Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 318: Vết Nứt Vỡ Không Thể Hàn Gắn
Hoàng Minh bước ra khỏi căn hộ, để lại Lâm An một mình trong không gian tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nhạc acoustic buồn bã và ánh đèn thành phố lấp lánh. Anh cảm nhận sự lạnh lẽo của màn đêm bao trùm lấy mình, lạnh lẽo như chính trái tim anh lúc này. Từng bước chân nặng nề trên hành lang vắng ngắt, anh cảm thấy thế giới xung quanh mình dường như vừa sụp đổ, nhưng lại không có một tiếng động lớn, chỉ là sự tan vỡ âm thầm, vụn vỡ đến tận cùng.
Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình cần phải đi, phải rời khỏi nơi này, rời khỏi cái không khí nặng trĩu của những ký ức không đồng điệu. Con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi anh và Lâm An đã từng đi qua biết bao lần, nơi những câu chuyện tình yêu vụn vặt được kể, nơi những tiếng cười giòn tan từng vang vọng, giờ đây hiện ra trước mắt anh như một đường hầm tối tăm. Con hẻm “Thời Gian Ngừng Lại” – cái tên mà Lâm An từng đặt cho nó, vì cô nói khi đi vào đây, mọi lo toan đều dường như biến mất, thời gian chậm lại, chỉ còn lại hai người họ và những câu chuyện không hồi kết. Nhưng đêm nay, thời gian không hề ngừng lại, nó cứ thế trôi đi, mang theo một phần linh hồn của anh.
Gió đêm lùa qua kẽ lá, xào xạc một âm thanh khô khốc, như tiếng thở dài của chính con hẻm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, lẫn với mùi hoa giấy thoang thoảng từ giàn hoa leo trên bức tường cũ. Hoàng Minh dừng lại dưới giàn hoa giấy, những cánh hoa màu hồng phai nhạt đã rụng lả tả trên nền đất. Anh nhìn chúng, vô định. ‘Ký ức của em đã từng tồn tại...’ Lời nói của Lâm An cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh, như một câu thần chú ma mị, hay đúng hơn là một lời nguyền. Anh cố gắng sắp xếp lại mọi thứ một cách logic, như cái cách anh vẫn thường làm với những con số, những dự án phức tạp. Nhưng cảm giác đau đớn, trống rỗng trong lồng ngực lại không thể được lý giải bằng bất cứ công thức nào, không thể được định nghĩa bằng bất kỳ từ ngữ nào.
Anh đã làm gì sai? Hay anh đã bỏ lỡ điều gì? Một cảm giác hoang mang, day dứt bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh. Anh nhớ những lúc anh và Lâm An đi qua con hẻm này, cô sẽ nắm chặt tay anh, kể cho anh nghe về một ngày của cô, về những bông hoa giấy đẹp đến nao lòng. Anh nhớ ánh mắt cô lấp lánh khi cô cười, nhớ cái cách cô tựa đầu vào vai anh, tin tưởng tuyệt đối. Trong ký ức của anh, những khoảnh khắc ấy là vô giá, là bằng chứng cho một tình yêu bình yên, êm đềm. Nhưng trong ký ức của cô, liệu có phải cũng là bình yên? Hay những khoảnh khắc đó chỉ là những đốm sáng lẻ loi giữa một mảng tối của sự chờ đợi, của những tin nhắn không hồi đáp, của những lần bị bỏ quên?
Hoàng Minh rút điện thoại ra khỏi túi, màn hình sáng lên, hiển thị một vài tin nhắn công việc chưa đọc. Anh nhìn chằm chằm vào nó, rồi lại cất vào túi. Anh muốn gọi cho ai đó, muốn nói chuyện với ai đó, nhưng anh biết, không ai có thể hiểu được cảm giác này của anh. Ai có thể hiểu được sự bàng hoàng khi nhận ra rằng, cả một đoạn đời, cả một mối tình, mình đã sống trong một phiên bản hoàn toàn khác biệt so với người mình yêu? Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Câu nói đó của Lâm An, tuy không trực tiếp nhắm vào anh, nhưng lại đánh thẳng vào tim anh, bóc trần sự vô tâm của anh một cách tàn nhẫn.
