Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 329: Nỗi Đau Không Lời: Khi Tâm Hồn Tìm Lối Thoát

Rạng sáng hôm sau, mưa vẫn rơi lất phất ngoài cửa sổ căn hộ của Hoàng Minh. Tiếng mưa đều đều, buồn bã, như tiếng khóc thầm của đất trời. Anh vẫn ngồi nguyên tư thế gục đầu trên bàn, không ngủ, không động đậy. Ánh sáng mờ ảo của bình minh len lỏi qua cửa kính, nhuộm căn phòng một màu xám xịt. Anh cảm thấy toàn thân rã rời, cơ thể nặng nề như chì, và tâm trí hỗn loạn như một mớ bòng bong. Đôi mắt anh khô rát, nhưng những giọt nước mắt của đêm qua đã cạn kiệt, chỉ còn lại sự trống rỗng và tê dại.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn phòng. Hoàng Minh giật mình, phải mất vài giây anh mới định thần lại. Anh với tay cầm điện thoại, màn hình hiện lên cái tên "Trần Long". Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại giọng nói, nhưng khi cất lời, giọng anh vẫn khản đặc, trầm đục, như thể vừa trải qua một trận ốm nặng.

"Alo..."

Đầu dây bên kia, giọng Trần Long vang lên nhanh và dứt khoát, đầy năng lượng như thường lệ. "Ê, mày sao vậy? Nghe giọng chán đời thế? Đêm qua không ngủ à? Định làm thêm mấy dự án nữa hay gì? Đi làm vài chai không? Giải sầu, kể tao nghe chuyện gì."

Hoàng Minh nhắm mắt lại. Trần Long, người bạn thân nhất của anh, người luôn ở bên cạnh anh qua mọi thăng trầm, giờ đây lại trở nên xa lạ đến khó tả. Anh biết Trần Long lo lắng cho mình, nhưng anh không thể, thực sự không thể nào giãi bày được cái cảm giác đang nhấn chìm anh. Anh không thể nói rằng anh vừa chia tay một cách "êm đẹp", nhưng lại cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ. Anh không thể giải thích rằng anh đang dằn vặt vì những điều mà anh thậm chí còn không biết chính xác là gì, chỉ là một nỗi ân hận mơ hồ về sự vô tâm.

"Không, tao... tao không sao," Hoàng Minh trả lời, giọng anh vẫn còn khàn, "Tao hơi mệt chút thôi. Mày cứ đi đi. Tao... tao muốn ở một mình."

"Mày có chắc không đó? Tao thấy mày lạ lắm. Có gì cứ gọi tao, biết chưa?" Trần Long nói, giọng điệu có chút bối rối và lo lắng. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra với Hoàng Minh, người bạn lý trí, điềm đạm của mình.

"Ừ. Tao biết rồi." Hoàng Minh đáp cụt lủn, rồi nhanh chóng cúp máy, không để Trần Long có cơ hội nói thêm. Anh đặt điện thoại xuống bàn, cảm thấy một sự cô đơn mênh mông bao trùm lấy mình. Anh đã từ chối sự an ủi từ bạn bè, tự nhốt mình trong sự dằn vặt và hối tiếc của riêng mình. Sự cô độc này, nó còn khủng khiếp hơn cả nỗi trống rỗng đêm qua.

Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa vẫn rơi không ngừng, miệt mài gõ nhịp trên khung kính. Mỗi hạt mưa như một lời nhắc nhở về những giọt nước mắt đã không thể chảy ra từ đôi mắt anh, về những cảm xúc đã bị anh kìm nén quá lâu. Anh đã luôn nghĩ rằng việc giữ chặt cảm xúc là dấu hiệu của sự mạnh mẽ. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, sự kìm nén ấy chỉ khiến anh trở thành một kẻ mù quáng, một người không thể nhìn thấy nỗi đau của người khác, và cũng không thể đối diện với nỗi đau của chính mình. Sự trống rỗng và dằn vặt của Hoàng Minh ở chương này là hạt mầm cho quá trình anh dần "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ" và tìm kiếm sự thật về mối quan hệ của họ trong tương lai. Anh biết, con đường phía trước sẽ là hành trình dài để anh đối diện với chính mình, với những góc khuất mà anh đã cố tình lãng quên. Nỗi ân hận sâu sắc này sẽ thúc đẩy Hoàng Minh trong các chương sau, khi anh bắt đầu chủ động tìm hiểu và đối chiếu ký ức với Lâm An, không chỉ để giải tỏa cho cô mà còn cho chính bản thân anh, để tìm lại mảnh ghép đã mất trong bức tranh ký ức về tình yêu của họ.

***

Trong khi Hoàng Minh chìm đắm trong cơn bão nội tâm của riêng mình, cách đó không xa, tại một căn hộ nhỏ ấm cúng, Lâm An cũng đang vật lộn với những mảnh vỡ của riêng cô. Sáng sớm hôm ấy, ba năm trước, căn hộ của Thanh Mai dường như còn yên bình hơn cả bên ngoài, nơi nắng đã lên cao, nhuộm vàng ban công nhỏ. Những chậu cây xương rồng và lan hồ điệp được đặt gọn gàng, đón những tia nắng đầu tiên trong ngày, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Tiếng chim hót líu lo từ giàn dây leo xanh mướt trước ban công, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc radio cổ đặt trên kệ sách, tạo nên một bản hòa tấu bình yên đến lạ. Hương đất ẩm từ những chậu cây cảnh hòa quyện với mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng, mang đến cảm giác thư thái, trong lành. Không khí trong căn hộ bao trùm một vẻ nghệ thuật, ấm áp với tông màu be, xanh lá cây, nâu đất, điểm xuyết bởi những món đồ gốm thủ công tinh xảo và những bức tranh vẽ nhỏ treo trên tường.

Nhưng sự bình yên ấy không thể chạm tới tâm hồn Lâm An. Cô thức dậy sau một đêm dài không ngủ, đôi mắt sưng húp và gương mặt nhợt nhạt, vẫn còn vương những vệt nước mắt khô. Căn hộ, vốn là nơi cô tìm thấy sự an ủi, giờ đây như một cái kén trống rỗng, phản chiếu chính tâm trạng tan nát của cô. Cô chậm rãi ngồi dậy trên chiếc giường, tấm ga trải giường màu kem nhăn nhúm vì những trằn trọc không ngừng. Mỗi vật dụng quen thuộc trong tầm mắt, từ chiếc gối ôm mềm mại đến khung ảnh để trên đầu giường, đều như một lời nhắc nhở về những ký ức đã không còn nguyên vẹn, giờ chỉ còn là những vết cứa sâu vào tim.

Cô lướt ngón tay qua màn hình điện thoại, mở lại 'Album ảnh điện tử' mà cô và Hoàng Minh từng cùng nhau tạo nên. Từng bức ảnh hiện ra, ghi lại những khoảnh khắc mà cô đã nghĩ là hạnh phúc. Nụ cười của cô trong ảnh thật gượng gạo, đôi mắt cô mang một nỗi buồn khó gọi tên mà lúc đó cô đã cố gắng giấu kín. Ánh nắng rực rỡ của buổi sáng chiếu vào màn hình, làm nổi bật những sắc màu của ký ức, nhưng đồng thời cũng phơi bày sự trống rỗng trong ánh mắt của cô gái trẻ trong ảnh. "Tại sao mọi thứ lại trở nên vô nghĩa như vậy?" cô tự hỏi, giọng nói chỉ là một hơi thở khẽ thoát ra từ lồng ngực nặng trĩu. "Mình đã cố gắng đến thế cơ mà... Yêu thương, chờ đợi, hy vọng, tất cả những điều đó giờ là gì? Anh ấy nói chúng ta chia tay êm đẹp. Em đẹp ư? Tại sao em lại phải khóc một mình trong vô vọng như thế này?"

