Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 292: Lời Xin Lỗi Thờ Ơ, Nỗi Đau Hằn Sâu
Tiếng gõ bàn phím liên tục vang lên như một bản giao hưởng của sự bận rộn, xen lẫn tiếng điện thoại reo và tiếng máy in hoạt động không ngừng. Đó là một buổi sáng điển hình tại một công ty công nghệ, nơi nhịp độ công việc luôn nhanh chóng và căng thẳng.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, cố gắng tập trung vào bản thiết kế kiến trúc phần mềm phức tạp đang hiển thị. Những dòng code, những biểu đồ logic, những thuật toán khô khan lại mang đến cho anh một sự bình yên kỳ lạ. Cuộc nói chuyện tối qua với Lâm An cứ luẩn quẩn trong đầu một lúc, nhưng rồi dần dần mờ đi, nhường chỗ cho những con số và ký hiệu. Anh tự nhủ, “Chuyện tình cảm thật phức tạp, nhiều cảm xúc khó hiểu. Công việc thì rõ ràng hơn nhiều, có mục tiêu, có kết quả.” Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê nồng nàn lan tỏa trong không khí, và cảm thấy một sự thanh thản đến bất ngờ.
Anh gõ phím liên tục, ngón tay thoăn thoắt di chuyển trên bàn phím, tạo ra những âm thanh lách tách đều đặn. Anh vùi mình vào công việc, vào thế giới của logic và hiệu suất, nơi mọi vấn đề đều có thể được giải quyết bằng tư duy, bằng sự phân tích rõ ràng. Trong tâm trí anh, việc chia tay với Lâm An đã được “giải quyết” một cách gọn gàng. Cô ấy đã nói “dừng lại”, anh đã chấp nhận. Không có cãi vã, không có nước mắt, không có những lời lẽ cay nghiệt. Đó là một cuộc chia tay “êm đẹp”, “văn minh”, như cách anh vẫn hình dung về một kết thúc hợp lý cho một mối quan hệ không còn phù hợp.
“Anh Minh, bản báo cáo đó xong chưa ạ? Khách hàng đang hối thúc,” tiếng nói trong trẻo của Thùy Linh vang lên bên cạnh. Cô đồng nghiệp xinh đẹp, với mái tóc bob ngắn và đôi mắt thông minh lanh lợi, đang đứng cạnh bàn làm việc của anh, trên tay cầm một tập tài liệu.
Hoàng Minh khẽ ngẩng đầu lên, nở một nụ cười xã giao. “Gần xong rồi.” Anh gật đầu nhẹ, ánh mắt nhanh chóng quay trở lại màn hình máy tính. Anh không muốn để bất kỳ điều gì làm xao nhãng sự tập trung của mình. Thùy Linh cũng không hề nhận ra bất kỳ điều gì bất thường trong ánh mắt hay cử chỉ của anh. Đối với cô, Hoàng Minh vẫn là một người đồng nghiệp chuyên nghiệp, luôn tập trung vào công việc.
Thùy Linh mỉm cười. “Vậy anh cố gắng nhé. Em đi pha thêm cà phê đây.” Cô quay người đi, để lại Hoàng Minh một mình giữa không gian văn phòng ồn ào nhưng lại tĩnh lặng trong tâm trí anh.
Anh tiếp tục gõ phím, cảm giác mệt mỏi từ đêm qua vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay, nhưng anh cố gắng gạt bỏ nó đi. Anh tin rằng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả. Anh tin rằng, việc chia tay là một quyết định đúng đắn, là một sự giải thoát cho cả hai. Anh không hề nhận ra rằng, sự “êm đẹp” mà anh đang tự huyễn hoặc mình đã khiến anh bỏ lỡ một phần quan trọng của câu chuyện, một phần ký ức đầy đau đớn và nước mắt của Lâm An. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã quên mất những cảm xúc, những nỗi đau mà cô đã trải qua một mình.
Cảm giác 'nhẹ nhõm' thoáng qua của Hoàng Minh sau khi 'giải quyết' xong chuyện tình cảm cho thấy anh chưa hề nhận ra mức độ tổn thương mình đã gây ra cho Lâm An. Anh không biết rằng, những gì anh coi là "êm đẹp" lại là sự vỡ vụn của một trái tim đã quá mệt mỏi để tiếp tục chiến đấu. Anh đã vùi đầu vào công việc, vào thế giới của logic và lý trí, như một cơ chế phòng vệ tự nhiên, để tránh né việc đối mặt với những cảm xúc phức tạp, những ký ức đau khổ mà anh không muốn nhớ.
