Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 331: Phía Sau Lớp Vỏ Bình Yên

Đèn thành phố đã lên. Hoàng Minh vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa không gian cô độc, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, nơi những câu hỏi không lời vẫn cứ vang vọng trong tâm trí anh. Cảm giác mơ hồ về sự hối hận, về một điều gì đó anh đã bỏ lỡ, đã sai, bắt đầu len lỏi, gặm nhấm sự bình yên giả tạo mà anh đã tự vẽ nên cho ký ức của mình. Nó không phải là một cơn bão táp dữ dội, mà chỉ là những gợn sóng lăn tăn, đủ để xáo động mặt hồ phẳng lặng trong tâm hồn anh.

Anh quay trở vào căn hộ, bóng tối như nuốt chửng từng bước chân anh. Căn phòng rộng lớn, vốn luôn mang đến cho anh cảm giác tự chủ và thành công, giờ đây lại trở nên lạnh lẽo và trống trải đến lạ. Ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn sàn hắt lên bức tường trắng, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng. Hoàng Minh ngồi xuống bàn làm việc, nơi chiếc máy tính vẫn mở, màn hình vẫn hiển thị dòng tin nhắn cũ của Lâm An. Anh không bật đèn lớn, chỉ để lại ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt mình, khiến những đường nét vốn đã góc cạnh nay càng trở nên sâu thẳm và khắc khổ.

Anh cố gắng tập trung lại vào bản báo cáo tài chính dang dở, những con số khô khan, những biểu đồ phức tạp. Đây vốn là thế giới của anh, nơi mọi thứ đều có logic, có quy luật, có thể phân tích và dự đoán. Nhưng hôm nay, những con số ấy lại như những ký tự vô nghĩa, nhảy múa trước mắt anh mà không tài nào giữ được sự mạch lạc. Mỗi lần anh cố gắng nhập tâm, dòng tin nhắn về "chuyến đi Đà Lạt" lại hiện lên trong tâm trí, kèm theo hình ảnh homestay nhỏ xinh với vườn cẩm tú cầu. Nó không phải là một lời trách móc, cũng không phải một tiếng kêu than, mà chỉ là một sự kiện bình thường trong chuỗi ngày đã qua. Nhưng tại sao nó lại khiến anh cảm thấy khó chịu đến vậy?

Hoàng Minh day thái dương, cảm giác nhức nhối mơ hồ từ đêm qua vẫn đeo bám, giờ đây nó không chỉ là mệt mỏi thể chất mà còn là một gánh nặng tâm lý. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng quá nhiều những điều không thể gọi tên. Cảm giác này, anh đã từng trải qua ba năm trước, sau khi chia tay Lâm An. Một sự trống rỗng khó lý giải, một khoảng lặng không mong muốn, mà anh đã cố gắng lấp đầy bằng công việc, bằng những mục tiêu mới. Anh đã nghĩ đó là dấu hiệu của sự "hết hợp", của việc mối quan hệ đã đi đến hồi kết một cách tự nhiên và "êm đẹp". Nhưng giờ đây, cái "êm đẹp" ấy lại có vẻ mong manh đến khó tin.

Anh rê chuột, không phải để mở một tài liệu công việc, mà là để tìm kiếm một sự phân tâm khác, một lối thoát cho mớ hỗn độn trong đầu. Ngón tay anh vô thức lướt qua các icon, rồi dừng lại trên một thư mục đã lâu không mở, có tên đơn giản là "Memories". Anh đã tạo nó từ rất lâu, chứa đựng những kỷ niệm thời sinh viên, những chuyến du lịch cùng bạn bè, và cả những bức ảnh của anh và Lâm An trong suốt thời gian họ bên nhau. Anh do dự một chút, rồi click mở.

