Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 312: Bức Tranh Cô Đơn: Những Mảnh Ghép Bị Lãng Quên
Tiếng “tút… tút…” kéo dài vài giây, rồi một giọng nói ồm ồm, có chút ngái ngủ, vang lên đầu dây bên kia. “Alo? Minh đó hả? Giờ này còn gọi gì vậy trời? Có chuyện gì gấp không?”
Hoàng Minh nắm chặt điện thoại, cảm giác như cổ họng mình bị nghẹn lại bởi một cục đá tảng vô hình. Anh hít một hơi thật sâu, mùi khói thuốc và bia thoảng qua cánh mũi, cố gắng nặn ra lời. “Long... mày... mày đang ở đâu?”
“Tao đang ở nhà chứ đâu. Mới vừa đánh xong ván game thì mày gọi. Sao vậy? Giọng mày nghe kỳ cục lắm à nha,” Trần Long đáp, giọng điệu vẫn còn chút bỡn cợt, nhưng đã nhận ra sự khác lạ trong giọng Hoàng Minh.
Hoàng Minh ngước nhìn lên bầu trời đêm, ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi ánh đèn đô thị và những tòa nhà cao tầng. Anh cảm thấy mình đang đứng giữa một hoang mạc ký ức, nơi mà mọi thứ anh từng tin tưởng đều đang dần tan biến. “Mày... mày ra đây với tao một lát được không? Ở quán nhậu vỉa hè quen thuộc, chỗ cũ ấy.”
Có một khoảng lặng ngắn. Long có vẻ ngạc nhiên. “Giờ này á? Mày có ổn không vậy Minh? Hay lại say rồi?”
“Tao... tao không say. Nhưng tao cần nói chuyện với mày. Chuyện gấp,” Hoàng Minh đáp, giọng đi xuống gần như thì thầm, nhưng sự kiên quyết trong đó khiến Trần Long không thể từ chối.
“Được rồi, mày đợi tao chút. Mười lăm phút,” Long thở dài, rồi cúp máy.
Hoàng Minh đặt điện thoại xuống bàn, nhìn chằm chằm vào vũng bia loang lổ trên mặt bàn nhựa. Anh cảm thấy một sự hỗn loạn chưa từng có trong tâm trí mình. Từ ngày gặp lại Lâm An, mọi thứ trong anh đều bị đảo lộn. Ký ức anh vốn dĩ rõ ràng, mạch lạc, nay lại trở nên mờ mịt và đầy lỗ hổng. Anh từng tin rằng mình là một người đàn ông lý trí, luôn kiểm soát được mọi thứ, đặc biệt là cảm xúc. Nhưng giờ đây, anh lại thấy mình hoàn toàn bất lực trước những mảnh ký ức vụn vỡ mà Lâm An đã kể.
Chưa đầy mười lăm phút sau, Trần Long đã xuất hiện. Anh mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần short, và dép lê, đúng với phong cách thoải mái thường ngày. Khuôn mặt Long tròn, đôi mắt lanh lợi thường trực nụ cười, nhưng khi nhìn thấy Hoàng Minh, nụ cười ấy chợt tắt. Dáng người hơi vạm vỡ của Long, thường toát lên vẻ năng động, giờ đây lại có vẻ hơi chậm lại khi anh đến gần bàn.
“Gì mà mặt mày như đưa đám vậy, ông bạn?” Long ngồi xuống đối diện Hoàng Minh, kéo ghế rẹt một tiếng. Anh liếc nhìn chai bia rỗng trên bàn. “Mới có một chai mà đã thế này rồi à?”
