Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 299: Lời Giải Thích Vô Tâm: Khoảnh Khắc Chia Ly Định Mệnh
Hoàng Minh mở mắt. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính lớn ở ban công, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch xám bóng loáng của căn hộ. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ru, tạo ra một làn không khí dịu mát, trong lành. Anh đã không ngủ được mấy tiếng đồng hồ. Những lời của Lâm An từ buổi gặp trước cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Anh cảm thấy một sự khó chịu và bối rối chưa từng có, một cảm giác tội lỗi cồn cào mà lý trí anh không thể nào phân tích hay sắp xếp được.
Căn hộ của anh vẫn vậy, tối giản và ngăn nắp đến tuyệt đối. Mọi thứ đều được đặt đúng vị trí, không một hạt bụi thừa thãi, không một vật dụng nào lạc lõng. Nhưng chính cái sự hoàn hảo đến lạnh lùng ấy lại không thể xoa dịu được mớ hỗn độn đang bùng lên trong đầu anh. Anh đứng dậy, bước vào bếp, thói quen pha một ly cà phê phin đậm đặc vào mỗi buổi sáng dường như là điều duy nhất anh có thể làm một cách máy móc lúc này. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng lan khắp gian bếp, một mùi hương quen thuộc mang theo chút đắng đót, y hệt như dư vị trong lòng anh.
Anh nhìn vào lịch hẹn trên chiếc đồng hồ thông minh gắn trên tường. Hôm nay, lại một buổi gặp nữa với Lâm An. Một gánh nặng vô hình đè nén lên vai anh. Anh không còn muốn đối diện với cô nữa, không phải vì anh sợ phải nghe thêm những điều anh đã làm sai, mà vì anh sợ phải đối diện với chính bản thân mình, với một phiên bản của Hoàng Minh mà anh chưa từng biết, một phiên bản vô tâm và mù quáng đến khó tin. Anh luôn tự hào về sự lý trí của mình, về khả năng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan, logic. Nhưng giờ đây, trước những dòng cảm xúc chân thực của Lâm An, mọi lý lẽ của anh đều trở nên vô nghĩa, tan chảy như băng trước lửa.
Anh ngồi xuống chiếc ghế da cao cấp trong phòng làm việc, cố gắng tập trung vào những con số, những báo cáo đang chờ đợi. Tiếng gõ phím đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh biết mình cần phải làm việc, cần phải giữ cho đầu óc bận rộn để xua đi những suy nghĩ ám ảnh. Nhưng tâm trí anh cứ bị kéo về những buổi trò chuyện với Lâm An, về những giọt nước mắt lặng lẽ, về những đêm sinh nhật bị lãng quên. Anh mở điện thoại, lướt qua những tin nhắn cũ, những bức ảnh chụp chung. Anh muốn tìm một bằng chứng nào đó, một dấu vết nào đó để chứng minh rằng ký ức của anh không hoàn toàn sai lệch, rằng anh cũng đã từng cố gắng, rằng anh cũng đã từng yêu cô bằng cả trái tim.
Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Lâm An đang cười rạng rỡ trong một buổi dã ngoại. Anh nhớ buổi chiều hôm đó, nắng vàng ươm trên cánh đồng cỏ, Lâm An mặc chiếc váy trắng nhẹ nhàng, mái tóc dài bay trong gió. Anh đã cảm thấy thật bình yên, thật hạnh phúc. Trong ký ức của anh, đó là một buổi hẹn hò hoàn hảo. Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại trỗi dậy trong đầu: *Cô ấy có thực sự hạnh phúc như vẻ bề ngoài không? Hay đó chỉ là một nụ cười cố gắng, che giấu một nỗi buồn nào đó mà anh đã không hề nhận ra?*
Anh cuộn lại danh sách tin nhắn, cố tìm kiếm những đoạn hội thoại chứa đựng sự tranh cãi, sự bất mãn, những dấu hiệu của một mối quan hệ đang rạn nứt. Nhưng không, trong ký ức của anh, và cả trong những dòng tin nhắn khô khan còn lưu lại, mọi thứ đều diễn ra êm đềm, không quá nhiều biến động. Chỉ là những câu hỏi thăm, những lời chúc ngủ ngon, những kế hoạch cho cuối tuần. Mọi thứ đều có vẻ ổn. "Làm sao mọi chuyện lại có thể khác biệt đến thế?" anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng trong chính căn phòng của mình.