Cả một thế giới cũ hiện ra. Những bức ảnh chụp vội bằng điện thoại, những video ngắn, những đoạn ghi âm giọng nói. Hoàng Minh nhấp vào thư mục con mang tên "LA", viết tắt của Lâm An. Hàng trăm bức ảnh hiện lên, từ những ngày đầu yêu đương nồng nhiệt, đến những khoảnh khắc bình yên hơn khi mối quan hệ đã ổn định. Anh lướt qua từng bức, ánh mắt vô hồn ban đầu dần trở nên có tiêu cự. Anh nhìn thấy Lâm An trong từng khoảnh khắc: cô cười rạng rỡ khi anh tặng hoa, cô cau mày tập trung khi làm bài tập, cô ngái ngủ dựa vào vai anh trên chuyến xe buýt đêm. Mỗi bức ảnh là một lát cắt của ký ức, nhưng lạ thay, chúng không mang đến cảm giác hoài niệm lãng mạn mà anh từng nghĩ. Thay vào đó, chúng gợi lên một sự khó chịu, như những mảnh ghép không khớp đang cố gắng tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Một bức ảnh chụp Lâm An ngồi một mình trong quán cà phê quen thuộc, đôi mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, cốc cà phê đã cạn một nửa. Anh nhớ hôm đó anh đã đến trễ hơn một tiếng vì một cuộc họp đột xuất. Anh đã gọi điện báo trước, và khi anh đến, cô chỉ mỉm cười nhẹ, không hề trách móc. Lúc đó, anh đã nghĩ cô thật hiểu chuyện, thật biết thông cảm. Nhưng giờ đây, nhìn vào ánh mắt xa xăm ấy, anh tự hỏi, đằng sau nụ cười đó là gì? Có phải là sự thất vọng không? Có phải là sự mệt mỏi của một người đã quen với việc chờ đợi?

Hoàng Minh đóng thư mục, cảm giác nặng nề trong lồng ngực càng lúc càng rõ ràng. Anh đứng dậy, bước ra ban công, không khí đêm Sài Gòn vẫn còn hơi oi ả, nhưng cơn gió nhẹ từ trên cao thổi vào mang theo chút hơi lạnh. Anh tựa người vào lan can kính, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới. Thành phố này, anh đã từng cùng Lâm An đi qua biết bao con đường, cùng ghé biết bao quán ăn, quán cà phê. Anh đã luôn nghĩ rằng những ký ức ấy là chung, là của cả hai. Nhưng cái cảm giác "tội lỗi mơ hồ" từ tin nhắn về Đà Lạt đã bắt đầu mở ra một cánh cửa khác, một cánh cửa dẫn vào những góc khuất trong ký ức của anh, nơi những sự thật bị che giấu bởi chính sự vô tâm của anh.

Anh nhớ lại những cuộc trò chuyện "êm đẹp" trước khi chia tay. Anh đã luôn nghĩ rằng họ đã đạt được sự đồng thuận, rằng cả hai đều chấp nhận kết thúc mối quan hệ một cách văn minh. Anh đã nghĩ rằng cô ấy cũng giống anh, cũng thấy rằng họ "hết hợp". Nhưng bây giờ, cái ý nghĩ đó lại trở nên xa lạ và khó tin. Nếu cô ấy cũng "êm đẹp" như anh, tại sao lại có những ánh mắt xa xăm, những tin nhắn không hồi đáp, và cả câu hỏi "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" mà cô đã hỏi anh ba năm sau?

