Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 310: Nước Mắt Không Phải Của Riêng Em

Hoàng Minh vẫn cúi đầu, hai tay ôm lấy trán, thế giới quan của anh đang sụp đổ từng mảnh. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng trong tai anh, nó chỉ còn là những âm thanh hỗn loạn của một ký ức tan vỡ. Anh không chỉ không nhớ về đêm mưa kinh hoàng của Lâm An, mà anh còn không thể tin được rằng một sự kiện trọng đại như vậy lại hoàn toàn vắng bóng trong tâm trí mình. Cảm giác xa lạ, ghẻ lạnh với chính quá khứ của mình dâng lên, lạnh lẽo hơn bất cứ làn gió nào của buổi chiều muộn.

Lâm An nhìn Hoàng Minh, nhìn bờ vai đang run rẩy khẽ của anh, nhìn mái tóc gọn gàng mà anh luôn giữ gìn giờ đây lại như đang gánh chịu một sức nặng vô hình. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tay lên chiếc ly cà phê của mình, cảm nhận chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại. Nỗi đau khi kể lại câu chuyện cũ tuy vẫn còn đó, nhưng không mãnh liệt như cái lần cô một mình chịu đựng. Giờ đây, nó mang một sắc thái khác, một sự chấp nhận buồn bã rằng anh thật sự không biết, không phải vì anh cố tình quên, mà vì anh chưa từng ghi nhận. Ánh mắt cô khẽ lướt qua khung cửa kính lớn của quán, nơi những giọt mưa xuân lất phất vừa rơi. Trời đã se lạnh hơn một chút, và cơn gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn nhỏ bên ngoài, hòa lẫn với mùi cà phê nồng nàn đặc trưng của "Ký Ức Đọng". Khung cảnh quen thuộc này, với ánh đèn vàng dịu hắt lên từng góc bàn gỗ cũ, bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Hoàng Minh từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt anh trắng bệch, đôi mắt sâu hoắm như vừa trải qua một cơn ác mộng. Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy sự cầu khẩn, bối rối và một nỗi hối hận đang gặm nhấm. Giọng anh khàn đặc, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường câm lặng dày đặc. "Anh... anh vẫn còn ám ảnh với chuyện hôm đó, An. Anh không thể hiểu sao mình lại... không biết. Hoàn toàn không biết. Anh đã nghĩ anh là người luôn để ý đến em, ít nhất là những điều cơ bản. Nhưng anh đã lầm. Anh đã lầm hoàn toàn."

Anh siết chặt ly cà phê nguội lạnh trong tay, từng khớp ngón tay trắng bệch. "Có lần nào khác không, An? Lần nào em đã khóc mà anh không hề hay biết? Anh cần phải biết. Anh cần phải nhìn thấy mọi thứ, dù cho nó có tàn khốc đến đâu. Anh cần phải biết những gì anh đã không thấy, những gì anh đã bỏ qua. Anh không thể sống với cái ý nghĩ rằng anh đã bỏ lỡ cả một phần cuộc đời em, một phần nỗi đau mà em đã phải gánh chịu một mình." Anh nói, giọng anh run rẩy đến khó tin, một sự yếu đuối mà Lâm An hiếm khi thấy ở người đàn ông lý trí, vững vàng này. Đó không còn là sự tìm kiếm thông tin đơn thuần nữa, mà là một sự khao khát tuyệt vọng để vá lại những mảnh vỡ của một bức tranh đã từng được tin là hoàn hảo.

Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô dần trở nên xa xăm, như đang lướt qua những trang sách cũ trong thư viện ký ức của chính mình. Những lời của Hoàng Minh, dù chân thành đến đau lòng, vẫn không thể xóa nhòa những cảm giác cô đơn mà cô đã trải qua. Cô hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo dường như lấp đầy lồng ngực, mang theo cả mùi hương cà phê và chút ẩm ướt của cơn mưa vừa tạnh. "Nhiều lắm, Hoàng Minh," cô ngập ngừng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán, "nhiều lần lắm. Nhưng có một đêm... em nhớ rõ nhất. Một đêm mà em đã cố gắng tin rằng anh sẽ đến, nhưng cuối cùng chỉ có mình em đối diện với sự thất vọng."

Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, tạo nên những vệt sáng mờ ảo trên vỉa hè ướt át. Hình ảnh đó bỗng chốc đưa cô trở về một quá khứ không xa, một buổi tối định mệnh đã khắc sâu vào tâm trí cô như một vết sẹo vô hình.

***

Đêm đó, khoảng ba năm trước. Trời không mưa tầm tã như cái đêm cô nhập viện, chỉ là những hạt mưa lất phất, đủ để làm ướt mái hiên và tạo nên một làn hơi ẩm se lạnh trong không khí. Gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ căn hộ nhỏ của cô, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa sữa đầu mùa, nồng nàn đến mức đôi khi khiến người ta ngột ngạt.

Lâm An đã dành cả buổi chiều để chuẩn bị. Không phải một bữa tiệc lớn, chỉ là một bữa ăn nhỏ ấm cúng dành cho hai người. Cô đã cẩn thận chọn mua những nguyên liệu tươi ngon nhất, tỉ mỉ chế biến món cá hồi áp chảo mà Hoàng Minh đặc biệt yêu thích, và nấu một nồi canh chua cá bông lau theo công thức của mẹ cô, món mà anh từng khen là "hương vị của gia đình". Cô còn tìm thấy một chai vang đỏ mà anh từng nhắc đến, loại vang có hương vị của mận chín và gỗ sồi, thứ anh thường nhấm nháp sau một ngày làm việc căng thẳng.

Căn hộ nhỏ của cô được dọn dẹp tinh tươm, những ngọn nến thơm mùi vani được thắp lên, tỏa ra ánh sáng vàng dịu và hương thơm ngọt ngào, ấm áp. Một bó hoa cúc trắng nhỏ được cắm trong chiếc lọ thủy tinh đặt giữa bàn ăn, điểm thêm chút lãng mạn cho không gian. Cô mặc một chiếc váy lụa màu be, nhẹ nhàng và thoải mái, mái tóc dài được xõa tự nhiên, chỉ kẹp nhẹ một lọn tóc mái. Cô muốn mình thật đẹp, thật bình yên trong mắt anh sau một tuần làm việc mệt mỏi.

Cô đã chờ.

Đồng hồ tích tắc, từng giây, từng phút trôi qua. Sáu giờ tối, rồi bảy giờ, tám giờ. Bữa ăn đã nguội, hương thơm của món cá hồi đã nhạt dần, lớp da giòn tan đã mềm ỉu. Những ngọn nến cháy được một nửa, sáp nến chảy dài xuống chân nến, tạo thành những hình thù kỳ dị.

Lâm An vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế quen thuộc đối diện với vị trí của anh, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa, chờ đợi tiếng chuông quen thuộc. Cô đã gửi cho anh vài tin nhắn, hỏi anh khi nào đến, liệu có cần cô chuẩn bị gì thêm không. Anh đã trả lời ngắn gọn: "Anh đang trên đường, An. Sẽ đến sớm thôi."

Mấy tiếng sớm thôi đó, kéo dài đến gần mười giờ đêm.

Cô tự nhủ, có lẽ anh kẹt xe, hoặc có một cuộc họp đột xuất. Công việc của anh luôn bận rộn, cô hiểu điều đó. Cô cố gắng giữ vững sự lạc quan, cố gắng hình dung nụ cười của anh khi anh bước vào, nhìn thấy tất cả những gì cô đã chuẩn bị.

Mười giờ ba mươi phút tối.

Điện thoại cô rung lên. Không phải một cuộc gọi, mà là một tin nhắn từ Hoàng Minh.

"Anh bận rồi, có lẽ phải làm việc đến sáng. Em ngủ trước đi nhé."

Chỉ vậy thôi. Không một lời giải thích sâu hơn, không một câu hỏi thăm cô đã làm gì, đã chờ đợi anh ra sao. Không một câu "xin lỗi anh đến muộn" hay "anh đã quên mất bữa tối của chúng ta". Chỉ là một câu thông báo ngắn gọn, khô khan, như một dòng lệnh được thực thi.

Lâm An đọc đi đọc lại tin nhắn đó, từng chữ như những mũi kim châm vào tim cô. Cô nhìn bữa ăn nguội lạnh trên bàn, nhìn những ngọn nến đã cháy gần hết, nhìn bó hoa cúc trắng đã bắt đầu héo úa. Tất cả những công sức, tình cảm, và sự mong đợi của cô trong nhiều giờ đồng hồ bỗng chốc trở thành vô nghĩa.