Cô nhớ lại buổi chiều hôm qua, khi Hoàng Minh nói lời chia tay với vẻ mặt điềm tĩnh, lý trí đến lạnh lùng. Anh nói rằng họ "hết hợp", rằng mọi thứ "xa dần" một cách tự nhiên. Nhưng trong ký ức của Lâm An, không hề có sự "xa dần" một cách tự nhiên nào cả. Chỉ có những lần cô cố gắng níu kéo, những tin nhắn không hồi đáp, những cuộc hẹn bị hủy bỏ, và những lời hứa không thành hiện thực. Cô đã cố gắng lấp đầy những khoảng trống ấy bằng hy vọng, bằng sự thấu hiểu, bằng tình yêu đơn phương của mình. Giờ đây, tất cả đều sụp đổ.

Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô, như thể một phần linh hồn đã bị rút cạn. Cô đứng dậy, bước ra ban công, nơi ánh nắng vàng óng đang nhảy múa trên những chiếc lá xanh. Gió nhẹ lùa qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ khu vườn bên dưới. Khung cảnh ấy đẹp đến nao lòng, nhưng Lâm An chỉ cảm thấy một nỗi chua xót. Cô đã từng mơ về một mái nhà với những ban công đầy hoa, nơi cô và Hoàng Minh sẽ cùng nhau ngắm bình minh mỗi sáng. Giờ đây, chỉ còn một mình cô đứng giữa vẻ đẹp mà không thể cảm nhận. Nước mắt lại chực trào, nhưng cô đã khóc cạn đêm qua. Cô chỉ còn lại sự tê dại, một gánh nặng vô hình đè nén lên lồng ngực, những cảm xúc bị bỏ quên, không được công nhận, không được thấu hiểu. Nó nặng trĩu hơn cả nỗi đau thể xác, vì nó là nỗi đau của một tâm hồn không tìm thấy sự đồng điệu, một trái tim đơn độc giữa thế giới rộng lớn. Cô biết, nỗi đau không lời này sẽ là gánh nặng mà cô phải mang theo, một vết sẹo sâu sắc sẽ hình thành trong tâm hồn cô.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng vẫn còn vương lại trên những tán cây xanh mướt, gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi mát lành dịu. Trong góc căn hộ của Thanh Mai, nơi Lâm An đặt chiếc giá vẽ của mình, một không gian nhỏ được bài trí như một studio thu nhỏ, với những lọ màu, cọ vẽ, và những bức tranh còn dang dở. Lâm An tìm đến nơi này, như một bản năng tìm kiếm lối thoát cho những cảm xúc đang bóp nghẹt lấy cô. Bàn tay cô run rẩy khi cầm cọ, nhúng vào màu xanh đậm, rồi màu xám tro, và cả một chút đỏ thẫm như máu.

Những nét cọ đầu tiên trên tấm toan trắng tinh thật vụng về, run rẩy, như thể cô đang cố gắng viết một ngôn ngữ mà chính mình cũng không hiểu. Hình ảnh hiện ra méo mó, hỗn loạn, không theo một chủ đề cụ thể nào. Chỉ là những mảng màu chồng chất, những đường nét đứt gãy, xoắn xuýt vào nhau. Đó không phải là một bức tranh phong cảnh, cũng không phải một bức chân dung. Đó là một bức tranh của nỗi đau, của sự hỗn loạn bên trong. Cô cố gắng vẽ lên những giọt nước mắt vô hình mà cô đã rơi, sự cô đơn mà không ai thấy, sự bỏ rơi mà Hoàng Minh đã không hề nhận ra. Mỗi đường nét, mỗi mảng màu là một mảnh vỡ của trái tim cô, một tiếng gào thét câm lặng mà cô không thể cất thành lời.

