Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 300: Lý Trí Vô Vọng: Lời Khuyên Từ Bóng Đêm Văn Phòng
Hoàng Minh rời quán cà phê, bước đi thẫn thờ trong con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại'. Những lời của Lâm An cứ vang vọng trong đầu anh, không ngừng nghỉ, phá vỡ bức tường lý trí mà anh đã xây dựng bấy lâu. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo sâu sắc, không phải từ cơn gió chiều đang lướt qua, mà từ chính tâm hồn mình, từ cái nhận thức đau đớn về sự vô tâm mù quáng của bản thân. Mỗi bước chân của anh trở nên nặng nề hơn, như thể đang vác trên vai gánh nặng của tất cả những ký ức mà anh đã vô tình bóp méo, những cảm xúc mà anh đã bỏ qua.
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời. Những vệt nắng cuối ngày hắt qua giàn hoa giấy tím biếc, tạo nên những mảng màu lung linh trên con đường nhỏ. Mùi hoa giấy thoang thoảng trong không khí, một mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc, nhưng giờ đây lại mang theo một chút gì đó u buồn, như lời thì thầm của những kỷ niệm đã phai mờ. Anh dừng lại giữa con hẻm, nhìn những cánh hoa mỏng manh đang rụng xuống, nhẹ nhàng đậu trên mặt đất. "Không lẽ... mình đã thực sự vô tâm đến vậy sao?" anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng, lạc lõng giữa không gian rộng lớn. "Mọi thứ mình cho là đúng, là hợp lý... lại là nhát dao cứa vào tim cô ấy?"
Anh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Suốt bao năm qua, anh đã sống trong một thế giới của riêng mình, nơi mọi thứ đều được sắp xếp logic, nơi cảm xúc được kiểm soát và lý trí luôn ngự trị. Anh đã tin rằng sự ổn định, sự nghiệp vững chắc là cách anh thể hiện tình yêu. Anh đã nghĩ rằng việc không gây ra tranh cãi, không tạo ra sóng gió chính là dấu hiệu của một mối quan hệ trưởng thành và hạnh phúc. Nhưng giờ đây, Lâm An đã mở ra một cánh cửa khác, một thế giới đầy những cảm xúc, những nỗi đau thầm kín mà anh chưa từng chạm tới.
Anh rút điện thoại ra khỏi túi, ngón tay anh lướt trên màn hình, dừng lại ở danh bạ. Anh định gọi cho ai đó, một người bạn, một đồng nghiệp, thậm chí là ông Hùng – người đã chứng kiến mối quan hệ của anh và Lâm An từ những ngày đầu. Anh muốn tìm một lời khuyên, một sự xác nhận, một ai đó có thể giúp anh lý giải mớ bòng bong trong tâm trí mình. Anh cần một góc nhìn bên ngoài, một người có thể nhìn rõ hơn những gì anh đã mù quáng bỏ qua. Nhưng rồi, anh lại bỏ điện thoại xuống.
Ai có thể hiểu được? Ai có thể tin được rằng hai người đã yêu nhau lại có thể nhớ về cùng một mối tình bằng hai cách hoàn toàn khác biệt đến vậy? Và liệu có ai có thể tha thứ cho sự vô tâm của anh, khi anh đã vô tình gây ra những vết sẹo sâu sắc đến thế trong lòng người mình yêu? Anh cảm thấy cô đơn một cách lạ lùng, một sự cô đơn không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì không có ai có thể thực sự hiểu được gánh nặng của sự thật mà anh vừa đối mặt.
Anh cần thời gian, anh nghĩ. Thời gian để tự mình đối diện với mớ cảm xúc hỗn độn này, để sắp xếp lại những mảnh vỡ của ký ức, để chấp nhận phiên bản Hoàng Minh mà Lâm An đã vẽ ra. Sự bối rối và day dứt đã lên đến đỉnh điểm, và anh biết rằng hành trình này sẽ còn dài và đầy thử thách. Anh bắt đầu nghi ngờ sâu sắc về bản thân và ký ức của mình, về cái cách anh đã sống, cái cách anh đã yêu. Anh tự hỏi, còn bao nhiêu "khoảnh khắc chia tay hợp lý" khác mà anh đã vô tình biến thành những nhát dao cứa vào trái tim người khác? Anh cần một lời giải đáp, một sự giúp đỡ, không chỉ để hiểu Lâm An, mà còn để hiểu chính bản thân mình.