Cảm giác bất lực dâng lên trong anh. Anh đã cố gắng xin lỗi, đã cố gắng giải thích. Nhưng lời xin lỗi của anh, trong mắt cô, chỉ là một sự gượng gạo, một sự miễn cưỡng. Anh đã xin lỗi cho cái ký ức mà anh tin là của mình, nhưng anh lại chưa bao giờ nhìn thấy ký ức của cô. Và giờ đây, khi cô đã mở lòng, đã phơi bày tất cả những vết sẹo, những nỗi đau mà cô đã giấu kín, thì anh lại cảm thấy mình quá nhỏ bé, quá bất lực để có thể hàn gắn. Anh muốn sửa chữa, muốn quay ngược thời gian, muốn nắm lấy bàn tay cô và nói rằng anh sẽ không bao giờ để cô phải chờ đợi nữa. Nhưng đã quá muộn rồi. Lời từ biệt của cô, dù không nói thẳng ra, nhưng lại rõ ràng như một bản án.
Hoàng Minh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, hít một hơi sâu, mùi đất ẩm và hoa giấy hòa quyện vào nhau, mang theo một nỗi u buồn khó tả. Anh nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự ngu ngốc của anh. Anh đã từng nghĩ mình là một người đàn ông lý trí, luôn kiểm soát được mọi thứ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đã mù quáng đến nhường nào, đã vô tâm đến nhường nào. Anh đã để lạc mất một tình yêu, không phải vì hết yêu, mà vì không thể yêu cùng một ký ức. Điều đáng tiếc nhất không phải là họ phải chia tay, mà là khi nhìn lại, anh nhận ra mình đã yêu một phiên bản của cô, mà không hề biết đến phiên bản đầy tổn thương và chờ đợi mà cô đã phải gánh chịu. Bóng tối của con hẻm dường như nuốt chửng lấy anh, để lại một mình anh với nỗi trống rỗng và sự hối tiếc đang dần lớn lên trong lồng ngực.
***
Cùng lúc đó, tại căn hộ của Thanh Mai, Lâm An ngồi bất động trên chiếc sofa bọc vải màu be, ôm một chiếc gối nhỏ vào lòng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn cạnh đó rọi xuống, làm mềm đi không gian nghệ thuật pha trộn giữa hiện đại và vintage của căn phòng. Trên tường là những bức tranh nhỏ, một vài món đồ gốm thủ công xinh xắn đặt trên kệ sách chất đầy những cuốn sách cũ. Từ ban công nhỏ, tiếng gió nhẹ nhàng luồn qua những tán cây leo xanh mướt, mang theo mùi đất ẩm và thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu mát mà Thanh Mai vẫn thường đốt. Mùi hương quen thuộc đó, đáng lẽ phải mang lại sự thư thái, bình yên, nhưng đêm nay, nó chỉ càng làm nỗi đau trong lòng Lâm An thêm phần sâu sắc.
Nước mắt đã ngừng rơi từ lâu, thay vào đó là một sự bình lặng đến đáng sợ, một sự trống rỗng đến cùng cực. Cô đã nói ra tất cả những gì cần nói, đã phơi bày tất cả những gì cô đã giấu kín bấy lâu. 'Anh không cần xin lỗi cho ký ức của anh, em chỉ cần anh hiểu rằng ký ức của em đã từng tồn tại.' Lời nói đó, như một sự giải thoát cho chính cô. Nó không phải là một lời buộc tội, mà là một sự khẳng định về sự tồn tại của chính cô, của những cảm xúc chân thật nhất mà cô đã trải qua.
Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi đau đang âm ỉ trong lồng ngực, nhưng xen lẫn vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cuối cùng thì mọi thứ cũng kết thúc. Không còn những đêm dài chờ đợi tin nhắn, không còn những lần cố gắng giải thích những cảm xúc mà anh không thể hiểu. Không còn những hy vọng mong manh về một ngày anh sẽ thấu hiểu, sẽ nhìn thấy những gì cô đã phải chịu đựng. Tất cả đã tan biến, như những làn khói mỏng manh trong không khí.
Lâm An mở mắt, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc đồng hồ khắc tên đặt trên bàn cà phê gỗ nhỏ. Chiếc đồng hồ ấy là món quà Hoàng Minh tặng cô vào sinh nhật hai năm yêu nhau. Anh đã tự tay khắc lên đó tên của hai người, bằng nét chữ ngay ngắn, gọn gàng. Hồi đó, cô đã hạnh phúc đến nhường nào, tin rằng đó là biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu của họ. Nhưng giờ đây, chiếc đồng hồ ấy lại trở thành một minh chứng cho sự khác biệt sâu sắc giữa hai người. Anh khắc tên, anh nghĩ về một sự vĩnh cửu, nhưng anh lại không hề biết rằng, trong những ngày tháng ấy, cô đã từng phải một mình đối mặt với biết bao nỗi sợ hãi, biết bao sự cô đơn.
