Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 313: Bóng Đêm Thật Sự Của Sự Vô Tâm
Đêm đã về khuya, nhấn chìm thành phố vào một màn tĩnh lặng giả tạo, chỉ còn lại những ánh đèn vàng hiu hắt trải dài trên các con phố. Trong căn hộ tối giản, được thiết kế với những đường nét sắc lạnh và tông màu trung tính, Hoàng Minh ngồi bất động trên chiếc sofa bọc da xám, ánh đèn bàn hắt một vầng sáng nhỏ lên khuôn mặt anh, để lộ vẻ mệt mỏi và nặng trĩu. Căn phòng rộng lớn, thường ngày anh vẫn quen với sự ngăn nắp, tinh tươm và cái mùi gỗ mới thoang thoảng cùng hương cà phê phin vương vấn, giờ đây lại trở nên lạnh lẽo và trống trải đến đáng sợ. Tiếng điều hòa chạy êm ái tưởng chừng như vô hình, nhưng trong khoảnh khắc này, nó lại vang vọng như một tiếng thở dài đơn độc, hòa cùng tiếng còi xe xa xăm từ dưới đường vọng lên, càng làm tăng thêm sự cô lập trong tâm hồn anh.
Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa suy tư nay lại ngập tràn sự bối rối và hổ thẹn. Đầu óc anh quay cuồng, những lời nói của Lâm An cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, tựa như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. “Từng chút một... từng chút một đã giết chết tình yêu của cô ấy,” anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Anh cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ, cố gắng đối chiếu phiên bản “êm đẹp” của mình với những nỗi đau mà cô đã chịu đựng. Nhưng càng cố gắng, anh càng thấy mọi thứ rối như tơ vò. Mỗi mảnh ghép anh tìm thấy đều tựa như một nhát dao vô hình cứa vào lòng, khiến anh đau đớn đến tột cùng.
“Tại sao mình lại không nhìn thấy? Tại sao mình lại vô tâm đến vậy?” Hoàng Minh tự hỏi, cảm thấy cổ họng nghẹn ứ. Anh đã luôn tự hào về sự lý trí, về khả năng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan. Nhưng giờ đây, lý trí ấy lại trở thành bức tường ngăn cách anh với cảm xúc, với những gì chân thật nhất. Anh đã sống trong một bong bóng ký ức của riêng mình, nơi mọi thứ đều diễn ra theo một kịch bản anh tự vẽ nên: yên ổn, không cãi vã lớn, không tổn thương sâu sắc. Để rồi khi đối diện với Lâm An, anh mới nhận ra, phiên bản của cô là một cơn bão dữ dội, một chuỗi ngày dài của sự chờ đợi vô vọng và nỗi cô đơn gặm nhấm.
Anh với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn kính, ngón tay lướt chậm rãi trên màn hình. Anh mở thư viện ảnh, rồi đến mục tin nhắn cũ, hy vọng tìm thấy một dấu vết, một bằng chứng nào đó để tự bào chữa cho mình, hoặc ít nhất là để hiểu. Nhưng càng tìm, anh càng thấy sự trống rỗng. Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp Lâm An trong một buổi chiều hoàng hôn. Khi xưa, anh chỉ đơn thuần nghĩ đó là một khoảnh khắc đẹp, một nét trầm tư của người con gái anh yêu. Nhưng giờ đây, dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng, đôi mắt Lâm An trong bức ảnh ấy hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm, một sự mệt mỏi anh chưa từng nhận ra. Cái miệng cô khẽ mím lại, như đang cố gắng nén lại một điều gì đó. Anh chợt nhận ra, đó không phải là vẻ trầm tư, mà là sự kiềm nén, là nỗi đau đang len lỏi trong từng ánh nhìn.
