Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 302: Ký Ức Chờ Đợi: Những Buổi Hẹn Và Khoảng Trống Vô Hình
Hoàng Minh không biết mình đã rời khỏi Quán Cà Phê “Ký Ức Đọng” như thế nào. Bóng đêm buông xuống, nuốt chửng những ánh đèn đường vàng vọt, nhưng không thể che lấp được bóng ma của những ký ức vừa được phơi bày. Anh về đến căn hộ của mình trong trạng thái mơ hồ, cả đêm không tài nào chợp mắt. Mọi thứ trong căn hộ của anh – từ thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, đến những mảnh kính và kim loại sáng bóng, nội thất hiện đại ít đồ trang trí rườm rà – đều toát lên vẻ ngăn nắp, logic mà anh luôn theo đuổi. Nhưng giờ đây, sự ngăn nắp ấy lại phản chiếu một tâm hồn đang hỗn loạn.
Sáng sớm, ánh sáng tự nhiên tràn ngập căn phòng qua khung cửa sổ lớn, soi rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của cuộc sống hối hả – tiếng còi xe văng vẳng, tiếng còi tàu hỏa từ một nơi nào đó rất xa. Chúng là những âm thanh quen thuộc, từng mang lại cho Hoàng Minh cảm giác an yên, kiểm soát. Nhưng hôm nay, chúng chỉ càng làm nổi bật sự cô đơn và trống rỗng trong anh. Mùi gỗ mới hòa lẫn với mùi cà phê phin anh vừa pha, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn thường dùng, nhưng tất cả đều trở nên nhạt nhòa, vô vị.
Anh ngồi trên chiếc ghế bành bọc da màu xám tro, trước ban công rộng nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng, giờ đây ẩn chứa một sự bối rối tột độ. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ, cố gắng hiểu tại sao nụ cười rạng rỡ của Lâm An trong bức ảnh lại có thể che giấu một nỗi đau sâu sắc đến thế. “Mỉm cười để giữ không khí, để buổi đi chơi không kết thúc bằng sự im lặng nặng nề.” Lời nói của cô cứ văng vẳng bên tai, như một lời buộc tội không ngừng nghỉ.
Anh mở chiếc laptop mỏng dính, lướt qua folder ảnh cũ. Hàng trăm bức ảnh, hàng trăm khoảnh khắc mà anh từng nghĩ là “bình yên”, “hạnh phúc”. Anh dừng lại ở những bức ảnh chụp Lâm An. Cô ấy luôn xinh đẹp, luôn mỉm cười. Nụ cười đó, anh nhớ, là thứ đã khiến anh yêu cô. Nhưng giờ đây, mỗi nụ cười ấy đều như một câu hỏi. Có bao nhiêu nụ cười là thật lòng? Bao nhiêu nụ cười là một tấm màn che chắn cho sự thất vọng, cho những giọt nước mắt đang chảy ngược vào trong?
Hoàng Minh đưa tay lên xoa thái dương. Anh nhớ lời Ông Hùng: “Ký ức là chủ quan, Hoàng Minh ạ. Mỗi người nhìn một sự việc bằng lăng kính của riêng mình, và cảm xúc sẽ tô vẽ lên những gam màu khác nhau. Sự vô tâm không phải lúc nào cũng xuất phát từ ý định xấu, mà từ sự thiếu nhận thức.” Anh đã thiếu nhận thức đến mức nào? Anh đã quá tự tin vào lý trí của mình, vào cái “bình yên” mà anh tự tạo ra, đến nỗi bỏ quên cả một thế giới cảm xúc đang tồn tại bên cạnh anh.
Anh nhớ những lúc anh mải mê với công việc, với những cuộc gọi điện thoại, với những dự án không ngừng nghỉ. Anh tin rằng mình đang nỗ lực vì tương lai của cả hai. Anh tin rằng Lâm An hiểu và ủng hộ anh. Anh nhớ những lúc cô ở đó, ngồi cạnh anh, đôi khi đọc sách, đôi khi chỉ đơn giản là lặng lẽ nhìn anh làm việc. Anh nghĩ đó là sự đồng điệu, sự thấu hiểu không cần lời nói. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi. Chờ đợi một ánh mắt, một câu hỏi thăm, một cái nắm tay, một khoảnh khắc anh thực sự hiện diện.
“Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Câu nói của Lâm An, và cả lời nhắc nhở của Ông Hùng, giờ đây như những mũi kim châm vào tâm trí anh. Anh đã quên. Không phải anh cố tình, không phải anh muốn làm tổn thương cô. Chỉ là anh đã không nhìn thấy, không cảm nhận được. Sự lý trí đến lạnh lùng của anh đã tạo ra một bức tường vô hình, ngăn cách anh với những cảm xúc tinh tế của người anh yêu. Anh tự hào về sự ổn định, về việc không cãi vã lớn. Nhưng cái “bình yên” đó đã được đánh đổi bằng sự kìm nén, bằng những giọt nước mắt vô hình của Lâm An.
Cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên vai anh. Nó không phải là cảm giác tội lỗi của một kẻ phản bội hay lừa dối, mà là sự hối hận của một người đã không bao giờ thực sự nhìn thấy người yêu mình. Anh đã yêu cô, anh tin là như vậy. Nhưng anh đã yêu một phiên bản của Lâm An trong trí nhớ của anh, một phiên bản luôn mỉm cười và hiểu chuyện, một phiên bản không có những nỗi buồn sâu kín, những lần chờ đợi khắc khoải. Anh đã yêu cô một cách ích kỷ, tập trung vào những gì anh muốn thấy, thay vì những gì cô thực sự đang cảm nhận.
Hoàng Minh tắt laptop. Màn hình tối sầm, phản chiếu khuôn mặt đầy mệt mỏi và suy tư của anh. Anh biết, anh không thể tiếp tục né tránh. Anh cần phải đối mặt. Không phải để hàn gắn, không phải để quay lại, mà để hiểu. Để hiểu rõ hơn về những vết nứt trong ký ức của anh, những vết nứt mà anh đã vô tình tạo ra. Anh cần nghe thêm, cần đào sâu hơn vào những “phiên bản khác” của tình yêu mà anh đã chia sẻ với Lâm An. Một cuộc gọi, một tin nhắn, và một lời hẹn lại được gửi đi. Lần này, anh không tìm kiếm sự bình yên trong ký ức của mình nữa, mà là sự thật, dù nó có đau đớn đến nhường nào. Anh đã bắt đầu hành trình đối mặt với chính mình, với những vết nứt trong ký ức, những vết nứt mà anh đã vô tình tạo ra. Và con đường này, anh biết, sẽ còn dài và gập ghềnh hơn anh tưởng rất nhiều.
***
Buổi chiều muộn, một cơn mưa phùn nhẹ bắt đầu rơi, tạo nên những vệt dài mờ ảo trên cửa kính của Quán Cà Phê “Ký Ức Đọng”. Không khí se lạnh, hơi ẩm phả vào từ bên ngoài, làm dịu đi chút nào sự ngột ngạt trong lòng Hoàng Minh khi anh bước vào quán. Tiếng nhạc Jazz vẫn vương vấn, như một người bạn cũ lặng lẽ chứng kiến mọi cuộc đối thoại, mọi nỗi niềm được giãi bày. Ánh đèn vàng dịu của quán mang lại cảm giác ấm cúng, tương phản với cái lạnh lẽo của tâm hồn anh. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, hòa lẫn với mùi đất ẩm từ cơn mưa, thoang thoảng mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế quen thuộc, tất cả tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Lâm An đã ngồi ở chiếc bàn quen thuộc. Hôm nay, cô chọn một chiếc áo len màu xanh pastel, mái tóc dài buông xõa mềm mại, che đi một phần gương mặt. Vóc dáng nhỏ nhắn của cô trông càng thêm mong manh trong ánh sáng nhập nhoạng. Khi Hoàng Minh đến, cô ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, long lanh nhìn anh. Ánh mắt đó chứa đựng sự u buồn nhưng cũng có một vẻ kiên định đến lạ. Cô đã chuẩn bị tinh thần để kể, và anh đã chuẩn bị tinh thần để nghe, dù cả hai đều biết rằng điều đó sẽ rất đau đớn.
“Cảm ơn em đã đồng ý gặp anh,” Hoàng Minh nói, giọng trầm và có chút khàn. Anh ngồi đối diện cô, ánh mắt sâu thẳm, đầy suy tư. Hôm nay, anh không còn vẻ điềm đạm, vững chãi thường thấy nữa. Thay vào đó là sự mệt mỏi, bối rối hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh nhận thấy cô gầy hơn một chút, và những quầng thâm dưới mắt cô lộ rõ hơn. Anh tự hỏi, bao nhiêu đêm cô đã không ngủ vì những ký ức mà anh đã vô tình tạo ra?
Lâm An khẽ lắc đầu. “Em nghĩ… chúng ta đều cần điều này.” Cô đưa tay nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. “Anh muốn nghe gì nữa?”
