Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 315: Những Vết Nứt Không Thể Hàn Gắn
Màn đêm vẫn bao trùm lấy thành phố, nhưng giờ đây, đối với Lâm An, nó không còn là tấm chăn êm ái xoa dịu những vết thương, mà là một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng lấy mọi tia hy vọng mỏng manh. Từ căn hộ của mình, sau khi trút bỏ chiếc váy xanh ngọc và để mặc những giọt nước mắt tuôn rơi, cô đã không ngủ. Trái tim cô, vốn đã chai sạn vì những lần tự lừa dối, giờ đây lại đau nhói một cách rực rỡ, nhưng cùng với nỗi đau đó là một sự giải thoát kỳ lạ. Cô đã nhìn thấy rõ ràng cái cây tình yêu mà cô một mình vun đắp đã khô héo từ bao giờ. Sự thật đó, dù nghiệt ngã, lại là tia sáng duy nhất dẫn lối cô thoát khỏi mê cung của những kỳ vọng hão huyền.
Sáng sớm, cô đã nhắn tin cho Hoàng Minh, hẹn anh đến căn hộ của Thanh Mai – người bạn thân nhất, người chị em đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui, bao nhiêu lần cô mệt mỏi tựa đầu vào vai mà không cần nói một lời. Căn hộ của Thanh Mai, với thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, mang tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất, luôn là một chốn dung chứa những tâm hồn lạc lõng. Những đồ gốm thủ công được đặt tinh tế trên kệ gỗ, những bức tranh vẽ nhỏ mang đậm dấu ấn cá nhân, những chậu cây cảnh xanh mướt được chăm sóc tỉ mỉ, và những cuốn sách cũ xếp chồng lên nhau như những câu chuyện chưa kể. Ban công nhỏ, được trang trí bằng giàn cây leo, thỉnh thoảng lại vọng vào tiếng chim hót ríu rít, hoặc tiếng gió luồn qua khung cửa sổ, mang theo mùi đất ẩm từ cây cối. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng cùng với hương hoa tươi từ bình hoa trên bàn, hòa quyện với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bầu không khí ấm áp, nghệ thuật, tràn đầy sức sống và sự bình yên. Đó là nơi Lâm An tìm thấy chút tĩnh lặng, chút can đảm để đối diện với sự thật mà cô đã né tránh bấy lâu.
Cô ngồi trên chiếc sofa dài bằng vải lanh màu be, tay nắm chặt một cuốn sách đã đọc xong, nhưng ánh mắt cô lại dán chặt vào cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống. Vẻ mệt mỏi vẫn hằn sâu trong đáy mắt, nhưng thay vào đó là một sự kiên định lạ thường, một sự quyết tâm đến cùng cực. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc nói chuyện này, không phải bằng sự tức giận hay trách móc, mà bằng một nỗi buồn sâu sắc và một sự rõ ràng đến lạnh lùng. Từng câu chữ cô sẽ nói, từng cảm xúc cô sẽ bộc lộ, đều đã được gạn lọc kỹ càng qua hàng đêm dài trằn trọc. Cô không muốn tranh cãi, không muốn níu kéo, cô chỉ muốn anh hiểu, dù chỉ một lần, cái giá của sự vô tâm đã đắt đến nhường nào.
Tiếng chuông cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm căn phòng. Lâm An không giật mình, cũng không vội vã. Cô thở nhẹ một hơi, như trút đi gánh nặng cuối cùng của sự do dự. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Thanh Mai khi cô mở cửa, rồi tiếng cửa khép lại, và cuối cùng là tiếng bước chân của Hoàng Minh. Anh bước vào, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy. Trên tay anh vẫn còn cầm một chiếc túi giấy nhỏ, có lẽ là những món quà nhỏ anh đã mua vội vàng sau buổi hẹn hò tối qua, hoặc có thể là một món đồ nào đó anh muốn tặng để xoa dịu cô. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư, giờ đây có chút ngạc nhiên xen lẫn lo lắng khi thấy sự nghiêm túc đến đáng sợ trên gương mặt cô. Anh mặc chiếc áo sơ mi xanh đậm, vẫn giữ vẻ chỉn chu, lịch sự như mọi khi, nhưng dường như nó không thể che giấu đi sự bối rối đang dâng lên trong anh.
"Anh ngồi đi," Lâm An lên tiếng, giọng cô trầm và đều đều, không một chút gợn sóng. Cô không nhìn thẳng vào anh, ánh mắt vẫn dán vào khung cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng. "Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc."
