Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 305: Khoảnh Khắc Tĩnh Lặng: Giọt Nước Mắt Không Người Thấy

Hoàng Minh ngồi đó, bất động như một bức tượng tạc từ đá, trong cái quán cà phê "Ký Ức Đọng" nhuốm màu thời gian. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương gỗ cũ ẩm mốc, như một bản hòa tấu trầm mặc giữa không gian tĩnh lặng. Bên ngoài cửa kính, chiều muộn đã buông lơi những sợi mưa phùn mỏng manh, tựa như những giọt nước mắt vô hình đang tí tách rơi trên nền xi măng xám ngắt. Trời se lạnh, cái lạnh không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào tận sâu trong tâm trí anh, nơi những mảnh ký ức vừa được tái hiện đang giằng xé dữ dội.

Khuôn mặt anh đanh lại, những đường nét vốn góc cạnh giờ đây càng thêm phần sắc lạnh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại đỏ hoe, ẩn chứa một sự bàng hoàng, một nỗi day dứt vừa mới nhen nhóm. Anh vẫn đang chìm đắm trong đoạn hồi tưởng cuối cùng của chương trước, cái khoảnh khắc anh của ba năm về trước đã vô tâm đến đáng sợ, đã tự động lý giải mọi thứ theo hướng có lợi cho mình, đã bỏ qua hoàn toàn nỗi buồn thầm lặng của Lâm An. Cái bức tường vô hình anh đã dựng lên giữa hai người, được xây từ những ưu tiên sai lầm và sự thiếu thấu cảm, giờ đây như một ngọn roi quất thẳng vào lương tâm anh, để lại những vết hằn sâu hoắm. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực như bị nén chặt, cố gắng xua đi cái cảm giác nghẹt thở đang dâng lên. Tiếng nhạc jazz u hoài từ chiếc loa cũ kỹ trong quán như một bản nhạc nền bi ai cho tâm trạng của anh.

Lâm An ngồi đối diện anh, cô đã quan sát anh rất lâu, với ánh mắt to tròn, long lanh nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu đến lạ lùng. Cô thấy rõ sự thay đổi trên gương mặt anh, không phải là sự tức giận hay khó chịu, mà là một sự tĩnh lặng nặng nề hơn thường lệ, một vẻ choáng váng đến mức anh không thể che giấu. Anh, Hoàng Minh lý trí, ít nói, người luôn giữ vững sự điềm đạm, vững chãi, giờ đây lại lộ rõ sự chấn động trong nội tâm. Cô hiểu, anh đang tự đấu tranh với chính mình, với phiên bản quá khứ mà anh đã vẽ ra trong trí nhớ. Vẻ ngoài của cô vẫn thanh thoát, dịu dàng trong chiếc áo len màu kem và váy dài pastel, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, là cả một đại dương của những cảm xúc đã qua.

Cô khẽ đặt ly cà phê đã nguội dần xuống mặt bàn gỗ, tạo ra một tiếng động rất khẽ, đủ để kéo Hoàng Minh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt vẫn lảng tránh, không dám đối diện với cô. Anh nhìn vào khoảng không vô định phía sau cô, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho sự vô tâm của mình trong những hạt mưa đang rơi ngoài kia.

“Anh vẫn còn nhớ buổi tối hôm đó chứ?” Giọng Lâm An nhỏ nhẹ, truyền cảm, như một làn gió thoảng qua, nhưng lại mang theo sức nặng của hàng ngàn ký ức. Nó không phải là một câu hỏi trách móc, mà là một lời thăm dò đầy cẩn trọng, như sợ chạm vào một vết thương vẫn còn nhức nhối.

Hoàng Minh giật mình, hơi thở anh nặng nề hơn một chút. Anh không nhìn cô, chỉ gật đầu chậm rãi, một cái gật đầu vô cùng khó khăn, như thể toàn bộ sức nặng của thế giới đang đè lên vai anh. Anh không thể nói gì, cổ họng anh khô khốc, nghẹn đắng. Anh đã nhớ, nhớ lại tất cả. Anh nhớ mình đã về nhà, nhớ sự im lặng của cô, nhớ cái câu hỏi xã giao anh đã dành cho cô, và nhớ cả lời nói dối "Em hơi mệt thôi" mà cô đã nói ra với một nụ cười gượng gạo. Nhưng anh chưa bao giờ nhớ được, cảm xúc thật của cô vào khoảnh khắc đó là gì. Anh chưa bao giờ biết, cái sự "mệt" mà cô nói, thật ra là một nỗi đau âm ỉ, một sự thất vọng đến tột cùng đã được chôn giấu kỹ lưỡng.

