Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 330: Bình Minh Sau Giông Bão: Nỗi Đau Còn Đó, Nhưng Ánh Sáng Đã Lên
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây. Ánh sáng vàng cam rực rỡ len lỏi qua khung cửa sổ phòng khách, hắt lên những bức tường màu be, tạo nên một không gian ấm áp nhưng cũng phảng phất chút u buồn. Gió mát thổi vào từ ban công, mang theo hương trà hoa cúc thoang thoảng từ tách trà nguội lạnh trên bàn. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, giờ đây dường như chậm rãi hơn, trầm lắng hơn, như một lời thì thầm an ủi.
Cũng vào lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên nhẹ nhàng, phá vỡ sự tĩnh lặng của căn hộ. Lâm An giật mình, phải mất vài giây cô mới nhận ra đó là tiếng chuông. Cô chậm rãi bước ra mở cửa, và nhìn thấy Mai Lan đứng đó, với nụ cười rạng rỡ nhưng đôi mắt đầy vẻ lo lắng. Mai Lan, với mái tóc uốn xoăn nhẹ được tạo kiểu cầu kỳ hơn thường lệ, và bộ váy pastel thanh lịch, trông thật hoạt bát và tràn đầy sức sống, một sự đối lập hoàn toàn với vẻ tiều tụy của Lâm An. Cô bạn thân có vóc dáng nhỏ nhắn, thanh mảnh, nhưng ánh mắt to tròn của cô luôn toát lên sự ấm áp, chân thành.
"An à, em ổn không?" Mai Lan hỏi ngay lập tức, giọng điệu trong trẻo nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cô bước vào, đặt túi xách xuống ghế, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm An. "Chị gọi em không được, nhắn tin cũng không thấy trả lời. Chị lo quá nên ghé qua xem sao."
Lâm An khẽ lắc đầu, một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi. "Em... em không sao." Nhưng giọng cô vẫn khẽ, nghèn nghẹn, như thể cổ họng cô bị mắc nghẹn bởi một thứ gì đó vô hình.
Mai Lan ôm chặt lấy Lâm An, một cái ôm thật ấm áp, siết chặt như muốn truyền hết sức mạnh cho cô bạn. "An à, em đừng cố gắng một mình nữa. Có chuyện gì cứ nói với chị. Chị ở đây mà."
Lâm An tựa đầu vào vai Mai Lan, cảm nhận hơi ấm từ người bạn thân. Một chút nước mắt lại chực trào, nhưng cô kìm nén lại. Cô muốn nói, muốn kể hết mọi thứ, về những tin nhắn không hồi đáp, về những lần chờ đợi vô vọng, về cảm giác bị bỏ quên trong chính mối quan hệ của mình. Cô muốn kể về 'chiếc đồng hồ khắc tên' mà anh đã tặng, giờ đây nằm im lìm trong ngăn kéo, như một lời chế giễu cho những lời hứa hẹn ngày xưa. Nhưng rồi, những lời nói ấy lại nghẹn lại ở cổ họng. Có những nỗi đau quá riêng tư, quá sâu sắc, đến mức không thể nào diễn tả thành lời, dù cho người đối diện có yêu thương và thấu hiểu đến đâu chăng nữa.
"Em... chỉ thấy trống rỗng quá, Lan à," Lâm An khẽ đáp, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Như thể... em đã yêu một mình trong suốt một thời gian dài." Cô không kể chi tiết về những lần bị bỏ quên, về sự vô tâm của Hoàng Minh, chỉ là cảm giác chung của sự cô độc trong tình yêu. Bởi lẽ, cô biết, dù Mai Lan có an ủi bao nhiêu, có xoa dịu bao nhiêu, thì nỗi đau đó vẫn là của riêng cô.
Mai Lan vuốt nhẹ mái tóc dài mềm mại của Lâm An. "Chị biết, chị biết em đang đau khổ. Nhưng em không cô đơn đâu. Chị ở đây với em."