Hoàng Minh lắc đầu, ánh mắt anh trũng sâu, lộ rõ sự mệt mỏi. Anh không đáp lại câu đùa của Long. Anh gọi thêm hai chai bia và mấy món nướng. Tiếng cụng ly vang lên lanh lảnh từ những bàn khác, tiếng nói chuyện lớn tiếng hòa lẫn tiếng xe cộ qua lại và tiếng nhạc xập xình từ loa kéo. Mùi đồ nướng thơm lừng, bia, thoảng mùi thuốc lá, và bụi đường vây quanh, tạo nên một bức tranh náo nhiệt, ồn ào mà Hoàng Minh giờ đây cảm thấy xa lạ.
“Tao... tao vừa gặp An,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh khàn đặc.
Trần Long đang định cụng ly với Hoàng Minh thì khựng lại. Anh đặt chai bia xuống bàn. “An nào? Lâm An ấy hả? Hai đứa mày gặp lại nhau làm gì?” Giọng Long vẫn pha chút tò mò, nhưng đã nghiêm túc hơn.
Hoàng Minh gật đầu. “Tao... tao không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Mày còn nhớ chuyện bọn tao chia tay không?”
Long nhấp một ngụm bia, suy nghĩ. “À, thì mày bảo là ‘hết hợp’ chứ gì. Rồi tự dưng cái đùng, tao thấy mày lại đi với con nhỏ nào khác. Tao cũng thấy bình thường mà. Yêu nhau rồi chia tay là chuyện thường tình.” Long nói với vẻ dứt khoát, như thể đó là một sự thật hiển nhiên.
Hoàng Minh nhìn vào đôi mắt Long, một tia hy vọng vụt qua. Có lẽ Long sẽ có một góc nhìn khác, một cái nhìn khách quan mà anh đang tìm kiếm. “Nhưng... mày có nhớ gì về những lần An khóc không? Hay những lần cô ấy buồn bã vì tao?”
Long nhăn mặt, cố gắng lục lọi ký ức. “Khóc á? Tao thấy An cũng ít khóc mà. Cô ấy mạnh mẽ lắm chứ. À, có lần tao nhớ là sinh nhật mày, cô ấy tổ chức cho mày ở quán bar đó, mà mày bận việc nên không đến được. Cô ấy có vẻ hơi buồn, nhưng rồi cũng tự động viên mọi người chơi tiếp mà. Đâu đến mức khóc lóc gì đâu.”
Hoàng Minh hít một hơi lạnh. Cái đêm sinh nhật đó. Anh nhớ mình đã bận một dự án quan trọng, và anh đã gọi điện xin lỗi Lâm An, nghĩ rằng cô sẽ hiểu. Trong ký ức của anh, mọi thứ diễn ra êm đẹp, cô chỉ hơi thất vọng một chút rồi thôi. Nhưng Lâm An đã kể với anh về một phiên bản khác, một đêm cô đơn, nước mắt tuôn rơi khi anh không hề hay biết.
“Thế còn buổi triển lãm tranh của An? Mày có nhớ không?” Hoàng Minh hỏi tiếp, giọng anh càng lúc càng nặng trĩu.
Trần Long gãi đầu. “Triển lãm tranh? An có đam mê vẽ vời lắm mà. Tao nhớ là có lần cô ấy khoe với tao về mấy bức tranh cô ấy vẽ, nhưng triển lãm thì... tao không nhớ rõ lắm. Có lẽ là tao bận không đi được. Mày có đi không?”
Hoàng Minh lắc đầu, cảm giác thất vọng dâng trào. “Tao... tao cũng không đi. Tao cũng viện cớ bận việc. An nói với tao là cô ấy đã rất mong chờ tao đến, nhưng cuối cùng tao lại hủy vào phút chót. Cô ấy cảm thấy đam mê của mình không được tao coi trọng. Với tao, đó chỉ là một sự cố nhỏ. Nhưng với cô ấy...” Hoàng Minh không nói hết câu, nhưng Long có thể cảm nhận được sức nặng của những lời chưa nói.
