Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 334: Lời Xin Lỗi Nước Mắt Và Ánh Sáng Nhận Thức
Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, len lỏi qua từng kẽ không gian của Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nhưng giờ đây nó không còn là bản nhạc nền cho những dòng ký ức đau đáu nữa, mà là một khúc ca buồn bã cho sự thấu hiểu muộn màng. Lâm An đã ngừng khóc, cô từ từ đưa tay lên lau đi những vệt nước mắt còn vương trên má. Đôi mắt cô, dù vẫn đỏ hoe và mệt mỏi, nhưng không còn chứa đựng sự phòng thủ gay gắt như trước. Thay vào đó là một vẻ phức tạp, pha trộn giữa nỗi đau cũ và một điều gì đó mới mẻ, mong manh vừa nhen nhóm.
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô không rời. Anh không còn cúi đầu, không còn giấu đi vẻ day dứt trên khuôn mặt mình. Lời xin lỗi vừa rồi của anh không phải là sự biện minh, không phải là lời giải thích lý trí, mà là một sự thừa nhận trần trụi, chân thành đến mức Lâm An phải sững sờ. Anh đã nói, giọng khàn đặc, rằng anh đã sống trong một thế giới của riêng mình, nơi mọi thứ đều được quy ra bằng logic, bằng hiệu quả, và anh đã không hiểu rằng tình yêu không phải lúc nào cũng có thể lý giải bằng lý trí. Anh đã không hiểu rằng những gì quan trọng với cô, không phải lúc nào cũng là những gì anh cho là quan trọng.
Hơi thở của Lâm An vẫn còn nặng nhọc, nhưng nhịp tim cô đã dịu đi. Cô nhìn Hoàng Minh, không còn bằng đôi mắt của một người bị tổn thương đang tìm kiếm kẻ gây ra vết thương, mà là bằng đôi mắt của một người đang cố gắng thấu hiểu một thực tại mới. Lần này, không có logic, không có lý giải, không có bất kỳ cố gắng nào để bẻ cong sự thật theo cách anh nhìn nhận. Chỉ có sự hối lỗi thuần túy, chân thành đến lạ lùng. Nó khác hẳn những lần trước, khác hẳn những tin nhắn cô nhận được sau mỗi lần tranh cãi, khác hẳn những lần anh im lặng để mọi thứ tự nguội lạnh. Đây là một sự đối diện thẳng thắn với sai lầm của chính mình, một sự thừa nhận mà cô đã chờ đợi từ rất lâu, đôi khi còn không biết rằng mình đang chờ đợi.
Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo trên trần quán cà phê đổ xuống, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi trên khuôn mặt Hoàng Minh. Anh không còn vẻ điềm đạm, vững chãi thường thấy. Đôi mắt anh ánh lên một nỗi buồn sâu sắc, xen lẫn sự hối hận. Bàn tay anh, vẫn còn nắm chặt trên mặt bàn, hơi run rẩy. Anh không cố gắng che giấu điều đó. Sự tổn thương của anh, sự đau đớn khi nhận ra mức độ vô tâm của mình, giờ đây không kém gì nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra cho cô. Tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế vọng lại, như điểm xuyết thêm cho không gian nặng trĩu. Mùi cà phê rang xay nồng nàn thường ngày, giờ đây như mang theo một vị đắng chát khác lạ. Bên ngoài cửa kính, không khí chiều tối se lạnh dần, gió bắt đầu thổi nhẹ, nhưng bên trong quán, sự im lặng giữa họ lại mang một sức nặng của hàng ngàn lời nói chưa từng được thốt ra.
"Anh... anh xin lỗi một lần nữa, An," Hoàng Minh nói, giọng anh vẫn khàn đặc, cố gắng giữ cho nó không run rẩy. Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang gom góp hết dũng khí còn lại. "Anh biết, những lời này không thể thay đổi được gì. Không thể xóa đi những gì em đã phải trải qua. Nhưng anh muốn em biết, anh thực sự đã nghĩ về nó rất nhiều. Về những gì em đã kể. Về cái cách mà ký ức của chúng ta lại khác nhau đến thế."