Dù đau đớn, nhưng việc Lâm An giãi bày đã giúp cô từng bước giải tỏa cảm xúc, báo hiệu quá trình chữa lành của cô đang tiến triển, dù chậm rãi. Còn anh, Hoàng Minh, lại đang chìm dần vào hố sâu của sự thật, một sự thật sẽ thay đổi hoàn toàn cách anh nhìn nhận về bản thân và về tình yêu. Anh đã luôn sợ hãi cảm xúc, luôn cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic. Nhưng giờ đây, chính cái lý trí đó lại trở thành gông cùm trói buộc anh, khiến anh mất đi khả năng cảm nhận, khả năng thấu hiểu. Anh nhận ra rằng, để thoát khỏi mớ bòng bong này, anh sẽ phải bắt đầu một hành trình khác, một hành trình tìm kiếm sự thấu hiểu, không phải bằng logic, mà bằng trái tim. Và đó sẽ là một cuộc chiến khó khăn nhất trong cuộc đời anh.
***
Đêm về khuya, màn mưa vẫn rơi tí tách ngoài khung cửa kính rộng lớn của căn hộ. Ánh đèn thành phố nhòe nhoẹt trong màn nước, vẽ nên những vệt sáng dài thượt trên nền đen của bầu trời. Trong căn hộ tối giản, chỉ có ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn đọc sách trên bàn làm việc, nơi Hoàng Minh đang ngồi, như một pho tượng bất động. Không gian rộng lớn, được thiết kế với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – và những đường nét kim loại sắc bén, lẽ ra phải mang lại cảm giác bình yên, tĩnh tại. Nhưng đêm nay, nó chỉ càng nhân lên sự trống rỗng và cô đơn trong lòng anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, đều đều, như một nhịp điệu vô cảm, không thể xoa dịu được cơn bão đang gào thét trong tâm trí anh. Mùi gỗ mới thoảng nhẹ trong không khí, xen lẫn mùi cà phê phin còn vương lại từ buổi chiều, nhưng anh chẳng cảm nhận được gì ngoài sự nặng trĩu trong lồng ngực.
Anh đã ở đây, trước bàn làm việc, suốt nhiều giờ đồng hồ. Điện thoại trong tay, nóng ran lên vì anh đã lướt qua lướt lại danh bạ không biết bao nhiêu lần. Những lời của Lâm An về "đêm sinh nhật bị lãng quên", về "khoảnh khắc chia ly định mệnh" cứ như những mũi kim châm vào từng ngóc ngách ký ức anh. Anh cố gắng sắp xếp lại, cố gắng tìm kiếm một lý do, một lời bào chữa hợp lý cho sự vô tâm của mình, nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô ích. Những lập luận logic mà anh từng tự hào, giờ đây lại giống như những sợi xích trói buộc anh vào một sự thật đau đớn: anh đã sai, sai một cách mù quáng.
Anh nhớ lại ánh mắt của Lâm An khi cô kể về nỗi mong chờ trong đêm sinh nhật, về chiếc bánh kem tự làm, về tin nhắn không hồi đáp. Anh nhớ cả cái cách cô kìm nén cảm xúc khi nhắc về việc anh chỉ nói về "sự hợp lý" và "tương lai" trong khoảnh khắc chia tay. Tất cả những điều đó đã tạo nên một phiên bản ký ức hoàn toàn khác biệt, một phiên bản đầy rẫy sự cô đơn, thất vọng và tổn thương mà anh, trong cái thế giới lý trí của mình, chưa bao giờ nhận ra. "Liệu mình đã sai ở đâu?" anh tự hỏi, lời độc thoại nội tâm vang vọng trong đầu, mang theo một sự chua chát đến tột cùng. Anh đã tin rằng anh đang xây dựng một mối quan hệ vững chắc, nhưng có vẻ như anh chỉ đang xây nên một bức tường vô hình, ngăn cách anh khỏi cảm xúc thật của người mình yêu.
