiếc váy ưng ý nhất, đã tưởng tượng về khoảnh khắc anh nắm tay cô trong bóng tối, thì thầm những câu chuyện phiếm sau bộ phim. Nhưng rồi, một cuộc gọi công việc đột xuất, một cuộc họp không thể trì hoãn, và lời xin lỗi qua loa, lạnh nhạt. Cô đã đi xem phim một mình, ngồi giữa những cặp đôi hạnh phúc, và cảm thấy trái tim mình se lại, lạnh lẽo. Anh đã quên, ngay cả khi cô đã nhắc đi nhắc lại. Anh đã quên, bởi vì nó không quan trọng.
Những lời hứa nhỏ nhặt như thế, vô vàn, cứ thế hiện về, chất chồng lên nhau, mỗi lời hứa là một mảnh ghép của hy vọng, giờ đây chỉ còn là nỗi đau. Từ việc cùng nhau học nấu ăn, đến việc trồng một chậu cây cảnh nhỏ, hay thậm chí là việc cùng nhau đi dạo dưới mưa. Với Hoàng Minh, chúng chỉ là những câu nói thoáng qua, không mang nhiều ý nghĩa ràng buộc. Anh là người lý trí, chỉ quan tâm đến những kế hoạch lớn lao, những mục tiêu cụ thể, những con số rõ ràng. Những điều nhỏ nhặt, mơ mộng như thế, anh coi là không đáng kể, không cần thiết phải ghi nhớ.
Nhưng Lâm An thì khác. Cô sống bằng cảm xúc, bằng những khoảnh khắc nhỏ bé, bằng những lời hứa dịu dàng. Mỗi lời hứa của anh đều là một hạt giống hy vọng, được cô ươm mầm và tưới tắm bằng cả tấm lòng. Cô tin rằng chính những điều nhỏ nhặt đó mới là sợi dây gắn kết hai tâm hồn, là chất liệu tạo nên một tình yêu đích thực. Và khi những lời hứa ấy cứ lần lượt bị bỏ quên, bị xem nhẹ, bị thay thế bằng những lý do lý trí, thì cũng là lúc trái tim cô dần chai sạn, hy vọng dần tắt lịm.
Cô đưa tay lên ôm lấy ngực, cảm nhận rõ ràng sự nhói đau. “Không phải anh vô tâm, chỉ là anh không bao giờ hiểu được những gì em mong đợi,” cô lặp lại câu nói đã vang vọng trong tâm trí cô suốt đêm qua. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những lúc cô cười, nhưng quên mất những lúc cô đã rơi nước mắt một mình. Anh nhớ những khoảnh khắc vui vẻ bên nhau, nhưng lại hoàn toàn bỏ qua những nỗi cô đơn, những hụt hẫng mà cô phải chịu đựng trong im lặng.
Lâm An rời khỏi cửa sổ, bước về phía bàn làm việc nhỏ. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, ánh sáng xanh hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên quyết. Cô mở ứng dụng nhắn tin, gõ từng chữ một cách chậm rãi, như thể mỗi từ đều mang một sức nặng của sự buông bỏ.
“Hoàng Minh, em muốn gặp anh.”
Dòng tin nhắn đơn giản, ngắn gọn, nhưng ẩn chứa cả một biển trời cảm xúc. Cô không thêm bất kỳ biểu tượng cảm xúc nào, không một lời giải thích. Cô đã quá mệt mỏi để giải thích, để mong cầu sự thấu hiểu. Giờ đây, điều cô muốn chỉ là một sự đối mặt cuối cùng, một lời nói rõ ràng để giải thoát cho chính mình. Cô nhấn gửi, ngón tay run rẩy, nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Đây không phải là một lời mời gọi, mà là một lời tuyên bố. Một lời tuyên bố cho sự kết thúc. Khuôn mặt cô thể hiện rõ sự quyết tâm pha lẫn đau khổ, như thể cô đang tự mình cắt bỏ một phần máu thịt của chính mình, biết rằng nó sẽ đau đớn, nhưng đó là điều cần thiết để tiếp tục sống. Cô biết, cuộc gặp này sẽ không mang lại bất kỳ sự hàn gắn nào, mà chỉ là dấu chấm hết cho một câu chuyện đã quá dài và quá nhiều nước mắt.