Anh đứng dậy, bước ra ban công. Gió nhẹ lay động những tán cây xanh mướt phía dưới. Thành phố đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng còi xe từ xa vọng lại, nghe như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống. Anh nhớ lại câu nói của Lâm An: "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một lưỡi dao sắc bén cứa vào niềm tin bấy lâu của anh. Anh luôn nghĩ mình là một người chu đáo, một người đàn ông trưởng thành và có trách nhiệm. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc, đã dành thời gian cho công việc, đã nghĩ rằng sự ổn định đó chính là cách anh yêu thương và bảo vệ cô. Nhưng dường như, tất cả những gì anh đã làm lại chỉ là một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới cảm xúc của cô.
Anh cảm thấy ghê tởm chính sự lý trí của mình, thứ đã khiến anh bỏ lỡ quá nhiều điều quan trọng. Nó giống như một bộ lọc, chỉ cho phép những thông tin "hợp lý" và "thực tế" đi qua, còn những cảm xúc, những nỗi đau thầm kín, những khao khát không lời của Lâm An đều bị chặn lại, bị bỏ qua một cách tàn nhẫn. "Không lẽ... mình đã thực sự vô tâm đến vậy sao?" anh thì thầm, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, không mang theo bất kỳ gánh nặng ký ức nào. Anh biết rằng, buổi gặp hôm nay sẽ là một thử thách khó khăn hơn bao giờ hết, bởi vì hôm nay, họ sẽ nói về khoảnh khắc chia tay, khoảnh khắc định mệnh đã đóng lại một chương của cuộc đời họ, nhưng lại mở ra hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.
***
Buổi chiều tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' diễn ra trong một không khí nặng nề, trầm lắng hơn những lần trước rất nhiều. Những hạt mưa lất phất từ sáng đã ngưng, trả lại bầu trời một màu xám bạc dịu nhẹ, không nắng gắt. Hoàng Minh đến trước, ngồi vào chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra con đường tấp nập. Tiếng nhạc Jazz du dương vẫn vang lên, nhưng hôm nay, nó không còn mang lại cảm giác hoài niệm lãng mạn, mà thay vào đó là một sự ai oán, một nỗi buồn khó gọi tên cứ len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn.
Anh cảm thấy khó khăn khi đối diện với Lâm An. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt cô, anh lại thấy hình ảnh của một cô gái đã từng yêu anh say đắm, và rồi bị anh vô tình tổn thương đến mức nào. Lâm An bước vào quán, vẫn với vẻ ngoài thanh thoát, nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô hôm nay sâu thẳm hơn, ẩn chứa nhiều cảm xúc phức tạp mà Hoàng Minh không thể nào đọc vị được. Cô chọn chiếc ghế đối diện anh, đặt túi xách xuống, và một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người, chỉ còn tiếng nhạc và tiếng thì thầm của những vị khách khác.
"Chào anh," Lâm An khẽ nói, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một chút gì đó kiên quyết hơn mọi khi.
Hoàng Minh gật đầu, cổ họng anh khô khốc. "Chào em."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh. "Anh còn nhớ ngày mình chia tay không, Minh? Anh nhớ gì về ngày đó?"
Câu hỏi của Lâm An như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí Hoàng Minh. Ngày chia tay. Trong ký ức của anh, đó là một buổi chiều yên bình, không kịch tính, không nước mắt hay cãi vã. Anh đã nghĩ rằng họ đã cùng nhau đi đến một quyết định hợp lý, một sự chấp nhận rằng mối quan hệ của họ đã đến hồi kết.
"Anh nhớ..." Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm và đều, cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh và lý trí đã là bản chất. "Đó là một buổi chiều. Chúng ta ngồi ở quán cà phê này, đúng không? Anh nhớ mình đã nói chuyện rất lâu, và cuối cùng, cả hai đều đi đến kết luận rằng... chúng ta đã xa dần. Không còn phù hợp nữa. Anh nghĩ đó là một quyết định hợp lý, và là cách tốt nhất để không làm tổn thương nhau thêm. Để mỗi người có thể tìm thấy con đường riêng của mình." Anh nói, cố gắng sắp xếp lại những từ ngữ sao cho thật khách quan, thật công bằng, như thể anh đang trình bày một bản báo cáo. "Anh đã nghĩ, chúng ta chia tay trong sự hiểu biết, trong sự tôn trọng. Một cuộc chia tay êm đẹp."
