Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 309: Bóng Đêm Vô Thức: Ký Ức Bị Đánh Mất

“Và đó không phải là lần duy nhất…”. Ánh mắt cô chợt nhìn xa xăm, như đang lướt qua những trang ký ức cũ kỹ, nơi có những khoảnh khắc cô độc khác, những lần anh cũng đã "vắng mặt" theo cách tương tự, để cô lại một mình với những nỗi đau không thể gọi tên.

Lời nói cuối cùng của Lâm An vẫn vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh, ngay cả khi anh đã trở về căn hộ của mình. Đêm đó, anh không sao chợp mắt được. Tiếng điều hòa chạy êm ái trong căn hộ được thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – càng khiến không gian thêm phần tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn trong đầu anh. Anh đứng bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang chìm trong ánh đèn đêm. Từng khối nhà cao tầng như những ngọn nến khổng lồ, cháy sáng trong bóng tối, nhưng không thể xua đi cái bóng tối dày đặc đang bao trùm tâm hồn anh.

Ly cà phê trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, một mùi hương đắng nhạt vẫn còn vương vấn trong không khí, như chính dư vị của những gì Lâm An đã kể. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý cho sự khác biệt khủng khiếp giữa hai phiên bản câu chuyện. Anh đã luôn tự hào về sự lý trí của mình, về khả năng phân tích và đưa ra quyết định dựa trên logic. Nhưng giờ đây, những logic đó lại trở nên vô nghĩa trước vực thẳm cảm xúc mà Lâm An đã phơi bày. Cô đơn, bị bỏ rơi, nỗi đau bị lãng quên… những từ ngữ đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, từng chút một gặm nhấm sự tự tin và bình yên giả tạo mà anh đã xây dựng cho mình suốt ba năm qua.

Anh đi lại trong phòng, những bước chân nhẹ bẫng trên sàn gỗ. Căn hộ rộng lớn dường như càng làm nổi bật sự cô độc của chính anh trong đêm vắng. Anh chạm tay vào những cuốn sách cũ trên kệ, vuốt ve bìa sách một cách vô thức, nhưng không có cuốn nào có thể mang lại cho anh sự giải thoát. Anh nhớ những lời Lâm An đã nói, “Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng… theo cách của anh.” Câu nói đó là một nhát cắt sắc lẹm, phơi bày sự thật trần trụi: anh đã chỉ nhìn thấy những gì anh muốn thấy, và bỏ qua tất cả những gì không phù hợp với định nghĩa "êm đẹp" của riêng anh.

Cảm giác tội lỗi như một con quái vật vô hình, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh đã nghĩ mình đã xin lỗi đủ, đã thừa nhận sai lầm. Nhưng sự thật là, anh còn chưa thực sự chạm tới bề mặt của tảng băng chìm. Nếu chỉ một chiếc cốc vỡ thôi đã có thể gây ra nỗi đau sâu sắc đến vậy, thì “những lần khác” mà Lâm An ám chỉ sẽ còn tàn khốc đến mức nào? Một cảm giác bất lực dâng trào trong anh. Bất lực vì không thể quay ngược thời gian, bất lực vì không thể chữa lành những vết thương mà anh đã vô tình gây ra, bất lực vì anh thậm chí còn không biết những vết thương đó tồn tại.

Khi ánh bình minh dần ló dạng, nhuộm vàng cả thành phố qua khung cửa kính, Hoàng Minh vẫn thức trắng. Tiếng còi xe từ xa bắt đầu vọng lại, tiếng chuông điện thoại của anh bất chợt reo lên, báo hiệu một ngày làm việc mới. Nhưng anh không thể tập trung vào công việc. Anh nhìn vào hình phản chiếu của mình trong tấm kính, một khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng và đầy rẫy sự hoang mang. Anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh cần phải đối mặt. Không phải chỉ để xin lỗi, mà là để hiểu. Để cho những ký ức của Lâm An được nhìn thấy, được công nhận. Để anh có thể thực sự biết mình đã yêu ai, và đã bỏ lỡ những gì.

Anh mở điện thoại, ngón tay do dự lướt qua danh bạ. Tên Lâm An hiện lên, đơn giản và quen thuộc, nhưng giờ đây nó mang một sức nặng khác. Anh hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi sự chần chừ, rồi gõ một tin nhắn ngắn gọn: “An, anh muốn gặp em. Có thể chiều nay không? Ở quán Ký Ức Đọng.” Anh gửi đi, rồi đặt điện thoại xuống, cảm thấy một chút nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng là một sự lo lắng đến tột độ. Anh biết, những gì anh sắp nghe có thể sẽ còn đau đớn hơn nữa. Nhưng anh không thể lùi bước. Anh cần phải nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, về một mối tình mà anh từng nghĩ là êm đềm, nhưng thực chất lại đầy rẫy những mảnh vỡ và nỗi cô đơn lặng thầm.