***
Buổi chiều muộn, quán cà phê “Ký Ức Đọng” chìm trong ánh đèn vàng dịu, tạo nên một không gian hoài niệm và ấm cúng. Tiếng nhạc Jazz du dương, trầm bổng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, như một bản tình ca buồn, len lỏi vào từng góc nhỏ, chạm đến những nỗi niềm sâu kín nhất. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ của những bộ bàn ghế, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, dễ chịu. Bên ngoài, trời đã bắt đầu se lạnh, có chút gió nhẹ lùa qua ô cửa kính, lay động những chiếc lá vàng còn sót lại trên cành cây.
Lâm An đã đến trước. Cô ngồi ở chiếc bàn quen thuộc gần cửa sổ, nơi ánh sáng vàng từ ngọn đèn lồng nhỏ rọi xuống, làm nổi bật vẻ tiều tụy trên gương mặt cô. Hai ly cà phê đã được đặt trên bàn, một ly đen đá của Hoàng Minh, và ly cà phê sữa đá của cô. Hơi ấm từ ly cà phê sữa đá dần nguội lạnh, tựa như hơi ấm trong lòng cô. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định, nhưng sâu thẳm bên trong là một sự căng thẳng tột độ. Cô đã tự nhủ phải giữ bình tĩnh, phải kiên cường, nhưng mỗi nhịp đập của trái tim đều mang theo một nỗi đau nhói.
Hoàng Minh đến, dáng vẻ điềm đạm, vững chãi như mọi khi. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro, quần tây đen, toát lên vẻ lịch sự, chỉn chu. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng ra bên ngoài. Anh bước vào quán với vẻ bình thản, dường như không hề hay biết về cơn bão lòng đang cuộn trào trong người đối diện. Anh gật đầu chào cô, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
“Em đợi lâu chưa?” Anh hỏi, giọng trầm, đều đều, như một câu hỏi xã giao bình thường. Anh nhấp một ngụm cà phê đen đá, vị đắng của cà phê lan tỏa trong khoang miệng, nhưng anh không cảm nhận được vị đắng chát trong ánh mắt của Lâm An.
Lâm An khẽ lắc đầu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. “Không lâu lắm. Anh uống đi.”
Hoàng Minh tiếp tục nhấp cà phê, ánh mắt lướt qua cửa sổ, như đang tìm kiếm một điểm tựa nào đó để tránh né ánh mắt trực diện của Lâm An. Anh cảm thấy có chút khó chịu, một sự bối rối nhẹ xâm chiếm khi cô mời gặp đột ngột như vậy. Anh cho rằng mọi chuyện đã được giải quyết sau buổi nói chuyện hôm trước, và anh đã đưa ra những lý lẽ hợp tình hợp lý nhất.
“Anh còn nhớ lần mình hứa sẽ đi Đà Lạt vào mùa hoa dã quỳ không?” Lâm An khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng đến mức gần như tan vào tiếng nhạc Jazz. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, muốn tìm kiếm một chút ký ức, một chút cảm xúc đã từng tồn tại giữa hai người.
Hoàng Minh dừng động tác nhấp cà phê. Anh hơi nhíu mày, suy nghĩ một lát. “À… anh nhớ mang máng. Có phải hồi đó anh có nói là muốn đưa em đi không nhỉ?” Anh gãi đầu, một cử chỉ quen thuộc khi anh cảm thấy lúng túng hoặc không chắc chắn. “Nhưng lúc đó công việc nhiều quá, anh không thể sắp xếp được. Em biết mà, dự án đó rất quan trọng.”
Cái “nhớ mang máng” của anh như một nhát dao cứa vào tim Lâm An. Với cô, đó là cả một bầu trời hy vọng, cả một bức tranh tương lai được vẽ bằng những gam màu rực rỡ nhất. Còn với anh, nó chỉ là một ký ức mơ hồ, một chi tiết nhỏ không đáng để ghi nhớ, bị lu mờ bởi sự quan trọng của công việc.
“Còn bộ phim đó thì sao? Anh bảo sẽ cùng em xem vào cuối tuần,” Lâm An tiếp tục, giọng cô vẫn cố giữ sự bình thản, nhưng đôi vai khẽ run lên. “Em đã chuẩn bị tất cả, nhưng rồi anh lại bận đột xuất.”