Cô ngồi đó, hai tay run rẩy đặt trên đùi, không biết phải làm gì. Cô không còn cảm thấy giận dữ, chỉ còn một nỗi buồn tê tái, lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Cô từ từ đứng dậy, từng bước chân nặng nề như thể đang mang theo cả một tảng đá vô hình. Cô bắt đầu dọn dẹp. Món cá hồi được bỏ vào hộp, chai vang đỏ được cất lại, những ngọn nến được thổi tắt, trả lại căn phòng vẻ u ám vốn có.

"Em đã ngồi đó, nhìn những ngọn nến dần tàn, nhìn bữa ăn nguội lạnh," Lâm An kể, giọng cô chùng xuống, như tiếng gió rít qua cửa sổ quán cà phê. "Rồi em khóc. Không phải vì anh không đến, Hoàng Minh. Em hiểu anh bận, em hiểu anh có trách nhiệm với công việc. Nhưng em khóc vì em nhận ra... anh không hề nhớ lời hứa đó, hoặc nó không hề quan trọng với anh đến mức anh có thể dễ dàng hủy bỏ nó bằng một tin nhắn cụt lủn. Anh thậm chí còn không nhớ rằng anh đã hứa sẽ đến."

Nước mắt cô nóng hổi, rơi xuống bàn ăn, hòa vào những vệt nước còn sót lại từ những ngọn nến đã tắt. Cô không khóc nức nở, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, thấm đẫm chiếc váy lụa mềm mại. Nỗi cô đơn bủa vây cô, lạnh lẽo và tăm tối hơn bất kỳ cơn mưa đêm nào. Cô cảm thấy mình như một diễn viên đang độc thoại trên sân khấu, với tất cả những đạo cụ được chuẩn bị công phu, nhưng lại không có khán giả, và thậm chí cả bạn diễn cũng không hề biết rằng vở kịch này đang được trình diễn.

***

Hoàng Minh lắng nghe Lâm An kể, từng lời nói của cô như những nhát dao cứa vào từng thớ thịt trong tâm hồn anh. Khuôn mặt anh dần trắng bệch, đôi mắt mở to, nhưng không có lấy một tia sáng nhận ra. Anh cố gắng tìm kiếm, lục lọi trong từng ngóc ngách ký ức của mình về đêm đó. Một đêm mưa lất phất, một dự án gấp gáp, một deadline quan trọng... Anh nhớ mình đã làm việc rất muộn, thậm chí còn ngủ gục trên bàn làm việc trong văn phòng. Anh đã cảm thấy tự hào vì đã hoàn thành dự án đó đúng thời hạn, đã nghĩ rằng mình là một người đàn ông có trách nhiệm, một người đàn ông của công việc.

Nhưng trong ký ức của anh, đêm đó là một đêm 'bình thường'. Một đêm anh bận rộn với công việc, không có gì đặc biệt xảy ra với Lâm An. Anh đã nghĩ em hiểu cho anh... Anh đã nghĩ em ổn.

Anh chưa bao giờ nghĩ đến những ngọn nến tàn, bữa ăn nguội lạnh, hay những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống của cô. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sự "bận rộn" và "trách nhiệm" của anh lại có thể biến thành một lưỡi dao vô hình, cứa vào trái tim người phụ nữ anh yêu.

"Anh... anh thật sự không nhớ đêm đó," Hoàng Minh nói, giọng anh run rẩy đến nỗi gần như không thành tiếng. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng đang vây lấy anh. Mọi thứ anh từng tin về bản thân, về mối quan hệ của họ, đang sụp đổ một cách đau đớn. "Anh chỉ nhớ mình có một deadline gấp, và anh đã làm việc xuyên đêm. Anh đã nghĩ em hiểu cho anh... Anh đã nghĩ em ổn. Anh đã nghĩ, chỉ là một bữa tối thôi mà, có thể bù đắp lại sau. Anh đã... anh đã vô tâm đến mức độ nào vậy, An?"