Anh cuộn xuống, tìm kiếm những đoạn hội thoại cũ. Hàng loạt tin nhắn ngắn ngủi của anh: “Anh bận”, “Anh đang họp”, “Em ngủ sớm đi”, “Mai anh gọi lại”. Và những tin nhắn dài hơn, đầy lo lắng, đầy hy vọng của cô: “Anh có mệt không?”, “Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé”, “Em nhớ anh”, “Khi nào anh về?”. Anh nhớ mình đã từng nghĩ, những tin nhắn của anh là sự cố gắng, là dấu hiệu của sự quan tâm trong bối cảnh bận rộn. Nhưng với Lâm An, chúng lại là những viên gạch xếp chồng lên nhau, xây nên một bức tường cô đơn giữa hai người. Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói ấy giờ đây không còn là một cụm từ triết lý, mà là một sự thật phũ phàng, một lời buộc tội nặng nề.
“Mình thật sự đã tệ bạc đến vậy sao? Mọi thứ trong mắt mình đều êm đẹp, mà trong cô ấy lại là vực sâu?” anh tự hỏi, cảm giác tội lỗi nhấn chìm anh. Anh đã từng là một người đàn ông như vậy, một người đàn ông vô tâm đến đáng sợ mà không hề hay biết. Anh đã xây dựng một phiên bản tình yêu mà chỉ anh mới là nhân vật chính, một phiên bản chỉ tồn tại trong ký ức của riêng anh. Và giờ đây, khi phiên bản ấy sụp đổ, anh cảm thấy mình trống rỗng, vô định.
Anh đứng dậy, bước ra ban công rộng, nơi anh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố về đêm. Gió đêm mơn man trên da thịt, mang theo chút hơi lạnh, nhưng không thể xoa dịu ngọn lửa hổ thẹn đang thiêu đốt trong lòng anh. Anh hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn tránh. Anh cần phải đối mặt, cần phải hiểu rõ hơn. Trần Long đã cố gắng giúp anh, nhưng có lẽ anh cần một góc nhìn khác, một người bạn chung đã từng chứng kiến mọi chuyện một cách trực tiếp hơn. Anh nghĩ đến Anh Quân – người bạn thẳng tính, đôi khi hơi thô lỗ, nhưng luôn chân thành. Có lẽ, chỉ có Quân mới có thể nói cho anh nghe những sự thật mà anh không muốn đối mặt.
***
Tối hôm sau, một đêm mùa hè nóng bức và oi ả, Hoàng Minh tìm đến quán nhậu vỉa hè quen thuộc, nơi những tiếng cụng ly, tiếng nói chuyện lớn, tiếng nhạc xập xình từ loa kéo và tiếng xe cộ ồn ào luôn tạo nên một bầu không khí náo nhiệt đặc trưng. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi bia, thoảng mùi thuốc lá và bụi đường hòa quyện vào nhau, đặc quánh trong không khí. Hoàng Minh ngồi đối diện Anh Quân, vẻ mặt mệt mỏi, căng thẳng. Anh Quân, với dáng người cao to, vẻ ngoài có phần hơi bất cần nhưng ánh mắt lại rất chân thành, đang nhâm nhi cốc bia, nhìn Hoàng Minh đầy vẻ dò xét.
“Sao? Hôm nay lại có chuyện gì mà mặt mày ủ rũ thế, thằng Hoàng Minh lý trí của tao?” Anh Quân cười, đưa cho Hoàng Minh một lon bia lạnh toát mồ hôi. “Uống đi cho tỉnh táo, rồi kể tao nghe. Chắc lại vụ làm ăn gì phức tạp nữa chứ gì?”
Hoàng Minh nhận lấy lon bia, cảm giác lạnh buốt từ vỏ lon truyền qua lòng bàn tay, nhưng không thể xoa dịu ngọn lửa đang cháy trong lòng anh. Anh không nói gì, chỉ mở lon bia, tu một hơi dài. Vị đắng chát xộc lên cổ họng, nhưng lần này không phải chỉ từ bia, mà còn từ những suy nghĩ nặng nề đang đè nén anh.