Ngón tay anh dừng lại ở tên Ông Hùng. Ông Hùng, người mentor đã gắn bó với anh từ những ngày đầu khởi nghiệp, người đã chứng kiến không chỉ sự thăng tiến trong công việc mà cả những giai đoạn thăng trầm trong cuộc sống cá nhân anh. Ông Hùng là người duy nhất mà anh cảm thấy có thể chia sẻ lúc này, không phải để được an ủi, mà là để tìm kiếm một góc nhìn khách quan, một lời giải đáp cho cái mớ bòng bong đang giày vò anh. Anh nhớ lại phong thái điềm đạm, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy thấu hiểu của ông. Ông không phải là người sẽ xoa dịu anh bằng những lời nói sáo rỗng, mà sẽ giúp anh nhìn thẳng vào vấn đề, dù có đau đớn đến mấy.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự se lạnh của không khí đêm lan tỏa trong phòng. Cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực không hề giảm bớt, nhưng có một tia hy vọng mỏng manh lóe lên: có lẽ, có lẽ Ông Hùng sẽ giúp anh tìm thấy lối thoát. Anh nhấn gọi. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đặn, mỗi tiếng chuông như một nhịp đập của sự hồi hộp, của nỗi sợ hãi và cả sự mong chờ. Anh không biết mình sẽ nói gì, sẽ bắt đầu từ đâu, nhưng anh biết mình không thể tiếp tục chìm đắm trong sự bối rối và day dứt này một mình nữa. Cuộc gọi kết nối, và sau một vài lời chào hỏi ngắn gọn, một cuộc hẹn được sắp xếp vào sáng hôm sau. Anh gác máy, lòng vẫn nặng trĩu, nhưng ít nhất, anh đã có một hướng đi. Hành trình này sẽ không dễ dàng, anh biết, nhưng anh đã quyết định đối mặt.
***
Sáng hôm sau, văn phòng của Minh An vẫn mang vẻ chuyên nghiệp, bận rộn như mọi ngày. Tiếng gõ bàn phím lách tách không ngừng, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng máy in rì rầm từ góc phòng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của công việc. Tuy nhiên, trong căn phòng làm việc của Ông Hùng, một bầu không khí hoàn toàn khác ngự trị. Không khí mát lạnh từ điều hòa, mùi cà phê pha sẵn thoang thoảng xen lẫn mùi giấy in đặc trưng của văn phòng, nhưng tất cả đều trở nên dịu nhẹ hơn, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng và suy tư.
Hoàng Minh ngồi đối diện Ông Hùng, gương mặt anh vẫn còn vương chút mệt mỏi sau đêm dài mất ngủ, dù đã cố gắng che giấu bằng vẻ ngoài chỉnh tề thường thấy. Dáng người cao ráo, cân đối của anh khẽ trùng xuống, đôi mắt sâu ẩn chứa những nỗi niềm mà khó ai có thể nhận ra. Ông Hùng, với mái tóc điểm bạc, cặp kính lão và nụ cười hiền hậu, vẫn giữ phong thái điềm đạm thường thấy. Ông đẩy nhẹ tách trà nóng về phía Hoàng Minh, hơi ấm từ tách trà bốc lên, mang theo mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết.
“Cháu… cháu đang cảm thấy lạc lối, chú ạ,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm khàn, đôi khi ngắt quãng. Anh không đi thẳng vào vấn đề của Lâm An, mà chọn cách nói vòng vo, trừu tượng, như một kiến trúc sư đang cố gắng mô tả một công trình phức tạp mà không dùng đến bản vẽ cụ thể. “Như thể có hai thế giới tồn tại song song về một điều, và cháu không biết đâu mới là thật. Cháu đã luôn tin vào lý trí, vào những gì rõ ràng, minh bạch. Nhưng giờ đây, những điều đó lại trở thành một thứ gì đó vô nghĩa, thậm chí là đáng sợ.”
Ông Hùng chậm rãi gật đầu, ánh mắt sắc sảo của ông xuyên thấu qua vẻ ngoài cố tỏ ra bình tĩnh của Hoàng Minh, đi thẳng vào những rối bời trong tâm hồn anh. Ông không nói gì, chỉ nhấp một ngụm trà, để Hoàng Minh có đủ không gian để tự giãi bày. Sự im lặng của ông không phải là thờ ơ, mà là một sự lắng nghe thấu đáo, một sự khuyến khích nhẹ nhàng.
Hoàng Minh tiếp tục, giọng nói nhỏ dần: “Cháu đã nghĩ rằng mình đã có một mối quan hệ êm đẹp, một cuộc chia tay văn minh. Cháu đã tin rằng mọi thứ đều hợp lý, đều là tốt nhất cho cả hai. Nhưng… có vẻ như đó chỉ là một phiên bản câu chuyện của riêng cháu. Một phiên bản được xây dựng trên những mảnh ghép mà cháu cho là đúng, mà không hề biết rằng, những mảnh ghép khác, những mảnh ghép đầy cảm xúc, đã bị cháu bỏ quên, thậm chí là đè nén.”
Ông Hùng đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ trầm tĩnh. Ông nhìn Hoàng Minh, đôi mắt ông ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. “Ký ức là một thứ kỳ lạ, Minh,” ông nói, giọng điềm đạm, chậm rãi. “Nó không phải là một cuốn băng ghi âm khách quan, ghi lại mọi chi tiết một cách trung thực. Mà nó là một bức tranh được vẽ lại bởi cảm xúc của mỗi người, bởi những gì họ muốn nhớ, và cả những gì họ muốn quên đi. Mỗi người đều là một họa sĩ, tự tô vẽ nên bức tranh đời mình, bức tranh về những mối quan hệ của họ. Và đôi khi, bức tranh của ta đẹp đẽ, rực rỡ, nhưng lại phủ lên những mảng màu u tối, những khoảng trống đau đớn trong bức tranh của người khác.”