Anh nhìn Lâm An, ánh mắt đầy hối lỗi và bối rối tột cùng. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình, cao ngất giữa ký ức của hai người. Một bên là ký ức về sự cống hiến cho công việc, về những thành quả đạt được, về sự mệt mỏi nhưng đầy ý nghĩa. Một bên là ký ức về sự chờ đợi mỏi mòn, về nỗi cô đơn nuốt chửng, về những giọt nước mắt không ai hay biết.

Lâm An khẽ lắc đầu, ánh mắt buồn bã nhưng không còn oán trách. "Anh không cần phải nhớ, Hoàng Minh. Chỉ cần biết là nó đã xảy ra. Và em đã một mình, anh Minh à." Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng của hàng ngàn đêm cô đơn, hàng ngàn nỗi thất vọng đã chất chồng. "Em đã tự thuyết phục bản thân rằng anh bận, anh yêu công việc. Nhưng rồi em nhận ra, có những điều không thể lấy lý do bận rộn để bao biện. Có những lời hứa, dù nhỏ nhặt, cũng mang ý nghĩa lớn lao với người đang chờ đợi."

Một câu hỏi đột ngột xẹt qua tâm trí Hoàng Minh, lạnh lẽo như một lưỡi dao. "Còn bao nhiêu lần như thế nữa, An?" Anh thì thầm, giọng anh đầy tuyệt vọng. "Bao nhiêu lần em đã khóc một mình, bao nhiêu lần em đã chờ đợi trong vô vọng, bao nhiêu lần anh đã vô tình biến một khoảnh khắc ý nghĩa của em thành một nỗi đau, mà anh lại không hề hay biết?"

Hoàng Minh cảm thấy nghẹt thở. Anh không còn nhận ra chính mình trong câu chuyện mà Lâm An kể. Người đàn ông lý trí, luôn tự hào về sự minh bạch và trách nhiệm của mình, lại là kẻ mù quáng, vô tâm đến mức không thể nhận ra nỗi đau của người mình yêu. Anh đã sống trong một thế giới song song, nơi mọi thứ đều ổn định, bình yên, trong khi cô lại đang vật lộn với những vết thương lòng mà chính anh đã vô tình tạo ra. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên cạnh anh, nhưng quên mất những lúc cô chờ đợi, lặng lẽ đối diện với nỗi thất vọng. Anh đã nghĩ rằng mình đã yêu cô, nhưng hóa ra, anh chỉ yêu phiên bản của cô trong ký ức anh, một phiên bản không có nước mắt, không có nỗi đau, không có sự cô đơn.

Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó chỉ càng làm nổi bật sự im lặng nặng nề giữa họ. Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng hình dung một bức tranh hoàn chỉnh về mối quan hệ của họ, nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là những mảnh ghép rời rạc, méo mó. Anh muốn tìm ra một lời giải thích, một lý do hợp lý cho sự vô tâm của mình, nhưng không có gì. Chỉ có sự trống rỗng và nỗi hối hận đang gặm nhấm.

Lâm An nhìn anh, trong ánh mắt cô có sự thấu hiểu, nhưng cũng có một nỗi buồn sâu thẳm. Cô đã từng ước anh sẽ hiểu, anh sẽ nhớ. Nhưng giờ đây, khi anh đã đối diện với sự thật, cô lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Không phải là sự hả hê, mà là sự giải thoát. Cô đã không còn phải giữ kín những ký ức đó một mình nữa. Cô đã không còn phải tự hỏi liệu anh có bao giờ hiểu được hay không. Anh không hiểu, và anh đã không nhớ. Điều đó, dù đau đớn, lại là sự thật.

Hoàng Minh nắm chặt tay, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng. Anh biết rằng những câu hỏi của anh sẽ không dừng lại ở đây. Anh sẽ phải tiếp tục đào sâu, tiếp tục đối mặt với những sự thật phũ phàng về bản thân mình. Anh sẽ phải tìm kiếm những mảnh ghép ký ức từ những người xung quanh, từ Trần Long, từ Mai Lan, để có một cái nhìn khách quan hơn, bởi vì anh không còn dám tin vào ký ức của chính mình nữa. Anh đã từng nghĩ mình biết tình yêu là gì, nhưng giờ đây, anh chỉ thấy mình là một kẻ xa lạ trong chính câu chuyện tình yêu của mình.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free