Lâm An khẽ gật đầu, đôi mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Cô cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có Mai Lan ở bên, một chút gánh nặng được trút bỏ. Sự hiện diện của bạn thân, cái ôm ấm áp, những lời an ủi chân thành, tất cả đều là một liều thuốc xoa dịu tạm thời cho tâm hồn đang tổn thương của cô. Nhưng sâu thẳm bên trong, cô biết, hành trình chữa lành vẫn còn rất dài. Nỗi đau không lời, những cảm xúc bị bỏ quên mà cô đã cố gắng diễn tả qua những nét vẽ, vẫn còn nguyên vẹn, như một dòng sông ngầm chảy xiết trong tâm hồn cô. Nó là một gánh nặng mà cô sẽ phải tự mình mang vác, tự mình đối diện. Dù có Mai Lan bên cạnh, có một chút an ủi, nhưng nỗi cô đơn trong chính ký ức của mình vẫn còn đó, chờ đợi một sự thấu hiểu trọn vẹn hơn, một sự công nhận mà có lẽ, chỉ có Hoàng Minh mới có thể mang lại. Sự kiên cường của cô, trong việc tự mình đối mặt với nỗi đau này, sẽ định hình cô thành một con người mạnh mẽ hơn, độc lập hơn trong tương lai.
Sáng sớm hôm sau, căn hộ của Lâm An, giờ đây mang tên Thanh Mai, ngập tràn trong ánh nắng dịu nhẹ, trong lành. Từng tia nắng vàng mật rót qua khung cửa sổ lớn, chiếu rọi lên những bức tường màu be, nơi treo đầy những bức tranh nhỏ, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa tràn đầy cảm hứng nghệ thuật. Tiếng chim hót líu lo từ giàn cây leo xanh mướt trên ban công, hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, không lời, vang vọng khắp căn phòng, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ. Mùi đất ẩm từ những chậu cây cảnh, thoang thoảng hương tinh dầu sả chanh dịu mát, đánh thức mọi giác quan.
Lâm An, với mái tóc dài buông xõa tự nhiên, đang ngồi trước giá vẽ. Chiếc áo blouse trắng tinh khôi của cô dính đầy những vệt màu xanh thẫm, đỏ tía, và vàng cam – những màu sắc của màn đêm và ánh bình minh đang tranh giành nhau trên tấm toan. Bàn tay nhỏ nhắn của cô, cũng nhuốm màu, đang miệt mài di chuyển cây cọ. Mỗi nét cọ vẽ sột soạt trên bề mặt vải, như một lời thì thầm, một lời than vãn không thành tiếng. Bức tranh trước mặt cô là một mớ hỗn độn của những gam màu tối, nhưng ở chính giữa, một vệt sáng mạnh mẽ, rực rỡ xé toạc màn đêm u tối, như một tia hy vọng, một lối thoát.
“Mỗi nét cọ là một lời than, một giọt nước mắt không rơi,” Lâm An độc thoại nội tâm, giọng cô khẽ như tiếng gió. Cô dừng lại, ngắm nhìn tác phẩm của mình, ánh mắt sâu thẳm chất chứa biết bao suy tư. Cô nhấp một ngụm trà hoa cúc đã nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi, như chính dư vị của nỗi đau mà cô đang cố gắng diễn giải. Đêm qua, cô đã không ngủ. Những lời nói của Mai Lan vẫn văng vẳng bên tai, ấm áp và chân thành, nhưng không thể xua đi hết cái cảm giác chênh vênh, trống rỗng. Cái ôm của Mai Lan, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ có thể là một điểm tựa tạm thời, còn vết thương sâu thẳm trong ký ức vẫn cứ âm ỉ, nhức nhối.
Cô biết, Mai Lan không thể hiểu hết. Không ai có thể hiểu hết một nỗi đau mà người khác phải trải qua. Nhưng việc cố gắng biểu đạt nó, dù chỉ qua những nét vẽ vô tri, cũng mang lại một sự giải tỏa kỳ lạ. Như thể, mỗi lần màu sắc được hòa trộn, mỗi lần cọ vẽ chạm vào toan, cô đang từng chút một gỡ bỏ những sợi dây vô hình đang trói buộc tâm hồn mình. Có những cảm xúc quá phức tạp, quá đau đớn, đến mức ngôn ngữ trở nên bất lực. Khi đó, nghệ thuật trở thành tiếng nói, thành nơi trú ẩn. Bức tranh này không chỉ là một bức tranh, nó là một phần ký ức của cô, một phiên bản khác của câu chuyện tình yêu mà cô đã trải qua. Nó là minh chứng cho những đêm dài thao thức, những giọt nước mắt lặng thầm, những lời hứa bị lãng quên, những cảm giác bị bỏ rơi mà Hoàng Minh chưa bao giờ biết đến.