Lâm An vẫn im lặng, đôi mắt cô dò xét từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt anh. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng câu chữ. Không còn là những câu nói ngắn gọn, logic, hay khô khan như cô thường thấy. Anh đang bộc lộ một phần nội tâm mà cô chưa từng chạm tới, ngay cả khi họ còn yêu nhau. Sự phòng thủ trong cô, được xây dựng kiên cố qua bao năm tháng bị bỏ quên và tổn thương, giờ đây như một bức tường đá bị nước chảy đá mòn, từ từ nứt rạn.
"Anh đã luôn cho rằng mình là người thực tế, lý trí. Anh cho rằng mình đã làm mọi thứ đúng cách, theo những gì anh cho là tốt nhất. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu không phải là một bài toán để giải, và cảm xúc không phải là những con số để tính toán," Hoàng Minh tiếp tục, lời nói của anh chậm rãi, như thể anh đang tự nói với chính mình, đang tự đào sâu vào những góc khuất trong tâm hồn. "Anh đã quá tập trung vào những mục tiêu của riêng mình, vào công việc, vào những gì anh cho là 'có ý nghĩa', mà quên mất rằng, điều ý nghĩa nhất đối với em có thể chỉ là sự hiện diện của anh, là lời hứa anh đã dành cho em."
Anh nhìn Lâm An, ánh mắt anh đầy sự đau khổ. "Anh đã không nhận ra, An. Anh đã không nhìn thấy những giọt nước mắt em đã rơi một mình. Anh đã không nghe thấy những lời em không nói ra. Anh đã không cảm nhận được nỗi cô đơn của em ngay cả khi chúng ta ở cạnh nhau. Anh đã nhớ những lúc em ở đó, nhưng anh quên mất những lúc em chờ đợi. Và điều đó, giờ đây, khiến anh day dứt hơn bất cứ điều gì khác."
Lâm An cúi đầu, bàn tay cô đặt lên ly nước ấm, cảm nhận hơi nóng phả vào lòng bàn tay. Lời nói của Hoàng Minh như những làn sóng vỗ về, xoa dịu vết thương nhưng cũng đồng thời làm nó đau nhói hơn một lần nữa, một nỗi đau của sự thấu hiểu. Nó không phải là nỗi đau của sự phẫn nộ, mà là nỗi đau của sự thật. Anh đã không *cố ý* làm cô đau. Anh chỉ *không nhận ra*. Đó là một sự thật đau lòng hơn cả sự thù ghét, bởi vì nó khẳng định một khoảng cách vô hình, một sự khác biệt cốt lõi trong bản chất của họ, điều mà tình yêu không thể hàn gắn.
"Anh... anh không cần phải nói vậy," Lâm An khẽ nói, giọng cô run nhẹ, gần như thì thầm. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Hoàng Minh. "Em... em đã từng nghĩ, anh đã cố tình bỏ rơi em. Em đã từng nghĩ, anh không yêu em đủ để quan tâm. Em đã từng nghĩ... anh là một người ích kỷ." Cô ngừng lại, nuốt khan. Những lời này, cô đã giữ kín trong lòng suốt bao năm, giờ đây bật ra một cách tự nhiên. "Nhưng bây giờ... anh nói vậy, em lại thấy... nó không phải là ác ý. Chỉ là... anh thực sự không nhìn thấy."
Hoàng Minh gật đầu chậm rãi, đôi mắt anh nhắm lại một thoáng như đang cố gắng nén lại cảm xúc. Anh hiểu điều cô muốn nói. Sự vô tâm của anh không xuất phát từ ác ý, mà từ một sự thiếu hụt trong nhận thức về cảm xúc của người khác, một "điểm mù" mà anh chưa bao giờ dám đối mặt. Anh đã sống quá lâu trong thế giới của mình, nơi anh là trung tâm, nơi mọi thứ quay quanh những ưu tiên của anh. Anh đã không học cách đặt mình vào vị trí của cô, để cảm nhận những gì cô cảm nhận.