“Không phải chuyện làm ăn,” Hoàng Minh khẽ đáp, giọng anh trầm đục, lạc đi giữa tiếng ồn ào của quán nhậu. Anh nhìn Anh Quân, ánh mắt cầu xin một lời xác nhận, một lời giải thích. “Là chuyện của tao và Lâm An.”
Anh Quân nhướn mày, vẻ mặt từ bất cần chuyển sang nghiêm túc hơn một chút. “À, cuối cùng mày cũng chịu nói về cô ấy à? Tưởng mày quên mất luôn rồi chứ. Nghe nói hai đứa vẫn còn gặp nhau? Thế nào rồi?”
Hoàng Minh hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại câu chuyện trong đầu. Anh kể, một cách khó khăn, từng chút một, những điều Lâm An đã nói với anh, những lần anh vô tâm mà giờ đây anh mới nhận ra. Anh kể về buổi triển lãm tranh, về những tin nhắn không hồi đáp, về những lời hứa nhỏ nhặt bị bỏ quên. Anh kể cả việc Trần Long đã nói gì với anh. Anh nói, giọng đầy day dứt: “Quân, mày thấy tao có thật sự tệ như vậy không? Mày là bạn chung của cả hai… mày đã chứng kiến mọi chuyện mà.”
Anh Quân im lặng một lúc, nhìn xoáy vào Hoàng Minh. Anh vỗ nhẹ vào vai bạn, thở dài một tiếng nặng nề. “Nghe mày kể, tao cũng thấy hơi bất ngờ. Bình thường mày vẫn là thằng đàn ông có trách nhiệm mà. Nhưng thật lòng thì... mày bận rộn thật. Ai cũng biết mày là workaholic. Nhưng An nó cũng có cái lý của nó, Hoàng Minh ạ.” Anh Quân nhấp một ngụm bia, nhìn ra phía xa xăm, như đang lục lọi lại ký ức. “Con gái ấy mà, đôi khi chỉ cần một lời hỏi han nhỏ thôi, một cái ôm lúc yếu lòng, chứ không phải là sự im lặng. Mày cứ nghĩ mày bận, cô ấy sẽ hiểu. Nhưng sự hiểu biết không làm nỗi buồn biến mất, mày có biết không? Nó chỉ khiến người ta cảm thấy cô đơn hơn khi phải tự gánh chịu.”
Hoàng Minh cúi gằm mặt, từng lời của Anh Quân như một nhát dao khác, đâm thẳng vào tim anh. Anh đã nghe Lâm An nói điều tương tự, nhưng khi nghe từ một người bạn khách quan, một người đàn ông, nó lại càng trở nên cay đắng hơn.
“Mày có nhớ lần đi Đà Lạt không?” Anh Quân tiếp tục, giọng anh trầm hơn. “An nó bệnh, sốt cao, mày lại bận họp với đối tác quan trọng ở khách sạn, để cô ấy một mình trong phòng. Nó gọi điện cho mày, giọng nó yếu ớt lắm, mà mày chỉ dặn nó uống thuốc rồi bảo mày bận. Mày biết không, lúc đó An nó đã khóc rất nhiều. Nó gọi cho tao, chỉ muốn có người nói chuyện, muốn có người ở bên cạnh. Mà mày thì cứ nghĩ công việc là trên hết.”
Hoàng Minh ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to. Lần đi Đà Lạt? Anh nhớ chuyến đi đó, nhớ rằng Lâm An có vẻ không được khỏe. Nhưng anh lại chỉ nhớ rằng anh đã rất bận rộn với dự án lớn, nhớ rằng anh đã dặn cô uống thuốc và nghỉ ngơi. Anh hoàn toàn không nhớ Lâm An đã khóc, đã gọi cho Anh Quân. Trong ký ức của anh, đó chỉ là một sự cố nhỏ, một chút không may mắn. Nhưng trong ký ức của Lâm An, và giờ là của Anh Quân, đó là một khoảnh khắc của sự cô đơn tột cùng, của sự bỏ rơi.