Một cơn gió nhẹ từ ban công thổi vào, làm lung lay những chiếc lá xanh. Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất và hương hoa. Cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng cũng có một sự kiên cường len lỏi trong từng tế bào. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ tiếp tục vẽ, tiếp tục sống, tiếp tục tìm kiếm con đường chữa lành cho chính mình. Dù nỗi đau vẫn còn đó, sâu sắc và dai dẳng, nhưng ít nhất, cô đã bắt đầu tìm thấy ánh sáng, một vệt sáng nhỏ nhoi xé toạc màn đêm trên bức tranh của mình. Cô tự hỏi, liệu có một ngày nào đó, Hoàng Minh sẽ nhìn thấy bức tranh này, và hiểu được một phần nào đó về những gì cô đã phải chịu đựng? Hay nó sẽ mãi mãi là một lời thì thầm không ai nghe thấy, một ký ức chỉ thuộc về riêng cô? Suy nghĩ ấy khiến trái tim cô se lại, nhưng rồi, cô lại nhúng cọ vào màu xanh thẫm, tiếp tục vẽ, như một cách để khẳng định sự tồn tại của chính nỗi đau và cả khát vọng vươn lên của mình.
Đến trưa cùng ngày, ánh nắng đã lên cao, rọi thẳng vào căn hộ, khiến không gian càng thêm bừng sáng. Lâm An vẫn ngồi trước giá vẽ, đôi mắt thâm quầng nhưng tràn đầy một sự tập trung mãnh liệt. Cô đang thêm những chi tiết cuối cùng cho vệt sáng trên bức tranh, biến nó thành một dòng sông ánh sáng cuộn chảy giữa màn đêm u tịch. Cảm giác nhẹ nhõm hơn một chút, một sự giải tỏa mơ hồ, lan tỏa trong lòng cô. Cô đứng dậy, lùi lại vài bước để nhìn ngắm toàn bộ tác phẩm.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Lần này không phải là tiếng chuông gấp gáp như hôm qua, mà là hai tiếng gõ nhẹ nhàng, kiên nhẫn. Lâm An mỉm cười. Cô biết đó là ai. Chỉ có Mai Lan mới tinh tế đến vậy.
Cô mở cửa, và Mai Lan đứng đó, tay xách một túi đồ ăn còn ấm nóng, gương mặt rạng rỡ như ánh nắng ban trưa. Mai Lan mặc một chiếc váy hoa nhí màu vàng tươi, mái tóc uốn xoăn nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn lấp lánh sự quan tâm. "An ơi, cậu đã ăn gì chưa? Tớ vừa làm ít mì Ý sốt kem nè." Giọng nói trong trẻo của cô bạn thân như một làn gió mát xua tan đi sự mệt mỏi còn vương vấn trên gương mặt Lâm An.
Mai Lan bước vào, ánh mắt cô ngay lập tức bị thu hút bởi bức tranh trên giá vẽ. Cô đặt túi đồ ăn xuống bàn, chậm rãi tiến lại gần, chăm chú quan sát. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy Lâm An. Đó là một cái ôm không lời, nhưng chứa đựng tất cả sự thấu hiểu và sẻ chia. Lâm An dựa đầu vào vai Mai Lan, cảm nhận hơi ấm từ người bạn thân, và lần này, cô không kìm nén nữa. Một giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi đến giọt thứ hai, thứ ba. Chúng không phải là những giọt nước mắt bi lụy, mà là những giọt nước mắt của sự giải tỏa.
"Cậu không cần phải mạnh mẽ một mình đâu An," Mai Lan thì thầm, giọng nói trầm ấm hơn thường lệ. "Tớ biết, cậu đã cố gắng rất nhiều rồi."
Lâm An khẽ lắc đầu, hít sâu một hơi. "Mình chỉ... không biết phải làm sao để những điều này không đè nặng nữa, Lan à. Cứ mỗi khi mình nghĩ đã quên, đã buông bỏ, thì chúng lại ùa về, như một cơn sóng." Cô chỉ tay về phía bức tranh. "Mình đã cố gắng vẽ, cố gắng kể ra, nhưng... những thứ này, chúng cứ mãi ở đây."
