Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 311: Vùng Ký Ức Mù Mịt: Nơi Anh Vắng Mặt
Đêm đã khuya, và căn hộ của Hoàng Minh vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái xoa dịu cái nóng muộn còn vương. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua ô cửa kính lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc, khiến không gian vốn đã tối giản càng thêm phần cô độc. Hoàng Minh ngồi đó, trước màn hình laptop đã gập lại, đôi mắt vô định nhìn vào hư không. Anh không thể ngừng ám ảnh bởi những lời của Lâm An, bởi những mảnh ký ức méo mó mà cô đã vẽ ra, hoàn toàn đối lập với bức tranh anh vẫn luôn tự tin nắm giữ.
Vài phút trước, anh đã cố gắng. Anh mở chiếc laptop thân thuộc, bàn tay run rẩy lướt qua album ảnh điện tử của họ – một kho lưu trữ kỹ thuật số ghi lại từng khoảnh khắc, từng chuyến đi, từng nụ cười. Anh tìm kiếm, tìm kiếm một dấu vết, một ánh mắt buồn bã, một khoảnh khắc cô đơn nào đó của Lâm An trong những đêm mà cô đã kể. Nhưng tất cả những gì hiện ra trước mắt anh là những khuôn mặt rạng rỡ, những buổi hẹn hò bình yên, những nụ cười hạnh phúc, và đôi khi là sự mệt mỏi nhưng vẫn đầy mãn nguyện của chính anh sau những giờ làm việc căng thẳng. Anh nhớ mình đã từng nghĩ: “Chúng ta đã có một tình yêu thật đẹp, thật êm đềm.”
Sự đối lập đó như một cú đấm thẳng vào lồng ngực. Anh gập mạnh chiếc laptop lại, tiếng “cạch” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của anh. Anh úp mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn da mình, và một sự trống rỗng đến cùng cực. “Không thể nào… mình không thể nhớ được gì sao? Hay mình đã cố tình quên đi?” Giọng nói nội tâm của anh vang vọng, đầy hoài nghi và đau đớn. Anh luôn tự hào mình là người lý trí, minh bạch, nhưng giờ đây, bản thân anh lại trở thành một câu đố khó hiểu nhất.
Anh nhớ rõ đêm Lâm An nói cô bị đau bụng. Anh đã nghĩ là cô ổn, cô nói cô sẽ tự đi taxi về. Anh đã có một cuộc họp khẩn, một dự án quan trọng không thể trì hoãn. Anh đã nghĩ cô sẽ hiểu. Anh đã nghĩ, đó là tình yêu của họ, một tình yêu trưởng thành, thấu hiểu và tôn trọng công việc của nhau. Nhưng trong ký ức của Lâm An, đó lại là một đêm mưa xối xả, cô một mình trong bệnh viện, nỗi sợ hãi gặm nhấm, và anh thì hoàn toàn vắng mặt.
Và cái đêm cô khóc một mình trong căn hộ của cô. Anh nhớ đêm đó anh phải thức trắng để hoàn thành một bản báo cáo, một deadline gấp. Anh đã nghĩ cô sẽ ngủ yên trong vòng tay giấc mơ, không biết đến sự vất vả của anh. Anh đã tự an ủi rằng mình đang cố gắng vì tương lai của cả hai. Nhưng Lâm An lại nhớ về một lời hứa không thành hiện thực, về sự thờ ơ của anh, về những giọt nước mắt lăn dài trong bóng tối, không một ai hay biết.
“Cô ấy có thật sự đau khổ đến thế mà mình không hay biết, hay mình đã quá vô tâm để nhận ra?” Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một điệp khúc khắc khoải. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề, đi lại quanh phòng. Từng bước đi của anh như đang dẫm lên những mảnh vỡ của ký ức, mỗi mảnh vỡ lại cứa vào lòng anh một vết cắt sâu hơn. Căn phòng với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo, ban công rộng nhìn ra khung cảnh thành phố lung linh ánh đèn, giờ đây không còn mang lại cho anh sự yên bình mà anh vẫn luôn tìm kiếm. Thay vào đó, nó phản chiếu một sự trống rỗng, một nỗi cô đơn mà anh chưa từng cảm nhận rõ ràng đến thế.
