Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 301: Nụ Cười Giấu Nỗi Buồn: Khi Ký Ức Bắt Đầu Rạn Nứt
Căn hộ của Hoàng Minh, với kiến trúc tối giản và tông màu lạnh chủ đạo, thường mang đến cho anh một cảm giác bình yên, một trật tự được thiết lập bởi chính anh. Nhưng sáng nay, cái bình yên ấy đã vỡ vụn, nhường chỗ cho sự ngột ngạt đến khó thở. Ánh nắng ban mai rọi qua tấm kính lớn, chiếu thẳng vào bàn làm việc, nơi anh đang ngồi, nhưng không thể xua đi cái bóng tối dày đặc trong tâm trí anh. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – một tiếng còi xe, một âm thanh xè xè của tàu điện ngầm – tất cả đều trở nên vô nghĩa, không thể len lỏi vào sự hỗn loạn trong anh.
Hoàng Minh nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, những dòng xe tấp nập bắt đầu lăn bánh. Anh luôn yêu thích sự năng động, sự rõ ràng của những kiến trúc, những con đường thẳng tắp này. Nó giống như cách anh tư duy, mọi thứ đều có logic, có quy luật, có điểm đầu điểm cuối. Nhưng bây giờ, những lời của Ông Hùng, cùng với những mảnh ký ức đau đáu của Lâm An, đã đập tan cái trật tự giả tạo ấy.
"Ký ức là một bức tranh được vẽ lại bởi cảm xúc của mỗi người... Mảng màu u tối... sự cô đơn của Lâm An... nỗi thất vọng trong ngày chia tay..." Những câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại như một đoạn băng hỏng trong đầu anh. Anh đã luôn nghĩ mình là một người lý trí, một người biết cân nhắc mọi thứ trước sau. Anh đã từng tự hào về khả năng kiểm soát cảm xúc, về cách anh đối mặt với mọi vấn đề một cách khách quan, khoa học. Nhưng giờ đây, cái vỏ bọc lý trí ấy đã biến anh thành một kẻ vô tâm, một kẻ mù lòa trước những cảm xúc của người mình yêu.
Mùi gỗ mới của chiếc bàn làm việc, mùi sách cũ từ kệ sách cạnh đó, thậm chí cả mùi nước hoa nam tính cao cấp thoang thoảng từ chiếc áo sơ mi anh đang mặc, tất cả đều trở nên vô vị. Anh nhớ lại những lần Lâm An cố gắng bắt chuyện, cố gắng chia sẻ những cảm xúc nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của cô, nhưng anh đã làm gì? Anh đã viện cớ công việc, viện cớ mệt mỏi, viện cớ rằng những chuyện đó quá nhỏ nhặt để phải bận tâm. Anh đã nghĩ rằng việc anh nỗ lực cho sự nghiệp, cho một tương lai vững chắc là cách thể hiện tình yêu tốt nhất. Anh đã quên mất rằng, tình yêu không chỉ được xây dựng bằng những mục tiêu lớn lao, mà còn bằng những khoảnh khắc nhỏ bé của sự lắng nghe, của sự đồng cảm, của việc "vun đắp trong tâm hồn".
Cái cảm giác day dứt, xen lẫn chút ghê tởm chính bản thân mình, đang gặm nhấm anh. Anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói đó của Ông Hùng như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh. Nó không chỉ là một câu nói, mà là một sự thật trần trụi, lạnh lùng. Anh đã luôn nhìn thấy Lâm An ở đó, bên cạnh anh, nhưng chưa bao giờ thực sự nhìn thấy *cô ấy*, nhìn thấy những cảm xúc đang ẩn giấu sau ánh mắt, nụ cười của cô. Anh đã không lắng nghe những âm thanh nhỏ nhất của sự cô đơn, không nhìn thấy những vết nứt vô hình đang dần hình thành trong tâm hồn cô.
Hoàng Minh đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang vần vũ. Anh không thể tập trung vào bất cứ tài liệu nào trên màn hình máy tính. Những con số, những biểu đồ, tất cả đều mờ nhạt, nhường chỗ cho hình ảnh Lâm An trong trí nhớ anh. Không còn là Lâm An trong "ký ức êm đẹp" của anh, mà là Lâm An với ánh mắt thất vọng, với nỗi buồn bị kìm nén mà anh đã quá vô tâm để nhận ra.
