Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 333: Lời Hứa Quên Lãng Và Vết Sẹo Ký Ức
Tiếng chuông gió ngân lên một hồi rồi tắt hẳn, để lại Hoàng Minh một mình giữa không gian quán cà phê mờ ảo, ngập tràn mùi hương của ký ức và những mảnh vỡ của sự thật. Bóng lưng Lâm An đã khuất dạng, mang theo chút hơi lạnh của gió đêm tràn vào, và cả một phần tâm hồn anh. Anh vẫn ngồi đó, bất động, tay siết chặt cốc cà phê nguội ngắt, như thể muốn bấu víu vào một điều gì đó để ngăn mình rơi xuống vực sâu của sự hối tiếc.
Lời nói của cô – "Anh không cần phải biết. Anh chỉ cần lắng nghe." – cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, mỗi lúc một rõ ràng hơn, như một bản án không thể chối cãi. Anh đã lắng nghe, và cái giá của sự lắng nghe ấy là sự sụp đổ của toàn bộ thế giới quan mà anh đã xây dựng về mối quan hệ của họ. Cái gọi là "chia tay êm đẹp", "không hợp", tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một sự thật trần trụi, lạnh lẽo: anh đã là người gây ra nỗi đau ấy, một cách vô tâm đến tàn nhẫn. Anh nhớ lại đêm đó, cái đêm anh trở về căn hộ của mình với một cảm giác nhẹ nhõm đến ghê người, vì đã "giải quyết ổn thỏa" mọi chuyện. Anh đã ngủ một giấc thật sâu, trong khi cô, một mình, vật vã với nỗi đau mà anh đã giáng xuống. Một bức tường vô hình, được dựng nên từ sự lý trí và thiếu nhận thức của anh, đã ngăn cách anh với thế giới cảm xúc của cô. Anh đã sống trong cái kén của riêng mình, không một lần ngoái nhìn lại xem cô có đang thực sự ổn không.
Đêm đó, Hoàng Minh không về nhà ngay. Anh lang thang trên những con phố quen thuộc, những con phố mà ngày xưa anh và An thường đi qua. Anh đi qua quán kem nhỏ nơi họ có buổi hẹn đầu tiên, đi qua công viên nơi họ từng ngồi hàng giờ nói chuyện dưới tán cây cổ thụ. Mọi thứ vẫn ở đó, không thay đổi, chỉ có anh và cô là đã khác. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều như đang thì thầm về những ký ức mà anh đã cất giữ một cách cẩu thả, giờ đây bị bóc trần bởi một sự thật đau đớn. Gió đêm mơn man trên da, lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng cái cảm giác trống rỗng và dằn vặt trong lòng anh. Anh nhìn những cặp đôi đang tay trong tay đi dạo, những tiếng cười nói rộn rã, và một cảm giác cô đơn bủa vây. Anh đã từng có tất cả những điều đó, nhưng anh đã không biết trân trọng. Anh đã không nhìn thấy, không cảm nhận được. Anh đã "nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô đau." Câu nói ấy của Lâm An không chỉ là một lời buộc tội, mà còn là một tấm gương phản chiếu sự vô tâm đến tột cùng của anh.
Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, Hoàng Minh mới trở về căn hộ của mình. Căn hộ của anh, một không gian được thiết kế tối giản đến lạnh lùng, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Nội thất hiện đại, tập trung vào công năng, ít đồ trang trí rườm rà. Ban công rộng mở ra khung cảnh thành phố đang dần bừng tỉnh, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, dòng xe cộ bắt đầu lăn bánh tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng xa xăm.
Anh thả mình xuống chiếc sofa da màu xám, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm toàn thân. Đầu óc anh vẫn quay cuồng với những lời nói của Lâm An. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng chuông điện thoại của anh thỉnh thoảng reo lên với những tin nhắn công việc, nhưng anh không thể tập trung. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn cà phê và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng không thể xua đi cái mùi của sự hối tiếc đang bao trùm lấy anh. Anh cố gắng chợp mắt, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, anh lại thấy hình ảnh Lâm An khóc, thấy đôi mắt cô đỏ hoe, thấy cái cách cô đã van xin anh ở lại. Anh thấy bàn tay cô níu lấy tay anh, và cái cách anh rút tay ra, nhẹ nhàng nhưng tàn nhẫn.