Mùi gỗ mới, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, giờ đây dường như không còn là biểu tượng của sự thanh lịch và thành công, mà là một sự giả tạo, một lớp vỏ bọc cho một tâm hồn mù quáng. Anh đã sống trong một bong bóng, một thế giới mà anh tự tạo ra, nơi mọi thứ đều theo quy tắc, theo logic. Nhưng tình yêu, cảm xúc, nỗi đau của Lâm An, lại nằm ngoài mọi quy tắc, mọi logic mà anh từng biết.
“Mình đã làm gì vậy?” Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong chính căn phòng của mình. Anh không thể hiểu được. Anh đã luôn nghĩ mình yêu cô, trân trọng cô. Anh đã cố gắng xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Anh đã luôn tin rằng mình là một người đàn ông tốt, một người yêu có trách nhiệm. Nhưng những lời của Lâm An đã xé toạc tấm màn che phủ đó, phơi bày một Hoàng Minh mà anh không hề muốn nhìn thấy: một kẻ vô tâm, một kẻ mù quáng, một kẻ đã gây ra quá nhiều tổn thương mà không hề hay biết.
Cái cảm giác bất lực, hối hận và sợ hãi bao trùm lấy anh. Sợ hãi vì không biết còn bao nhiêu mảnh ký ức đau khổ khác của Lâm An mà anh đã vô tình lãng quên. Sợ hãi vì không biết liệu có thể hàn gắn được những vết thương mà anh đã gây ra, ngay cả khi anh đã nhận ra. Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại, như một lời nguyền. Anh đã luôn sống trong phiên bản ký ức của riêng mình, một phiên bản bình yên đến đáng sợ, một phiên bản không có nước mắt, không có nỗi đau, không có sự cô đơn của người anh yêu.
Tiếng còi xe vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng gió đêm, càng làm tăng thêm sự trống vắng trong lòng anh. Anh đứng trước ban công, nhìn xuống thành phố đang lên đèn, một thành phố vẫn hối hả, vẫn vô tình, như chính anh ngày trước. Anh cảm thấy mình đang trôi dạt, mất phương hướng, lạc lõng trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Anh không thể tự mình ghép nối những mảnh vỡ này. Anh cần phải nghe, phải tìm hiểu thêm. Anh cần đối mặt.
***
Chiều hôm sau, Hoàng Minh lại ngồi đối diện Lâm An tại Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Không khí giữa hai người nặng nề hơn bao giờ hết, tựa như một tấm màn vô hình được dệt nên từ những nỗi đau và sự hối hận chưa thể gọi tên. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây, nó không còn mang lại cảm giác hoài niệm lãng mạn mà chỉ càng làm nổi bật sự im lặng căng thẳng. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, hòa quyện với thoảng hương hoa nhài từ ban công, dường như cũng không thể xua tan đi sự u ám đang bao trùm. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng chiếu lên gương mặt Hoàng Minh, khiến những đường nét góc cạnh của anh càng thêm phần khắc khổ. Đôi mắt anh sâu hoắm, hằn lên những vệt quầng thâm sau một đêm dài không ngủ.
Lâm An ngồi đối diện anh, nhấp một ngụm cà phê phin nóng hổi, ánh mắt cô xa xăm nhìn ra cửa sổ. Cô cảm nhận được sự thay đổi trong anh, một sự dằn vặt đang gặm nhấm tâm hồn anh. Sự mệt mỏi trên khuôn mặt cô không còn là vẻ mệt mỏi của sự chịu đựng, mà là một nỗi buồn sâu thẳm, pha lẫn chút nhẹ nhõm khi cuối cùng, những điều cô đã chôn giấu bao năm, đang dần được phơi bày.
Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng sự khàn đặc vẫn phản bội anh. "An, anh... anh đã suy nghĩ rất nhiều về những gì em kể đêm qua." Anh ngập ngừng, ánh mắt đầy sự dò xét và hối lỗi nhìn thẳng vào cô. "Anh... anh không thể nào nhớ được những chi tiết đó. Dù anh có cố gắng đến mấy, chúng vẫn là một khoảng trống."
Anh dừng lại, dường như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp, nhưng mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa trước sự thật trần trụi mà anh đang đối mặt. "Có một lần khác không? Một lần mà anh... đã vô tình làm em buồn, mà anh hoàn toàn không nhớ?" Câu hỏi của anh không còn là sự nghi vấn, mà là một lời van nài, một khao khát được thấu hiểu, được đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến mức nào. Anh muốn tìm kiếm những mảnh ghép ký ức, không phải để bào chữa cho bản thân, mà để hiểu rõ hơn về con người mình đã từng là, về những gì anh đã vô tình gây ra.
Lâm An đặt tách cà phê xuống bàn một cách nhẹ nhàng, tiếng va chạm khẽ khàng của gốm sứ. Cô nhìn anh, ánh mắt phức tạp, vừa có sự mệt mỏi, vừa có sự thấu hiểu. "Anh thực sự muốn biết sao, Minh?" Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. "Ngay cả khi điều đó khiến anh đau lòng hơn?" Cô không còn vẻ oán trách, cũng không còn sự giận dữ. Chỉ còn là sự chấp nhận và một nỗi buồn đã ăn sâu vào cốt tủy. Cô biết, việc anh nhận ra điều này, dù muộn màng, cũng là một khởi đầu cho quá trình chữa lành của cả hai. Nhưng cô cũng biết, đó sẽ là một hành trình đau đớn cho anh.
Hoàng Minh gật đầu, khuôn mặt tái đi. "Anh cần phải biết, An. Anh không thể tiếp tục sống với cái ký ức bị lừa dối này nữa." Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực, một bên là phiên bản anh tự tạo ra, một bên là phiên bản sự thật mà Lâm An đang nắm giữ. Anh cần phải nhảy xuống vực thẳm đó, dù có đau đớn đến mấy.
Lâm An thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng mang theo sức nặng của những năm tháng đã qua. "Anh Minh, anh có vẻ đã quen với việc không nhớ những điều đó. Còn em, em đã quen với việc anh không nhớ." Câu nói của cô nhẹ tênh, nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Hoàng Minh. Nó không phải là một lời trách móc, mà là một sự thật hiển nhiên, một sự chấp nhận đau đớn mà cô đã phải trải qua. Nó cho thấy cô đã chịu đựng và chấp nhận sự thật này rất lâu trước khi anh bắt đầu nhận ra.
Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài, mềm mại của mình, ánh mắt nhìn ra con đường phía trước, nơi những tia nắng cuối chiều đang buông dần. "Em đã từng nghĩ, anh là người hiểu em nhất. Nhưng rồi em nhận ra, anh chỉ hiểu một phiên bản của em, một phiên bản không có nỗi buồn, không có nước mắt." Cô nói, giọng nhỏ dần, như thể đang nói với chính mình hơn là với anh. "Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại." Một cụm từ đặc trưng, một lời kết luận mà cô đã tự mình rút ra từ lâu.
Hoàng Minh lặng im, từng lời của cô như những nhát búa đóng vào bức tường ký ức giả dối của anh. Anh cúi đầu, bàn tay nắm chặt dưới gầm bàn, những khớp xương trắng bệch. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Sự vô tâm của anh không chỉ là việc anh quên, mà là việc anh không bao giờ bận tâm để hỏi, để tìm hiểu sâu hơn ngoài những gì cô thể hiện ra bên ngoài. Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và anh đã nghĩ rằng sự bình yên trong mối quan hệ của họ là do sự thấu hiểu, chứ không phải là sự chịu đựng lặng lẽ của cô.