"Đúng vậy, An. Anh không nhìn thấy," Hoàng Minh lặp lại, giọng anh trầm khàn, đôi chút nghẹn ngào. Lần đầu tiên, Lâm An thấy nước mắt đọng trong khóe mắt anh, một biểu hiện cảm xúc hiếm hoi từ người đàn ông luôn lý trí này. Một giọt nước mắt chực chờ rơi, phản chiếu ánh đèn vàng, lung linh như một viên pha lê. "Và đó là lỗi của anh. Một lỗi lầm lớn hơn bất kỳ sự ác ý nào, bởi vì nó xuất phát từ sự mù quáng của chính anh. Anh đã quá bận rộn với việc xây dựng một tương lai 'hoàn hảo' trong đầu mình, mà quên mất việc xây dựng một hiện tại 'có ý nghĩa' với em."
Anh cúi đầu, bàn tay anh run nhẹ. Sự hối hận đang nuốt chửng anh, một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực. Anh đã từng nghĩ, tình yêu là sự đồng hành, là sự chia sẻ mục tiêu. Nhưng anh đã quên mất rằng, tình yêu còn là sự thấu hiểu, là sự lắng nghe những điều không nói ra, là sự nhìn thấy những nỗi đau không thể hiện bằng lời. Anh đã thất bại trong tất cả những điều đó.
Lâm An đưa tay vuốt nhẹ chiếc cốc, ánh mắt cô nhìn sâu vào Hoàng Minh. Cô không còn cảm thấy sự giận dữ hay tổn thương thuần túy, mà là một sự thấu hiểu phức tạp. Sự vô tâm của anh, giờ đây, cô nhìn thấy không phải là một mũi dao đâm thẳng vào tim cô, mà là một bức tường vô hình ngăn cách họ. Anh không cố tình dựng lên bức tường đó, nhưng anh đã không hề nhận ra nó tồn tại cho đến khi mọi thứ đã quá muộn. Một sự mềm yếu lạ lùng xuất hiện trong đôi mắt cô, pha lẫn với nỗi buồn và sự chấp nhận.
"Em đã từng nghĩ, nếu anh không yêu em, thì thà anh nói thẳng ra," Lâm An nói, giọng cô giờ đây bình tĩnh hơn, nhưng vẫn mang một sự nặng trĩu. "Nhưng bây giờ, em hiểu rằng, anh có lẽ đã yêu. Chỉ là anh yêu theo cách của anh, và anh không bao giờ hiểu được cách em cần được yêu. Anh không bao giờ hiểu được những gì em mong muốn."
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn cô. Đôi mắt anh đầy vẻ thống khổ. "Đúng vậy, An. Anh đã yêu. Nhưng anh đã yêu một cách ích kỷ. Anh đã yêu theo cách anh nghĩ là đúng, mà không bao giờ hỏi em rằng em cần gì. Anh đã không bao giờ học cách đọc được những tín hiệu của em, những điều mà em không thể nói ra thành lời. Anh đã không nhìn thấy những lúc em chờ, những lúc em hy vọng, và cả những lúc em tuyệt vọng. Anh chỉ thấy những gì anh muốn thấy, và anh bỏ qua phần còn lại."
Anh hít một hơi run rẩy. "Anh xin lỗi vì đã khiến em cảm thấy không quan trọng. Anh xin lỗi vì đã phá vỡ lời hứa đó, và hơn thế nữa, anh xin lỗi vì đã không nhận ra nỗi đau của em suốt bao nhiêu năm qua. Anh đã sống trong một thế giới của riêng mình, nơi mọi thứ đều được quy ra bằng logic, bằng hiệu quả. Anh đã không hiểu rằng, tình yêu, không phải lúc nào cũng có thể lý giải bằng lý trí. Và những gì quan trọng với em, không phải lúc nào cũng là những gì anh cho là quan trọng. Anh xin lỗi vì đã khiến em cảm thấy không quan trọng. Anh xin lỗi vì đã phá vỡ lời hứa đó, và hơn thế nữa, anh xin lỗi vì đã không nhận ra nỗi đau của em suốt bao nhiêu năm qua."