"Mình đã quên điều gì nữa?" anh tự hỏi, giọng nói khàn đặc trong căn phòng rộng lớn. Anh đứng dậy, bước đến quầy bar mini, rót một ly nước lọc. Anh nhìn vào khoảng không, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa suy tư, cố gắng xâu chuỗi lại những sự kiện cũ, những khoảnh khắc mà anh đã vô tình bỏ qua. Anh lục lọi trong tâm trí mình, như một người thợ săn đang tìm kiếm những mảnh ghép ký ức lạc mất. Từ lâu, anh đã tin rằng ký ức của mình là hoàn chỉnh, là một bức tranh rõ ràng về một mối tình êm đềm. Nhưng giờ đây, từng nét vẽ đều bị xóa nhòa, từng mảng màu đều bị bóc tách, để lộ ra những khoảng trống, những vết nứt mà anh chưa từng nhận ra.
Đôi mắt anh lướt qua chiếc kệ sách, nơi có một cuốn album ảnh điện tử cũ kỹ. Anh đã từng xem nó, nhưng chỉ là xem lướt qua, không một lần dừng lại để thực sự cảm nhận. Anh đưa tay chạm vào bìa album, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh mở nó ra, những hình ảnh của anh và An hiện lên, tươi cười, hạnh phúc. Một bức ảnh chụp họ trong công viên vào một buổi chiều thu, ánh nắng vàng ươm, cô tựa đầu vào vai anh. Một bức ảnh khác chụp họ trong một chuyến đi biển, cô mặc chiếc váy trắng, mái tóc bay trong gió, nụ cười rạng rỡ.
Rồi anh dừng lại ở một tấm ảnh chụp Lâm An trong một bữa tiệc sinh nhật. Cô đang cầm một chiếc bánh nhỏ, đôi mắt long lanh nhìn vào ống kính. Bức ảnh được chụp vào sinh nhật thứ hai mươi ba của cô. Một ký ức chợt ùa về, không phải là ký ức về sự hạnh phúc, mà là một ký ức về sự lãng quên. Anh nhớ mình đã từng hứa với cô một điều gì đó vào sinh nhật năm đó. Một lời hứa quan trọng, nhưng rồi vì công việc, vì một cuộc họp đột xuất, hay chỉ đơn giản là vì sự lơ đễnh của anh, nó đã bị gạt sang một bên. Anh đã thay thế lời hứa đó bằng một món quà, một chiếc đồng hồ khắc tên cô, và một buổi hẹn hò qua loa sau đó vài ngày. Trong ký ức của anh, đó là một giải pháp "ổn", một cách anh bù đắp cho sự thiếu sót của mình. Anh đã nghĩ, cô sẽ hiểu, cô sẽ chấp nhận. Anh đã nghĩ, món quà vật chất sẽ che lấp đi khoảng trống của lời hứa bị bỏ lỡ.
Nhưng giờ đây, nhìn vào đôi mắt Lâm An trong bức ảnh, anh thấy một nỗi buồn man mác ẩn sâu dưới nụ cười gượng gạo. Anh đã vô tâm đến mức nào khi không nhìn thấy điều đó? Anh đã bỏ qua bao nhiêu tín hiệu, bao nhiêu lời cầu cứu thầm lặng? Ký ức của anh về "Đêm sinh nhật bị lãng quên" ấy chỉ là một mảng trắng xóa, một khoảng trống mà anh đã cố tình lấp đầy bằng những lý do hợp lý của riêng mình. Anh đã nghĩ, chỉ cần anh ở đó, chỉ cần anh mang đến một món quà, là đủ. Anh đã không hiểu rằng, điều cô cần không phải là món quà, mà là lời hứa, là sự hiện diện của anh, là cảm giác được anh đặt lên hàng đầu.
Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Hoàng Minh. Anh gập cuốn album lại, đặt nó trở về vị trí cũ. Căn phòng vẫn yên tĩnh, nhưng tâm trí anh không còn thế nữa. Những câu hỏi cứ dồn dập ập đến, như những con sóng dữ dội xô bờ. Anh đã quên bao nhiêu lời hứa? Anh đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc quan trọng? Anh đã khiến cô đau lòng bao nhiêu lần mà anh không hề hay biết? Anh nhận ra rằng, lý trí và logic của anh, thứ mà anh luôn tự hào, lại là những bức tường kiên cố ngăn anh đến với thế giới cảm xúc phức tạp của người anh yêu. Anh đã đo đếm tình yêu bằng những con số, bằng những sự kiện "đã xảy ra" theo cách anh nhìn nhận, mà không hề đo đếm bằng những cảm xúc, những mong chờ, những nỗi đau mà cô đã trải qua.