Lâm An uống cạn tách cà phê, đứng dậy. "Đi thôi, anh Minh." Cô nói, giọng nói trở nên kiên quyết hơn một chút. "Có một nơi mà em nghĩ, có lẽ anh cần nhìn lại."
***
Con hẻm nhỏ mang tên "Thời Gian Ngừng Lại" vẫn đó, rêu phong phủ đầy những bức tường cũ kỹ, và những cây hoa giấy vẫn nở rộ, tỏa hương thơm thoang thoảng trong gió chiều. Tiếng bước chân của họ nhẹ nhàng trên nền gạch ẩm ướt, xen lẫn tiếng xe máy lướt qua từ xa và tiếng gió xào xạc lá cây. Hoàng Minh và Lâm An bước đi cạnh nhau, nhưng giữa họ là một khoảng cách vô hình, được lấp đầy bởi những ký ức đối lập.
Lâm An dừng lại giữa con hẻm, nơi ánh sáng lọt qua khe nhà tạo thành những vệt sáng tối trên nền gạch, nơi họ đã từng đi qua vô số lần, tay trong tay. Cô quay lưng lại với Hoàng Minh, bờ vai khẽ rung lên khi cô hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm.
"Anh nhớ không, cái buổi triển lãm nhỏ của em ở Gallery X?" Giọng Lâm An nhỏ dần, như một lời tự sự, thì thầm vào không gian tĩnh lặng của con hẻm. "Nó là buổi triển lãm đầu tiên của em, sau bao năm em ấp ủ ước mơ. Em đã dành hàng tháng trời để chuẩn bị, từng bức tranh, từng chi tiết nhỏ."
Hoàng Minh cố gắng lục lọi trong ký ức. Anh nhớ mang máng về một buổi triển lãm, có lẽ là một sự kiện nhỏ của cô. Anh nhớ cô đã rất hào hứng. "Anh nhớ... Anh xin lỗi vì lúc đó anh bận thật." Anh lắp bắp, cố gắng đưa ra lời giải thích mà anh vẫn tin là hợp lý. "Anh có một dự án đột xuất cần hoàn thành gấp. Nhưng em đã nói là em hiểu mà? Em đã nói không sao." Anh đã thực sự tin vào điều đó. Cô đã cười, đã nói không sao, và anh đã an tâm rằng cô thông cảm cho sự nghiệp của anh. Anh đã tin rằng sự nghiệp là quan trọng, và cô, với tình yêu lớn lao, sẽ luôn ủng hộ.
Lâm An quay hẳn người lại, đôi mắt cô ngấn lệ, nhưng nước mắt không lăn dài. Nó chỉ đọng lại, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ, phản chiếu ánh chiều tà. "Em nói em hiểu, nhưng anh có bao giờ hỏi xem lúc đó em cảm thấy thế nào không?" Giọng cô run lên, từng lời như những mũi kim châm vào tâm trí Hoàng Minh. "Anh có biết em đã đứng đó một mình, cố gắng cười với những người bạn đến ủng hộ, trong khi nước mắt cứ chực trào ra không? Anh có biết em đã về nhà và khóc suốt đêm không, chỉ vì anh đã không đến? Chỉ vì anh đã không ở đó vào khoảnh khắc quan trọng nhất đối với em?"
Cô đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn tiếng nức nở đang trào ra. "Anh nói anh bận, em hiểu. Nhưng anh có biết, đối với em, đó không chỉ là một buổi triển lãm, đó là cả một giấc mơ? Và anh đã là một phần của giấc mơ đó, một sự ủng hộ mà em khao khát nhất. Nhưng rồi, anh lại vắng mặt."