Trong thế giới của Hoàng Minh, mối tình đó đã kết thúc một cách hợp lý, một cách văn minh. Nhưng anh không biết rằng, trong ký ức của Lâm An, đó là một vết sẹo hằn sâu, một nỗi đau không thể nào phai nhạt. Và sự thật này, sẽ là một cú sốc lớn khi anh phải đối mặt với nó, trong tương lai. Ký ức của anh là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và anh đang sống trong phiên bản thiếu sót, nơi anh là người lý trí, còn cô là người nhạy cảm. Anh không biết, rằng đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất. Và điều anh đã không nói ra, đã không cảm nhận được, chính là tất cả nỗi đau mà Lâm An đã chôn giấu trong lòng.
***
Chiều tối hôm đó, ngay sau cái ngày Lâm An đứng đơn độc dưới cơn mưa nặng hạt ở bến xe, căn hộ của Thanh Mai vốn ấm cúng, tràn đầy hơi thở nghệ thuật bỗng trở nên ngột ngạt đến lạ. Lâm An ngồi trên sofa, tấm lưng gầy gò tựa vào đệm êm, nhưng lòng cô vẫn thấy trống rỗng và lạnh lẽo. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn treo trần không thể xua tan đi vẻ u ám trên gương mặt trái xoan của cô. Đôi mắt to tròn, thường long lanh cảm xúc, giờ đây chỉ còn là một khoảng không vô định, nhìn ra khung cửa sổ nơi những giọt mưa cuối cùng còn đọng lại trên lá cây. Không khí bên ngoài vẫn ẩm ướt và se lạnh, thấm sâu vào da thịt, như muốn nhắc nhở cô về cảm giác cô đơn và bị bỏ rơi mà cô vừa trải qua. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng chim hót đâu đó từ ban công nhỏ, hay tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn thường bật, tất cả những âm thanh quen thuộc ấy giờ đây chỉ như một bản nhạc nền xa xăm, vô nghĩa trước bức tường im lặng nặng nề trong tâm hồn cô. Mùi tinh dầu sả thoang thoảng, dịu mát, nhưng cũng không đủ sức xoa dịu vết thương lòng đang rỉ máu.
Một tiếng chuông cửa vang lên, dứt khoát và đột ngột, phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn phòng. Lâm An giật mình, một tia hy vọng mỏng manh vừa lóe lên rồi vụt tắt. Cô biết đó là ai. Tim cô đập thình thịch, không phải vì mong chờ, mà vì sự mệt mỏi khi phải đối diện. Cô chậm rãi đứng dậy, từng bước chân như nặng trĩu. Khi cô mở cửa, Hoàng Minh đứng đó, dáng người cao ráo, cân đối. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, và đôi mắt sâu ẩn chứa chút ái ngại. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám nhạt, phẳng phiu, như thể anh vừa rời khỏi một cuộc họp quan trọng chứ không phải vội vã đến để gặp người yêu sau một sự cố. Vẻ ngoài của anh vẫn luôn chỉn chu, chuyên nghiệp, đến nỗi ngay cả trong khoảnh khắc này, nó cũng toát lên sự xa cách, vô tình.
“An,” Hoàng Minh khẽ gọi, giọng trầm, đều đều. Anh bước vào căn hộ, ánh mắt lướt qua vẻ mặt vô cảm của cô, rồi dừng lại ở không gian quen thuộc, nơi từng chứa đựng biết bao kỷ niệm của họ. Anh cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của sự giận dỗi, của nước mắt, nhưng chỉ thấy một sự trống rỗng đến lạnh người. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách, như thể một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người. "Anh..." anh bắt đầu, giọng hơi ngập ngừng, "anh xin lỗi."
Lâm An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ như lông hồng, không cảm xúc, không một lời trách móc. Chính sự im lặng này lại khiến Hoàng Minh cảm thấy bối rối hơn là một trận cãi vã. Anh đã chuẩn bị cho những lời buộc tội, những giọt nước mắt, nhưng không phải sự thờ ơ đến ghê người này. Cô né tránh ánh nhìn của anh, đôi mắt cô lảng đi nơi khác, về phía những chậu cây nhỏ xinh xắn trên kệ sách. Căn phòng ấm cúng, nghệ thuật, giờ đây dường như cũng đang nín thở, chứng kiến sự lạnh lẽo đang bao trùm hai con người từng yêu nhau sâu đậm. Hoàng Minh, trong một nỗ lực để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, khẽ đặt tay lên vai cô. Một cử chỉ quen thuộc, từng mang lại cho cô sự an ủi, giờ đây chỉ khiến cô khẽ rụt người lại, như một phản xạ tự nhiên của một vết thương vừa bị chạm vào. Cô không nói, nhưng hành động ấy như một lời tuyên bố rõ ràng: không còn chỗ cho những đụng chạm thân mật nữa.