Cô đưa tay vuốt nhẹ lên mặt chiếc đồng hồ, cảm nhận cái lạnh của kim loại. Thời gian vẫn cứ trôi, không ngừng nghỉ, không chờ đợi bất cứ ai. Cũng như cuộc đời, không chờ đợi những ký ức không đồng điệu để hòa hợp. ‘Em đã nhớ những lúc em đau, nhưng đã quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng theo cách riêng của anh. Nhưng những cố gắng đó, trong ký ức của em, lại không đủ để lấp đầy những khoảng trống mà anh đã vô tình tạo ra. Và anh, anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh đã không thể nhìn thấy những gì em đã trải qua.’ Những lời cô vừa nói với Hoàng Minh, thực ra cũng là những lời cô tự nói với chính mình. Cô cũng đã từng cố gắng bao biện cho anh, cố gắng tìm lý do cho sự vô tâm của anh. Nhưng rồi, những lý do ấy cũng không thể xoa dịu được nỗi đau trong lòng cô.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn rực rỡ. Những ánh đèn đủ màu sắc như những vì sao rơi xuống trần gian. Lâm An nhìn ra xa, cảm thấy một sự cô độc bao trùm. Cô biết, quyết định này là đúng đắn. Không phải vì hết yêu, mà vì họ không thể yêu cùng một ký ức. Họ đã sống trong hai câu chuyện tình yêu hoàn toàn khác biệt, và giờ đây, đã đến lúc phải chấp nhận sự thật đó.
Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây trên ban công, một âm thanh dịu dàng xé tan sự tĩnh mịch của căn phòng. Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương từ cây xanh và tinh dầu xoa dịu một phần nào đó nỗi đau trong lòng. Cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có. Giống như một gánh nặng đã được trút bỏ, dù cái giá phải trả là sự tan vỡ của một mối tình. Tình yêu của họ không phải là một câu chuyện cổ tích có hậu, mà là một bài học đắt giá về ký ức và sự thấu hiểu. Nó là lời nhắc nhở rằng điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Lâm An biết, vết sẹo này sẽ còn mãi, nhưng cô cũng tin rằng, cô sẽ vượt qua được. Cô đã sẵn sàng cho một cuộc sống mới, dù không có Hoàng Minh, dù không có những ký ức mà cô đã từng chắt chiu.
***
Khoảng một tiếng sau đó, Hoàng Minh đã ngồi đối diện Trần Long tại một quán nhậu vỉa hè ồn ào. Tiếng cụng ly vang lên lanh lảnh, tiếng nói chuyện lớn tiếng từ những bàn xung quanh hòa lẫn với tiếng xe cộ qua lại và tiếng nhạc xập xình từ một chiếc loa kéo đặt ở góc quán. Bầu không khí nóng bức và ẩm ướt đặc trưng của Sài Gòn về đêm càng làm Hoàng Minh thêm khó chịu. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi bia thoang thoảng, lẫn với mùi thuốc lá và bụi đường, tất cả tạo nên một thứ hỗn tạp khiến dạ dày anh co thắt.
Long đẩy ly bia sang cho Hoàng Minh, nhưng ly bia của anh gần như vẫn còn nguyên. Hoàng Minh có dáng người cao ráo, cân đối, gương mặt góc cạnh thường ngày điềm đạm, vững chãi, nhưng giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và bối rối. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc, giờ ánh lên một sự trống rỗng và hụt hẫng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, đã nhăn nhúm một chút sau những giờ phút vật vã. Tóc anh vẫn cắt gọn gàng, nhưng vẻ chỉn chu thường thấy đã biến mất, thay vào đó là sự thất thần, rệu rã.
"Mày sao thế?" Long hỏi, giọng nói nhanh, dứt khoát, mang vẻ quan tâm. Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn, khuôn mặt tròn và nụ cười thường trực, là một người bạn thực tế và thẳng thắn. Anh mặc áo phông và qu���n jeans, trông thoải mái và gần gũi. Anh vừa mới kết thúc cuộc gọi với khách hàng, quay sang thấy Hoàng Minh cứ ngồi đờ đẫn. "Mới đi gặp Lâm An về mà mặt mày như mất sổ gạo vậy. Cô ấy nói gì mà mày cứ ngơ ngẩn thế?"