Hoàng Minh đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, như một tiếng thở dài trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn Lâm An, vẻ mặt có chút khó chịu. “Lâm An, đó chỉ là những câu nói bâng quơ lúc vui thôi mà em. Đôi khi anh nói ra mà không suy nghĩ nhiều. Em không cần phải để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt đó như vậy.” Anh thở dài, rồi nói tiếp, “Anh nghĩ những chuyện nhỏ đó không quan trọng đến mức phải nhớ rõ từng chi tiết. Quan trọng là anh luôn cố gắng lo cho em một cuộc sống tốt đẹp, một tương lai vững vàng, phải không?”
Cái cách anh gọi những lời hứa của mình là “bâng quơ”, là “chuyện nhỏ nhặt”, là “không quan trọng” đã đánh thẳng vào nỗi đau của Lâm An. Cô cảm thấy như mình đang bị xem nhẹ, bị coi thường. Với anh, những điều anh cho là “lớn lao” – công việc, tiền bạc, tương lai vật chất – mới là quan trọng. Còn những khoảnh khắc chia sẻ, những lời hứa hẹn, những cảm xúc, anh đều coi là phù phiếm, là những điều không cần thiết.
Cô nhìn anh, ánh mắt đầy chua xót. “Vậy đối với anh, điều gì là quan trọng trong tình yêu, Hoàng Minh? Những con số trong tài khoản ngân hàng, hay những lời hứa sẽ cùng nhau đi qua những thăng trầm của cuộc đời?” Giọng cô bắt đầu lạc đi, sự kìm nén đã đến giới hạn. “Em đã từng tin rằng, tình yêu được xây dựng từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ sự quan tâm, từ những lời hứa được giữ gìn. Em đã từng tin rằng, anh sẽ hiểu…”
Hoàng Minh nhíu mày sâu hơn. Anh không thích những cuộc đối thoại đi sâu vào cảm xúc như thế này. Anh luôn cho rằng mọi thứ cần được giải quyết bằng lý trí, bằng logic. Anh thấy Lâm An đang quá nhạy cảm, quá suy diễn. “Lâm An, em đang quá phức tạp hóa vấn đề rồi. Tình yêu là sự ổn định, là sự tin cậy, là việc anh cố gắng làm việc để đảm bảo cuộc sống cho chúng ta. Anh chưa bao giờ làm gì có lỗi với em, chưa bao giờ lừa dối em. Anh luôn nghĩ cho tương lai của hai đứa.” Anh nói, giọng điệu có chút mệt mỏi, pha lẫn sự tự tin vào cách nhìn nhận của mình. Anh vẫn tin rằng mình đã đúng, rằng anh đã làm mọi thứ tốt nhất có thể.
Lâm An cười nhạt, một nụ cười đầy đau đớn. “Anh chưa bao giờ lừa dối em, đúng vậy. Nhưng anh đã lừa dối chính những lời hứa của mình, và vô tình, lừa dối cả hy vọng của em. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những lúc em cười, nhưng lại bỏ qua những lúc em đau.” Cô ngừng lại, nuốt khan một cách khó khăn. “Có lẽ, chúng ta không yêu cùng một ký ức, Hoàng Minh. Em nhớ về những lần anh vô tâm, những tin nhắn không hồi đáp. Anh thì nhớ về những buổi hẹn hò 'vui vẻ', những câu chuyện công việc anh chia sẻ.”
Hoàng Minh im lặng. Anh nhìn Lâm An, trong đôi mắt cô ẩn chứa một nỗi thất vọng sâu sắc mà anh không thể lý giải được. Anh cảm thấy khó chịu. Anh bối rối. Anh không thể hiểu tại sao cô lại có thể nói ra những lời như vậy, tại sao cô lại có thể biến những điều nhỏ nhặt thành một vấn đề lớn đến thế. Anh chỉ muốn mọi thứ được yên ổn, được bình lặng, như cách anh vẫn nhớ về mối quan hệ này. Nhưng rõ ràng, Lâm An lại đang nhìn nó bằng một lăng kính hoàn toàn khác. Anh không biết phải đáp lại thế nào, và chọn cách im lặng, nhấp một ngụm cà phê đã nguội lạnh. Vị đắng chát lan tỏa, nhưng vẫn không thể xóa nhòa sự bối rối đang dâng lên trong lòng anh.
***
Lâm An đứng dậy. Cô không nói thêm lời nào. Mọi lời đã nói, mọi cảm xúc đã bộc lộ, và mọi hy vọng đã lụi tàn. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, ánh mắt anh vẫn trốn tránh, không một lời níu kéo, không một cử chỉ an ủi. Anh vẫn không hiểu. Anh vẫn không cảm nhận được.