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cảm giác căng thẳng trong không gian dường như có thể chạm vào. “Anh… anh muốn nghe em kể… về những buổi hẹn hò mà anh đã nghĩ là bình thường. Những buổi hẹn hò mà anh… đã không để lại ấn tượng gì đặc biệt ngoài sự yên ổn.” Anh ngập ngừng, “Anh muốn biết… những lúc đó, em đã chờ đợi điều gì, và em đã cảm thấy thế nào.” Anh nói, ánh mắt dán chặt vào cô, như thể muốn đọc được từng suy nghĩ, từng cảm xúc sâu kín.
Lâm An mỉm cười nhẹ, một nụ cười không hề vui vẻ, pha chút xót xa. “Anh có nhớ những lần em chờ anh tan làm không? Hoặc những khi anh bận rộn với điện thoại trong lúc mình đang ở bên nhau?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sức nặng vô hình.
Hoàng Minh gật đầu, cố gắng lục lọi trong ký ức của mình. “Anh… anh nhớ là anh luôn cố gắng sắp xếp thời gian để gặp em. Công việc lúc đó rất áp lực. Anh thường xuyên phải làm thêm giờ, phải xử lý những cuộc gọi quan trọng bất chợt. Anh luôn cố gắng hoàn thành mọi thứ để đến với em nhanh nhất có thể.” Anh đưa ra lời giải thích quen thuộc, những lý lẽ khô khan mà anh đã từng dùng để biện minh cho bản thân.
Lâm An nhìn anh, ánh mắt hơi cụp xuống. “Em biết. Em luôn biết anh áp lực. Em luôn cố gắng hiểu. Nhưng có những lúc… sự hiểu đó cũng mệt mỏi lắm.” Cô dừng lại, hít một hơi, như để lấy lại bình tĩnh trước khi đào sâu vào một ký ức cụ thể. “Anh còn nhớ không, một buổi chiều mưa, khoảng ba năm trước hiện tại… Khoảng thời gian mà chúng ta bắt đầu có những khoảng lặng dài hơn, những cuộc nói chuyện ít đi…”
Hoàng Minh cố gắng nhớ lại. Ba năm trước… đó là giai đoạn cuối của mối quan hệ, khi anh cảm thấy mọi thứ đang “xa dần” một cách “êm đẹp”. “Anh nhớ… có một lần trời mưa, anh đến đón em trước công ty, rồi anh phải vội vã đi họp ngay sau đó.” Anh nhớ một cách ngắn gọn, súc tích, chỉ những chi tiết quan trọng nhất về lịch trình của anh.
Lâm An gật đầu. “Đúng vậy. Anh nhớ ‘trời mưa, anh đến đón em, rồi đi họp’. Nhưng em nhớ khác.” Giọng cô nhỏ dần, như đang thì thầm với chính mình. “Hôm đó trời mưa rất to, em đã đứng chờ anh gần một tiếng đồng hồ dưới mái hiên công ty. Em không dám gọi anh, sợ làm phiền anh đang bận. Mỗi lần có chiếc xe nào đó đỗ lại, em lại ngẩng đầu lên, hy vọng đó là anh. Cảm giác lạnh lẽo từ cơn mưa, từ sự chờ đợi, nó ngấm vào tận xương tủy.”
Hoàng Minh nghe cô nói, khuôn mặt anh dần tái đi. Anh nhớ trời mưa, nhưng anh không hề nhớ cô đã chờ anh một tiếng đồng hồ. Anh nhớ anh đến đón, nhưng anh không hề nhớ sự lạnh lẽo mà cô đã trải qua.
“Khi anh đến,” Lâm An tiếp tục, ánh mắt cô nhìn xa xăm, xuyên qua tấm kính cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang tí tách rơi. “Anh vội vã lắm. Anh chỉ kịp đưa cho em chiếc ô, rồi nói ‘Xin lỗi em, anh bận quá, anh phải đi họp ngay. Anh đưa em về nhé?’. Anh thậm chí không nhìn vào mắt em. Anh không hỏi em có lạnh không, có mệt không.” Cô khẽ cười, một nụ cười cay đắng. “Anh chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành việc đón em, như một nhiệm vụ trong lịch trình bận rộn của anh. Rồi anh sẽ lại vội vã đến cuộc họp tiếp theo.”