Hoàng Minh đứng lặng như pho tượng, khuôn mặt anh tái đi vì nhận ra sự khác biệt lớn trong nhận thức và mức độ nghiêm trọng của sự vô tâm mà anh đã gây ra. Anh nhớ về đêm đó, anh đã hoàn thành dự án, cảm thấy mãn nguyện với thành quả. Anh đã nghĩ mình là một người đàn ông thành công, có trách nhiệm. Anh đã nghĩ Lâm An tự hào về anh. Nhưng hóa ra, trong khi anh đang ăn mừng thành công của mình, cô lại đang chìm trong nỗi cô đơn và thất vọng mà chính anh đã gây ra.
Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã nhớ cô nói "không sao", nhưng anh đã quên mất rằng đằng sau nụ cười gượng gạo và lời nói đó là cả một bầu trời nước mắt. Anh đã quên mất rằng cô cũng có những ước mơ, những khoảnh khắc quan trọng của riêng mình, mà anh đã vô tình bỏ lỡ, hoặc tệ hơn, đã xem nhẹ. Anh đã đặt công việc lên trên tất cả, tin rằng đó là cách anh thể hiện tình yêu, nhưng anh đã quên mất rằng tình yêu cần sự hiện diện, cần sự thấu hiểu, cần sự chia sẻ những khoảnh khắc, dù nhỏ nhặt nhất.
Mùi hoa giấy thoang thoảng, giờ đây không còn mang lại sự bình yên, mà gợi lên một nỗi buồn day dứt. Hoàng Minh cảm thấy như có hàng ngàn con dao đang cứa vào lòng anh. Anh đã sống trong một thế giới song song, nơi anh là người hùng của câu chuyện, còn cô chỉ là một nhân vật phụ, luôn mỉm cười và thấu hiểu. Nhưng sự thật thì hoàn toàn khác. Anh đã vô tình biến cô thành một cái bóng, một người luôn chờ đợi trong vô vọng, một người luôn cố gắng một mình.
Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô vẫn đọng lại nỗi buồn, nhưng không còn sự giận dữ. "Em đã từng tự hỏi, liệu anh có bao giờ hối hận không, khi nhìn lại những khoảnh khắc đó. Nhưng rồi em nhận ra, anh sẽ không hối hận, vì anh còn không nhớ gì cả." Cô quay lưng lại, nhìn về phía cuối con hẻm, bờ vai khẽ rung lên. "Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt."
Hoàng Minh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng cổ họng anh khô khốc. Anh không có lời nào để nói. Mọi lời bào chữa đều trở nên vô nghĩa trước nỗi đau chân thực của cô. Anh chỉ có thể đứng đó, lặng lẽ, cảm nhận từng chút một sự sụp đổ của thế giới quan mà anh đã tự xây dựng. Anh nhận ra sự bất lực của lý trí trong việc giải thích những cảm xúc sâu sắc mà Lâm An đã trải qua. Anh không thể dùng logic để giải thích những giọt nước mắt, những đêm cô đơn, những lời hứa không thành hiện thực.
***
Tối muộn, Hoàng Minh ngồi một mình giữa sự ồn ào, náo nhiệt của một quán nhậu vỉa hè quen thuộc. Bàn ghế nhựa đơn giản kê sát vỉa hè, mái bạt che tạm, và bếp nướng lộ thiên với mùi đồ nướng thơm lừng, bia, thoảng mùi thuốc lá, và bụi đường. Tiếng cụng ly vang lên lanh lảnh, tiếng nói chuyện lớn tiếng hòa lẫn tiếng xe cộ qua lại và tiếng nhạc xập xình từ loa kéo. Tất cả những âm thanh và mùi vị đó, thường ngày mang lại cho anh cảm giác thoải mái, giờ đây lại càng làm nổi bật sự lạc lõng và trống rỗng trong lòng anh.