Hoàng Minh hơi khựng lại. Anh đặt chiếc túi giấy lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh sofa, rồi chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện cô. Khoảng cách giữa họ không xa, nhưng dường như có một vực sâu vô hình đang ngăn cách. Anh nhìn cô, cố gắng đọc vị cảm xúc qua vẻ mặt tĩnh lặng đến bất thường của cô. Mái tóc dài mềm mại của cô buông xõa trên vai, che đi một phần gương mặt, nhưng anh vẫn nhìn thấy đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây chỉ còn ánh lên sự mệt mỏi và kiên định.
"Có chuyện gì vậy em?" Hoàng Minh hỏi, giọng anh trầm ấm nhưng có chút ngập ngừng, như thể anh đang dò xét. Anh cố gắng bắt đầu bằng cách xoa dịu, một cách quen thuộc, "Vẫn còn buồn về chuyện tối qua à? Anh xin lỗi, công việc đột xuất quá... Anh đã cố gắng giải quyết nhanh nhất có thể rồi." Anh thở dài, cố gắng tìm kiếm sự thông cảm. "Em biết đấy, dự án này rất quan trọng, không thể trì hoãn được."
Anh nhìn cô, mong chờ một lời đáp, một cái gật đầu thông cảm, hay ít nhất là một chút giận dỗi nhẹ nhàng mà anh có thể dễ dàng xoa dịu bằng vài lời nói ngọt ngào và một cái ôm. Nhưng Lâm An không đáp. Cô vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Sự im lặng của cô, nặng nề và kéo dài, khiến Hoàng Minh cảm thấy bất an. Anh bất giác siết chặt bàn tay trên đầu gối, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, báo hiệu một điều gì đó vượt ngoài tầm kiểm soát của anh. Không khí trong căn phòng ấm cúng giờ đây trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, như thể mọi thanh âm, mọi mùi hương đều ngừng lại để chờ đợi một lời phán quyết.
Lâm An không để Hoàng Minh giải thích hay bào chữa thêm. Cô quay đầu lại, đôi mắt cô cuối cùng cũng nhìn thẳng vào anh, nhưng không phải là ánh mắt trách móc hay giận dữ mà anh mong đợi, mà là một cái nhìn trống rỗng, vô cùng mệt mỏi, như thể cô đã đi qua một chặng đường dài và kiệt sức. Giọng cô trầm và đầy cảm xúc, không một chút gắt gỏng, nhưng mỗi từ thốt ra đều như một nhát dao sắc lẹm, cứa vào không khí.
"Anh không hiểu đâu, Hoàng Minh," cô nói, hơi thở cô phả ra một chút run rẩy, "không phải là chuyện công việc, không phải là một buổi tối. Nó là tất cả những buổi tối... là những lần em chờ đợi, những lần em tự an ủi mình." Cô ngừng lại, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ. "Anh nhớ buổi tối kỷ niệm, anh nhớ món ăn ngon, anh nhớ em đã cười. Nhưng anh có nhớ em đã khóc một mình sau đó không? Anh có nhớ cảm giác của em khi anh cứ mãi ôm điện thoại, dù em đã cố gắng tạo ra một khoảnh khắc đặc biệt?"
Hoàng Minh ngồi im, từ vẻ mặt bối rối ban đầu chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần là sự khó hiểu. Anh cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình về buổi tối hôm qua. Anh nhớ rõ món bò bít tết tuyệt vời, nhớ ánh nến lung linh trên bàn, nhớ nụ cười tươi tắn của Lâm An khi cô nâng ly. Anh nhớ cuộc gọi công việc đột xuất, nhưng trong ký ức của anh, anh đã giải quyết nó một cách nhanh chóng, chỉ vài phút thôi, và sau đó anh đã quay lại với cô, tiếp tục trò chuyện vui vẻ. Anh không hề nhận ra bất cứ điều gì bất thường. Anh tưởng cô đã hiểu, đã thông cảm cho tính chất công việc của anh.
"Anh... anh không nghĩ nó lại nghiêm trọng đến vậy," Hoàng Minh ngập ngừng, giọng anh trầm xuống, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý. "Anh tưởng em hiểu cho công việc của anh... Anh xin lỗi, anh đã nghĩ rằng em sẽ thông cảm. Anh đã cố gắng không để nó làm ảnh hưởng đến buổi tối của chúng ta." Anh nhìn vào mắt cô, cố gắng truyền tải sự chân thành trong lời xin lỗi của mình, nhưng anh chỉ thấy một bức tường vô hình, lạnh lẽo.