***

Buổi chiều hôm đó, trời âm u, gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi xoay tít trên vỉa hè. Mùi đất ẩm bắt đầu phảng phất trong không khí, báo hiệu một cơn mưa sắp đến. Tại quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', ánh đèn vàng dịu đã được thắp sáng, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập với vẻ u ám bên ngoài. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng từ chiếc máy phát đĩa cũ len lỏi khắp căn phòng, như một bản nhạc nền buồn cho cuộc đối thoại sắp diễn ra. Hoàng Minh đã đến trước, chọn một góc bàn quen thuộc gần cửa sổ, nơi anh có thể nhìn thấy con đường vắng vẻ bên ngoài. Anh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, ly cà phê đen trên bàn vẫn chưa động đến. Mùi cà phê rang xay nồng nàn không thể xoa dịu sự căng thẳng trong lòng anh.

Khi Lâm An bước vào, mái tóc dài mềm mại của cô khẽ bay trong làn gió se lạnh từ cửa. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu pastel, gương mặt thanh thoát hơi mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Cô đi thẳng về phía bàn của Hoàng Minh, không chút do dự. Hoàng Minh đứng dậy kéo ghế cho cô, một cử chỉ lịch thiệp mà anh vẫn luôn duy trì, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa khác. Anh không còn là người đàn ông tự tin, lý trí như trước. Thay vào đó là một vẻ lo lắng, thậm chí là sợ hãi, hiện rõ trong đôi mắt sâu.

“Chào anh,” Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Cô ngồi xuống, đặt túi xách lên ghế bên cạnh.

“Chào An,” Hoàng Minh đáp lại, giọng anh khàn khàn hơn bình thường. Anh đẩy ly cà phê về phía cô, “Em uống gì không?”

“Như cũ, anh nhé,” cô mỉm cười nhạt. Nhân viên phục vụ nhanh chóng đến ghi món và mang ly cà phê sữa nóng ra cho cô.

Khoảng lặng bao trùm giữa hai người, chỉ còn tiếng nhạc jazz và tiếng chuông gió rung rinh khe khẽ từ cửa ra vào. Hoàng Minh nhìn Lâm An, cố gắng tìm kiếm trong ánh mắt cô một dấu hiệu, một sự chuẩn bị nào đó.

“An, anh… anh đã suy nghĩ rất nhiều về những gì em nói,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh trầm hẳn. Anh nắm chặt ly cà phê đã nguội lạnh của mình, cảm giác lạnh lẽo từ thành ly truyền vào lòng bàn tay. “Về chiếc cốc đó. Về cảm giác của em. Anh nhận ra… anh đã vô tâm đến mức nào. Nhưng anh tự hỏi, liệu có còn những lần nào khác, những khoảnh khắc nào khác mà anh đã hoàn toàn không thấy, không biết về nỗi đau của em không?”

Lâm An khẽ thở dài, nhấp một ngụm cà phê sữa ấm nóng. Hương hoa nhài thoảng qua từ ly cà phê, hòa cùng mùi đất ẩm bên ngoài. “Anh không cần phải… tự dằn vặt mình như vậy. Chuyện đã qua rồi.” Cô nói, nhưng ánh mắt cô lại không hề né tránh ánh nhìn của anh. Có một sự mềm mại, một sự thấu hiểu mong manh dành cho nỗi đau của anh, nhưng cũng là một sự kiên quyết không lùi bước khỏi sự thật.

Hoàng Minh lắc đầu, ánh mắt anh đầy vẻ kiên quyết. “Anh cần biết, An. Anh cần hiểu. Anh không thể tiếp tục sống với một ký ức sai lệch được.” Anh ngả người về phía trước một chút, như muốn thu hẹp khoảng cách vô hình giữa họ. “Anh cần phải nhìn thấy mọi thứ, dù cho nó có tàn khốc đến đâu. Anh cần phải biết những gì anh đã không thấy, những gì anh đã bỏ qua. Em đã nói rằng đó không phải là lần duy nhất anh vắng mặt. Vậy… còn những lần nào nữa?”

Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô dần trở nên xa xăm, như đang lướt qua những trang sách cũ trong thư viện ký ức của chính mình. Cô hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo dường như lấp đầy lồng ngực. “Có một lần… một đêm mưa cách đây ba năm. Anh nhớ không?”