Anh đã luôn nghĩ rằng lý trí là sức mạnh của mình. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, chính sự lý trí đó, khi thiếu đi sự thấu cảm, đã trở thành một bức tường lạnh lẽo, ngăn cách anh với thế giới cảm xúc của người khác, đặc biệt là người anh yêu. Anh đã xây dựng một "công trình vững chắc" cho mối quan hệ, nhưng lại bỏ quên việc "xây dựng những không gian có hồn", những không gian mà Lâm An khao khát.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, kéo anh khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh giật mình, nhìn vào màn hình. Không phải là tin nhắn của Lâm An. Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn vô định. Anh biết mình cần phải làm gì. Anh cần phải đối mặt. Không phải để biện minh, không phải để giải thích, mà để lắng nghe. Lắng nghe một cách chân thành, lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim.
Hoàng Minh cầm điện thoại lên một lần nữa. Ngón tay anh lướt trên màn hình, dừng lại ở tên Lâm An. Anh do dự. Liệu cô có muốn gặp anh không, sau tất cả những gì đã xảy ra, sau những lời giải thích "lý trí" của anh đã vô tình cứa sâu thêm vào vết thương lòng cô? Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gõ tin nhắn. "Lâm An, anh biết em có thể không muốn gặp, nhưng anh muốn một cơ hội để lắng nghe. Em có thể dành cho anh một buổi chiều không?" Anh không biết cô sẽ trả lời thế nào, nhưng anh biết, anh cần phải bước đi trên con đường này, con đường mà Ông Hùng đã chỉ ra, con đường của sự thấu hiểu và chữa lành. Nút gửi được nhấn, và tin nhắn bay đi, mang theo một phần hy vọng mỏng manh của anh vào không trung. Căn hộ vẫn yên tĩnh, nhưng trong lòng Hoàng Minh, một cơn bão cảm xúc đang âm thầm hình thành, báo hiệu một sự thay đổi lớn lao sắp diễn ra. Anh đã sẵn sàng đối mặt với sự thật, dù nó có thể đau đớn đến nhường nào. Anh đã sẵn sàng để những "ký ức êm đẹp" của mình rạn nứt, để nhường chỗ cho một sự thật chân thực hơn, dù nó có u tối.
***
Buổi chiều muộn, khi thành phố bắt đầu ngả mình vào những gam màu vàng cam của ánh hoàng hôn, Hoàng Minh đã có mặt tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Anh chọn một góc khuất quen thuộc, nơi ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng treo trên trần tỏa xuống, tạo nên một không gian riêng tư, ấm cúng. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương quyện cùng mùi cà phê rang xay thoang thoảng, một sự kết hợp hoàn hảo để xoa dịu những tâm hồn đang ưu tư. Nhưng đối với Hoàng Minh, sự ấm cúng đó càng làm nổi bật lên cái lạnh giá trong lòng anh. Anh đã đến sớm, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng mỗi nhịp tim đập đều mang theo một sự căng thẳng, một nỗi lo âu vô hình.
Anh đã mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro, quần tây đen, phong cách đơn giản, lịch sự như thường lệ. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự mệt mỏi, một nỗi niềm day dứt chưa từng có. Anh không còn vẻ điềm đạm, vững chãi như thường thấy. Thay vào đó là một sự mong chờ, một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì sắp được phơi bày.
Lâm An xuất hiện đúng giờ, như mọi khi. Vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô lướt qua những chiếc bàn gỗ sẫm màu, thu hút vài ánh nhìn tò mò, nhưng cô không để tâm. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa tự nhiên, ôm lấy gương mặt trái xoan. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô vẫn mang một nét xa xăm, u buồn, nhưng hôm nay, sự điềm tĩnh trong ánh nhìn ấy lại có thêm một chút kiên định, một chút nhẹ nhõm như thể cô đã trút bỏ được phần nào gánh nặng. Cô mặc một chiếc váy màu xanh pastel, nhẹ nhàng, nữ tính, tương phản hoàn toàn với sự nặng nề trong tâm trạng của Hoàng Minh.