“Hay lần cô ấy háo hức kể về dự án mới của mình, cái dự án mà cô ấy đã dốc hết tâm huyết đó?” Anh Quân nói tiếp, không để Hoàng Minh kịp phản ứng. “Nó vui vẻ đến kể cho mày nghe, mắt nó sáng rực lên. Mà mày thì chỉ gật gù, mắt vẫn dán vào laptop. Rồi mày phán một câu xanh rờn: ‘Uhm, được đấy. Cố gắng lên em’. Mày có biết nó đã thất vọng thế nào không? Nó không cần một lời đánh giá chuyên môn, nó chỉ muốn mày lắng nghe, muốn mày chia sẻ niềm vui với nó thôi.”
Hoàng Minh cảm thấy như mình đang bị lột trần, mọi sự vô tâm, mọi sự mù quáng của anh đều bị phơi bày dưới ánh đèn đường vàng vọt và những tiếng ồn ào xung quanh. Anh cố gắng lý giải, cố gắng biện minh trong đầu. *Đà Lạt thì anh bận thật, đối tác quan trọng. Dự án thì anh cũng đã khen rồi mà. Anh nghĩ cô ấy sẽ hiểu.* Nhưng rồi anh lại thấy bất lực. Lý trí của anh, vốn là điểm tựa vững chắc nhất, giờ đây lại trở thành gánh nặng, thành bức tường ngăn cách anh với sự thật. Anh cúi gằm mặt xuống lần nữa, đôi tay nắm chặt ly bia, vị đắng chát giờ đây đã thấm sâu vào tận xương tủy. Anh Quân vỗ vai Hoàng Minh, cố gắng an ủi nhưng cũng không né tránh sự thật.
“Thôi, mày cũng đừng tự trách mình quá. Ai cũng có lúc sai lầm. Quan trọng là mày nhận ra,” Anh Quân nói, giọng có chút dịu lại. “Nhưng mà, Hoàng Minh này, ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Mày đã sống trong phiên bản của mày quá lâu rồi. Giờ mày phải học cách nghe phiên bản của An. Nó đau đấy, nhưng nó cần thiết.”
Hoàng Minh gật đầu, không nói gì. Anh cảm thấy một nỗi hổ thẹn lớn hơn bao giờ hết, một nỗi day dứt ăn mòn tâm can. Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Anh vẫn chưa hiểu hết toàn bộ vấn đề, nhưng anh biết, anh đang trên con đường nhận thức một sự thật đau lòng về chính bản thân mình.
***
Cùng chiều tối hôm đó, khi ánh hoàng hôn dịu nhẹ đang dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời và len lỏi qua tấm rèm cửa sổ bằng vải lanh trắng, Lâm An ngồi lặng lẽ bên cửa sổ căn hộ của mình. Khác với sự tối giản và lạnh lẽo của Hoàng Minh, căn hộ của cô mang một vẻ ấm cúng, tinh tế, với những chậu cây nhỏ xinh xắn xanh mướt và mùi tinh dầu oải hương thoang thoảng. Những tia nắng cuối ngày rải một vệt sáng vàng cam lên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nơi đặt một tách trà hoa cúc đã nguội và một cuốn sách đang đọc dở.
Cô vừa kết thúc một ngày làm việc, và hơn cả thế, cô vừa kết thúc một buổi trò chuyện nặng nề với Hoàng Minh. Dù đã giãi bày được phần nào nỗi lòng, đã trút bỏ được những gánh nặng chất chứa bao năm, cô vẫn cảm thấy một sự trống rỗng và mệt mỏi sâu sắc. Mọi thứ cứ như thể một dòng sông đã tràn bờ, giờ đây chỉ còn lại phù sa và những mảnh vỡ. Cô biết Hoàng Minh đang cố gắng hiểu, đang cố gắng đối mặt. Nhưng nỗi buồn đã in hằn quá sâu, sự mệt mỏi đã tích tụ quá lâu.