Long nhìn Hoàng Minh, vẻ mặt anh ta dần thay đổi từ vô tư sang nghiêm túc, rồi có chút bối rối. “Mà... nghe mày kể, tao cũng thấy hơi lạ. An nó cũng đâu phải đứa hay mè nheo đâu nhỉ? Cô ấy hiếm khi than vãn hay kể lể gì về mày. Tao cứ nghĩ hai đứa mày yêu nhau êm đềm lắm.”
Hoàng Minh cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. “Đó là cái mà tao cũng nghĩ. Tao nghĩ bọn tao chia tay êm đẹp. Tao nghĩ tao là một người bạn trai tốt, dù hơi bận rộn một chút. Nhưng bây giờ, Long ạ, tao cảm thấy... như một thằng ngốc. Như tao chưa từng yêu cô ấy vậy.” Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một bản án.
“Tao cứ nghĩ mọi thứ đều ổn. Tao cứ nghĩ cô ấy hiểu cho công việc của tao. Tao cứ nghĩ những chuyện nhỏ nhặt đó không đáng kể,” Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh lạc đi. “Nhưng những gì cô ấy kể... là những đêm cô ấy khóc một mình, những lần cô ấy cảm thấy bị bỏ rơi, bị lãng quên. Những điều mà tao hoàn toàn không biết, không hề hay biết.”
Trần Long trầm ngâm, vẻ mặt anh ta chưa từng nghiêm trọng đến thế. Anh nhìn Hoàng Minh, rồi nhìn ra dòng người và xe cộ tấp nập. “Thật ra... tao cũng không biết. Tao chỉ thấy mày với An lúc nào cũng ổn. Mày ít khi kể chuyện tình cảm, mà An thì kín đáo. Tao chỉ thấy mặt ngoài thôi. Nhưng... nếu An đã nói vậy, thì chắc là thật rồi.” Anh ngừng một lát, rồi nói thêm, giọng nhỏ hơn. “Con gái mà, đôi khi tụi mình nghĩ là chuyện nhỏ, nhưng với họ thì lại rất lớn. Tao cũng có vợ rồi, tao hiểu mà. Có những chuyện tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng lại khiến cô ấy buồn cả ngày trời.”
Lời nói của Trần Long, dù cố gắng xoa dịu, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật đang ám ảnh Hoàng Minh. Nó chỉ càng làm anh thêm tin rằng những gì Lâm An kể là thật. Một sự thật đau đớn mà anh đã vô tình bỏ qua suốt bao năm tháng. Anh cảm thấy một khoảng trống lớn trong ký ức, nơi lẽ ra phải có những cảm xúc của Lâm An, những giọt nước mắt, những nỗi buồn mà anh chưa từng chứng kiến. Anh đã từng nghĩ mình biết tình yêu là gì, nhưng giờ đây, anh chỉ thấy mình là một kẻ xa lạ trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Anh đã từng nghĩ mình biết Lâm An là ai, nhưng giờ đây anh nhận ra mình chỉ biết một phiên bản của cô, một phiên bản không có nước mắt, không có nỗi đau, không có sự cô đơn. Và anh đã vô tình biến một khoảnh khắc ý nghĩa của cô thành một nỗi đau, mà anh lại không hề hay biết.
Long vỗ vai Hoàng Minh, nhìn anh ta đầy vẻ lo lắng. “Thôi được rồi, dù sao thì chuyện cũng qua rồi. Mày cũng đừng tự trách mình quá. Ai mà chẳng có lúc vô tâm. Quan trọng là bây giờ mày nhận ra. Với lại, mày cũng đâu có cố ý đâu. Chắc An cũng hiểu mà.”