“Em ngồi trên xe anh, cảm thấy cô đơn đến cùng cực. Tiếng mưa đập vào cửa kính như đang khóc hộ em. Em muốn nói với anh r��ng em đã chờ rất lâu, em muốn anh dừng lại một chút, nắm tay em, nói với em một câu an ủi. Nhưng em biết, anh sẽ không nghe. Anh sẽ chỉ nhìn đồng hồ, và nghĩ về cuộc họp sắp tới.” Cô đưa tay siết chặt cốc trà, hơi ấm dường như cũng không đủ để sưởi ấm nỗi buồn trong lòng. “Khi anh đưa em về đến nhà, anh chỉ kịp nói ‘Anh đi nhé!’ và phóng xe đi. Em đứng đó, dưới mưa, nhìn theo chiếc xe của anh khuất dần, và cảm thấy mình thật vô nghĩa. Cả một buổi chiều chờ đợi, em cứ nghĩ chúng ta sẽ có một khoảnh khắc nào đó thực sự bên nhau, nhưng hóa ra, chỉ có em ở đó. Anh thì ở một thế giới khác.”
Lời kể của Lâm An chân thật đến mức Hoàng Minh không thể phản bác. Anh cố gắng tìm một lý lẽ, một lời giải thích. Anh muốn nói rằng anh đã lo lắng cho công việc, rằng anh đã cố gắng vì tương lai. Nhưng tất cả những lý lẽ đó giờ đây trở nên trống rỗng, vô nghĩa trước nỗi đau của cô. Anh nhớ buổi chiều mưa hôm đó, nhưng trong ký ức của anh, nó chỉ là một chi tiết nhỏ trong một ngày làm việc bận rộn. Anh đã “đến đón em”, “đưa em về”, và đó là tất cả. Anh đã không hề nhìn thấy sự lạnh lẽo trong ánh mắt cô, không hề nghe thấy tiếng lòng cô đang gào thét trong sự im lặng.
Một cảm giác đau đớn, hối tiếc dâng trào trong lòng Hoàng Minh. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt anh đầy sự hối lỗi và bối rối. Anh đã vô tâm đến mức nào? Anh đã quá tập trung vào những con số, vào những mục tiêu, mà quên mất rằng tình yêu cần sự hiện diện, cần sự lắng nghe, cần những khoảnh khắc được chia sẻ một cách trọn vẹn. Anh đã “quên mất những lúc em chờ”, và giờ đây, mỗi câu chuyện của cô như một nhát dao cứa vào cái tôi lý trí, cái tôi “bình yên” của anh.
Anh muốn nói xin lỗi, muốn giải thích, nhưng anh biết, mọi lời nói lúc này đều sẽ trở nên trống rỗng, vô nghĩa. Sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hai người, chỉ còn tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng và tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài cửa kính. Hoàng Minh cảm thấy như có hàng ngàn mảnh vỡ đang rơi trong tâm trí mình, những mảnh vỡ của cái “ký ức êm đẹp” mà anh đã dày công xây dựng. Anh vẫn chưa hiểu hết toàn bộ vấn đề, nhưng một điều chắc chắn là anh không thể tin tưởng hoàn toàn vào phiên bản ký ức của chính mình nữa. Sự rạn nứt trong niềm tin ấy, dù đau đớn, lại là khởi đầu cho một quá trình nhận thức mới, một quá trình mà anh biết mình phải đối mặt.
Lâm An, dù đau đớn khi kể lại, nhưng việc được giãi bày những cảm xúc bị kìm nén đang dần trở thành một phần của quá trình chữa lành cho cô. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn thấy sự bàng hoàng, sự hối tiếc trong đôi mắt anh. Cô biết, anh không cố ý. Nhưng sự vô tâm không cố ý ấy lại tạo ra những vết sẹo sâu hơn bất kỳ cuộc cãi vã nào. Cô thở dài nhẹ nhõm, một sự nhẹ nhõm pha lẫn nỗi buồn. Ít nhất, lần này, cô đã được lắng nghe.
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, đôi mắt dán chặt vào cốc cà phê đã nguội lạnh. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đợi anh. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, trong lạnh lẽo và cô đơn, với nỗi buồn giấu kín. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh, giờ đây, đã hoàn toàn rạn nứt. Con đường phía trước, để hiểu rõ hơn về những ký ức khác, về những nỗi đau khác của Lâm An, dường như còn dài và gập ghềnh hơn anh tưởng rất nhiều. Anh biết, anh sẽ phải tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục lắng nghe, không chỉ từ Lâm An, mà còn từ những người xung quanh, những vật phẩm cũ, những manh mối mà anh đã bỏ qua suốt bao năm tháng. Anh đã bắt đầu cảm thấy có lỗi, nhưng vẫn chưa hiểu hết toàn bộ vấn đề. Và hành trình này, anh biết, sẽ không dừng lại ở đây.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.