Anh gọi một chai bia, uống cạn trong vài hơi. Vị đắng của bia không thể xua tan được vị đắng trong tâm hồn anh. Anh không thể ngừng nghĩ về những gì Lâm An đã kể. Anh cảm thấy như một người lạ trong chính ký ức của mình, một kẻ mù quáng đã vô tình gây ra tổn thương mà không hề hay biết. Sự nhận thức này, chậm rãi và đau đớn, đang gặm nhấm anh từ bên trong. Anh đã từng nghĩ mình là người mạnh mẽ, lý trí, nhưng giờ đây anh thấy mình yếu đuối hơn bao giờ hết, bất lực trước những gì đã xảy ra.
Anh lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên trong bóng tối. Anh lướt danh bạ một cách vô định, từng cái tên hiện ra, nhưng anh không biết nên tìm ai. Anh cần một người đã từng ở đó, một người có thể giúp anh nhìn rõ hơn, một người không phải là anh, cũng không phải là Lâm An, để có một cái nhìn khách quan hơn. Anh cần một người đã chứng kiến mối quan hệ của họ, từ một góc nhìn khác.
Nội tâm Hoàng Minh gào thét: "Mình không thể tiếp tục thế này. Ký ức của mình... nó rỗng tuếch. Nó đang phản bội mình." Anh cảm thấy như mình đang mất đi chính bản thân. Ký ức là nền tảng của bản sắc, nhưng ký ức của anh lại đang bị lật đổ. "Mình cần một ai đó... một người đã từng thấy mình... Mình cần biết sự thật."
Ngón tay anh dừng lại ở tên Trần Long. Long, người bạn thân nhất của anh, người đã chứng kiến những ngày đầu của mối tình này, người đã từng nghe anh kể về Lâm An, và cũng là người đã từng cùng anh trải qua những khoảnh khắc vô tư nhất. Long không phải là người quá tinh tế, nhưng anh ấy luôn chân thành và thẳng thắn. Có lẽ, Long sẽ có một phần ký ức khác, một mảnh ghép mà anh đang thiếu.
Hoàng Minh uống cạn ly bia, tay run run cầm điện thoại. Ánh mắt anh đầy sự tuyệt vọng, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh. Anh không còn dám tin vào ký ức của chính mình nữa. Anh cần một bằng chứng, một lời xác nhận từ bên ngoài. Anh nhấn nút gọi. "Long... mày có nhớ gì không?" Anh thì thầm, giọng gần như van nài, dù biết Trần Long chưa thể nghe thấy. Cuộc gọi bắt đầu kết nối, tiếng "tút... tút..." vang lên đều đặn, như nhịp đập gấp gáp của trái tim anh, chờ đợi một lời hồi đáp, một tia sáng giữa vùng ký ức mù mịt mà anh đang lạc lối. Anh đã từng nghĩ mình biết tình yêu là gì, nhưng giờ đây, anh chỉ thấy mình là một kẻ xa lạ trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Anh đã từng nghĩ mình biết Lâm An là ai, nhưng giờ đây anh nhận ra mình chỉ biết một phiên bản của cô, một phiên bản không có nước mắt, không có nỗi đau, không có sự cô đơn. Và anh đã vô tình biến một khoảnh khắc ý nghĩa của cô thành một nỗi đau, mà anh lại không hề hay biết.
Mức độ sâu sắc của sự vô tâm mà Hoàng Minh đang khám phá cho thấy có thể còn nhiều ký ức đau khổ khác của Lâm An chưa được tiết lộ, và hành trình của Hoàng Minh sẽ còn rất dài và đau đớn. Cuộc gọi cho Trần Long báo hiệu rằng anh sẽ bắt đầu tìm kiếm những góc nhìn bên ngoài, không còn chỉ dựa vào ký ức của bản thân hoặc Lâm An, mà là từ những người đã chứng kiến mối quan hệ của họ.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.