Hoàng Minh lắc đầu. “Không phải cố ý, nhưng vẫn là vô tâm. Long ạ, tao... tao cảm thấy như mình đang mất đi chính bản thân. Ký ức là nền tảng của bản sắc, nhưng ký ức của tao lại đang bị lật đổ. Mày có hiểu cảm giác đó không? Cảm giác như mình đã sống trong một giấc mơ, và bây giờ mới tỉnh dậy, nhưng mọi thứ đều đã vỡ vụn.” Anh nhìn bạn, ánh mắt đầy sự tuyệt vọng, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh rằng có lẽ, thông qua việc chấp nhận và hiểu rõ sự thật, anh có thể tìm lại được chính mình, một phiên bản chân thực hơn.
***
Sáng hôm sau, Hoàng Minh thức dậy với một cảm giác nặng nề hơn bao giờ hết. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ màu xám. Căn hộ của anh, được thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng nhiều kính và kim loại, thường mang lại cho anh cảm giác thanh lịch và yên bình. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung vào công năng, luôn phản ánh một tâm hồn lý trí, ngăn nắp. Nhưng hôm nay, sự ngăn nắp ấy lại càng làm nổi bật sự hỗn độn trong tâm trí anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa – tất cả chỉ càng khiến anh cảm thấy cô đơn. Mùi gỗ mới, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, và mùi cà phê phin quen thuộc không thể xua đi cái mùi của sự hối tiếc đang ám ảnh anh.
Hoàng Minh bước ra ban công rộng, nhìn xuống khung cảnh thành phố đang bắt đầu một ngày mới. Hàng ngàn ngôi nhà, hàng triệu con người, mỗi người một câu chuyện, một ký ức. Anh tự hỏi, có bao nhiêu người cũng đang sống trong những ký ức khác biệt về cùng một mối quan hệ, giống như anh và Lâm An?
Lời nói của Trần Long đêm qua vẫn văng vẳng bên tai anh. “Con gái mà, đôi khi tụi mình nghĩ là chuyện nhỏ, nhưng với họ thì lại rất lớn.” Long đã cố gắng xoa dịu anh, nhưng chính lời nói đó lại như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng. Nó không làm anh cảm thấy tốt hơn, mà chỉ càng khiến anh nhận ra sự vô tâm của mình đã ăn sâu đến mức nào, trở thành một phần bản chất mà anh không hề hay biết.
“Làm sao mình có thể quên? Làm sao mình có thể vô tâm đến vậy?” Hoàng Minh tự hỏi, giọng anh thì thầm trong gió. Anh cố gắng lục lọi lại từng góc khuất trong ký ức, từng mảnh vụn của những buổi hẹn hò, những cuộc trò chuyện, những ngày tháng bên Lâm An. Anh tìm kiếm một dấu vết, một mảnh ghép nào đó trùng khớp với lời kể của cô, nhưng tất cả đều là một khoảng trống rỗng hoặc một phiên bản khác hoàn toàn, một phiên bản êm đềm, không sóng gió, không nước mắt.
Anh nhớ những lúc Lâm An cười, những lúc cô vui vẻ, những lúc cô hào hứng kể về những dự án của mình. Anh nhớ những buổi tối hai người cùng ăn tối, những chuyến đi chơi ngắn ngủi. Nhưng những lúc cô buồn, những lúc cô chờ đợi, những lúc cô thất vọng... chúng hoàn toàn vắng bóng trong ký ức của anh. Hoặc nếu có, chúng chỉ là những "chuyện nhỏ" mà anh đã vô thức gạt sang một bên, tin rằng sẽ có thời gian bù đắp, tin rằng cô sẽ hiểu.
“Long nói đúng, An không phải người hay làm quá. Vậy thì... những gì cô ấy nói là thật?”
Cái ý nghĩ đó làm Hoàng Minh rùng mình. Nếu những gì cô nói là thật, thì anh đã sống trong một thế giới ảo tưởng suốt bao nhiêu năm. Anh đã yêu một người phụ nữ mà anh không hề biết đến những nỗi đau sâu kín nhất của cô. Anh đã nghĩ mình yêu cô, nhưng hóa ra anh chỉ yêu một phiên bản của cô, một phiên bản được lý trí của anh chấp nhận, một phiên bản không đòi hỏi quá nhiều cảm xúc. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Lời nhắc nhở ấy như một vết cắt sâu vào tâm hồn anh, rỉ máu từng chút một.