Lâm An khẽ nhếch môi, một nụ cười buồn bã lướt qua. "Hợp lý? Với anh, đó là hợp lý. Còn với em..." Cô dừng lại, ánh mắt cô dán chặt vào ly cà phê đang bốc hơi nghi ngút trên bàn, như thể đang nhìn thấy cả một thế giới cảm xúc ở đó. "Với em, đó là sự kết thúc của tất cả mọi hy vọng. Là khoảnh khắc mà em nhận ra, những gì em cố gắng xây đắp bấy lâu nay, tất cả những nỗ lực níu giữ, đều trở nên vô nghĩa. Em đã cảm thấy như thế giới xung quanh mình sụp đổ, Minh ạ. Hoàn toàn sụp đổ."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên. Anh đã chuẩn bị cho những lời trách móc, cho những giọt nước mắt. Nhưng Lâm An không khóc. Giọng cô vẫn bình thản, chỉ có một chút run rẩy ẩn sâu. Điều đó càng khiến anh cảm thấy bối rối hơn. "Anh cũng đã rất đau lòng," anh nói, cố gắng chứng minh rằng anh cũng có cảm xúc, rằng anh cũng không phải là người vô tâm hoàn toàn. "Nhưng anh nghĩ, chúng ta đã cố gắng rồi. Cả hai chúng ta đều đã cố gắng. Đôi khi, mọi chuyện đơn giản là không thành."
"Anh đã cố gắng?" Lâm An hỏi lại, câu hỏi nhẹ bẫng nhưng lại mang sức nặng của ngàn lời. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, không một chút oán giận, chỉ có sự thấu suốt đến lạnh người. "Hay em đã cố gắng một mình?"
Câu hỏi đó như một nhát dao sắc lẹm, cứa vào trái tim Hoàng Minh. Anh cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt cô nữa. Cái lý trí mà anh đã luôn tin tưởng, cái khả năng phân tích và đưa ra kết luận logic của anh, giờ đây hoàn toàn gục ngã trước những chi tiết cảm xúc chân thực, trần trụi mà cô vừa kể. Anh đã luôn nghĩ mình là một người đàn ông tốt, một người yêu chu đáo theo cách riêng của mình. Nhưng những gì Lâm An kể lại đã vẽ nên một bức chân dung hoàn toàn khác về anh – một người vô tâm, một người mù quáng trước những cảm xúc của người mình yêu, một người đã vô tình bóp nát trái tim cô trong chính sự bình yên giả tạo mà anh đã tạo ra.
"Em nhớ ngày hôm đó," Lâm An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như thể đang tự kể cho chính mình nghe. "Anh đã nói rằng anh cảm thấy áp lực, rằng anh cần không gian để phát triển sự nghiệp. Anh nói rằng em xứng đáng với một người có thể dành nhiều thời gian hơn cho em, một người có thể đáp ứng những kỳ vọng của em. Anh đã gói ghém tất cả lại thành những lý do rất 'hợp lý', rất 'chính đáng'. Em nhớ anh đã nói, 'Anh nghĩ chúng ta nên cho nhau một lối đi riêng, để cả hai đều có thể hạnh phúc hơn.' Và anh đã nhìn em với ánh mắt tiếc nuối, như thể anh đang làm điều đúng đắn nhất cho cả hai."
Hoàng Minh siết chặt hai bàn tay dưới gầm bàn, móng tay anh cắm sâu vào da thịt, nhưng anh không hề cảm thấy đau đớn. Tất cả sự đau đớn, sự bàng hoàng đều tập trung vào bên trong. Anh cảm thấy một sự bối rối sâu sắc, một cảm giác tội lỗi choáng váng. Anh đã luôn nghĩ mình là một người đàn ông tốt, một người yêu chu đáo theo cách riêng của mình. Nhưng những gì Lâm An kể lại đã vẽ nên một bức chân dung hoàn toàn khác về anh – một người vô tâm, một người mù quáng trước những cảm xúc của người mình yêu, một người đã vô tình bóp nát trái tim cô trong chính sự bình yên giả tạo mà anh đã tạo ra.