***
Hoàng Minh đứng đối diện Lâm An, ánh đèn vàng của căn phòng không thể che giấu được sự mệt mỏi và thất vọng hằn sâu trên gương mặt cô. Anh cảm thấy khó hiểu. Anh đã xin lỗi, anh đã đến đây. Vậy cô còn muốn gì nữa? Trong tâm trí Hoàng Minh, mọi vấn đề đều có thể được giải quyết bằng logic và hành động cụ thể. Anh đã quên, anh đã sai, anh đã xin lỗi. Thế là đủ. Nhưng Lâm An, với đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào một điểm vô định nào đó phía sau anh, dường như đang nói rằng không hề có gì đủ cả. Cô không nói, nhưng sự im lặng của cô còn nặng nề hơn vạn lời trách móc.
"Anh xin lỗi," Hoàng Minh lặp lại, giọng anh nghe có vẻ chân thành hơn một chút, nhưng vẫn mang đậm màu sắc lý trí. "Anh đã quá bận ở công ty. Có một dự án gấp, anh đã bị cuốn vào đó và... anh đã quên mất. Anh biết anh sai. Anh sẽ không bao giờ để chuyện này xảy ra nữa." Anh nói nhanh, tập trung vào việc giải thích lý do, sau đó là một lời hứa hẹn về giải pháp, như cách anh vẫn giải quyết các lỗi phần mềm trong công việc. Anh không đi sâu vào cảm xúc của cô, không hỏi cô đã cảm thấy thế nào, không hình dung được cơn mưa lạnh buốt và sự chờ đợi vô vọng đã gặm nhấm cô ra sao. Anh chỉ tập trung vào việc "sửa chữa" lỗi lầm của mình, như một cỗ máy được lập trình để xử lý sự cố.
Lâm An vẫn im lặng, rồi khẽ thốt lên một tiếng, "Không sao." Giọng cô nhẹ bẫng, lạnh lùng, không chút cảm xúc, như một nhát dao sắc lẹm cứa vào không khí. "Không sao?" Hoàng Minh cau mày, anh cảm thấy có điều gì đó không đúng. Lời xin lỗi của anh, trong suy nghĩ của anh, đáng lẽ phải được đáp lại bằng một sự chấp nhận, hoặc ít nhất là một chút giận dỗi dễ hiểu. Nhưng sự "không sao" này lại mang theo một hàm ý cay đắng, một sự từ bỏ đến tận cùng. Nó không phải là sự tha thứ, mà là sự chấp nhận một thực tế phũ phàng, rằng anh sẽ không bao giờ hiểu.
Anh cố gắng thay đổi chiến thuật. "Anh biết em không vui. Để bù đắp nhé? Tối nay anh sẽ đưa em đi ăn tối ở nhà hàng Pháp mà em thích. Hoặc là... cuối tuần này mình đi Vũng Tàu, hay Đà Lạt đi? Anh sẽ sắp xếp công việc." Anh cố gắng bù đắp bằng những hành động cụ thể, bằng những chuyến đi, những bữa ăn, những thứ mà anh tin rằng sẽ làm cô vui vẻ trở lại. Anh tin rằng, mọi nỗi buồn đều có thể được xoa dịu bằng những trải nghiệm tích cực, bằng những món quà vật chất.
"Không cần đâu," Lâm An đáp lại, vẫn với giọng điệu lạnh nhạt ấy. Cô quay lưng đi, tiến về phía ban công nhỏ, nơi những giàn cây leo xanh mướt đang vươn mình trong không khí se lạnh. Bóng lưng cô gầy gò, nhỏ bé, như muốn tan biến vào màn đêm. Hoàng Minh nhìn theo, cảm thấy bất lực. Anh không hiểu. Anh đã xin lỗi. Anh đã đề nghị bù đắp. Anh đã làm tất cả những gì một người đàn ông nên làm sau khi phạm lỗi. Vậy tại sao cô vẫn lạnh lùng đến vậy? Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng anh, không phải là sự hối lỗi sâu sắc, mà là sự bối rối khi không thể giải mã được hành vi của cô. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, nhưng không phải vì sự thấu hiểu nỗi đau của cô, mà vì sự bất lực của chính mình.
***
Hoàng Minh đứng đó một lúc, nhìn theo bóng lưng gầy gò của Lâm An in trên khung cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt bắt đầu rọi xuống. Cô vẫn đứng yên, không quay lại, không nói thêm lời nào. Sự im lặng của cô như một bức tường vô hình, ngăn cách anh khỏi thế giới cảm xúc phức tạp mà anh không thể nào chạm tới. Anh hiểu rằng có điều gì đó không ổn, rằng sự việc này không đơn thuần là một cuộc lỡ hẹn. Nhưng anh không thể nắm bắt được. Anh không thể kết nối những mảnh ghép cảm xúc mà cô đang trải qua với thế giới lý trí, logic của anh.
