Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 308: Lời Hỏi Muộn Màng: Xâm Nhập Ký Ức Tổn Thương

Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh dần len lỏi qua ô cửa sổ lớn trong căn hộ của Hoàng Minh, xua đi màn đêm u tối. Tuy nhiên, trong lòng anh, mọi thứ dường như càng trở nên tối sầm hơn, đặc quánh một màu hổ thẹn và day dứt. Hoàng Minh giật mình thoát khỏi dòng hồi ức, hay đúng hơn là thoát khỏi dòng tưởng tượng đau đớn về ký ức của Lâm An, nhưng tâm trí anh vẫn như bị ghim chặt vào hình ảnh cô gái nhỏ nhắn, ngồi bệt dưới sàn bếp lạnh lẽo, tỉ mỉ hàn gắn chiếc cốc vỡ với đôi mắt sưng húp và nỗi buồn không nói thành lời. Hình ảnh ấy ám ảnh anh như một lời nguyền, một vết mực đen không thể tẩy xóa trên trang giấy trắng tinh anh từng nghĩ là ký ức tình yêu của mình. Đó không phải là một "tai nạn nhỏ" đã được giải quyết bằng một lời xin lỗi và một món đồ thay thế như anh đã tự huyễn hoặc suốt bao năm. Đó là một vết cắt sâu hoắm, một sự bỏ mặc cảm xúc tàn nhẫn mà anh, người đàn ông lý trí, đã hoàn toàn không hay biết, hoặc cố tình phớt lờ, chôn vùi dưới lớp vỏ bọc của sự bận rộn và những ưu tiên khác.

Anh đứng bật dậy khỏi chiếc ghế làm việc bọc da đen, nơi anh đã ngồi suốt đêm dài, ánh mắt vô định nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần bừng sáng. Khí lạnh của buổi sáng sớm luồn qua khung cửa, thấm vào da thịt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa tội lỗi đang bùng cháy trong lòng anh. Anh nắm chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch, nỗi đau thể xác dường như là cách duy nhất để anh cảm nhận mình vẫn đang tồn tại, vẫn đang tỉnh táo giữa một cơn ác mộng hiện thực. Ánh mắt anh thất thần nhìn ra ngoài, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh trên đường, tạo nên một bản giao hưởng hối hả của cuộc sống thường nhật. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, hối hả và vô tư, nhưng trong anh, một vũ trụ đã sụp đổ, tan tành thành từng mảnh vỡ không thể hàn gắn.

“Mình đã không hề hay biết… không hề hay biết cô ấy đã đau khổ đến mức nào,” anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, đầy hối hận, như một lời thú tội muộn màng dành cho chính bản thân. Lời nói của Lâm An – “Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ,” và “Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng” – giờ đây không còn là những câu nói triết lý xa vời, những lời trách móc mơ hồ nữa. Chúng là những nhát dao cứa thẳng vào tâm can anh, phơi bày sự thật phũ phàng về một khoảng cách vô hình giữa hai tâm hồn, một khoảng cách mà anh đã vô tình tạo ra. Anh nhận ra rằng, cái "tai nạn nhỏ" của mình đã là một vết cắt sâu vào lòng cô, một biểu tượng cho sự đổ vỡ của niềm tin và sự cô đơn mà cô phải gánh chịu một mình. Sự thờ ơ của anh không chỉ là "quên" hay "bận rộn" nữa. Nó là sự thiếu nhạy cảm tột cùng, một lỗ hổng lớn trong cách anh yêu, cách anh nhìn nhận một mối quan hệ. Anh đã quá tập trung vào những con số, những dự án, những thành công vật chất, mà quên mất rằng tình yêu không thể được đong đếm bằng những phép tính logic hay những lời xin lỗi hời hợt. Tình yêu cần sự thấu hiểu, sự hiện diện, và quan trọng nhất là sự đồng cảm với những cảm xúc, dù là nhỏ bé nhất.

“Lý trí của mình đã che mờ tất cả những cảm xúc đó sao?” Hoàng Minh tự hỏi, một câu hỏi không lời đáp, nhưng đã lột trần sự thật phũ phàng. Anh đã luôn tự hào về sự lý trí, về khả năng kiểm soát cảm xúc của mình. Nhưng chính sự lý trí ấy đã biến anh thành một người mù quáng trước nỗi đau của người mình yêu. Anh đã xây dựng một bức tường vô hình giữa mình và Lâm An, một bức tường mà cô đã cố gắng phá bỏ bằng những giọt nước mắt lặng thầm, bằng những lời mong đợi không được hồi đáp, nhưng anh vẫn không hề hay biết.

Cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên vai anh, khiến anh gần như không thở nổi. Nó không phải là cảm giác hối hận thoáng qua, mà là một sự giày vò sâu sắc, một sự nhận thức tàn khốc về những gì anh đã gây ra. Anh đã làm tổn thương một người con gái mà anh từng yêu bằng chính sự vô tâm và mù quáng của mình. Và điều đáng sợ nhất là anh đã không hề nhận ra. Anh không thể hiểu được, một người đàn ông như anh, với khả năng phân tích, giải quyết vấn đề một cách tài tình trong công việc, lại có thể vô cảm đến mức không nhìn thấy nỗi đau hiển hiện ngay trước mắt mình. Anh nhớ lại từng chi tiết trong "ký ức" của anh về ngày hôm đó: chiếc cốc vỡ, lời xin lỗi, đề nghị mua cái mới, và sau đó là sự im lặng. Trong đầu anh, đó là một vấn đề đã được giải quyết một cách "hợp lý". Nhưng giờ đây, anh mới nhận ra, đó chỉ là sự khởi đầu cho một nỗi đau âm ỉ, một sự cô độc mà cô đã phải tự mình gặm nhấm.

Anh bước đi lại trong phòng, tiếng bước chân vang vọng trên nền gỗ cứng, phá vỡ sự tĩnh lặng u ám của căn hộ. Thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – cùng những món nội thất hiện đại, tập trung vào công năng, giờ đây lại càng làm nổi bật sự lạnh lẽo, cô đơn trong tâm hồn anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tất cả hòa quyện thành một bản nhạc nền mờ nhạt cho màn độc thoại nội tâm dữ dội của anh. Anh dừng lại trước bàn làm việc, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi danh bạ của Lâm An đang hiện lên mờ ảo. Anh đã thực sự mù quáng đến thế sao? Sao anh có thể không thấy được? Cô ấy đã nghĩ gì? Cô ấy đã cảm thấy thế nào khi đó? Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí, không ngừng dằn vặt. Anh cần câu trả lời, không phải từ bản thân anh, mà từ chính người đã trải qua nỗi đau đó, người đã phải tự mình hàn gắn những mảnh vỡ, không chỉ của chiếc cốc mà còn của cả tâm hồn mình. Anh cần lắng nghe, cần hiểu, dù điều đó có đau đớn đến mức nào. Sau một hồi đấu tranh nội tâm dữ dội, với hơi thở dồn dập và trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, Hoàng Minh đưa tay ra, những ngón tay run rẩy chạm vào màn hình cảm ứng, tìm kiếm tên Lâm An và nhấn gọi. Anh biết, cuộc điện thoại này sẽ không chỉ là một lời xin lỗi, mà là một lời cầu xin được thấu hiểu, một sự mở đầu cho một hành trình đau đớn nhưng cần thiết.

***

Chiều muộn cùng ngày, khi ánh nắng đã dịu bớt, len lỏi qua những tán cây cổ thụ và những mái nhà cũ kỹ, đổ những vệt dài trên con đường lát đá quen thuộc, Hoàng Minh và Lâm An lại ngồi đối diện nhau tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng'. Không khí trong quán vẫn vậy, ấm cúng với ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng, tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương như một lời thì thầm của quá khứ. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với hương hoa nhài thoảng nhẹ từ ban công, tạo nên một không gian hoài niệm, yên bình đến lạ. Nhưng giữa hai người, một luồng căng thẳng vô hình đang ngự trị, nặng nề hơn cả những lần gặp trước.