Hoàng Minh cố gắng lục lọi trong trí nhớ. Ba năm trước, một đêm mưa… Anh đã trải qua rất nhiều đêm mưa. Anh đã có những dự án quan trọng, những cuộc họp kéo dài đến khuya. Anh đã từng cắm mặt vào công việc, quên ăn quên ngủ. Nhưng liệu có đêm mưa nào đặc biệt gắn liền với Lâm An, với nỗi đau của cô, mà anh lại bỏ lỡ? Anh lắc đầu, vẻ mặt trắng bệch. “Anh… anh không nhớ, An. Là chuyện gì vậy?”

Lâm An nhắm mắt lại một thoáng, như thể việc tái hiện lại ký ức đó cũng đủ khiến cô đau đớn. “Đêm đó, trời mưa rất lớn, sấm sét ầm ầm. Em bị sốt cao, có lẽ do làm việc quá sức và dính mưa trên đường về. Em cố gắng tự chăm sóc mình, nhưng cơn sốt cứ thế tăng lên. Cuối cùng, em ngã quỵ xuống sàn nhà, không thể tự đứng dậy được nữa. Em không muốn làm phiền anh, em biết anh đang có một dự án rất quan trọng, anh đã nói với em rất nhiều về nó, về việc anh phải thức đêm liên tục.”

Hoàng Minh lắng nghe, từng lời nói của cô như những nhát kim châm vào tim anh. Anh cố gắng tìm kiếm một hình ảnh, một cảm giác, một mảnh vụn nào đó về đêm mưa đó trong tâm trí mình. Nhưng không có gì. Anh hoàn toàn trống rỗng.

“Em đã cố gắng gọi cho anh,” Lâm An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió rít qua cửa sổ quán. “Một lần, hai lần, ba lần… nhưng anh không bắt máy. Em nghĩ, chắc anh đang họp, hay đang tập trung làm việc. Em không muốn làm anh phân tâm. Em tự nhủ rằng mình sẽ ổn thôi. Nhưng lúc đó, em thực sự rất sợ. Sợ hãi sự cô đơn, sợ hãi bóng tối, sợ hãi chính cơn sốt đang hành hạ mình.”

Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào Hoàng Minh, ánh mắt chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. “Cuối cùng, em đã phải gọi cho Mai Lan. Cô ấy đã đến, đưa em vào bệnh viện. Em đã nằm lại đó một đêm. Sáng hôm sau, khi em tỉnh lại, anh vẫn không biết gì cả. Anh vẫn gọi điện hỏi em đã ăn sáng chưa, vẫn dặn em giữ gìn sức khỏe, như mọi ngày. Anh không hề biết rằng em vừa trải qua một đêm giữa lằn ranh của sự sợ hãi và cô đơn tột cùng.”

Lời kể của Lâm An như một dòng nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hoàng Minh. Anh không hề nhớ. Tuyệt nhiên không. Anh nhớ những dự án, nhớ những đêm thức trắng, nhớ những cuộc họp, nhớ cả những lúc anh cảm thấy mệt mỏi và muốn có cô ở bên. Nhưng anh hoàn toàn không nhớ rằng cô cũng đang vật lộn với bệnh tật, với nỗi sợ hãi, và đã cố gắng gọi cho anh trong vô vọng. Anh không hề biết rằng người phụ nữ anh yêu đã phải nhập viện trong đêm mưa đó, và anh, người yêu của cô, lại là người cuối cùng biết chuyện, hay đúng hơn là hoàn toàn không biết.

Khuôn mặt Hoàng Minh trắng bệch, đôi mắt anh mở to, nhưng không có lấy một tia sáng nhận ra. Anh cố gắng phát ra một âm thanh, nhưng cổ họng anh khô khốc, nghẹn ứ. Anh nắm chặt ly cà phê đã nguội lạnh, những ngón tay anh run rẩy. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt như muốn xuyên qua thời gian, tìm kiếm một dấu vết, một mảnh ký ức nhỏ nh���t về đêm mưa đó. Nhưng không có gì. Chỉ là một khoảng trống vô vọng. Anh không hề nhớ. Tuyệt nhiên không.

Điều đó không chỉ khiến anh cảm thấy tội lỗi, mà còn một nỗi sợ hãi khủng khiếp: sợ rằng anh đã không chỉ bỏ lỡ một khoảnh khắc, mà đã bỏ lỡ cả một phần cuộc đời của người phụ nữ mình từng yêu, một phần cuộc đời mà cô đã sống trong cô đơn và nỗi đau mà anh hoàn toàn không hay biết. Anh là một người xa lạ trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Anh cúi đầu, hai tay ôm lấy trán, thế giới quan của anh đang sụp đổ từng mảnh. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng trong tai anh, nó chỉ còn là những âm thanh hỗn loạn của một ký ức tan vỡ.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free