Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 332: Khoảng Cách Giữa Hai Lời Chia Tay
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, trong góc quen thuộc của quán cà phê ‘Ký Ức Đọng’. Chiếc ghế bọc da cũ kỹ ôm lấy tấm lưng anh, tựa như một người bạn tri kỷ đã chứng kiến bao câu chuyện, bao cuộc gặp gỡ và chia ly. Ly cà phê nguội ngắt trước mặt anh giờ đã khô cả vành, nhưng anh dường như không còn cảm nhận được vị đắng chát hay mùi hương quen thuộc của nó nữa. Tâm trí anh trôi dạt trong một mê cung của những câu hỏi không lời, những hình ảnh chắp vá từ quá khứ, và một cảm giác nặng nề, khó gọi tên cứ đè nặng lên lồng ngực. Trời đã ngả về chiều, ánh sáng vàng cam cuối cùng trong ngày cố gắng len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ lên sàn nhà những vệt dài mờ ảo. Bên ngoài, gió se lạnh thổi nhẹ, mang theo chút hơi ẩm của đất và lá cây, lùa qua khe cửa tạo thành tiếng rít khe khẽ, đủ để kéo anh khỏi những suy tư miên man, dù chỉ trong chốc lát.
Anh đưa mắt nhìn ra con đường phía trước quán. Những chiếc xe cộ vẫn hối hả ngược xuôi, những dáng người vội vã lướt qua, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng lại đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng đến u buồn trong lòng anh. Anh đã từng nghĩ mình là một người lý trí, một người có thể sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, cả ký ức và cảm xúc. Nhưng giờ đây, cái "ngăn nắp" ấy đang dần vỡ vụn, để lộ ra những mảng tối mà anh chưa bao giờ dám đối diện. Những lời nói của Trần Long từ sáng vẫn văng vẳng bên tai, "chia tay rồi thì thôi chứ," "kiếm em khác đi," "đàn ông con trai..." Anh biết Long chỉ muốn tốt cho anh, nhưng bạn anh không thể nào hiểu được. Vấn đề không nằm ở việc tìm một người khác, hay việc chấp nhận rằng "hết hợp". Vấn đề nằm ở chỗ, cái "hết hợp" ấy, cái "êm đẹp" ấy, có lẽ chỉ tồn tại trong phiên bản ký ức của riêng anh. Cái cảm giác tội lỗi mơ hồ mà anh đã nhận ra trong những ngày qua, giờ đây, đang dần kết tinh thành một hình hài rõ ràng hơn, đáng sợ hơn.
Anh khẽ thở dài, tiếng thở nghe nặng nề và lạc lõng trong không gian quán cà phê đang dần vắng khách. Đèn trong quán đã được bật lên, những ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn ghế gỗ, tạo nên một không khí hoài niệm đặc trưng của 'Ký Ức Đọng'. Nhưng sự ấm áp ấy không thể xua tan đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn Hoàng Minh. Anh nhìn đồng hồ, kim giây vẫn tuần tự xoay tròn, mỗi tích tắc đều đặn như một lời nhắc nhở về dòng chảy không ngừng của thời gian, và những ký ức mà anh đã vô tình lãng quên, hoặc cố tình bỏ qua. Anh biết Lâm An sắp đến. Trái tim anh đập một nhịp khác thường, không phải hồi hộp của người yêu sắp gặp mặt, mà là sự căng thẳng của người sắp phải đối diện với một sự thật trần trụi.
Tiếng chuông gió treo trên cửa ra vào khe khẽ rung lên, báo hiệu có người bước vào. Hoàng Minh ngẩng đầu lên. Lâm An. Cô bước vào quán với dáng vẻ nhẹ nhàng, thanh thoát quen thuộc, mái tóc dài buông xõa trên vai, thoảng một làn gió lạnh lẽo từ bên ngoài. Đôi mắt cô, vẫn to tròn và có chiều sâu, lướt một vòng qua không gian quán, như đang tìm kiếm một điều gì đó quen thuộc, hoặc có lẽ là đang dò xét. Ánh mắt cô dừng lại ở góc bàn của Hoàng Minh, không một chút bất ngờ, nhưng cũng không hẳn là thờ ơ. Đó là một ánh nhìn đầy thận trọng, như một người lữ khách bước vào một vùng đất xa lạ, đẹp đẽ nhưng ẩn chứa những hiểm nguy khôn lường.
Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu be, đơn giản nhưng tinh tế, che đi dáng người nhỏ nhắn của mình. Hoàng Minh có thể cảm nhận được sự thay đổi nơi cô, một sự kiên cường và độc lập đã thay thế cho vẻ mong manh của ba năm về trước. Anh đứng dậy, kéo ghế cho cô, một cử chỉ lịch thiệp đã trở thành thói quen. Lâm An khẽ gật đầu, môi cô mím lại thành một đường thẳng, không nở một nụ cười xã giao nào. Cô ngồi xuống, nhưng không đối diện trực tiếp với anh. Thay vào đó, cô hơi nghiêng người, đặt chiếc túi xách nhỏ lên ghế trống bên cạnh, tạo nên một khoảng cách vô hình nhưng rõ ràng giữa hai người. Khoảng cách ấy không chỉ là về vật lý, mà còn là một rào chắn tâm lý, một lớp vỏ bảo vệ mà cô đã xây dựng sau những tổn thương.
Hoàng Minh ngồi xuống đối diện cô, cảm thấy không khí giữa hai người đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Anh đưa tay lên bàn, khẽ gõ nhẹ những ngón tay lên mặt gỗ sờn màu, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của trái tim anh lúc này. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình ổn định. "Chúng ta... hôm nay nói về khoảnh khắc đó đi." Giọng anh trầm, có chút do dự, như thể đang bước đi trên một lớp băng mỏng manh, sợ hãi nó sẽ vỡ vụn bất cứ lúc nào. Anh biết "khoảnh khắc đó" là gì, và anh tin cô cũng biết.
Lâm An ngẩng đầu, đôi mắt cô không còn dò xét nữa, mà trực tiếp nhìn thẳng vào anh, sâu thẳm như một hồ nước không đáy. "Khoảnh khắc nào?" Giọng cô bình thản, đến mức lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt ấy, Hoàng Minh vẫn có thể nhận ra một tia sáng sắc như dao găm, như thể cô đang chờ đợi, đang thử thách anh. Câu hỏi của cô không phải là sự thiếu hiểu biết, mà là một lời thách thức, buộc anh phải tự mình gọi tên sự thật, phải tự mình đối mặt với những gì đã xảy ra. Anh cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của gió đêm, mà vì sự lạnh lùng đến đáng sợ trong lời nói và ánh mắt của cô. Sự thận trọng của Lâm An, sự đề phòng của cô, khiến anh hiểu rằng dù đã ba năm trôi qua, vết thương trong cô vẫn còn đó, và anh chính là một phần nguyên nhân của nó.
***
Không gian quán cà phê dần chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn lại ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo trên trần và ánh đèn đường hắt vào qua khung cửa kính. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng của quán, vốn là phông nền êm đềm, giờ đây lại nghe như một bản nhạc buồn, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, hòa lẫn với mùi gỗ cũ của bàn ghế, tạo nên một hương vị hoài niệm, khiến ký ức dường như trở nên sống động hơn, chân thực hơn. Hoàng Minh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, anh đưa tay cầm cốc nước lọc lên nhấp một ngụm, nhưng cổ họng vẫn như có gai. Anh nhìn Lâm An, cô vẫn ngồi đó, với dáng vẻ tĩnh lặng và ánh mắt không rời khỏi anh, chờ đợi.