Hoàng Minh nhìn Lâm An, ánh mắt anh không còn sự lý trí bình thản, lạnh lùng như những lần trước. Thay vào đó là một sự tìm kiếm, chất vấn, trộn lẫn với nỗi dằn vặt và sự khao khát được thấu hiểu. Anh hơi cúi người về phía trước, đặt hai bàn tay lên mặt bàn gỗ sẫm màu, như muốn thu hẹp khoảng cách vô hình giữa họ. Lâm An cảm nhận được sự thay đổi này. Cô ngước mắt lên, đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên vẻ bất ngờ, rồi dần chuyển sang dè dặt, cảnh giác. Cô nhớ lại những lần trước, anh luôn giữ một khoảng cách nhất định, cả về thể chất lẫn cảm xúc, như một bức tường vững chắc mà cô không thể vượt qua. Nhưng hôm nay, bức tường ấy dường như đã lung lay.

“An,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm khàn, mang theo một sự nặng nề mà anh chưa từng bộc lộ. “Anh muốn hỏi em… về chiếc cốc vỡ hôm đó.” Anh dừng lại, hít một hơi sâu, như thể đang cố gắng tìm kiếm từ ngữ thích hợp để diễn tả điều anh muốn nói. “Anh đã nói anh xin lỗi và sẽ mua cái mới. Anh đã nghĩ đó là cách giải quyết tốt nhất. Nhưng… em đã cảm thấy thế nào khi anh nói vậy? Em đã mong đợi điều gì từ anh vào lúc đó?”

Lâm An siết nhẹ ly cà phê trong tay, hơi ấm từ ly lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không thể xua đi cái lạnh đang bao trùm trái tim. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang rơi lả tả theo gió heo may, rồi từ từ quay lại đối diện Hoàng Minh. Vẻ mặt cô vẫn còn chút đề phòng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, có một tia hy vọng mong manh vừa lóe lên, như một cánh hoa vừa hé nở sau cơn mưa.

“Em… em đã không mong anh mua cái mới,” cô nói, giọng nhỏ dần, chất chứa đầy cảm xúc, như đang thuật lại một câu chuyện cổ tích buồn. “Em chỉ… em chỉ mong anh sẽ ngồi lại đó, cùng em nhìn những mảnh vỡ. Hoặc hỏi em có ổn không. Hoặc… chỉ cần ở đó thôi, Minh à.”

Hoàng Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh nuốt khan, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. “Anh… anh không hiểu. Anh nghĩ việc mua cái mới là cách tốt nhất để bù đắp cho lỗi lầm của mình.” Anh vẫn cố gắng bám víu vào logic, vào cái cách anh vẫn luôn giải quyết mọi vấn đề. Anh đã được dạy rằng, khi có lỗi, hãy xin lỗi và tìm cách khắc phục hậu quả. Một chiếc cốc vỡ thì nên được thay bằng chiếc cốc mới. Đó là điều hiển nhiên.

Lâm An lắc đầu nhẹ, một nụ cười buồn phảng phất trên môi. “Anh Minh à, có những thứ không thể bù đắp bằng vật chất. Nỗi cô đơn khi đó… nó không phải vì cái cốc.” Cô dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, đầy kiên định. “Nó là vì anh. Vì sự vắng mặt của anh. Vì cách anh nhìn nhận vấn đề đó như một sự cố vật chất, mà không hề thấy được ý nghĩa cảm xúc của nó đối với em.”

Hoàng Minh cảm thấy như một tảng băng vừa sụp đổ trong lồng ngực. Sự vắng mặt của anh. Anh đã ở đó, đúng, anh đã ở ngay bên cạnh cô. Nhưng anh đã vắng mặt trong thế giới cảm xúc của cô. Anh đã hiện diện về thể xác, nhưng lại hoàn toàn biến mất về tinh thần, về sự thấu hiểu. Anh nhớ lại cái khoảnh khắc anh vội vàng đứng dậy, chỉ tay vào những mảnh vỡ rồi nói "Anh xin lỗi, anh sẽ mua cái mới." Anh đã nghĩ mình thật chu đáo, thật có trách nhiệm. Nhưng trong mắt cô, đó lại là một sự thờ ơ tột cùng, một lời khẳng định cho sự cô độc của cô.

“Anh đã không hề biết,” Hoàng Minh thì thầm, giọng nói gần như không thể nghe thấy, tràn ngập sự hối tiếc. “Anh đã không hề biết em cảm thấy như vậy. Anh đã luôn nghĩ… chúng ta rất ổn.”