“Chào anh,” Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, đủ để Hoàng Minh nghe rõ trong tiếng nhạc Jazz. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, không quá gần cũng không quá xa, tạo ra một khoảng cách vừa đủ để duy trì sự tôn trọng, nhưng cũng đủ gần để cảm nhận được sự hiện diện của đối phương.
Hoàng Minh gật đầu đáp lại, cổ họng anh khô khốc. “Chào em.” Anh ngập ngừng một lát, rồi hít một hơi sâu. “Cảm ơn em đã đến. Anh… anh biết là anh đã khiến em không vui, và anh muốn… anh muốn lắng nghe.” Lời nói của anh ngắn gọn, súc tích, vẫn mang hơi hướng khô khan quen thuộc, nhưng lần này, nó chứa đựng một sự chân thành, một sự bối rối không thể che giấu. Anh không còn cố gắng biện minh, không còn cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic. Anh đã học được rằng, có những điều không thể dùng lý trí để đo đếm.
Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt xanh xao của anh. Cô nhận ra sự thay đổi. Sự bối rối, sự day dứt đang hiện rõ trên gương mặt Hoàng Minh không phải là điều cô thường thấy. “Anh không cần phải nói vậy,” cô đáp, giọng cô vẫn đều đều, “Em đến vì em nghĩ chúng ta cần nói chuyện. Có lẽ, anh cũng cần được nghe.” Cô khẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc đã được nhân viên mang ra, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa, như một lời xoa dịu cho không khí căng thẳng giữa hai người.
Hoàng Minh gật đầu, “Anh cần nghe. Anh đã… đã nhận ra nhiều điều sau buổi nói chuyện hôm trước. Và cả lời khuyên của một người anh lớn.” Anh không nói tên Ông Hùng, nhưng Lâm An hiểu. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh, một sự chân thành mà cô đã khao khát từ rất lâu.
“Vậy thì,” Lâm An bắt đầu, giọng cô chùng xuống một chút, như đang tìm kiếm một điểm tựa trong dòng ký ức vô tận. “Anh còn nhớ buổi chiều chúng ta đi dạo ở công viên Hồ Gươm không? Có một bức ảnh anh rất thích, em đang cười đó.”
Câu nói của Lâm An như một tia sáng nhỏ, xuyên qua màn sương mù dày đặc trong tâm trí Hoàng Minh. Công viên Hồ Gươm, chiều thu lộng gió, những chiếc lá vàng rơi lãng đãng… Anh nhớ rất rõ. Đó là một trong những ký ức "êm đẹp" nhất của anh về quãng thời gian hai người còn bên nhau. Anh luôn coi bức ảnh đó là bằng chứng cho thấy Lâm An hạnh phúc bên anh, rằng tình yêu của họ đã từng có những khoảnh khắc đẹp đẽ, vô tư.
Không chút do dự, Hoàng Minh lấy điện thoại ra, mở thư viện ảnh. Anh lướt qua hàng trăm bức ảnh, tìm kiếm một cách vội vã. Anh đã lưu giữ tất cả những khoảnh khắc đó, như một cuốn nhật ký hình ảnh về mối tình của họ. Và rồi, anh dừng lại. Một bức ảnh chụp cận cảnh Lâm An, cô đang cười rất tươi, ánh mắt lấp lánh, mái tóc bay nhẹ trong gió. Phía sau cô là mặt hồ lăn tăn gợn sóng, và một hàng cây cổ thụ đang thay lá. Một khung cảnh lãng mạn, một nụ cười rạng rỡ.
“Đây rồi,” Hoàng Minh nói, giọng anh có chút nhẹ nhõm, như tìm thấy một thứ gì đó đã mất. Anh quay màn hình điện thoại về phía Lâm An, chỉ vào bức ảnh. “Anh nhớ. Em cười rất đẹp trong bức ảnh này. Anh vẫn luôn nghĩ, đó là một buổi chiều thật yên bình, thật hạnh phúc. Chúng ta đã đi dạo, ngắm cảnh, và em đã nói em thích cái không khí đó.” Ký ức của anh về buổi chiều hôm đó hiện lên rõ ràng, một chuỗi những khoảnh khắc êm đềm, không chút gợn sóng. Anh nhìn vào nụ cười của cô trong ảnh, cố gắng tái hiện lại cảm xúc hạnh phúc mà anh đã từng nghĩ mình cảm nhận được.