"Khoảnh khắc chúng ta chia tay," Hoàng Minh nói, cố gắng giữ giọng điệu mình thật bình tĩnh, thật khách quan. Anh muốn kể lại câu chuyện theo phiên bản mà anh vẫn luôn tin tưởng, phiên bản "êm đẹp" mà anh đã tự vẽ ra cho chính mình suốt ba năm qua. "Anh nhớ, chúng ta đã nói chuyện rất thẳng thắn." Anh bắt đầu, "Cả hai đều ngồi lại, nói rõ những vấn đề chúng ta gặp phải. Rằng chúng ta không còn hợp nhau nữa, rằng con đường của mỗi người đang dần rẽ lối. Anh nhớ, cả hai đều đồng ý rằng việc tiếp tục chỉ khiến chúng ta mệt mỏi hơn. Nên chúng ta đã chọn cách dừng lại... một cách văn minh... để làm bạn." Anh nói, giọng đều đều, nhưng anh có thể cảm nhận được sự thiếu tự tin dần hiện rõ trong từng câu chữ. Anh cố gắng bám víu vào logic, vào sự hợp lý, như một phao cứu sinh giữa dòng nước xoáy của cảm xúc.
Trong ký ức của anh, đó là một buổi chiều yên ả, không có nước mắt, không có la hét. Chỉ là một cuộc nói chuyện điềm tĩnh, đầy tính xây dựng, mà cả hai đều trưởng thành để chấp nhận một sự thật hiển nhiên: tình yêu đã nhạt phai. Anh nhớ mình đã cảm thấy một sự giải thoát nhẹ nhõm sau đó, như trút bỏ được gánh nặng của một mối quan hệ không còn lối thoát. Anh đã nghĩ, Lâm An cũng cảm thấy như vậy. Anh đã tự an ủi rằng đó là lựa chọn tốt nhất cho cả hai. Anh đã quên mất rằng, khái niệm về sự "êm đẹp" hay "văn minh" của một người lý trí có thể hoàn toàn khác với cảm nhận của một trái tim nhạy cảm.
Lâm An vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt cô vẫn dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt anh. Nhưng gương mặt cô, từng chút một, dần trở nên lạnh lùng hơn, như một bức tượng đá cẩm thạch không chút cảm xúc. Hoàng Minh có thể cảm nhận được sự thay đổi đó, một luồng khí lạnh lẽo vô hình lan tỏa từ phía cô, khiến anh cảm thấy như bị đóng băng. Anh nhìn thấy sự kiên nhẫn trong ánh mắt cô, nhưng cũng là sự thất vọng sâu sắc.
Khi anh kết thúc câu chuyện của mình, một khoảng lặng dài bao trùm không gian. Tiếng nhạc jazz dường như trở nên to hơn, và tiếng gió rít qua khe cửa nghe rõ mồn một. Lâm An khẽ nhếch mép, một nụ cười gượng gạo và đầy chua chát. "Thẳng thắn?" Giọng cô nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy, nhưng sắc như dao găm, cứa thẳng vào màng nhĩ Hoàng Minh. "Anh có nhớ cảm giác của em lúc đó không, Hoàng Minh?" Cô hỏi, không phải để tìm câu trả lời, mà là để vạch trần. "Anh có nhớ em đã khóc như thế nào không?"
Câu hỏi của cô như một đòn đánh thẳng vào trái tim anh, khiến mọi lời biện minh, mọi lý lẽ mà anh đã chuẩn bị đều tan biến như bong bóng xà phòng. Hoàng Minh sững sờ. Ánh mắt anh dao động, không tìm được một điểm tựa nào để bám víu. Anh muốn nói, muốn giải thích, nhưng cổ họng anh nghẹn ứ, không thể thốt ra bất cứ lời nào. Cả một đoạn ký ức về khoảnh khắc chia tay mà anh đã xây dựng một cách cẩn thận, giờ đây, đổ sụp trước một câu hỏi đơn giản nhưng đầy sức nặng của cô. Anh nhớ mình đã ở đó, đã nói những lời đó, nhưng anh thật sự... không nhớ cô đã khóc. Hay anh đã cố tình không nhìn thấy? Hay anh đã tự thuyết phục bản thân rằng cô cũng "êm đẹp" chấp nhận như anh?