Cái cảm giác trống rỗng từ ba năm trước, cái cảm giác lạ lùng sau khi chia tay, giờ đây như được đặt tên một cách mơ hồ: hối hận. Hối hận vì sự vô tâm, hối hận vì đã không nhìn thấy, không thấu hiểu. Anh đã luôn tin rằng mình là một người đàn ông lý trí, rõ ràng, minh bạch trong mọi việc. Nhưng giờ đây, ký ức của anh về mối quan hệ này lại đầy những khoảng trống, những điều anh đã bỏ lỡ, những cảm xúc mà anh chưa bao giờ nhận ra. Anh vẫn chưa hiểu hết toàn bộ vấn đề, nhưng một điều anh biết chắc là cái "êm đẹp" trong ký ức của anh không hề giống với những gì Lâm An đã trải qua. Cảm giác tội lỗi mơ hồ này chính là bước khởi đầu. Nó sẽ thúc đẩy anh tìm kiếm sự thật, tìm kiếm những mảnh ghép ký ức còn thiếu, không chỉ để giải tỏa cho Lâm An, mà còn để hiểu rõ hơn về chính bản thân mình, về người đàn ông anh đã từng là trong một mối tình mà anh đã nghĩ mình đã hiểu rõ.

***

Đêm đó, Hoàng Minh không thể ngủ được. Anh nằm thao thức trên giường, căn phòng chìm trong bóng tối chỉ có ánh trăng luồn qua khe rèm mỏng. Tâm trí anh như một cuốn phim quay chậm, chiếu lại từng khoảnh khắc, từng đoạn hội thoại, từng ánh mắt của Lâm An. Anh lục lọi lại album ảnh điện tử trong điện thoại, phóng to từng tấm hình, cố gắng tìm kiếm những dấu vết mà trước đây anh đã bỏ qua.

Anh dừng lại ở một bức ảnh chụp chung trong một buổi hẹn hò, gần đây hơn, chỉ vài tháng trước khi họ chia tay. Anh đang cười tươi, trò chuyện với một người bạn ở ngoài khung hình, còn Lâm An đứng cạnh anh, một nụ cười nhạt nhòa trên môi, ánh mắt hơi xa xăm, bàn tay cô khẽ siết chặt chiếc váy màu kem cô đang mặc. Anh nhớ đó là đêm sinh nhật anh, anh đã tổ chức một bữa tiệc nhỏ với bạn bè thân thiết. Anh đã vui vẻ, đã hào hứng, đã mải mê với những câu chuyện công việc, những lời chúc tụng. Anh nhớ Lâm An đã đến sớm, đã cùng anh sắp xếp mọi thứ. Và sau đó, cô đã lặng lẽ đứng bên cạnh anh trong suốt buổi tiệc, như một cái bóng mờ nhạt.

Trước đây, anh đã nghĩ rằng cô ấy đang tận hưởng buổi tiệc, rằng cô ấy là một phần của không khí vui vẻ đó. Anh đã nghĩ rằng cô ấy đang hạnh phúc khi thấy anh hạnh phúc. Nhưng giờ đây, nhìn vào đôi mắt ấy, nhìn vào bàn tay siết chặt chiếc váy ấy, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Cô ấy đã cảm thấy thế nào lúc đó? Có phải cô ấy đang cô đơn giữa đám đông? Có phải cô ấy đang cảm thấy bị bỏ rơi, dù đang đứng ngay cạnh anh?

Một cú sốc nhỏ, nhưng mạnh mẽ, đánh thẳng vào cái vỏ bọc "bình yên" trong ký ức anh. Anh phóng to khuôn mặt Lâm An, từng chi tiết nhỏ hiện lên rõ nét: khóe mắt hơi trũng sâu, nụ cười gượng gạo, và cả một nỗi buồn ẩn chứa trong ánh nhìn. "Cô ấy đã cảm thấy thế nào lúc đó?" Hoàng Minh độc thoại nội tâm, giọng anh trầm khẽ, chỉ đủ mình anh nghe thấy trong không gian tĩnh lặng. "Mình đã bỏ lỡ điều gì? Tại sao mình lại không nhìn thấy những điều này?"