Lâm An nhìn vào bức ảnh trên màn hình điện thoại của anh, rồi lại ngước lên nhìn anh. Ánh mắt cô vẫn bình thản, nhưng có một nỗi buồn sâu thẳm ẩn chứa bên trong. Nỗi buồn ấy không phải là sự giận dữ, mà là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu cho chính bản thân mình. “Phải,” cô khẽ nói, giọng cô nhỏ dần, như thì thầm với chính mình. “Nụ cười đó… đúng là rất đẹp.” Một cơn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, làm lay động vài sợi tóc trên trán cô, và kéo theo chút hơi lạnh của buổi chiều muộn, báo hiệu đêm sắp về.
***
Hoàng Minh vẫn nhìn chằm chằm vào nụ cười của Lâm An trong bức ảnh, một nụ cười mà anh đã khắc sâu trong ký ức của mình như biểu tượng của hạnh phúc và sự bình yên. Anh đã kể về nó với một niềm tin tuyệt đối, tin rằng đó là sự thật duy nhất. Nhưng khi Lâm An lặp lại câu nói ấy, "Nụ cười đó… đúng là rất đẹp," anh bỗng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Có điều gì đó không đúng, một sự chênh vênh nhỏ bé trong giọng điệu của cô, một sự tương phản với sự rạng rỡ của nụ cười kia. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn lồng treo trên trần quán cà phê giờ đây không còn mang lại sự ấm cúng, mà chỉ làm nổi bật thêm vẻ căng thẳng trên gương mặt anh và ánh mắt buồn của cô.
Lâm An chậm rãi đặt tách trà xuống, tiếng va chạm nhẹ của gốm sứ vọng lên trong không gian tĩnh lặng. Cô nhìn thẳng vào Hoàng Minh, đôi mắt cô sâu thẳm như mặt hồ đêm, phản chiếu những cảm xúc phức tạp mà anh chưa bao giờ thực sự thấu hiểu. “Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ,” cô khẽ nói, lặp lại một trong những cụm từ đã trở thành nỗi ám ảnh trong tâm trí Hoàng Minh. “Nụ cười đó, Minh… là em đang cố gắng không để anh nhận ra em đã thất vọng thế nào.”
Lời nói của Lâm An như một tiếng sét đánh ngang tai Hoàng Minh. Nụ cười đó, nụ cười mà anh đã luôn trân trọng, đã luôn coi là bằng chứng cho hạnh phúc của cô, lại là một vỏ bọc. Anh cảm thấy một cảm giác choáng váng, mọi thứ xung quanh dường như quay cuồng. Anh cố gắng bấu víu vào ký ức của mình, cố gắng tìm kiếm một chi tiết nào đó, một dấu hiệu nào đó cho thấy anh đã không vô tâm đến vậy. Nhưng tất cả những gì anh nhớ được chỉ là vẻ mặt say sưa của mình khi nhìn vào màn hình điện thoại, những dòng tin nhắn công việc, những cuộc gọi quan trọng mà anh đã ưu tiên hơn tất cả.
“Lúc đó, anh đang mải mê với công việc, với chiếc điện thoại,” Lâm An tiếp tục, giọng cô đều đều, không một chút oán trách, nhưng mỗi từ ngữ đều như một nhát dao cứa vào lòng Hoàng Minh. “Em đã cố gắng bắt chuyện, kể cho anh nghe về một câu chuyện nhỏ em vừa đọc, về một đám trẻ con đang chơi đùa cạnh hồ. Em đã cố gắng kéo anh ra khỏi thế giới của anh, nhưng anh không nghe thấy… Anh chỉ gật đầu, hoặc ừ hử mà không rời mắt khỏi màn hình. Rồi em bỏ cuộc.”