Anh nhìn vào đôi mắt cô, trong đó không còn sự lạnh lùng ban đầu, mà là một nỗi đau âm ỉ, một sự thất vọng đã tích tụ qua bao năm tháng. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi cắn xé, một cảm giác mà anh chưa bao giờ dám đối diện. Anh khẽ siết chặt cốc cà phê trong tay, cảm nhận hơi ấm cuối cùng từ nó, nhưng sự ấm áp ấy không thể xoa dịu được sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng anh. Lâm An đặt cốc cà phê của mình xuống bàn, tiếng cốc chạm mặt gỗ nghe khô khốc. Cô đan hai tay vào nhau, đặt trước ngực, như một động tác tự vệ, sẵn sàng cho những lời tiếp theo, những lời mà Hoàng Minh biết, sẽ là một sự thật đau đớn hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng.
***
Gió đêm bên ngoài quán 'Ký Ức Đọng' đã thổi mạnh hơn, mang theo tiếng rít nghe rõ mồn một qua khe cửa, như một bản nhạc nền u uất cho câu chuyện đang dần được phơi bày. Những chiếc lá khô xào xạc dưới chân, tạo nên một âm thanh kỳ lạ, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Lâm An. Mỗi một giác quan của anh dường như đều trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất trong không gian và từ phía cô. Mùi đất ẩm thoảng từ bên ngoài, hòa lẫn với hương cà phê đậm đ��c, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng, vừa gợi nhớ về những buổi chiều hẹn hò lãng mạn, vừa chất chứa sự nặng nề của hiện tại.
Lâm An hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô khép hờ trong giây lát, như đang tập trung toàn bộ tâm trí để lục tìm những mảnh ký ức đau thương nhất. Khi cô mở mắt ra, trong đó không còn sự dò xét hay lạnh lùng nữa, mà là một nỗi đau chân thật, không che giấu. "Anh nói chúng ta 'không hợp'. Anh có biết lúc đó, em cảm thấy như mình bị vứt bỏ không?" Giọng cô nghẹn ngào, nhưng vẫn kiên quyết, không hề run rẩy. "Cái cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân, như một đứa trẻ bị lạc giữa chợ đông người mà không biết phải đi đâu về đâu. Anh nói 'chúng ta sẽ làm bạn', nhưng anh có biết, đối với em, đó là một lời nói trống rỗng không? Làm sao có thể làm bạn với người vừa xé nát trái tim mình?"
Hoàng Minh nghe từng lời cô nói, như từng nhát dao cứa vào lòng. Anh đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi những hình ảnh hỗn loạn đang hiện lên trong đầu. Những hình ảnh về một Lâm An yếu đuối, tuyệt vọng, mà anh đã cố tình không nhìn thấy, hoặc đã tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là "cảm xúc nhất thời". Anh nhớ lại những lời anh đã nói, những lý do "hợp lý" mà anh đã đưa ra, giờ đây nghe thật tàn nhẫn và vô cảm. Anh từng nghĩ, anh đã chọn cách "văn minh" nhất. Nhưng hóa ra, sự văn minh của anh lại là một lưỡi dao vô hình, từ từ cứa vào trái tim cô.
"Em đã van xin anh ở lại, Hoàng Minh." Lâm An tiếp tục, giọng cô giờ đây mang theo một sự tuyệt vọng âm ỉ, một nỗi đau không thể phai mờ. "Em đã nói, em sẽ cố gắng thay đổi, em sẽ làm tất cả những gì anh muốn, chỉ cần anh đừng bỏ đi. Em đã nắm tay anh, đã níu kéo anh. Anh có nhớ không? Anh đã rút tay ra khỏi tay em, một cách nhẹ nhàng, nhưng lại như một cái tát trời giáng." Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu, như để lấy lại chút sức lực cuối cùng. "Em đã khóc suốt đêm đó, Hoàng Minh. Không phải là một vài giọt nước mắt, mà là khóc đến cạn khô nước mắt, khóc đến nỗi đầu óc quay cuồng, khóc đến nỗi không thể thở nổi. Em đã nghĩ, có lẽ em đã làm điều gì đó sai, có lẽ em không đủ tốt, nên anh mới rời đi một cách dễ dàng như vậy."