Mai Lan vuốt nhẹ mái tóc Lâm An. "Nhưng cậu đã vẽ ra rồi, An. Đó đã là một bước tiến rất lớn. Cậu đã không giữ chúng lại một mình trong lòng nữa. Cậu đã cho chúng một hình hài, một màu sắc. Như thế, cậu đã giải thoát chúng một phần rồi." Cô đưa tay chạm nhẹ vào vệt sáng trên bức tranh. "Vệt sáng này... nó đẹp lắm. Nó không phải là sự chối bỏ bóng tối, mà là sự chấp nhận và vươn lên từ bóng tối. Nó là hy vọng của cậu, An ạ."
Lâm An nhìn theo ánh mắt của Mai Lan, nhìn vào vệt sáng rực rỡ ấy. "Mình chỉ muốn... mình muốn mọi thứ được rõ ràng. Mình muốn anh ấy hiểu. Nhưng mình biết, có những th��� không thể nói thành lời, và có những ký ức, dù có nói bao nhiêu, người ta cũng không thể chạm tới được." Giọng cô nghèn nghẹn, nhưng không còn là sự tuyệt vọng, mà là một nỗi buồn sâu lắng, chấp nhận.
"Cứ nói ra, dù là với mình hay với tranh của cậu. Cứ để nó tuôn chảy," Mai Lan nhẹ nhàng động viên. "Khi cậu nói ra, dù là với ai, cậu cũng đang tự chữa lành cho chính mình. Cậu đang cho phép bản thân được yếu đuối, được tổn thương. Và đó là một sức mạnh, An ạ."
Lâm An gật đầu, ôm chặt Mai Lan hơn. "Cảm ơn cậu, Lan. Mình không biết phải làm sao nếu không có cậu." Cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một phần gánh nặng đã được trút bỏ, dù nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ như một vết sẹo cũ. Sự hiện diện của Mai Lan, những lời an ủi chân thành, và cả cái ôm ấm áp ấy, đã giúp cô cảm nhận được rằng mình không hề đơn độc trên hành trình chữa lành này. Có những nỗi đau không lời, có những cảm xúc bị bỏ quên mà cô đã cố gắng diễn tả qua những nét vẽ, và giờ đây, chúng đã tìm thấy một người lắng nghe, một người thấu hiểu, dù không thể hoàn toàn. Sự kiên cường của cô, trong việc tự mình đối mặt với nỗi đau này, đã được củng cố. Cô biết mình sẽ mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Và có lẽ, việc tạo ra những tác phẩm nghệ thuật này sẽ là minh chứng quan trọng cho những gì cô đã trải qua, một ngày nào đó, sẽ có người nhìn thấy và hiểu được.
Chiều tối cùng ngày, ánh hoàng hôn mờ ảo đổ bóng lên căn hộ của Hoàng Minh. Không gian tối giản, với những gam màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, cùng với vật liệu kính và kim loại, tạo nên một vẻ thanh lịch nhưng cũng không kém phần cô độc. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa xa xăm, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của thành phố đang dần chìm vào đêm. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn, xen lẫn mùi cà phê phin nguội lạnh trên bàn.
Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn. Hàng loạt biểu đồ phức tạp, những con số khô khan về thị trường chứng khoán, dự án đang triển khai, hiện lên rành mạch. Anh cố gắng tập trung vào công việc, cố gắng điều khiển bộ não lý trí của mình để phân tích, để đưa ra quyết định. Nhưng hôm nay, tâm trí anh lại như một đám mây mù, không thể nào gom lại một chỗ. Mọi phân tích đều trở nên vô nghĩa, mọi con số đều nhảy múa một cách khó chịu.
Anh lướt ngón tay trên trackpad, vô thức mở điện thoại. Không có tin nhắn mới, không có cuộc gọi nhỡ. Anh mở ứng dụng tin nhắn, lướt qua những cuộc trò chuyện cũ, những dòng tin ngắn gọn, súc tích của đối tác, của bạn bè. Rồi ngón tay anh khựng lại. Anh dừng ở một cuộc trò chuyện từ rất lâu về trước, một cuộc trò chuyện với Lâm An. Một tin nhắn của cô, gửi trước khi họ chia tay vài tuần, hiện ra: "Anh Minh, anh còn nhớ lời hứa về chuyến đi Đà Lạt mình đã nói không? Em đã tìm thấy một homestay rất đẹp, có cả vườn hoa cẩm tú cầu nữa đó." Kèm theo là một bức ảnh homestay nhỏ xinh, đầy hoa.