Hoàng Minh bước vào phòng khách, ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa da màu đen. Anh cầm điện thoại lên, lướt qua danh bạ một lần nữa. Ngón tay anh dừng lại ở tên Lâm An. Anh do dự. Anh có nên gọi cho cô không? Anh có quyền gì để tiếp tục khuấy động những ký ức đau buồn của cô? Nhưng nếu không, anh sẽ không bao giờ hiểu. Anh sẽ không bao giờ biết được toàn bộ sự thật về câu chuyện tình yêu của chính mình.
Sự bối rối và day dứt tột cùng khiến anh cảm thấy như một đứa trẻ lạc lối. Anh cần phải biết. Anh cần phải đối mặt. Không chỉ vì Lâm An, mà còn vì chính anh, vì sự thật về con người anh. Anh muốn biết, rốt cuộc, mình đã là một người đàn ông như thế nào trong mối quan hệ đó.
Anh hít một hơi thật sâu, rồi nhấn nút gọi. "An... anh cần gặp em. Anh muốn nghe thêm." Anh nói thầm, giọng gần như run rẩy, dù biết Lâm An chưa thể nghe thấy. Tiếng chuông điện thoại vang lên đều đặn, mỗi hồi chuông như một nhát dao cứa vào trái tim anh, khiến anh cảm thấy tội lỗi và hối hận. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và anh, dường như đã kể một câu chuyện quá đỗi đơn giản, quá đỗi thiếu sót.
Anh không muốn sống với một ký ức giả tạo nữa. Anh muốn đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có đau đớn đến mức nào. Anh muốn hiểu những giọt nước mắt mà anh đã không thấy, những nỗi buồn mà anh đã bỏ quên. Anh muốn biết Lâm An đã thực sự trải qua những gì, không phải qua lăng kính lý trí của anh, mà qua cảm xúc chân thật của cô. Cuộc gọi này không chỉ là một lời xin lỗi, mà còn là một hành trình đi tìm lại chính mình, tìm lại những mảnh ghép đã mất của câu chuyện tình yêu mà anh đã từng tin là mình đã biết rất rõ.
***
Chiều tối, không khí tại quán cà phê ‘Ký Ức Đọng’ trở nên đặc biệt hơn thường lệ. Trời đã bắt đầu se lạnh, và những ánh đèn vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo khắp quán tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, huyền ảo, làm nổi bật những góc nhỏ yên tĩnh. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương, hòa cùng tiếng lật trang sách xào xạc và tiếng ly tách va chạm khẽ khàng, tạo nên một bầu không khí yên bình, hoài niệm và có chút u hoài. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, thoảng hương hoa nhài thoang thoảng trong không gian, ôm lấy Hoàng Minh và Lâm An khi họ ngồi đối diện nhau.
Hôm nay, Hoàng Minh là người đến trước. Anh chọn một chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường tấp nập nhưng vẫn giữ được sự riêng tư. Anh đã mang theo một cuốn sổ nhỏ và một cây bút. Đây không phải là thói quen của anh. Bình thường, anh sẽ dùng điện thoại hoặc máy tính bảng để ghi chú, nhưng hôm nay, anh muốn cảm nhận từng lời nói, muốn tự tay ghi lại những mảnh ký ức mà anh đã bỏ lỡ. Anh muốn tạo ra một “ký ức mới” dựa trên lời kể của Lâm An, một nỗ lực để hiểu và ghi nhớ những gì anh đã bỏ lỡ.