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhòa, đầy cay đắng nở trên môi cô. "Em đã hiểu," cô đáp, giọng cô vẫn đều đều, nhưng mỗi từ đều chứa đựng một sức nặng khủng khiếp. "Nhưng sự hiểu đó đã bào mòn em từng chút một. Nó đã khiến niềm tin của em vào mối quan hệ này vỡ vụn." Cô không chỉ nói về buổi tối kỷ niệm đó. Trong lời nói của cô, Hoàng Minh có thể nghe thấy âm hưởng của hàng trăm, hàng ngàn buổi tối khác, những lần cô lặng lẽ chờ đợi, những lần cô nuốt ngược nước mắt vào trong, những lần cô tự thuyết phục mình rằng anh yêu cô theo một cách khác, một cách lý trí và ít biểu cảm hơn.
Cô tiếp tục, từng lời nói như những nhát dao cứa vào bức tranh ký ức hoàn hảo của Hoàng Minh. "Anh nhớ những lần anh hứa sẽ đi cùng em đến buổi triển lãm nghệ thuật nhỏ mà em yêu thích, rồi cuối cùng lại hủy vào phút chót vì một cuộc họp không báo trước? Anh nhớ lần em muốn cùng anh đi ngắm hoa anh đào nở rộ ở công viên, nhưng anh lại bận làm thêm giờ? Hay những buổi tối em dành hàng giờ chuẩn bị bữa ăn đặc biệt cho anh, anh về muộn, mệt mỏi, và chỉ vội vàng ăn qua loa rồi lại chìm vào công việc?"
Hoàng Minh lắng nghe, ban đầu có vẻ khó hiểu, rồi dần dần, những mảnh ghép ký ức của anh bắt đầu va chạm mạnh mẽ với những gì cô đang kể. Anh nhớ mờ nhạt về buổi triển lãm, anh nhớ anh đã định đi, nhưng rồi công việc thật sự đột xuất. Anh nhớ buổi tối anh về muộn, anh đã rất mệt, nhưng anh nhớ anh đã khen cô nấu ăn ngon. Trong ký ức của anh, những sự kiện đó chỉ là những sự cố nhỏ, những điều bất khả kháng mà anh đã vượt qua một cách chuyên nghiệp. Anh không hề nghĩ rằng chúng lại để lại những vết sẹo sâu đến vậy trong tâm hồn cô.
"Anh đã luôn nghĩ em là người mạnh mẽ, là người hiểu chuyện," Hoàng Minh nói, giọng anh bắt đầu run rẩy, "Anh đã nghĩ em thông cảm cho áp lực công việc của anh. Anh tưởng em biết rằng anh làm việc vất vả cũng là vì tương lai của hai chúng ta." Anh cố gắng biện minh, nhưng lời nói của anh nghe thật yếu ớt, lạc lõng trong không gian tĩnh lặng.
Lâm An không cắt lời anh, cô chỉ nhìn anh bằng ánh mắt chất chứa nỗi buồn. "Mạnh mẽ không có nghĩa là không biết đau, Hoàng Minh," cô nói, "Hiểu chuyện không có nghĩa là không có giới hạn. Em đã cố gắng hiểu, cố gắng chấp nhận, cố gắng tự mình lấp đầy những khoảng trống mà anh vô tình tạo ra. Em đã tự mình gồng gánh cái gánh nặng của hy vọng, cái gánh nặng của sự cô đơn trong chính mối quan hệ của chúng ta." Cô nhìn xuống bàn tay mình đang nắm chặt, những ngón tay trắng bệch. "Anh nhớ những lúc em ở đó, hiện diện bên anh, tươi cười. Nhưng anh quên mất những lúc em chờ, chờ đợi một cái nắm tay, một ánh mắt thấu hiểu, một sự hiện diện trọn vẹn của tâm hồn anh. Anh quên mất những lúc em đau, tự mình chịu đựng, tự mình hàn gắn những vết nứt mà anh không hề hay biết."
Từng lời của Lâm An như những viên đá lạnh lẽo ném vào mặt hồ phẳng lặng trong tâm trí Hoàng Minh, tạo ra những gợn sóng lan tỏa, phá vỡ sự bình yên giả tạo mà anh đã tự xây dựng. Anh bắt đầu thấy những hình ảnh mờ nhạt hiện lên: gương mặt thất vọng của Lâm An khi anh hủy hẹn, ánh mắt cô nhìn vào điện thoại của anh thay vì vào anh, những giọt nước mắt cô cố gắng che giấu. Anh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô nữa. Một cảm giác hổ thẹn và day dứt dâng trào, lan khắp cơ thể anh. Anh đã vô tâm đến mức nào? Anh đã bỏ qua bao nhiêu tín hiệu, bao nhiêu lời cầu cứu thầm lặng từ người con gái mà anh nói yêu thương? Căn phòng ấm cúng của Thanh Mai, với mùi hương dịu nhẹ và tiếng nhạc êm ái, giờ đây trở nên ngột ngạt, như thể chính không khí cũng đang đè nén lấy lồng ngực anh. Anh cảm thấy lạnh toát, dù nhiệt độ trong phòng vẫn ổn định.