"Anh đã quên," Lâm An nói tiếp, giọng cô bỗng trở nên yếu ớt hơn. "Anh đã quên, trước đó một tuần, em đã cố gắng nói chuyện với anh bao nhiêu lần. Em đã gửi cho anh những tin nhắn dài, kể về những cảm xúc của em, về những nỗi sợ hãi của em, về việc em cảm thấy cô đơn đến nhường nào. Anh đã trả lời bằng những câu ngắn gọn, bằng những lời động viên chung chung, hoặc đơn giản là 'Anh bận chút, tối nói chuyện nhé.' Nhưng rồi tối đó, anh lại mệt mỏi, và em lại thôi. Em đã cố gắng đặt mình vào vị trí của anh, cố gắng hiểu cho những áp lực công việc của anh. Em đã tự nhủ, 'Hoàng Minh yêu mình, anh ấy chỉ đang bận thôi.' Nhưng rồi, vào cái ngày định mệnh đó, khi anh nói lời chia tay, em mới nhận ra, tất cả những lý do 'hợp lý' ấy... chỉ là cách anh che giấu sự thiếu quan tâm của mình, che giấu việc anh đã không còn muốn cố gắng nữa."
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Lâm An, nhưng cô không khóc thành tiếng. Cô chỉ khẽ vuốt nhẹ má, như thể giọt nước mắt đó là một vật thể lạ vừa rơi xuống. "Em đã không hề có 'lối đi riêng' nào cả, Minh ạ. Em đã đứng đó, giữa ngã ba đường của cuộc đời mình, nhìn anh quay lưng đi, và cảm thấy như mình bị bỏ lại một mình trong một sa mạc hoang vắng. Em đã không 'hiểu biết', không 'tôn trọng', em chỉ cảm thấy tuyệt vọng. Em đã không 'êm đẹp', em đã cảm thấy như có hàng ngàn mảnh vỡ đang găm vào tim mình. Em đã ước, chỉ một lần thôi, anh hãy tranh cãi với em, hãy giận dữ với em, hãy cho em thấy rằng anh cũng đau khổ, rằng anh cũng không muốn buông tay. Nhưng không. Anh chỉ đơn giản là... buông tay, một cách rất 'hợp lý'."
Hoàng Minh nghe từng lời của cô, như nghe một bản cáo trạng không khoan nhượng. Anh nhớ lại buổi chiều hôm đó. Anh đã thực sự nghĩ rằng mình đang làm điều đúng đắn. Anh đã nghĩ rằng mình đang giải thoát cho cô khỏi một mối quan hệ không còn tương lai. Anh đã nghĩ rằng mình đã đủ mạnh mẽ để đưa ra một quyết định khó khăn, nhưng cần thiết. Anh đã nghĩ rằng anh đã che giấu được nỗi đau của mình, để cô không phải chứng kiến sự yếu đuối của anh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tất cả những suy nghĩ đó đều là những lời biện minh cho sự vô tâm, cho sự thiếu thấu hiểu của anh. Anh đã không hề nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt cô, không hề nghe thấy tiếng lòng cô đang gào thét. Anh chỉ nhìn thấy một kết thúc "êm đẹp" mà anh đã tự vẽ ra trong đầu.
Sự im lặng lại bao trùm lấy không gian quán cà phê, nhưng lần này, nó còn nặng nề hơn, còn thấm đẫm sự thật và nỗi đau hơn bao giờ hết. Hoàng Minh cảm thấy như mình đang nhìn thấy một phiên bản của chính mình mà anh chưa từng biết đến, một phiên bản đáng sợ, xa lạ. Ánh mắt anh không còn dám nhìn vào Lâm An nữa, mà chỉ dán chặt vào chiếc ly cà phê nguội lạnh, như thể muốn xuyên thủng nó để tìm một lối thoát khỏi gánh nặng của sự thật này.
Anh biết rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và anh, chính anh, là một phần của câu chuyện đau lòng đó, một phần mà anh chưa từng muốn đối mặt. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo sâu sắc, không phải từ gió, mà từ chính tâm hồn mình, từ cái bản ngã lý trí mà anh đã luôn tự hào. Cái cảm giác ghê tởm chính sự lý trí của mình bắt đầu trỗi dậy, nó gặm nhấm anh từ bên trong, khiến anh cảm thấy mình như một kẻ xa lạ trong chính cơ thể mình.
***
Hoàng Minh rời quán cà phê, bước đi thẫn thờ trong con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại'. Những lời của Lâm An cứ vang vọng trong đầu anh, không ngừng nghỉ, phá vỡ bức tường lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo sâu sắc, không phải từ cơn gió chiều đang lướt qua, mà từ chính tâm hồn mình, từ cái nhận thức đau đớn về sự vô tâm mù quáng của bản thân. Mỗi bước chân của anh trở nên nặng nề hơn, như thể đang vác trên vai gánh nặng của tất cả những ký ức mà anh đã vô tình bóp méo, những cảm xúc mà anh đã bỏ qua.