Lâm An bước vào quán. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu kem, mái tóc dài xõa tự nhiên, khuôn mặt thanh thoát vẫn giữ vẻ dịu dàng nhưng đôi mắt to tròn, long lanh ấy lại chứa đựng nhiều cảm xúc khó tả. Cô vẫn giữ vẻ ngoài nhẹ nhàng, nữ tính, ưu tiên sự thoải mái nhưng vẫn có nét tinh tế. Hoàng Minh đứng dậy, kéo ghế cho cô. Không khí giữa hai người căng thẳng hơn những lần trước, không phải vì sự giận dỗi hay trách móc, mà là vì một nỗi đau âm ỉ, chưa được gọi tên.
“Cảm ơn anh,” Lâm An nói nhẹ nhàng, ngồi xuống. Cô nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô sâu thẳm như một hồ nước tĩnh lặng, phản chiếu sự bối rối và day dứt của anh. Cô gọi một ly trà hoa cúc, còn Hoàng Minh vẫn là cà phê đen.
“An, anh... anh đã nghĩ rất nhiều về những gì em kể,” Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh nặng trĩu. Anh không còn vẻ điềm đạm, lý trí như mọi khi. Sự dao động trong giọng nói anh, sự bối rối trong ánh mắt anh, đều cho thấy một Hoàng Minh đang thực sự đối mặt với chính mình. “Anh muốn nghe thêm. Về những lúc... anh đã không ở đó.”
Lâm An mỉm cười nhẹ, một nụ cười có chút mệt mỏi nhưng không trách móc. “Anh muốn nghe gì nữa? Anh sẽ lại nói ‘anh không nhớ’ thôi.” Giọng cô không hề cay nghiệt, chỉ là một sự chấp nhận buồn bã, như thể cô đã quá quen với điều đó.
Hoàng Minh lắc đầu. “Không. Không phải vậy. Anh... anh muốn hiểu. Anh muốn biết.” Anh mở cuốn sổ ra, cầm bút, sẵn sàng ghi lại. Cái hành động này của anh khiến Lâm An hơi ngạc nhiên. Cô nhìn cuốn sổ, rồi nhìn anh, một tia sáng thoáng qua trong đôi mắt cô.
“Anh nhớ những lần anh đi công tác không?” Lâm An bắt đầu, giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi từ lại như một lưỡi dao sắc bén cứa vào ký ức của Hoàng Minh. “Những tin nhắn của em... hầu hết là không có hồi đáp. Hoặc chỉ là ‘anh bận’, ‘anh đang họp’. Em chỉ muốn anh biết em nhớ anh, vậy thôi.”
Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng, tay anh run nhẹ. Anh nhớ những chuyến công tác. Những ngày dài làm việc, những cuộc họp triền miên. Anh nhớ mình luôn cố gắng trả lời tin nhắn của cô khi có thể, dù chỉ là vài chữ ngắn gọn. Trong ký ức của anh, đó là sự cố gắng. Nhưng trong ký ức của Lâm An, đó là sự thờ ơ, là những tin nhắn không hồi đáp, là cảm giác bị bỏ quên.
“Anh... anh xin lỗi. Lúc đó anh thật sự bận. Anh nghĩ em hiểu,” Hoàng Minh nói, giọng anh lạc đi. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói ấy lại hiện về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh đã nghĩ cô hiểu, nhưng cô đã không hề hiểu. Hoặc, cô hiểu, nhưng nỗi cô đơn vẫn không giảm bớt.
Lâm An khẽ thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang rơi nhẹ trong gió. “Em hiểu. Em luôn cố gắng hiểu. Nhưng... sự hiểu biết không làm nỗi buồn biến mất. Nó chỉ khiến em cảm thấy cô đơn hơn khi phải tự mình gánh chịu.” Cô quay lại nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn sâu sắc. “Còn những lời hứa nhỏ nhặt? Anh từng hứa dẫn em đi xem phim bộ phim em thích, vào đúng ngày ra mắt. Anh nói anh sẽ đặt vé trước. Nhưng rồi anh lại quên mất. Hay buổi đi dạo công viên mà anh nói sẽ bù lại cho sinh nhật em, cái sinh nhật anh không đến được... Anh có nhớ không?”