Lâm An hít một hơi thật sâu, như thể đang dồn nén tất cả những gì còn sót lại của sức lực mình. Giọng cô khẽ rung lên, nhưng vẫn giữ được sự kiên định đến khó tin. "Em không biết phải cố gắng đến bao giờ nữa, Hoàng Minh," cô nói, từng từ như vỡ vụn trong không khí. "Em đã cố gắng rất nhiều... nhưng niềm tin của em đã vỡ vụn rồi. Nó không thể hàn gắn được nữa." Cô không còn nhìn anh, ánh mắt cô lạc vào khoảng không vô định, như thể đang nhìn thấy một tương lai mà không có anh. Nước mắt cô lăn dài trên má, nhưng không phải là những giọt nước mắt ủy mị, mà là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của một sự chấp nhận đau đớn.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, gương mặt anh tái nhợt, đôi mắt sâu hoắm. Anh nhìn thấy những vết nứt sâu sắc mà bấy lâu nay anh đã bỏ qua, không phải là những vết nứt trên bề mặt, mà là sự rạn vỡ từ bên trong tâm hồn cô. Anh muốn nói, muốn níu kéo, muốn hứa hẹn, nhưng những lời anh muốn thốt ra đều nghẹn lại trong cổ họng, trở nên vô nghĩa trước sự thật trần trụi này. Anh đã luôn nghĩ rằng tình yêu của họ là một bức tường thành vững chắc, được xây bằng sự ổn định và trách nhiệm của anh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, bức tường đó đã bị bào mòn, bị đục khoét từ bên trong bởi chính sự vô tâm vô thức của anh, bởi những khoảng trống mà anh đã tạo ra.
"An... anh xin lỗi," Hoàng Minh lắp bắp, giọng anh run rẩy đến tội nghiệp. Anh vươn tay ra, như muốn chạm vào cô, nhưng rồi lại rụt về, như thể sợ hãi sẽ làm tổn thương cô thêm. "Anh thật sự không biết... anh sẽ sửa, anh hứa là sẽ sửa. Anh sẽ thay đổi, anh sẽ dành nhiều thời gian hơn cho em, anh sẽ lắng nghe em nhiều hơn. Xin em, đừng nói như vậy..." Anh tuyệt vọng, cảm thấy một nỗi sợ hãi khủng khiếp đang bủa vây lấy anh. Anh không bao giờ nghĩ rằng ngày này sẽ đến, ngày mà cô, người con gái luôn bao dung và thấu hiểu anh, lại nói những lời tuyệt vọng đến thế. Cảm giác lạnh lẽo khi anh nhận ra sự thật, rằng anh có thể mất cô mãi mãi, như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh.
Lâm An khẽ lắc đầu, nước mắt vẫn lăn dài trên má cô, nhưng khóe môi cô lại nở một nụ cười đau đớn. "Không phải là anh không biết," cô thì thầm, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi khoảng không vô định, "Là anh không để tâm. Và bây giờ, đã quá muộn rồi." Cô đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cửa sổ, quay lưng lại với Hoàng Minh. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô giờ đây trở nên yếu ớt lạ thường, nhưng vẫn toát lên một sự kiên cường đến khó tả. Cô nhìn ra màn đêm đen đặc, nơi những ánh đèn đường lấp lánh như những giọt nước mắt của thành phố.
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, tay anh nắm chặt lại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một nỗi đau và sự hối hận chưa từng có dâng trào, nhấn chìm anh trong vực sâu của sự tuyệt vọng. Anh đã đánh mất cô, không phải vì một lỗi lầm lớn lao, mà vì hàng ngàn lỗi lầm nhỏ nhặt, hàng ngàn lần vô tâm mà anh không hề hay biết. Anh đã yêu cô, nhưng không phải trong ký ức của cô. Và giờ đây, khi anh đã bắt đầu nhìn thấy những mảnh ký ức vụn vỡ của cô, thì mọi thứ đã trở nên quá muộn. Niềm tin đã vỡ vụn, và những vết nứt đã quá sâu để có thể hàn gắn. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ cơ thể, như thể có một khối băng đang đóng lại trong lồng ngực anh. Bóng đêm bên ngoài cửa sổ dường như đang nuốt chửng lấy tất cả, cả hy vọng và những lời hứa muộn màng của anh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.