Anh bắt đầu lục lọi sâu hơn vào những mảnh ký ức. Anh nhớ một lần khác, họ đi xem phim. Anh đã chọn một bộ phim hành động mà anh thích, và Lâm An đã đồng ý ngay lập tức. Trong suốt buổi chiếu, anh đã cười, đã phấn khích với những cảnh quay mãn nhãn. Nhưng anh nhớ loáng thoáng, khi anh quay sang nhìn cô, cô đã có vẻ hơi mệt mỏi, đôi mắt dán vào màn hình nhưng không có vẻ hào hứng. Lúc đó, anh đã nghĩ cô ấy chỉ đơn giản là không hợp gu phim hành động, và anh đã vội vàng chuyển chủ đề khi ra khỏi rạp. Anh đã không hề hỏi cô có muốn xem bộ phim khác không, hay cô có thích bộ phim đó không. Anh đã chỉ đơn thuần chấp nhận sự im lặng của cô như một sự đồng thuận.

Rồi đến những buổi tối anh bận rộn với công việc. Anh thường xuyên làm việc đến khuya, đôi khi quên mất cả tin nhắn của cô. Anh nhớ có lần cô đã nhắn "Anh có mệt không? Nhớ ăn tối nhé" vào lúc chín giờ tối, và anh đã chỉ đọc nó vào lúc nửa đêm, khi công việc đã tạm ổn. Anh đã trả lời bằng một câu ngắn gọn "Anh ổn, em ngủ đi". Anh nghĩ thế là đủ. Anh nghĩ cô ấy sẽ hiểu. Nhưng giờ đây, anh tự hỏi, liệu cô ấy có phải đã chờ đợi một câu trả lời dài hơn? Một lời hỏi han ngược lại? Một sự quan tâm?

Từng mảnh ký ức vụn vặt, từng khoảnh khắc nhỏ nhặt mà trước đây anh chỉ coi là "bình thường", "không có gì", giờ đây lại hiện lên với một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh nhìn thấy sự kiên nhẫn của Lâm An, sự cố gắng của cô, và cả sự im lặng mà cô đã chọn để không làm phiền anh. Và đối lập với tất cả những điều đó, anh nhìn thấy sự vô tâm của mình, sự thiếu quan sát, sự coi nhẹ những cảm xúc không được nói ra.

Nỗi day dứt ấy không phải là sự tự trách bản thân một cách kịch liệt, mà là một sự bối rối, một sự khó chịu sâu sắc. Anh luôn tự hào về sự lý trí của mình, về khả năng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng anh đã quá khách quan với chính mối quan hệ của mình, đến mức quên mất đi những cảm xúc, những mong muốn thầm kín của người con gái đã từng ở bên anh. "Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Câu nói này, từ đâu đó trong tâm trí, hiện lên một cách rõ ràng đến đáng sợ. Nó không phải là một câu nói anh đã từng nghe, nhưng nó lại đúng đến đau lòng. Anh đã nhớ sự hiện diện của cô, nhưng đã quên mất những khoảng không mà cô đã phải lấp đầy bằng sự chờ đợi. Anh đã nhớ những lúc cô cười, nhưng quên mất những lúc đôi mắt cô chứa đựng sự xa xăm.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, cảm giác mệt mỏi bao trùm. Anh không thể tiếp tục lục lọi ký ức nữa. Mỗi lần anh tìm thấy một mảnh ghép, nó lại mang theo một câu hỏi mới, một sự day dứt mới. Anh đã từng nghĩ rằng mình đã thoát khỏi mối quan hệ đó một cách nhẹ nhàng, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng cái gánh nặng của sự vô tâm đã luôn ở đó, chỉ là anh quá bận rộn để nhận ra nó. Cái cảm giác trống rỗng từ ba năm trước, cái cảm giác lạ lùng sau khi chia tay, giờ đây như được đặt tên một cách mơ hồ: hối hận. Hối hận vì sự vô tâm, hối hận vì đã không nhìn thấy, không thấu hiểu. Anh đã luôn tin rằng mình là một người đàn ông lý trí, rõ ràng, minh bạch trong mọi việc. Nhưng giờ đây, ký ức của anh về mối quan hệ này lại đầy những khoảng trống, những điều anh đã bỏ lỡ, những cảm xúc mà anh chưa bao giờ nhận ra.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt tràn qua khung cửa sổ lớn của quán cà phê 'Ký Ức Đọng', nhảy múa trên nền gạch màu đất nung và những chậu cây xanh mướt. Không khí se lạnh đầu ngày mang theo mùi cà phê rang xay nồng nàn và thoảng hương hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt ở góc quán. Hoàng Minh ngồi một mình ở chiếc bàn quen thuộc, chiếc ly cà phê đen đã nguội lạnh. Anh không động đến nó, ánh mắt anh nhìn xa xăm ra ngoài phố, nơi dòng người và xe cộ bắt đầu hối hả cho một ngày mới.