Lâm An khẽ thở dài, một âm thanh nhỏ xíu như tiếng gió thoảng qua. “Đó là vấn đề của chúng ta, Minh. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng… theo cách của anh.” Cô nói thêm, như muốn xoa dịu một chút sự giày vò đang hiện rõ trên gương mặt anh. “Em biết anh không cố ý. Nhưng sự vô ý đó, lại là thứ làm em đau đớn nhất. Nó khiến em cảm thấy những cảm xúc của mình không có giá trị, không đáng để anh dừng lại, để anh để tâm.”

Lời nói của Lâm An như một nhát dao nữa, nhưng lần này không phải cứa vào, mà là mở toang vết thương cũ, để Hoàng Minh có thể nhìn thấy rõ ràng hơn. Anh đã luôn tự hào về sự "vô ý" của mình, coi đó là một phần của sự bận rộn, của áp lực công việc. Anh đã biện minh rằng mình không có thời gian để ý đến những điều nhỏ nhặt. Nhưng với Lâm An, chính những "điều nhỏ nhặt" đó lại là biểu hiện của tình yêu, của sự quan tâm. Sự vắng mặt của anh không phải là sự cố định nghĩa tình yêu, mà là cái cách anh đã bỏ mặc nó chết dần chết mòn trong cô.

Anh nhìn cô, ánh mắt giờ đây không còn sự chất vấn, mà là sự lắng nghe, sự cầu thị. Những âm thanh quen thuộc trong quán cà phê – tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tiếng cười nói xa xăm của những vị khách khác – bỗng trở nên mờ nhạt, chỉ còn giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy cảm xúc của Lâm An vang vọng trong tâm trí anh. Anh nhận ra, sự bất lực của anh khi lý trí không thể giải thích cảm xúc của Lâm An cho thấy anh vẫn còn một chặng đường dài để thực sự hiểu được thế giới nội tâm của cô. Anh đã bắt đầu đặt câu hỏi, nhưng câu trả lời lại không thể nằm trong phạm vi logic của anh. Anh cần phải học cách nhìn bằng trái tim, chứ không chỉ bằng khối óc.

Hoàng Minh nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Còn những lúc khác thì sao, An? Anh… anh muốn biết. Anh muốn biết những gì anh đã không thấy, những gì anh đã bỏ qua.” Anh không chỉ muốn xin lỗi, anh muốn hiểu. Anh muốn đối mặt với tất cả những vết nứt vô hình mà anh đã tạo ra, dù cho sự thật có tàn khốc đến đâu. Việc Hoàng Minh chủ động đặt câu hỏi và cố gắng thấu hiểu sâu sắc hơn là một bước ngoặt, báo hiệu anh sẽ còn đối diện với nhiều ký ức đau khổ hơn nữa và quá trình nhận thức của anh sẽ ngày càng sâu sắc. Anh biết, những gì anh sắp nghe có thể sẽ còn đau đớn hơn cả câu chuyện về chiếc cốc vỡ, nhưng anh không thể lùi bước. Anh cần phải nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, về một mối tình mà anh từng nghĩ là êm đềm, nhưng thực chất lại đầy rẫy những mảnh vỡ và nỗi cô đơn lặng thầm.

Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô vẫn chứa đựng nỗi buồn, nhưng có một sự mềm mại hơn, một sự chấp nhận mong manh. Cô thấy được sự chân thành trong đôi mắt anh, sự dằn vặt đang gặm nhấm tâm hồn anh. Cô biết, việc khơi lại những ký ức này sẽ rất đau đớn, không chỉ cho cô mà còn cho cả anh. Nhưng có lẽ, đây là lần duy nhất, là cơ hội cuối cùng để họ thực sự hiểu nhau, dù đã quá muộn. Nụ cười buồn trên môi cô càng đậm hơn. “Em đã nói rồi mà, Minh. Nỗi cô đơn khi đó… nó không phải vì cái cốc. Nó là vì anh. Vì sự vắng mặt của anh.” Cô nhẹ nhàng đặt ly cà phê xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ giữa không gian tĩnh lặng, rồi khẽ nói tiếp, như một lời thì thầm của quá khứ: “Và đó không phải là lần duy nhất…”. Ánh mắt cô chợt nhìn xa xăm, như đang lướt qua những trang ký ức cũ kỹ, nơi có những khoảnh khắc cô độc khác, những lần anh cũng đã "vắng mặt" theo cách tương tự, để cô lại một mình với những nỗi đau không thể gọi tên.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free