Cô bước ra khỏi quán cà phê, bỏ lại sau lưng tiếng nhạc Jazz buồn bã và mùi cà phê rang xay quen thuộc. Bước chân cô nặng nề, mỗi bước đi là một sự xác nhận cho nỗi thất vọng sâu sắc đã ghim chặt vào lòng cô. Cô rẽ vào con hẻm “Thời Gian Ngừng Lại” – con hẻm quen thuộc mà cô và Hoàng Minh đã từng đi qua biết bao lần, tay trong tay. Con hẻm vẫn yên bình, tĩnh lặng như mọi khi, với ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn lọt qua khe nhà, tạo thành những vệt sáng tối trên nền gạch rêu phong. Không khí trong hẻm mát mẻ hơn bên ngoài, gió heo may lùa qua, xào xạc những tán lá cây như lời thì thầm của nỗi buồn. Mùi đất ẩm quyện với hương hoa giấy thoang thoảng, một mùi hương đã từng mang theo bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ, giờ đây chỉ còn là sự ám ảnh, gợi lên ký ức nay đã vỡ vụn.
Lâm An dừng lại dưới giàn hoa giấy rực rỡ, những cánh hoa mỏng manh màu hồng phấn đã bắt đầu tàn phai theo gió. Cô đưa tay chạm nhẹ vào một cánh hoa, cảm nhận sự mềm mại, yếu ớt của nó, như chính hy vọng trong lòng cô. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, lặng lẽ và không tiếng động, hòa vào những giọt nước mắt đã rơi suốt đêm qua. Cô không còn khóc nấc nghẹn như trước, mà chỉ là những dòng lệ nóng hổi lăn dài trên má, mang theo sự chấp nhận, sự buông bỏ.
“Anh không nhớ, không quan tâm… thì ra những lời hứa đó chỉ có ý nghĩa với mình em,” cô độc thoại nội tâm, giọng nói run rẩy, đầy chua xót. “Không phải anh vô tâm, chỉ là anh không bao giờ hiểu được những gì em mong đợi. Anh luôn nhìn mọi thứ qua lăng kính lý trí, còn em, em sống bằng trái tim.”
Cô ôm chặt lấy bản thân, hai cánh tay vòng qua vai, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm, một chút an ủi từ chính mình. Bờ vai cô rung lên từng đợt, nhưng ánh mắt cô dần trở nên kiên định hơn dù vẫn còn đau đớn. Những lời hứa nhỏ bé mà Hoàng Minh đã từng nói, đã từng thắp lên biết bao nhiêu hy vọng trong cô, giờ đây chỉ còn là gánh nặng, là những vết sẹo không thể lành. Cô đã cố gắng rất nhiều để dán lại chiếc cốc đã vỡ, nhưng anh thì cứ vô tư đổ đầy nước vào, không hề hay biết rằng nó đã rạn nứt từ bao giờ.
Nỗi đau không còn là sự tức giận hay thất vọng tột cùng nữa, mà là một sự chấp nhận cay đắng. Cô đã đi đến giới hạn của mình. Cô nhận ra rằng, dù cô có cố gắng đến đâu, Hoàng Minh cũng sẽ không bao giờ hiểu được cô, không bao giờ nhìn thấy thế giới bằng con mắt của cô. Họ đã yêu nhau, nhưng trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và điều đáng tiếc nhất không phải là họ sẽ chia tay, mà là khi nhìn lại, họ nhận ra mình đã yêu nhau trong hai phiên bản ký ức hoàn toàn đối lập.
Lâm An lấy tay lau đi những giọt nước mắt cuối cùng. Cô ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu không khí se lạnh của buổi hoàng hôn. Khuôn mặt cô vẫn còn vương những giọt lệ, nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia quyết tâm. Cô quay lưng lại với giàn hoa giấy, quay lưng lại với con hẻm quen thuộc, quay lưng lại với những ký ức đã từng đẹp đẽ nhưng giờ đây chỉ còn là nỗi đau. Mỗi bước chân cô rời đi càng trở nên dứt khoát, bỏ lại phía sau những mảnh vỡ của hy vọng, của một tình yêu không được thấu hiểu. Cô đã quyết định. Cô sẽ không cố gắng nữa. Đây là lúc để buông bỏ, để chấp nhận rằng một tình yêu không được xây dựng trên cùng một nền tảng ký ức sẽ không bao giờ có thể đi đến một tương lai chung.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.