Lâm An đưa tay chạm nhẹ vào ly cà phê, hơi ấm còn sót lại từ chiếc ly dần tan biến vào không khí se lạnh. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa đang tí tách rơi trên tán lá xanh sẫm. Cô hít một hơi thật sâu, thu hết dũng khí, để mở ra một cánh cửa mà cô đã cố gắng khép chặt bấy lâu.

“Em đã chuẩn bị cả tuần, anh biết không?” Giọng cô vẫn nhỏ nhẹ, đều đều, nhưng mỗi lời nói ra như một nhát dao găm vào không khí, khiến Hoàng Minh cảm thấy lồng ngực mình càng thêm nặng trĩu. “Món cà ri anh thích, em đã học công thức từ mẹ anh. Cả chiếc bánh nhỏ nữa, em tự làm, dù em không khéo tay lắm. Em đã nghĩ, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, mình cũng sẽ có nhau, để kỷ niệm cái ‘giải thưởng nhỏ’ mà anh Khoa còn khen là rất ý nghĩa.”

Hoàng Minh vẫn cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt dưới gầm bàn. Anh cảm nhận được sự tỉ mỉ, sự chân thành trong từng lời nói của cô, điều mà anh của ba năm trước đã hoàn toàn bỏ qua. Anh nhớ lại, anh Khoa – đồng nghiệp của Lâm An – đã từng nhắc qua về giải thưởng đó, nhưng anh chỉ gật gù cho qua, coi đó là một thành tích nhỏ bé, không đáng để anh phải bận tâm giữa bộn bề công việc. Giờ đây, khi nghe Lâm An kể, anh mới nhận ra, cái “giải thưởng nhỏ” đó quan trọng với cô đến nhường nào, và việc anh lãng quên nó đã để lại một vết sẹo sâu sắc đến mức nào.

“Em đã thắp nến, mở nhạc nhẹ, chọn bộ đồ anh thích. Em đã ngồi chờ anh, từ sáu giờ tối, đến bảy giờ, rồi tám giờ…” Giọng Lâm An nghẹn lại một chút, nhưng cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. “Mùi cà ri thơm lừng khắp căn bếp, nhưng em chẳng muốn ăn. Em cứ nhìn vào màn hình điện thoại, chờ một tin nhắn, một cuộc gọi. Chỉ cần anh nói anh đang về, hoặc anh sẽ về muộn một chút thôi. Nhưng không có gì cả, ngoài sự im lặng.”

Hoàng Minh nhắm chặt mắt. Anh nhớ, anh đã gửi tin nhắn xin lỗi và hứa đền bù vào lúc gần 9 giờ tối hôm đó. Một tin nhắn vội vã, khô khan, được gõ ra giữa những con số và biểu đồ trên màn hình máy tính. Anh đã nghĩ, một tin nhắn là đủ. Một lời xin lỗi là đủ. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu. Nhưng anh đã lầm. Anh đã lầm tưởng giữa sự hiểu và sự chấp nhận cam chịu.

“Khi tin nhắn của anh đến, em không đọc ngay. Em sợ.” Lâm An tiếp tục, giọng cô giờ đây như mang theo một làn sương mờ của nỗi buồn. “Em sợ những lời giải thích hợp lý mà không có chút cảm xúc nào. Em sợ phải đối mặt với sự thật rằng, em không quan trọng bằng công việc của anh. Em đã để điện thoại đó, rồi đi vào phòng tắm, để nước nóng xả lên người, cố gắng rửa trôi đi cái cảm giác hụt hẫng đang lớn dần trong em.”

Hoàng Minh rùng mình. Anh chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Đối với anh, công việc luôn là ưu tiên hàng đầu, là nền tảng cho tương lai của cả hai. Anh đã nghĩ, cô sẽ tự hào về anh, sẽ thấu hiểu sự bận rộn của anh. Anh đã nghĩ, những lời hứa hẹn về một tương lai tốt đẹp hơn sẽ bù đắp cho những thiếu sót ở hiện tại. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu cần sự hiện diện, cần những khoảnh khắc được sẻ chia, chứ không phải chỉ là những lời hứa hẹn xa vời.

“Đêm đó, em đã khóc rất nhiều. Khóc không phải vì buồn, mà vì cô đơn.” Lâm An khẽ nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như vị của những ký ức đang được kể lại. “Cô đơn ngay cả khi em biết anh đang bận rộn vì tương lai của chúng ta. Em cảm thấy như một đứa trẻ bị bỏ quên trong chính ngôi nhà của mình. Tiếng mưa ngoài cửa sổ cứ tí tách, tí tách, như hòa cùng tiếng nức nở của em. Em tự hỏi, có phải em đã quá tham lam không? Có phải em đã đòi hỏi quá nhiều không? Một bữa ăn tối, một khoảnh khắc được công nhận, được chia sẻ niềm vui nhỏ nhoi của mình… có thật sự là quá đáng không?”