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, vẻ mặt anh trắng bệch. Những lời hứa đó, anh hoàn toàn không nhớ. Trong đầu anh chỉ hiện lên một khoảng trống vô định. Anh nghĩ rằng đó là những chuyện nhỏ nhặt, không đáng để ghi nhớ. Anh nghĩ anh sẽ có thời gian làm sau, hoặc đã bù đắp bằng một cách khác mà anh cho là quan trọng hơn. Nhưng Lâm An đã không nghĩ vậy.
“Anh... anh không nhớ,” Hoàng Minh lắp bắp, cảm giác tội lỗi nhấn chìm anh. “Anh nghĩ đó là những chuyện nhỏ. Anh nghĩ anh sẽ có thời gian làm sau.” Anh đã từng là một người đàn ông như vậy, một người đàn ông vô tâm đến đáng sợ mà không hề hay biết.
“Nhưng với em, nó không nhỏ,” Lâm An nói, giọng cô trở nên kiên định hơn một chút. “Nó là sự chờ đợi. Là hy vọng. Và rồi... là sự thất vọng. Từng chút một. Từng lời hứa bị bỏ quên, từng tin nhắn không hồi đáp, từng buổi tối cô đơn. Tất cả cứ tích tụ lại, như những giọt nước mưa nhỏ bé, nhưng cuối cùng lại tạo thành một cơn lũ trong lòng em.” Cô dừng lại, nhấp một ngụm trà. “Anh có biết cảm giác mỗi ngày chờ đợi một điều gì đó, để rồi cuối cùng chỉ nhận lại sự im lặng không? Cảm giác như mình đang nói chuyện với một bức tường, trong khi mình chỉ muốn được lắng nghe, được quan tâm một chút thôi.”
Hoàng Minh cúi đầu xuống, đôi tay anh nắm chặt cây bút. Anh không còn đủ can đảm để nhìn vào mắt Lâm An. Anh cảm thấy như mình đang bị lột trần, mọi sự yếu đuối, mọi sự vô tâm đều bị phơi bày dưới ánh đèn vàng dịu của quán cà phê. Anh đã từng nghĩ mình là người mạnh mẽ, lý trí, nhưng giờ đây anh chỉ thấy mình là một kẻ mù quáng, đã vô tình gây ra biết bao tổn thương mà không hề hay biết. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của anh đã quá khác biệt, quá trống rỗng so với phiên bản đầy nước mắt và nỗi đau của Lâm An.
Anh viết xuống cuốn sổ, từng chữ một, như thể đang khắc sâu những lời của cô vào tâm trí mình: *“Tin nhắn không hồi đáp. Lời hứa xem phim. Lời hứa đi dạo công viên.”* Anh muốn ghi nhớ tất cả, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh muốn xây dựng lại một ký ức chân thật, không phải chỉ là của riêng anh, mà là ký ức chung của cả hai. Anh nhận ra rằng anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Anh bắt đầu cảm thấy có lỗi, nhưng vẫn chưa hiểu hết toàn bộ vấn đề. Lâm An nhận ra rằng không phải chỉ mình cô đau khổ.
Lâm An nhìn Hoàng Minh, thấy anh đang cặm cụi ghi chép. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng cô. Cô đã quen với việc Hoàng Minh không nhớ, không hiểu. Nhưng giờ đây, anh đang cố gắng. Đó là một khởi đầu, dù muộn màng và đầy đau đớn. Cô biết hành trình này sẽ còn dài, còn rất nhiều ký ức đau khổ khác của cô chưa được tiết lộ. Nhưng ít nhất, anh đã không còn né tránh. Anh đang đối mặt. Và đó là tất cả những gì cô có thể hy vọng vào lúc này.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.