"Anh không biết em muốn anh phải làm gì nữa," Hoàng Minh thốt lên, giọng anh mang theo một chút bối rối, một chút khó chịu, pha lẫn sự bất lực. Đó là một câu nói thể hiện sự đầu hàng, sự thất bại trong việc thấu hiểu. Trong tâm trí anh, anh đã làm hết sức mình. Anh đã xin lỗi, anh đã đề nghị giải pháp. Cô không chấp nhận, cô không nói rõ cô muốn gì. Vậy thì anh phải làm sao? Anh không quen với những vấn đề không có lời giải, không có quy trình rõ ràng.
Lâm An vẫn im lặng. Cô không đáp lời. Cô không muốn nói nữa. Mọi lời nói vào lúc này đều trở nên vô nghĩa. Cô đã quá mệt mỏi để giải thích, để mong chờ một sự thấu hiểu mà cô biết anh không thể trao cho. Cô đã cảm thấy quá nhiều, đã chịu đựng quá nhiều, và sự thờ ơ của anh trong khoảnh khắc này chỉ là giọt nước tràn ly. Cô nhận ra rằng mọi nỗ lực và sự chờ đợi của cô đều vô ích. Quyết định chia tay đã hình thành trong cô từ lúc cô đứng dưới cơn mưa lạnh, và giờ đây, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của Hoàng Minh chỉ càng củng cố thêm quyết tâm ấy.
Hoàng Minh đứng thêm vài phút, sự kiên nhẫn của anh dần cạn kiệt. Anh cảm thấy một sự khó chịu len lỏi trong lòng, một cảm giác rằng cô đang cố tình làm khó anh, cố tình tạo ra kịch tính. Anh lắc đầu khẽ, một hành động như muốn rũ bỏ sự phức tạp không cần thiết này. "Thôi được rồi," anh nói, giọng anh có vẻ dứt khoát hơn, nhưng cũng lạnh lùng hơn. "Nếu em cần gì, cứ nói với anh." Đó là một lời nói mang tính kết thúc, một cách để anh rút lui khỏi tình huống mà anh không thể kiểm soát. Anh lấy chìa khóa xe trong túi áo, tiếng lách cách nhẹ nhàng vang lên trong căn phòng tĩnh mịch.
Anh bước ra khỏi căn hộ, tiếng bước chân đều đều, dứt khoát. Cánh cửa khép lại sau lưng anh, một âm thanh khô khốc vang lên, như một lời tuyên bố kết thúc. Lâm An vẫn đứng yên ở ban công, cơ thể cô khẽ run rẩy. Hơi lạnh từ đêm xuống, cùng với gió hiu hiu, xuyên qua lớp áo mỏng, nhưng nó không lạnh bằng nỗi đau đang cào xé trong lòng cô. Những giọt nước mắt nóng hổi, mà cô đã cố gắng kìm nén suốt bao lâu, giờ đây không thể giữ lại được nữa. Chúng lăn dài trên má, chảy xuống cằm, thấm vào chiếc áo của cô. Cánh cửa vừa đóng lại không chỉ mang theo bóng dáng Hoàng Minh, mà còn mang theo chút hy vọng cuối cùng của cô về một sự thấu hiểu, về một tình yêu được sẻ chia.
Trong đêm đó, Lâm An đã khóc, không phải vì anh rời đi, mà vì anh đã không bao giờ thực sự đến. Cô khóc cho những ký ức mà cô đã cất giữ, những nỗi đau mà anh không bao giờ biết. Cô khóc cho một tình yêu mà hai người đã yêu theo hai cách hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh tin rằng đó là một cuộc chia tay "êm đẹp", một sự giải thoát hợp lý. Nhưng trong ký ức của Lâm An, đó là sự vỡ vụn của một trái tim đã quá mệt mỏi để tiếp tục chiến đấu, một sự kết thúc đầy cay đắng và cô độc. Anh đã vùi đầu vào công việc, vào thế giới của logic và lý trí, như một cơ chế phòng vệ tự nhiên, để tránh né việc đối mặt với những cảm xúc phức tạp, những ký ức đau khổ mà anh không muốn nhớ. Nhưng cô, cô sẽ không bao giờ quên. Và sự thờ ơ, lời xin lỗi qua loa của anh trong đêm đó, sẽ là một trong những mảnh ghép ký ức đau đớn nhất, sẽ hằn sâu mãi trong tâm trí cô, chờ đợi một ngày được kể lại, để anh có thể bắt đầu đối diện với sự thật về sự vô tâm của chính mình.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.