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ hoe. Anh nhìn Lâm An, không còn là hình ảnh của người yêu cũ hay người bạn đối thoại, mà là hình ảnh của Lâm An của ba năm trước, một mình trong căn phòng lạnh lẽo, với những giọt nước mắt không ai thấy. Những lời biện minh của anh trong quá khứ – “chắc cô ấy dỗi một chút thôi,” “mình sẽ bù đắp sau” – giờ đây vang vọng trong tâm trí anh như những tiếng cười nhạo báng. Anh cảm thấy một sự đau nhói, không phải sự hối hận vì sai lầm, mà là sự day dứt vì nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra, nỗi đau mà anh hoàn toàn không hay biết. Anh đã ở đó, đã sống cùng cô, nhưng lại hoàn toàn mù tịt về thế giới cảm xúc của cô.

Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, mùi ẩm ướt của mưa len lỏi vào quán, tất cả dường như đang cộng hưởng để tạo nên một bầu không khí nặng trĩu. Tiếng nhạc jazz u hoài vẫn vang lên đều đều, giờ đây không còn chỉ là bản nhạc nền, mà như một phần của câu chuyện, của nỗi buồn. Hoàng Minh muốn nói điều gì đó, muốn bào chữa, muốn xin lỗi, nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Mọi lời nói dường như đều trở nên vô nghĩa trước sự chân thật đến xé lòng của Lâm An.

“Và sáng hôm sau, khi anh gọi, em đã cố gắng nói rằng mọi thứ ổn.” Lâm An tiếp tục, giọng cô lại trở nên bình thản đến đáng sợ, như một mặt hồ phẳng lặng che giấu dòng chảy xiết bên dưới. “Vì em không muốn anh cảm thấy có lỗi. Em không muốn anh phải bận tâm. Em biết anh đã rất mệt mỏi, và em không muốn làm gánh nặng thêm cho anh. Em đã tự hứa với lòng mình, rằng em sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ không để những điều nhỏ nhặt như vậy làm mình buồn nữa. Em đã cố gắng tin rằng, anh yêu em, chỉ là anh không biết cách thể hiện thôi.”

Hoàng Minh cắn chặt môi. Anh nhớ rất rõ cuộc điện thoại sáng hôm đó. Anh đã hỏi “Em có sao không?” và cô đã trả lời “Em ổn mà, anh cứ tập trung làm việc đi.” Anh đã thở phào nhẹ nhõm, tin rằng mọi thứ đã qua, mọi hiểu lầm đã được hóa giải. Anh đã tự an ủi rằng, phụ nữ đôi khi chỉ “dỗi” một chút rồi thôi. Anh đã không hề nhận ra, sự “ổn” của cô là một lớp vỏ bọc mỏng manh, che giấu một trái tim đang rỉ máu. Anh đã “nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.” Anh đã nhớ cô ngồi cạnh anh, nhưng quên mất rằng cô đã chờ anh, chờ một lời hỏi han chân thành, một sự quan tâm thực lòng, chứ không phải một lời xin lỗi qua loa hay một lời hứa hẹn về một món quà bù đắp.

“Anh… anh xin lỗi.” Hoàng Minh khó khăn lắm mới thốt ra được ba từ đó, giọng anh khàn đặc, nghèn nghẹt. Nó không còn là lời xin lỗi xã giao, không còn là sự thừa nhận một sai lầm lý trí. Lần này, nó xuất phát từ một nơi sâu thẳm hơn, nơi anh cảm nhận được sự đau khổ mà cô đã phải gánh chịu một mình. Đó là một lời xin lỗi cho sự mù quáng của anh, cho sự vô tâm của anh, cho việc anh đã không hề nhìn thấy những giọt nước mắt cô đã nuốt ngược vào trong.

Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cư���i buồn hiện trên môi. Nó không phải là nụ cười của sự tha thứ hay sự chế giễu, mà là nụ cười của sự chấp nhận, của một người đã đi qua bão tố và giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh lặng. “Không cần xin lỗi đâu anh. Mọi chuyện đã qua rồi.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng trong đó có một sự dứt khoát, một sự buông bỏ mà Hoàng Minh không tài nào lý giải được. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc cốc cà phê của mình, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Nỗi day dứt nhẹ ban đầu giờ đây đã trở thành một cảm giác cồn cào, khó chịu, một sự nhận thức rằng anh không chỉ sai, mà anh đã bỏ lỡ cả một thế giới cảm xúc của người con gái anh từng yêu. Con đường để tháo gỡ từng mảnh ký ức, để chữa lành những vết sẹo vô hình đó, dường như còn dài và gập ghềnh hơn bất cứ dự án nào anh từng phải đối mặt, và anh mới chỉ bắt đầu những bước chân đầu tiên trên con đường ấy.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free