Anh biết, anh phải đối diện với điều này. Không phải để hàn gắn, không phải để quay lại. Mà là để thấu hiểu, để nhận lỗi, và để bản thân anh có thể tìm thấy sự bình yên. Anh phải tìm Lâm An, phải hỏi cô về lời hứa đã quên ấy. Dù biết rằng, mỗi lần anh đào bới một mảnh ký ức cũ, anh lại phải đối diện với một vết sẹo mới trong tâm hồn mình. Anh đứng dậy, bước đến ban công, hít một hơi thật sâu. Thành phố bên dưới vẫn hối hả, tấp nập. Anh biết, hành trình đối mặt với chính mình, với những sai lầm của mình, sẽ còn rất dài và đầy đau đớn. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh nợ cô một lời giải thích, và hơn thế nữa, anh nợ chính mình một sự thật.
***
Chiều hôm sau, quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn trầm mặc như thường lệ, nhạc Jazz nhẹ nhàng vang lên như một lời tự sự không tên. Hoàng Minh đến sớm, chọn một góc khuất, nơi anh có thể quan sát cửa ra vào mà không bị quá nhiều người để ý. Gương mặt anh hằn rõ sự mệt mỏi và suy tư từ đêm qua. Đôi mắt anh trũng sâu, nhưng ánh nhìn không còn trống rỗng mà thay vào đó là một sự quyết tâm lạ lùng. Anh đặt chiếc cốc cà phê xuống bàn, tiếng ly tách chạm nhẹ vào mặt gỗ, tạo nên một âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh lặng.
Ngoài trời, hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một màu tím pha cam lên bầu trời cuối ngày. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng vàng mờ ảo trên sàn nhà. Gió se lạnh từ bên ngoài thổi vào, khiến tấm rèm cửa khẽ đung đưa. Hoàng Minh nhìn ra ngoài, những dòng người hối hả trên phố, ánh đèn đường bắt đầu bật sáng. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được làm rõ mọi thứ, không phải để thay đổi quá khứ, mà để hiểu rõ hơn về những gì đã từng tồn tại giữa họ.
Một lúc sau, tiếng chuông gió lại khe khẽ ngân lên, báo hiệu sự xuất hiện của Lâm An. Cô bước vào, vẫn với dáng vẻ nhỏ nhắn, thanh thoát ấy, nhưng lần này, trên gương mặt cô không còn là sự hoang mang hay tuyệt vọng như đêm qua. Nét mặt cô vẫn còn chút phòng thủ, đôi mắt to tròn, long lanh lướt qua một lượt, rồi dừng lại ở Hoàng Minh. Cô khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm nhẹ như sương sớm, không quá gượng gạo, cũng không quá thân thiện. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, đặt túi xách gọn gàng bên cạnh. Mái tóc dài, mềm mại của cô xõa tự nhiên, thoảng hương thơm dịu nhẹ.
"Anh đến sớm." Lâm An nói, giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Cô gọi một ly trà hoa cúc, không phải cà phê. Có lẽ, cô không muốn thêm bất cứ mùi hương cà phê nào làm xáo trộn ký ức của mình thêm nữa.
Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt anh chứa đựng một sự hối tiếc sâu sắc. Anh không vòng vo, không che giấu. Anh biết, đã đến lúc phải đối diện với một sự thật khác mà anh đã bỏ quên. "Anh đã cố gắng nhớ lại, An." Anh bắt đầu, giọng nói trầm khàn, đôi khi hơi run rẩy. "Sau buổi nói chuyện hôm qua, anh đã về và lục lại tất cả những gì anh có thể nhớ. Anh đã xem lại những tấm ảnh cũ. Và anh nhớ ra một điều."
Lâm An đặt tay lên bàn, khẽ siết chặt ly trà nóng. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, chờ đợi. Cô cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của anh, một sự chân thành khác hẳn với vẻ lý trí và khô khan thường thấy.
"Anh đã từng hứa sẽ đưa em đi đâu đó, vào sinh nhật năm đó. Sinh nhật thứ hai mươi ba của em, đúng không?" Hoàng Minh nói, ánh mắt anh đầy vẻ tự vấn. "Anh đã hứa sẽ đưa em đến ngôi làng cổ mà em vẫn muốn đến, nơi có những cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ. Anh nhớ em đã nói rằng em muốn được ngắm hoàng hôn ở đó, và anh đã hứa sẽ thực hiện điều đó cùng em."
Lời nói của anh như một luồng gió lạnh thổi qua Lâm An. Đôi mắt cô ban đầu ngạc nhiên, rồi dần hiện lên một nỗi đau cũ. Cô nhớ rất rõ lời hứa đó. Cô đã chờ đợi nó suốt cả năm. Đó không chỉ là một chuyến đi, đó là biểu tượng cho sự quan tâm, cho việc anh lắng nghe những điều nhỏ nhặt trong tâm hồn cô. "Anh nhớ ra sao?" Cô hỏi, giọng nói nghẹn ngào, pha chút không thể tin nổi. "Em tưởng... anh đã quên hẳn rồi. Em tưởng... anh chưa bao giờ thực sự ghi nhớ nó."