Mọi lời biện minh trong đầu Hoàng Minh đều tan biến như sương khói. Anh không còn có thể nói rằng anh "không biết". Anh không thể nói rằng anh "quên mất". Bởi vì, trong từng lời nói của cô, anh có thể cảm nhận được sự chân thật, sự đau đớn đến thấu xương mà cô đã phải trải qua. Anh nhớ lại đêm đó, anh đã về nhà, đã cảm thấy nhẹ nhõm, đã ngủ một giấc thật sâu. Trong khi cô, một mình, vật vã với nỗi đau mà anh đã gây ra. Anh nhận ra mình đã vô tâm đến mức nào, đã sống trong cái kén "lý trí" của riêng mình mà bỏ qua toàn bộ thế giới cảm xúc của người anh từng yêu.
"Anh... anh xin lỗi." Hoàng Minh thốt lên, giọng nói yếu ớt đến thảm hại, đầy hối tiếc. Anh không dám ngẩng đầu lên, không dám đối diện với ánh mắt của cô. "Anh không biết... anh thật sự không biết..." Lời xin lỗi của anh nghe thật vô nghĩa, thật hời hợt, khi đối diện với nỗi đau sâu sắc mà cô vừa kể ra. Anh muốn quay ngược thời gian, muốn thay đổi mọi thứ, muốn ôm lấy cô và nói rằng anh đã sai. Nhưng tất cả đã quá muộn.
Lâm An nhìn Hoàng Minh, ánh mắt cô vẫn đầy vẻ thận trọng, dù cô đã thấy sự thay đổi rõ rệt ở anh. Khuôn mặt anh nhăn nhó, đầy vẻ đau khổ, đôi mắt sâu thẳm giờ đây tràn ngập sự hối hận. Cô biết, anh đang thật sự cảm nhận được nỗi đau của cô. Nhưng điều đó không có nghĩa là mọi thứ đã được hàn gắn. Vết thương đã quá sâu, và khoảng cách giữa hai ký ức đã quá lớn. "Anh không cần phải biết." Cô nói, giọng cô không còn nghẹn ngào nữa, mà trở nên bình tĩnh đến lạnh lùng. "Anh chỉ cần lắng nghe."
Cô đứng dậy, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Tiếng ghế gỗ khẽ xê dịch trên sàn nhà. Hoàng Minh ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ van nài, như muốn níu giữ cô lại. Nhưng Lâm An không dừng lại. Cô đặt một vài tờ tiền lên bàn, đủ cho cả hai ly cà phê, không nói thêm một lời nào. Khoảnh khắc ấy, Hoàng Minh cảm thấy như thời gian ngừng lại. Anh nhìn theo bóng lưng cô, nhỏ nhắn và kiên cường, bước đi xuyên qua những vệt ánh sáng vàng mờ ảo của quán. Tiếng chuông gió lại khe khẽ rung lên khi cô mở cửa bước ra, mang theo chút hơi lạnh của gió đêm tràn vào quán.
Anh vẫn ngồi đó, bất động, trong căn phòng đầy ắp mùi cà phê và ký ức. Lời nói của cô vẫn văng vẳng bên tai, "Anh không cần phải biết. Anh chỉ cần lắng nghe." Và anh đã lắng nghe. Lắng nghe một phiên bản ký ức hoàn toàn khác, một phiên bản đầy rẫy nước mắt, tuyệt vọng và nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra. Cái "êm đẹp" anh từng tin tưởng đã sụp đổ hoàn toàn, nhường chỗ cho một sự thật day dứt và khó chấp nhận. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô đau. Và giờ đây, sự nhận ra ấy, như một mũi kim nhọn hoắt, đâm thẳng vào tim anh, khiến anh chìm sâu vào một vực thẳm của sự hối tiếc và tự vấn. Hoàng Minh không hề 'ổn' sau chia tay như anh vẫn nghĩ, và đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đối mặt với chính mình, một hành trình mà anh biết, sẽ còn rất dài và đầy đau đớn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.