Đêm qua, anh đã ngủ không sâu giấc. Những mảnh ký ức vụn vặt cứ thay nhau hiện về, xoáy vào tâm trí anh như những mũi kim châm. Anh đã đến đây không phải để thưởng thức cà phê, mà để tìm kiếm một sự thoát ly khỏi căn hộ, khỏi những bức tường câm lặng đang bủa vây anh với những suy nghĩ nặng nề. Nhưng trớ trêu thay, không khí hoài niệm của quán cà phê, những bản nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng trong không gian lại càng khiến những suy nghĩ về sự vô tâm của anh trở nên rõ nét hơn. Những gương mặt hạnh phúc của các cặp đôi đang trò chuyện rôm rả xung quanh anh dường như càng làm nổi bật lên sự cô độc trong anh, một sự cô độc không phải vì không có ai bên cạnh, mà vì anh đang lạc lối trong mê cung của chính ký ức mình.

Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ ngân vang, báo hiệu có người bước vào. Hoàng Minh không quay đầu, anh vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Bất chợt, một bàn tay vỗ nhẹ lên vai anh.

"Thằng quỷ, mày vẫn còn ủ rũ thế à?"

Giọng nói quen thuộc, đầy vẻ nhiệt tình và có chút trách móc. Hoàng Minh quay lại, Trần Long đứng đó, vẻ mặt lo lắng, đôi mắt lanh lợi quét qua gương mặt phờ phạc của bạn mình. Long mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần jeans, phong thái thoải mái như mọi khi. Anh đặt chiếc túi xách nhỏ xuống ghế đối diện, kéo ghế ngồi xuống.

"Mày ngồi đây từ bao giờ vậy? Sáng sớm tinh mơ đã ra quán cà phê làm gì thế này?" Trần Long gọi phục vụ, gọi một ly bạc xỉu nóng, rồi nhìn Hoàng Minh dò xét. "Ly cà phê của mày nguội ngắt rồi kìa."

Hoàng Minh chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì. Anh nhấp một ngụm cà phê nguội, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, không hề giúp anh tỉnh táo hơn.

Trần Long thở dài, anh biết thằng bạn thân mình đang có chuyện. "Này, chuyện của mày và An... chia tay rồi thì thôi chứ. Đàn ông con trai, ra ngoài mà kiếm em khác đi chứ. Cứ ngồi đây tự kỷ hoài sao được? Nhìn mày thế này tao thấy sốt ruột thay." Long nói với vẻ vô tư, anh thật sự chỉ muốn Hoàng Minh vui vẻ trở lại. Trong ký ức của Long, cuộc chia tay của Hoàng Minh và Lâm An là một điều đáng tiếc, nhưng không quá bi kịch. Nó giống như việc hai người không hợp nhau thì đường ai nấy đi, một lẽ tự nhiên.

Hoàng Minh nghe những lời đó, trong lòng anh dấy lên một cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ. Trần Long nói đúng, theo lẽ thường thì nên là như vậy. Nhưng vấn đề của anh không phải là "kiếm em khác". Vấn đề không phải là "hết hợp" như anh từng nghĩ. Nó sâu xa hơn rất nhiều, phức tạp hơn rất nhiều. Anh không thể giải thích cho Long, vì chính anh còn đang lạc lối trong mớ bòng bong cảm xúc và ký ức của mình.