Cô dừng lại một chút, khẽ thở dài. “Em đã đứng đó, nhìn anh, nhìn chiếc điện thoại của anh, và cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật vô nghĩa. Cả một buổi chiều dạo chơi, em cứ nghĩ chúng ta sẽ có những khoảnh khắc thật sự bên nhau, nhưng hóa ra, chỉ có em ở đó. Anh thì ở một thế giới khác.” Cô đưa tay vén một sợi tóc vương trên mặt, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần bao trùm thành phố. “Và khi anh ngẩng lên, khi anh nhận ra có lẽ đã lâu mình không nói chuyện, anh quay sang nhìn em, và em đã phải mỉm cười. Mỉm cười để anh không nhận ra sự thất vọng của em, mỉm cười để giữ không khí, để buổi đi chơi không kết thúc bằng sự im lặng nặng nề.”
Hoàng Minh hoàn toàn chết lặng. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên màn hình điện thoại, rồi nhìn vào Lâm An, gương mặt anh tái đi. Nụ cười rạng rỡ trong ảnh giờ đây biến thành một biểu tượng của sự hy sinh, của nỗi đau bị kìm nén. Anh cố gắng phản bác, cố gắng tìm một lời giải thích cho hành động của mình, rằng anh bận việc, rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai, rằng anh không cố ý. Nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Tất cả những lý lẽ khô khan, logic mà anh từng tin tưởng giờ đây trở nên vô nghĩa. Nỗi đau trong lời kể của Lâm An chân thật đến mức anh không thể phủ nhận. Nó không phải là một sự kiện lớn lao, không phải là một cuộc cãi vã ồn ào. Nó chỉ là một chi tiết nhỏ, một khoảnh khắc tưởng chừng vô hại, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời cảm xúc bị bỏ quên, một vết nứt sâu sắc trong mối quan hệ của họ.
Anh nhớ lại lời của Ông Hùng: “Sự vô tâm không phải lúc nào cũng xuất phát từ ý định xấu, mà từ sự thiếu nhận thức.” Anh đã thiếu nhận thức đến mức nào? Anh đã vô tâm đến mức nào? Anh đã nhìn thấy nụ cười của cô, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy nước mắt đang chảy ngược vào trong. Anh đã nghe thấy tiếng nói của cô, nhưng chưa bao giờ lắng nghe tiếng lòng của cô.
Một cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên vai Hoàng Minh. Anh cảm thấy như có hàng ngàn mảnh vỡ đang rơi trong tâm trí mình, những mảnh vỡ của cái "ký ức êm đẹp" mà anh đã dày công xây dựng. Anh bắt đầu cảm thấy có lỗi, một nỗi lỗi lầm sâu sắc, không phải chỉ vì đã làm cô đau, mà còn vì đã không bao giờ thực sự hiểu cô. Anh đã sống trong một phiên bản tình yêu của riêng mình, một phiên bản chỉ có sự bình yên và lý trí, bỏ qua tất cả những gợn sóng cảm xúc, những nỗi niềm sâu kín của người con gái bên cạnh anh.
Hoàng Minh hít một hơi run rẩy. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt anh đầy sự hối tiếc và bối rối. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng anh biết, mọi lời nói lúc này đều sẽ trở nên trống rỗng. Anh đã "quên mất những lúc em chờ", và giờ đây, anh đang phải đối mặt với hậu quả của sự quên lãng ấy. Con đường phía trước, con đường để hiểu rõ hơn về những ký ức khác, về những nỗi đau khác của Lâm An, dường như còn dài và gập ghềnh hơn anh tưởng. Anh vẫn chưa hiểu hết toàn bộ vấn đề, nhưng một điều chắc chắn là anh không thể tin tưởng hoàn toàn vào phiên bản ký ức của chính mình nữa. Sự rạn nứt trong niềm tin ấy, dù đau đớn, lại là khởi đầu cho một quá trình nhận thức mới, một quá trình mà anh biết mình phải đối mặt.
Buổi chiều dần tàn, ánh sáng cuối ngày đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm. Hoàng Minh bước ra khỏi quán cà phê, mang theo gánh nặng của những ký ức mới, những sự thật đau đớn vừa được phơi bày. Tiếng nhạc Jazz vẫn vương vấn đâu đó trong không khí se lạnh, nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm tăng thêm sự cô đơn trong lòng anh. Anh biết, Lâm An, dù đau đớn khi kể lại, cũng đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào khi được giãi bày. Còn anh, anh chỉ mới bắt đầu hành trình đối mặt với chính mình, với những vết nứt trong ký ức, những vết nứt mà anh đã vô tình tạo ra.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.