“Nói ra rồi thì được gì chứ? Mọi thứ cũng đâu thay đổi được,” cô tự nhủ, giọng nội tâm đầy cam chịu. Cô đã quen với việc Hoàng Minh không nhớ, không hiểu. Cô đã học cách chấp nhận sự thật đau lòng rằng mối quan hệ của họ được xây dựng trên hai phiên bản ký ức hoàn toàn khác biệt. Liệu sự nhận ra muộn màng này có thật sự mang lại điều gì khác biệt? Hay nó chỉ là một nỗ lực vô vọng để níu kéo những gì đã vỡ tan? “Anh ấy có thật sự hiểu không, hay chỉ là đang cố gắng lý giải, như cách anh ấy vẫn làm?”
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt cạnh tách trà rung lên bần bật, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng. Lâm An giật mình, nhìn vào màn hình. Tên Hoàng Minh hiện lên. Cô do dự, ánh mắt lấp lánh một nỗi buồn khó tả. Cô biết anh sẽ nhắn tin, sẽ cố gắng liên lạc. Cô biết anh đang vật lộn với những sự thật mà cô đã phơi bày. Nhưng cô cảm thấy mình đã quá mệt mỏi để tiếp tục cuộc chiến ký ức này, quá mệt mỏi để tiếp tục nhắc lại những nỗi đau đã hằn sâu.
Cô khẽ nhấc điện thoại lên, đọc tin nhắn của anh.
“An, anh... anh xin lỗi. Anh đã sai rồi. Chúng ta có thể nói chuyện thêm không? Anh muốn hiểu.”
Đọc từng câu chữ của anh, một cảm giác chua chát len lỏi trong lòng Lâm An. Sự hối lỗi của anh là thật, cô biết. Nhưng nó đến quá muộn. Nó không thể xóa nhòa những lần cô đơn, những giọt nước mắt đã rơi. Cô lướt ngón tay qua màn hình, ánh mắt dừng lại ở chiếc đồng hồ khắc tên đang nằm trên cổ tay cô, món quà sinh nhật năm nào của anh. Dòng chữ khắc nhỏ bé: “An và Minh – Mãi mãi.” Một cảm giác hoài niệm và xót xa dâng trào. Chiếc đồng hồ ấy đã chứng kiến bao nhiêu khoảnh khắc, bao nhiêu sự chờ đợi của cô. Nó đã chạy không ngừng, nhưng thời gian trong mối quan hệ của họ dường như đã ngừng lại ở một điểm khác biệt, một điểm mà cả hai không cùng nhìn thấy.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, chỉ còn lại những ánh đèn lấp lánh từ các tòa nhà cao tầng. Cô thở dài, một hơi thở nặng nề, mang theo tất cả sự mệt mỏi và nỗi buồn chất chứa. Cô biết Hoàng Minh đang cố gắng, nhưng liệu cô còn đủ sức để chờ đợi, để giải thích, để cùng anh xây dựng lại một ký ức chung? Có lẽ, đã quá muộn để cứu vãn mối quan hệ này. Nỗi đau đã tích tụ quá lâu, và sự rạn nứt đã quá sâu.
Cuối cùng, cô gõ vài chữ, ngắn gọn, lạnh nhạt, như để khép lại một cánh cửa đang dần hé mở: “Em mệt rồi. Để sau đi anh.” Cô nhấn gửi, rồi đặt điện thoại xuống, cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhưng cũng đầy tuyệt vọng. Cô biết hành trình này sẽ còn dài, còn rất nhiều ký ức đau khổ khác của cô chưa được tiết lộ. Nhưng giờ đây, cô cần một khoảng lặng, một không gian để tự mình đối mặt với những gì đã qua. Hoàng Minh đang đối mặt với sự thật, nhưng Lâm An lại đang đối mặt với sự chấp nhận một sự thật khác: rằng không phải chỉ mình cô đau khổ, nhưng cũng không phải chỉ sự nhận ra của anh là đủ. Có những thứ, một khi đã vỡ, rất khó để hàn gắn lại nguyên vẹn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.