Hoàng Minh nhìn Long, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang quay cuồng trong đầu. Anh muốn kể lại mọi thứ, muốn chia sẻ gánh nặng đang đè nặng trong lòng. Nhưng khi anh mở miệng, lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Làm sao anh có thể giải thích cho Long nghe về cái khái niệm "ký ức không đồng điệu" này? Long là một người thực tế, anh sẽ chỉ cười và nói anh đang suy nghĩ quá nhiều.
Anh hít một hơi sâu, uống một ngụm bia lớn, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Cô ấy nói..." Hoàng Minh bắt đầu, giọng anh khàn đặc, yếu ớt. "Cô ấy nói... 'ký ức của em đã từng tồn tại'... Long ạ, tao không hiểu. Tao đã xin lỗi rồi mà." Anh nhìn Long, cố gắng tìm kiếm sự thấu hiểu, một tia sáng nào đó trong ánh mắt bạn mình.
Trần Long nhíu mày, vẻ mặt lanh lợi của anh thoáng chút bối rối. "Thì ra là vậy..." Anh xoa cằm, suy nghĩ một lát. "Nghe có vẻ hơi phức tạp nhỉ? Ý cô ấy là gì? Là mày không nhớ những chuyện cô ấy nhớ à? Chuyện bình thường mà, đàn ông con trai ai mà nhớ chi tiết mấy cái lặt vặt như phụ nữ." Long phẩy tay, cố gắng làm nhẹ đi vấn đề. "Thôi, đàn ông con trai thì đừng nghĩ ngợi nhiều. Uống đi! Chắc cô ấy giận thôi. Phụ nữ mà, giận dỗi chút thôi rồi lại đâu vào đấy."
Long rót thêm bia vào ly của Hoàng Minh, rồi cụng ly của mình vào ly anh một tiếng "cạch" khô khốc. "Nào, uống đi cho đỡ suy nghĩ. Mai rồi tính."
Lời khuyên của Long, vốn dĩ là để an ủi, lại vô tình càng làm Hoàng Minh cảm thấy bế tắc hơn. Đàn ông con trai thì đừng nghĩ ngợi nhiều? Giận dỗi chút thôi? Anh biết, Long không có ý xấu, nhưng bạn anh không hề hiểu. Đây không phải là một sự giận dỗi thông thường, đây là một vực thẳm của cảm nhận và ký ức. Lâm An không cần một lời xin lỗi cho những chi tiết nhỏ nhặt mà anh đã quên, cô cần anh công nhận sự tồn tại của nỗi đau, sự chờ đợi mà cô đã phải gánh chịu. Và điều đó, anh đã không hề hay biết, cho đến tận bây giờ.
Hoàng Minh nhìn ly bia sóng sánh, thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong đó, một khuôn mặt mờ mịt, đầy vẻ hoang mang. Anh đã cố gắng tìm kiếm sự thấu hiểu từ Long, nhưng có lẽ, anh đang tìm kiếm điều đó ở sai người, hoặc đúng hơn, anh đang tìm kiếm sự thấu hiểu cho một vấn đề mà bản thân anh còn chưa thể thấu hiểu hoàn toàn. Anh cảm thấy một sự cô độc bao trùm. Ngay cả người bạn thân nhất của anh cũng không thể chạm đến được cái phần lõi của nỗi đau và sự bối rối mà anh đang trải qua.
Anh hớp một ngụm bia nữa, vị đắng càng thêm đậm. Cảm giác trống rỗng và sự khó hiểu về 'ký ức của em đã từng tồn tại' là một gánh nặng đè lên vai anh. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chia tay thông thường. Đây là một bài học mà anh phải tự mình giải mã, tự mình đối mặt với sự vô tâm của bản thân. Lời khuyên thực tế nhưng thiếu tinh tế của Trần Long càng làm nổi bật sự cô độc của Hoàng Minh trong việc đối mặt với cảm xúc của mình. Anh sẽ phải tự tìm kiếm câu trả lời, không ai có thể giúp anh hiểu được điều này, ngoài chính bản thân anh. Tiếng nhạc xập xình, tiếng nói chuyện ồn ào xung quanh dường như xa dần, chỉ còn lại anh, với ly bia trước mặt và một biển ký ức đang dậy sóng trong tâm trí.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.