Sự bất ngờ, sự đau đớn và cả một chút nhẹ nhõm, tất cả trộn lẫn trong ánh mắt cô. Trong suốt ba năm qua, cô đã tự nhủ rằng anh chưa bao giờ thực sự quan tâm đến lời hứa ấy, rằng nó chỉ là một câu nói bâng quơ mà anh đã thốt ra rồi quên bẵng. Việc anh nhớ lại, dù muộn màng, cũng là một sự xác nhận, một bằng chứng rằng ký ức của cô không phải là một sự ảo tưởng.
Hoàng Minh gật đầu, ánh mắt anh không rời khỏi cô. "Anh đã quên. Thật sự là anh đã quên. Hay đúng hơn là anh đã cố tình bỏ qua. Anh đã có một cuộc họp đột xuất, một dự án quan trọng cần gấp. Anh đã tự thuyết phục bản thân rằng công việc là ưu tiên hàng đầu, rằng em sẽ hiểu. Anh đã nghĩ, anh có thể bù đắp bằng một món quà. Anh đã mua cho em chiếc đồng hồ đó." Anh nói, giọng anh đầy sự hối tiếc. "Anh đã nghĩ, chỉ cần có quà là đủ, chỉ cần anh xuất hiện sau đó vài ngày là đủ. Anh đã nghĩ, anh đã làm đúng rồi. Nhưng anh đã sai, phải không An?"
Anh đặt tay lên bàn, ánh mắt chân thành nhìn Lâm An, như muốn cô nhìn thấy tận cùng sự hối hận trong anh. Khoảnh khắc ấy, một sự im lặng kéo dài bao trùm lấy không gian. Chỉ có tiếng nhạc Jazz du dương, và tiếng chuông gió lại khe khẽ ngân lên khi một cơn gió nhẹ lướt qua. Nỗi đau cũ, tưởng chừng đã ngủ yên, giờ đây lại cựa mình thức dậy trong lòng Lâm An.
***
Lâm An nhìn Hoàng Minh, đôi mắt cô rưng rưng. Chiếc đồng hồ khắc tên cô mà anh nhắc đến, cô vẫn giữ nó. Nó nằm trong một chiếc hộp nhỏ, cất sâu trong ngăn tủ, như một kỷ vật của sự tổn thương hơn là một món quà. Cô chưa bao giờ đeo nó, chưa bao giờ thực sự coi nó là một món quà ý nghĩa. Nó chỉ là một lời nhắc nhở về một lời hứa đã bị lãng quên, về một buổi sinh nhật cô đơn, và về cảm giác mình không đủ quan trọng.
"Em đã chờ đợi cả tuần, Hoàng Minh." Lâm An bắt đầu, giọng cô run rẩy, không còn vẻ bình tĩnh như lúc nãy. "Em đã đếm từng ngày. Em đã tìm hiểu về ngôi làng đó, về những mùa hoa cải đẹp nhất. Em đã tưởng tượng ra cảnh chúng ta sẽ đi bộ giữa những cánh đồng vàng rực, anh sẽ chụp ảnh cho em, chúng ta sẽ cùng nhau ngắm hoàng hôn. Em đã mua một chiếc váy mới, một chiếc mũ rộng vành, chỉ để chuẩn bị cho chuyến đi đó."
Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu để ngăn nước mắt không trào ra. "Nhưng rồi anh chỉ gọi điện và nói 'anh bận'. Anh nói anh có cuộc họp đột xuất, rằng công việc không thể chờ. Anh hứa sẽ bù đắp sau. Và rồi, anh đưa em chiếc đồng hồ đó." Lâm An đưa tay chạm nhẹ vào chiếc ly trà, hơi ấm từ ly trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô. "Nó đẹp, Hoàng Minh. Rất đẹp. Nhưng... em chỉ muốn đi cùng anh thôi. Em chỉ muốn anh thực hiện lời hứa đó. Em muốn anh hiểu rằng, đối với em, sự hiện diện của anh, lời hứa của anh, quan trọng hơn bất cứ món quà vật chất nào."
Trong ký ức của Hoàng Minh, việc anh thay thế lời hứa bằng một món quà là một hành động "thay thế hợp lý", một sự bù đắp "đầy thiện chí". Anh đã không nhận ra rằng, với Lâm An, đó là một lời phủ nhận, một sự coi thường cảm xúc. Anh đã đo lường giá trị bằng vật chất, trong khi cô đo lường bằng sự quan tâm và sự chân thành. Khoảng cách giữa hai ký ức, giữa hai cách nhìn nhận, chưa bao giờ lớn đến thế.