Hoàng Minh lắng nghe từng lời của Ông Hùng, như một kẻ đang lạc trong sương mù bỗng tìm thấy một ngọn hải đăng. "Mảng màu u tối... sự cô đơn của Lâm An... nỗi thất vọng trong ngày chia tay," anh thầm nhủ. Những hình ảnh, những cảm xúc mà Lâm An đã kể cứ thế hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí anh, không còn bị bức màn lý trí che lấp. Anh bắt đầu cảm thấy sự đau đớn đó, sự cô đơn đó, như thể chính anh đang trải qua. Anh nhớ những lúc anh mải mê với công việc, những lúc anh nghĩ rằng mình đang làm điều tốt nhất cho tương lai chung, mà quên mất rằng, có một người đang ở đó, đang chờ đợi, đang khao khát một sự quan tâm nhỏ nhoi. Anh đã nhớ những lúc Lâm An ở đó, bên cạnh anh, chia sẻ cuộc sống với anh, nhưng anh lại quên mất những lúc cô ấy chờ đợi anh, chờ đợi một tin nhắn, một lời hỏi han, một cái nắm tay.
“Một kiến trúc sư giỏi không chỉ xây dựng những công trình vững chắc bằng bê tông cốt thép, Minh,” Ông Hùng tiếp lời, giọng ông vẫn đều đều, nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý. “Mà còn phải biết xây dựng những không gian có hồn, những không gian chạm đến cảm xúc con người. Tình yêu cũng vậy. Chúng ta mải mê xây dựng những nền tảng vững chắc cho cuộc sống, cho sự nghiệp, mà đôi khi quên mất việc vun đắp trong tâm hồn người mình yêu. Quên mất việc lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất, nhìn thấy những vết nứt vô hình, và cảm nhận những rung động sâu kín nhất. Khi một người chỉ tập trung vào logic, vào sự hợp lý, họ sẽ bỏ lỡ cả một thế giới cảm xúc đang tồn tại song song, một thế giới mà có thể, là nền tảng thực sự của mối quan hệ.”
Hoàng Minh gật gù, dù lòng vẫn nặng trĩu. Anh nhìn vào tách trà của mình, hơi ấm từ đó dường như đang lan tỏa, sưởi ấm một phần nào đó trong anh. Những lời của Ông Hùng không phải là lời an ủi, mà là một lời khai sáng, một lời chỉ dẫn để anh nhìn nhận lại toàn bộ bản thân mình. Anh đã luôn tự hào về sự lý trí, về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, chính sự lý trí đó, chính cái vỏ bọc vững chắc đó, đã biến anh thành một kẻ vô cảm, một kẻ đã vô tình làm tổn thương người mình yêu. Anh đã ghê tởm chính sự lý trí của mình, và giờ đây, anh bắt đầu hiểu lý do sâu xa.
“Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, Minh,” Ông Hùng nhẹ nhàng nói, kết thúc câu chuyện, “mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau.” Câu nói đó như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh. Anh đã có một "ký ức êm đẹp", một câu chuyện bình yên về một mối tình kết thúc nhẹ nhàng. Nhưng câu chuyện của Lâm An lại là một chuỗi những nỗi đau, những lần bị bỏ quên, những giọt nước mắt lặng thầm. Anh bắt đầu nhận ra sự ích kỷ trong cái "êm đẹp" của mình.
Hoàng Minh cảm thấy một sự day dứt sâu sắc hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời, cũng có một tia sáng lóe lên trong anh. Anh đã nhận ra mình cần phải làm gì. Anh cần phải đối mặt với từng mảnh ký ức, không phải để biện minh, mà để thấu hiểu. Anh cần phải học cách lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim. Lời khuyên của Ông Hùng về "vun đắp trong tâm hồn" sẽ là kim chỉ nam cho anh trong hành trình này, không chỉ để hiểu Lâm An, mà còn để tự chữa lành chính mình, để tìm lại khả năng cảm nhận mà anh đã đánh mất. Sự day dứt vẫn còn đó, nhưng không còn là sự bối rối vô định, mà là động lực để anh tiếp tục hành trình tìm kiếm sự thật, không chấp nhận những "ký ức êm đẹp" của riêng mình nữa. Anh biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.