"Anh ấy sẽ không bao giờ hiểu được," cô thầm thì, giọng khàn đặc. "Những màu sắc này, những đường nét này, là tất cả những gì em không thể nói ra. Em đã cố gắng bao nhiêu, anh ấy cũng không nhìn thấy. Giờ đây, khi mọi thứ kết thúc, anh ấy chỉ nhớ về một mối tình êm đềm, một sự chia tay không sóng gió. Anh ấy sẽ không bao giờ biết rằng, trong những ngày tháng cuối cùng ấy, em đã cô đơn đến nhường nào, đã khao khát được anh nhìn thấy đến nhường nào."

Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn vào màu vẽ trên toan. Mùi sơn dầu và giấy vẽ thoang thoảng trong không khí, như một chất xúc tác cho những cảm xúc đang trỗi dậy. Cô mở mắt ra, nhìn bức tranh đang dần thành hình, một bức tranh trừu tượng đầy ám ảnh. Những mảng màu tối chủ đạo, xen kẽ là những vệt sáng nhỏ nhoi, yếu ớt, như hy vọng mong manh lóe lên trong màn đêm. Những đường nét sắc nhọn, gãy gập, tượng trưng cho những tổn thương, những vết cắt trong tâm hồn. Cô vẽ đôi bàn tay đang cố gắng níu giữ một thứ gì đó vô định, và đôi mắt mở to, vô hồn, phản chiếu sự trống rỗng.

Cọ vẽ sột soạt trên bề mặt toan, mỗi âm thanh như một tiếng thở dài. Cô không biết mình đang vẽ gì, hay sẽ vẽ gì. Cô chỉ biết mình cần phải vẽ. Cần phải trút bỏ gánh nặng này ra khỏi lồng ngực. Những cảm xúc bị bỏ quên, những lời nói không được lắng nghe, những nỗ lực không được ghi nhận, tất cả đều đang được cô chuyển hóa thành những nét vẽ. Đây là nơi cô gửi gắm những cảm xúc thầm kín nhất của mình, những điều mà cô biết sẽ không bao giờ có thể chia sẻ với Hoàng Minh, vì anh đã không còn ở đó để lắng nghe. Và có lẽ, dù có ở đó, anh cũng sẽ không hiểu.

Sự kiệt quệ cảm xúc đã khiến cơ thể cô rã rời, nhưng tâm trí cô lại tỉnh táo một cách đáng sợ. Cô nhận ra rằng, đây chính là cách cô tự chữa lành. Không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách đối diện, bằng cách biến nỗi đau thành một thứ hữu hình. Bức tranh này không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, nó là một lời tự thú, một bản ghi chép chân thực về những gì cô đã trải qua, một bằng chứng cho sự tồn tại của nỗi đau mà Hoàng Minh đã vô tình bỏ quên. Có lẽ, một ngày nào đó, khi nhìn lại, cô sẽ hiểu rõ hơn về chính mình. Và có lẽ, cũng có một ngày, Hoàng Minh sẽ nhìn thấy những bức tranh này, và hiểu được một phần nào đó về những gì cô đã phải chịu đựng.

***

Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Ánh sáng vàng cam rực rỡ len lỏi qua khung cửa sổ phòng khách, hắt lên những bức tường màu be, tạo nên một không gian ấm áp nhưng cũng phảng phất chút u buồn. Gió mát thổi vào từ ban công, mang theo hương trà hoa cúc thoang thoảng từ tách trà nguội lạnh trên bàn. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, giờ đây dường như chậm rãi hơn, trầm lắng hơn, như một lời thì thầm an ủi.

Cũng vào lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên nhẹ nhàng, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn hộ. Lâm An giật mình, phải mất vài giây cô mới nhận ra đó là tiếng chuông. Cô chậm rãi bước ra mở cửa, và nhìn thấy Mai Lan đứng đó, với nụ cười rạng rỡ nhưng đôi mắt đầy vẻ lo lắng. Mai Lan, với mái tóc uốn xoăn nhẹ được tạo kiểu cầu kỳ hơn thường lệ, và bộ váy pastel thanh lịch, trông thật hoạt bát và tràn đầy sức sống, một sự đối lập hoàn toàn với vẻ tiều tụy của Lâm An. Cô bạn thân có vóc dáng nhỏ nhắn, thanh mảnh, nhưng ánh mắt to tròn của cô luôn toát lên sự ấm áp, chân thành.