"Em đã nghĩ, có lẽ em đã quá trẻ con, quá đòi hỏi." Lâm An tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như đang nói với chính mình. "Em đã cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng anh bận rộn, anh có sự nghiệp riêng. Nhưng trong sâu thẳm, em cảm thấy mình bị bỏ rơi. Em cảm thấy lời hứa của anh không có trọng lượng. Em cảm thấy mình không quan trọng đến thế, đến nỗi một cuộc họp đột xuất cũng có thể xóa bỏ toàn bộ sự mong chờ của em."
Hoàng Minh lắng nghe không ngắt lời, khuôn mặt anh biểu lộ sự day dứt tột cùng. Anh khẽ gật đầu, đôi mắt anh nhắm lại một thoáng như đang cố gắng nén lại cảm xúc. Mỗi lời Lâm An nói ra đều như một mũi kim nhọn hoắt, đâm thẳng vào những vết thương cũ mà anh đã vô tình tạo ra. Anh đã nghĩ anh lý trí, anh thực tế, nhưng hóa ra anh chỉ là một kẻ mù quáng trước thế giới cảm xúc của người khác. Anh đã nghĩ anh yêu cô, nhưng anh đã yêu cô theo một cách quá hời hợt, quá ích kỷ.
"Anh xin lỗi, An." Hoàng Minh thốt lên, giọng anh khàn đặc, đầy sự hối hận. Lời xin lỗi này không còn yếu ớt như đêm qua, mà chứa đựng một sự nhận thức sâu sắc, một sự thừa nhận toàn bộ lỗi lầm. "Anh đã quá tệ. Anh đã quá vô tâm. Anh đã nghĩ chỉ cần có quà là đủ, mà không biết rằng anh đã lấy đi điều quan trọng nhất của em. Anh đã không nhìn thấy, không cảm nhận được nỗi thất vọng của em. Anh đã không hiểu rằng, một lời hứa, đôi khi, còn quý giá hơn cả một gia tài."
Anh mở mắt ra, nhìn vào Lâm An, ánh mắt anh đầy sự đau khổ. "Anh đã sống trong một thế giới của riêng mình, nơi mọi thứ đều được quy ra bằng logic, bằng hiệu quả. Anh đã không hiểu rằng, tình yêu, không phải lúc nào cũng có thể lý giải bằng lý trí. Và những gì quan trọng với em, không phải lúc nào cũng là những gì anh cho là quan trọng. Anh xin lỗi vì đã khiến em cảm thấy không quan trọng. Anh xin lỗi vì đã phá vỡ lời hứa đó, và hơn thế nữa, anh xin lỗi vì đã không nhận ra nỗi đau của em suốt bao nhiêu năm qua."
Lâm An từ từ hạ tay xuống, buông lỏng cơ thể. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cô, dù vết thương cũ vẫn còn đau nhói. Đây là lần đầu tiên, sau rất nhiều năm, có người thực sự nhìn thấy và công nhận nỗi đau của cô, không phải bằng cách xoa dịu nó, mà bằng cách đối diện với nó một cách chân thành. Nước mắt lăn dài trên má cô, không phải là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của sự giải tỏa, của sự được thấu hiểu.
Hoàng Minh nhìn cô khóc, và lần này, anh không còn cảm thấy khó xử hay muốn trốn tránh. Anh chỉ lặng lẽ nhìn, để cô được bộc lộ tất cả những gì cô đã kìm nén bấy lâu. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, như một khúc ca buồn cho những lời hứa đã quên và những trái tim đã tổn thương.
Anh biết, lời xin lỗi của anh, sự hối hận của anh, không thể thay đổi được quá khứ. Nó không thể xóa nhòa những giọt nước mắt cô đã rơi, không thể bù đắp cho những buổi sinh nhật cô đơn. Nhưng anh hy vọng, nó có thể là một bước khởi đầu. Một bước khởi đầu cho anh để thấu hiểu hơn về tình yêu và cảm xúc, để không bao giờ lặp lại sai lầm này với bất kỳ ai nữa. Và có lẽ, cũng là một bước khởi đầu để Lâm An, dù không bao giờ quay lại, có thể tìm thấy sự bình yên trong ký ức của chính mình.
Anh nhận ra, lý trí không thể giải thích hết mọi thứ trong tình yêu. Và điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt, với những lời hứa được cất giữ và bị lãng quên một cách đau lòng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.