Hoàng Minh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn cả trước. Anh nói nhỏ, giọng khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan không gian tĩnh lặng đang bao trùm mình. "Tao ổn... Chỉ là... đang nghĩ chút chuyện."

Trần Long nhướng mày. "Nghĩ gì mà mặt mày như đưa đám vậy? Mày có biết mày trông như một ông già vừa mất sổ gạo không? Thôi, đi chơi với tao đi. Tối nay có kèo bóng đấy. Manchester đối đầu Liverpool, trận cầu kinh điển, đảm bảo mày sẽ quên hết mọi thứ." Long cố gắng kéo Hoàng Minh ra khỏi trạng thái trầm tư. Anh tin rằng một trận bóng đỉnh cao, vài ly bia với bạn bè sẽ là liều thuốc tốt nhất cho thằng bạn mình.

Hoàng Minh lắc đầu. Anh không còn tâm trạng cho bóng đá, hay cho bất kỳ cuộc vui nào. "Tao không đi đâu. Mày cứ đi đi."

Trần Long nhìn Hoàng Minh, ánh mắt anh lướt qua vẻ mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa suy tư của bạn mình. Anh biết Hoàng Minh là người lý trí, ít khi biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài. Và khi anh ấy đã trầm tư đến mức này, thì chắc chắn có điều gì đó rất nghiêm trọng. Nhưng Long cũng chỉ có thể nhìn thấy bề mặt, không thể chạm vào cái vực sâu trống rỗng trong Hoàng Minh. Anh không hiểu được những gì đang diễn ra trong đầu thằng bạn mình, cái sự vật lộn giữa ký ức "bình yên" và những vết nứt đầu tiên của sự thật.

"Thôi được rồi," Long nói, giọng anh dịu đi đôi chút. "Mày không đi thì thôi. Nhưng đừng có ngồi đây mãi như thế này. Có chuyện gì thì nói với tao. Dù sao mình cũng là bạn bè bao nhiêu năm rồi."

Hoàng Minh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không vô định ngoài cửa sổ. Anh biết Long lo lắng cho anh, nhưng anh không thể nói. Anh không thể nói về cái cảm giác hối hận mơ hồ đang gặm nhấm anh, về những mảnh ký ức anh đang cố gắng sắp xếp lại. Bởi vì, nếu anh nói ra, anh sẽ phải đối mặt với một sự thật đau lòng: rằng anh đã từng là một người đàn ông vô tâm, một người đã bỏ lỡ quá nhiều điều quan trọng trong mối tình của mình.

Sự mệt mỏi và trầm tư của Hoàng Minh cho thấy anh không hề 'ổn' sau chia tay như anh vẫn nghĩ, và đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đối mặt với chính mình. Cái "êm đẹp" anh từng tin tưởng đang dần sụp đổ, nhường chỗ cho một sự thật day dứt và khó chấp nhận. Anh vẫn ngồi đó, giữa không gian quen thuộc của 'Ký Ức Đọng', nhưng tâm trí anh đã lạc vào một nơi khác, nơi những câu hỏi không lời vẫn cứ vang vọng. Và anh biết, anh sẽ phải tìm câu trả lời cho chúng. Sự nhận ra ban đầu của Hoàng Minh về những khoảnh khắc vô tâm của mình sẽ là hạt mầm cho quá trình hối lỗi chân thành và sâu sắc hơn khi anh đối diện với Lâm An trong Arc 5 của hiện tại. Việc Hoàng Minh tự nguyện lục lại ký ức và tự vấn cho thấy anh không phải là người hoàn toàn vô cảm, mà chỉ là thiếu nhận thức, báo hiệu khả năng anh có thể thay đổi và thấu hiểu trong tương lai.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free