"An à, em ổn không?" Mai Lan hỏi ngay lập tức, giọng điệu trong trẻo nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cô bước vào, đặt túi xách xuống ghế, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm An. "Chị gọi em không được, nhắn tin cũng không thấy trả lời. Chị lo quá nên ghé qua xem sao."

Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi. "Em... em không sao." Nhưng giọng cô vẫn khẽ, nghèn nghẹn, như thể cổ họng cô bị mắc nghẹn bởi một thứ gì đó vô hình.

Mai Lan ôm chặt lấy Lâm An, một cái ôm thật ấm áp, siết chặt như muốn truyền hết sức mạnh cho cô bạn. "An à, em đừng cố gắng một mình nữa. Có chuyện gì cứ nói với chị. Chị ở đây mà."

Lâm An tựa đầu vào vai Mai Lan, cảm nhận hơi ấm từ người bạn thân. Một chút nước mắt lại chực trào, nhưng cô kìm nén lại. Cô muốn nói, muốn kể hết mọi thứ, về những tin nhắn không hồi đáp, về những lần chờ đợi vô vọng, về cảm giác bị bỏ quên trong chính mối quan hệ của mình. Cô muốn kể về 'chiếc đồng hồ khắc tên' mà anh đã tặng, giờ đây nằm im lìm trong ngăn kéo, như một lời chế giễu cho những lời hứa hẹn ngày xưa. Nhưng rồi, những lời nói ấy lại nghẹn lại ở cổ họng. Có những nỗi đau quá riêng tư, quá sâu sắc, đến mức không thể nào diễn tả thành lời, dù cho người đối diện có yêu thương và thấu hiểu đến đâu chăng nữa.

"Em... chỉ thấy trống rỗng quá, Lan à," Lâm An khẽ đáp, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Như thể... em đã yêu một mình trong suốt một thời gian dài." Cô không kể chi tiết về những lần bị bỏ quên, về sự vô tâm của Hoàng Minh, chỉ là cảm giác chung của sự cô độc trong tình yêu. Bởi lẽ, cô biết, dù Mai Lan có an ủi bao nhiêu, có xoa dịu bao nhiêu, thì nỗi đau đó vẫn là của riêng cô.

Mai Lan vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại của Lâm An. "Chị biết, chị biết em đang đau khổ. Nhưng em không cô đơn đâu. Chị ở đây với em."

Lâm An khẽ gật đầu, đôi mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có Mai Lan ở bên, một chút gánh nặng được trút bỏ. Sự hiện diện của bạn thân, cái ôm ấm áp, những lời an ủi chân thành, tất cả đều là một liều thuốc xoa dịu tạm thời cho tâm hồn đang tổn thương của cô. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết, hành trình chữa lành vẫn còn rất dài. Nỗi đau không lời, những cảm xúc bị bỏ quên mà cô đã cố gắng diễn tả qua những nét vẽ, vẫn còn nguyên vẹn, như một dòng sông ngầm chảy xiết trong tâm hồn cô. Nó là một gánh nặng mà cô sẽ phải tự mình mang vác, tự mình đối diện. Dù có Mai Lan bên cạnh, có một chút an ủi, nhưng nỗi cô đơn trong chính ký ức của mình vẫn còn đó, chờ đợi một sự thấu hiểu trọn vẹn hơn, một sự công nhận mà có lẽ, chỉ có Hoàng Minh mới có thể mang lại. Sự kiên cường của cô, trong việc tự mình đối mặt với nỗi đau này, sẽ định hình cô thành một con người mạnh mẽ hơn, độc lập hơn trong tương lai.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free