Hoàng Minh nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn. Anh nhớ láng máng mình đã đọc nó. Anh nhớ mình đã định trả lời. Nhưng rồi công việc ập đến, một dự án gấp, một cuộc họp quan trọng, và anh đã gác lại. Anh nghĩ, sẽ trả lời sau. Sẽ nói chuyện sau. Nhưng cái 'sau' đó đã không bao giờ đến. Anh đã quên. Quên thật sự. Anh không cố tình, nhưng anh đã quên. Và rồi, họ chia tay. Một cách 'êm đẹp' trong ký ức của anh.
Một cảm giác khó chịu, nặng nề, một sự "tội lỗi" mơ hồ bắt đầu xâm chiếm anh. Nó không phải là nỗi đau xé lòng, cũng không phải là sự hối tiếc rõ ràng. Nó giống như một vết sẹo ẩn sâu, giờ đây bị chạm vào, âm ỉ nhức nhối. "Sao mình lại cảm thấy như thế này?" Hoàng Minh độc thoại nội tâm, giọng anh trầm khẽ, chỉ đủ mình anh nghe thấy trong không gian tĩnh lặng. "Mọi thứ đều đã kết thúc êm đẹp mà... Hay là không phải?"
Anh tắt màn hình máy tính, ánh sáng xanh vụt tắt, để lại căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo của hoàng hôn. Anh đứng dậy, bước ra ban công rộng lớn, nhìn xuống thành phố đang lên đèn. Hàng triệu ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng lại càng làm nổi bật lên sự cô độc của anh. Anh day trán, cố gắng xua đi cảm giác bất an. Anh nhớ lại cuộc trò chuyện với Trần Long vài ngày trước. Long đã cố gắng an ủi, cố gắng rủ anh đi giải khuây. Nhưng Long cũng chỉ có thể nhìn thấy bề mặt, không thể chạm vào cái vực sâu trống rỗng trong anh.
Hoàng Minh mở điện thoại thêm lần nữa, đọc lại tin nhắn của Lâm An. Lời hứa về chuyến đi Đà Lạt, về vườn hoa cẩm tú cầu. Những điều nhỏ nhặt, nhưng dường như lại là cả một thế giới đối với Lâm An. Anh nhận ra, trong ký ức của anh, những chi tiết như thế này thường mờ nhạt, bị lu mờ bởi những cột mốc công việc, những dự án thành công. Anh chỉ nhớ những lúc cô ở đó, ở bên cạnh anh, cùng anh chia sẻ những khoảnh khắc yên bình. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, những lúc cô mong mỏi, những lúc cô vun đắp cho mối quan hệ này bằng cả trái tim mình.
Anh khóa màn hình điện thoại, vẻ mặt trầm tư. Cái cảm giác trống rỗng từ ba năm trước, cái cảm giác lạ lùng sau khi chia tay, giờ đây như được đặt tên một cách mơ hồ: hối hận. Hối hận vì sự vô tâm, hối hận vì đã không nhìn thấy, không thấu hiểu. Anh đã luôn tin rằng mình là một người đàn ông lý trí, rõ ràng, minh bạch trong mọi việc. Nhưng giờ đây, ký ức của anh về mối quan hệ này lại đầy những khoảng trống, những điều anh đã bỏ lỡ, những cảm xúc mà anh chưa bao giờ nhận ra.
Hoàng Minh hít một hơi sâu, luồng không khí lạnh buốt tràn vào phổi. Anh vẫn chưa hiểu hết toàn bộ vấn đề, nhưng một điều anh biết chắc là cái "êm đẹp" trong ký ức của anh không hề giống với những gì Lâm An đã trải qua. Cảm giác tội lỗi mơ hồ này chính là bước khởi đầu. Nó sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm sự thật, tìm kiếm những mảnh ghép ký ức còn thiếu, không chỉ để giải tỏa cho Lâm An, mà còn để hiểu rõ hơn về chính bản thân mình, về người đàn ông anh đã từng là trong một mối tình mà anh đã nghĩ mình đã hiểu rõ.
Đèn thành phố đã lên. Hoàng Minh vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa không gian cô độc, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, nơi những câu hỏi không lời vẫn cứ vang vọng trong tâm trí anh.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.