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Những vệt nắng cuối ngày hắt qua giàn hoa giấy tím biếc, tạo nên những mảng màu lung linh trên con đường nhỏ. Mùi hoa giấy thoang thoảng trong không khí, một mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo một chút gì đó u buồn, như lời thì thầm của những kỷ niệm đã phai mờ. Anh dừng lại giữa con hẻm, nhìn những cánh hoa mỏng manh đang rụng xuống, nhẹ nhàng đậu trên mặt đất. "Không lẽ... mình đã thực sự vô tâm đến vậy sao?" anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng giữa không gian rộng lớn. "Mọi thứ mình cho là đúng, là hợp lý... lại là nhát dao cứa vào tim cô ấy?"
Anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Suốt bao năm qua, anh đã sống trong một thế giới của riêng mình, nơi mọi thứ đều được sắp xếp logic, nơi cảm xúc được kiểm soát và lý trí luôn ngự trị. Anh đã tin rằng sự ổn định, sự nghiệp vững chắc là cách anh thể hiện tình yêu. Anh đã nghĩ rằng việc không gây ra tranh cãi, không tạo ra sóng gió chính là dấu hiệu của một mối quan hệ trưởng thành và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, Lâm An đã mở ra một cánh cửa khác, một thế giới đầy những cảm xúc, những nỗi đau thầm kín mà anh chưa từng chạm tới.
Anh rút điện thoại ra khỏi túi, ngón tay anh lướt trên màn hình, dừng lại ở danh bạ. Anh định gọi cho ai đó, một người bạn, một đồng nghiệp, thậm chí là ông Hùng – người đã chứng kiến mối quan hệ của anh và Lâm An từ những ngày đầu. Anh muốn tìm một lời khuyên, một sự xác nhận, một ai đó có thể giúp anh lý giải mớ bòng bong trong tâm trí mình. Anh cần một góc nhìn bên ngoài, một người có thể nhìn rõ hơn những gì anh đã mù quáng bỏ qua. Nhưng rồi, anh lại bỏ điện thoại xuống.
Ai có thể hiểu được? Ai có thể tin được rằng hai người đã yêu nhau lại có thể nhớ về cùng một mối tình bằng hai cách hoàn toàn khác biệt đến vậy? Và liệu có ai có thể tha thứ cho sự vô tâm của anh, khi anh đã vô tình gây ra những vết sẹo sâu sắc đến thế trong lòng người mình yêu? Anh cảm thấy cô đơn một cách lạ lùng, một sự cô đơn không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì không có ai có thể thực sự hiểu được gánh nặng của sự thật mà anh vừa đối mặt.
Anh cần thời gian, anh nghĩ. Thời gian để tự mình đối diện với mớ cảm xúc hỗn độn này, để sắp xếp lại những mảnh vỡ của ký ức, để chấp nhận phiên bản Hoàng Minh mà Lâm An đã vẽ ra. Sự bối rối và day dứt đã lên đến đỉnh điểm, và anh biết rằng hành trình này sẽ còn dài và đầy thử thách. Anh bắt đầu nghi ngờ sâu sắc về bản thân và ký ức của mình, về cái cách anh đã sống, cái cách anh đã yêu. Anh tự hỏi, còn bao nhiêu "khoảnh khắc chia tay hợp lý" khác mà anh đã vô tình biến thành những nhát dao cứa vào trái tim người khác? Anh cần một lời giải đáp, một sự giúp đỡ, không chỉ để hiểu Lâm An, mà còn để hiểu chính bản thân mình.
Dù đau đớn, nhưng việc Lâm An giãi bày đã giúp cô từng bước giải tỏa cảm xúc, báo hiệu quá trình chữa lành của cô đang tiến triển, dù chậm rãi. Còn anh, Hoàng Minh, lại đang chìm dần vào hố sâu của sự thật, một sự thật sẽ thay đổi hoàn toàn cách anh nhìn nhận về bản thân và về tình yêu. Anh đã luôn sợ hãi cảm xúc, luôn cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic. Nhưng giờ đây, chính cái lý trí đó lại trở thành gông cùm trói buộc anh, khiến anh mất đi khả năng cảm nhận, khả năng thấu hiểu. Anh nhận ra rằng, để thoát khỏi mớ bòng bong này, anh sẽ phải bắt đầu một hành trình khác, một hành trình tìm kiếm sự thấu hiểu, không phải bằng logic, mà bằng trái tim. Và đó sẽ là một cuộc chiến khó khăn nhất trong cuộc đời anh.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.