Lời nói của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán cà phê, nặng nề và đầy sự day dứt. Lâm An lắng nghe, và lần này, cô không còn cảm thấy bất kỳ sự phòng thủ nào nữa. Cô chỉ thấy sự chân thành, sự hối lỗi sâu sắc từ một người đàn ông đang đối mặt với những phần tối tăm nhất trong ký ức và bản chất của chính mình. Cô biết, lời xin lỗi này không thể xóa nhòa quá khứ, không thể biến những giọt nước mắt đã rơi thành những nụ cười. Nhưng nó có thể hàn gắn một phần nào đó trong tâm hồn cô, một phần đã luôn cảm thấy bị bỏ mặc, bị xem nhẹ. Sự công nhận nỗi đau của cô, từ chính người đã gây ra nó, là một liều thuốc quý giá, dù muộn màng.
Cô nhìn anh, rồi khẽ lắc đầu. "Anh không cần phải xin lỗi nhiều đến thế, Hoàng Minh. Em... em đã hiểu." Giọng cô vẫn còn yếu ớt, nhưng đã chứa đựng một sự chấp nhận. "Em đã hiểu rằng, anh không ác ý. Chỉ là anh đã không nhìn thấy. Và điều đó... nó làm em đỡ đau hơn một chút, nhưng cũng làm em nhận ra rằng... chúng ta thực sự đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt."
Khoảng cách giữa họ, giờ đây không phải là một bức tường của sự giận dữ hay oán trách, mà là một khoảng trống của sự thấu hiểu, một sự thấu hiểu đau lòng về sự khác biệt không thể dung hòa. Tiếng nhạc Jazz vẫn du dương, như một khúc ca buồn cho những gì đã mất, nhưng cũng là một bản nhạc dịu dàng cho những gì đã được tìm thấy – một sự bình yên trong ký ức, một sự chấp nhận về bản chất của tình yêu và con người.
***
Lâm An rời Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng' khi màn đêm đã buông xuống hẳn. Tiếng chuông cửa leng keng một hồi cuối cùng trước khi cánh cửa khép lại sau lưng cô. Không khí bên ngoài se lạnh, một làn gió nhẹ lướt qua, làm bay mái tóc dài của cô. Hương cà phê và mùi gỗ cũ của quán dần nhạt nhòa, thay vào đó là mùi đất ẩm và hoa giấy thoang thoảng từ Con Hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại' mà cô vẫn thường đi về. Cô bước đi chậm rãi, từng bước chân nhẹ như không. Lời xin lỗi của Hoàng Minh vẫn văng vẳng trong tai cô, không phải là một ám ảnh, mà là một âm vang của sự giải tỏa.
Cô đi qua con hẻm quen thuộc, nơi những vệt sáng tối từ ánh đèn lọt qua khe nhà tạo thành những hình thù kỳ lạ trên nền gạch rêu phong. Mỗi bước chân của cô như đang dẫm lên một mảnh ký ức, nhưng lần này, những mảnh ký ức đó không còn đau nhói như những mũi gai nữa. Cô dừng lại, tựa vào bức tường rêu phong mát lạnh, nhắm mắt lại. Hơi thở cô sâu và đều hơn. Toàn bộ cuộc trò chuyện với Hoàng Minh, từ lúc anh thừa nhận sự vô tâm cho đến giọt nước mắt hiếm hoi chực rơi trong khóe mắt anh, hiện rõ mồn một trong tâm trí cô.
Cô đã từng mơ hồ cảm thấy một sự công nhận, một sự giãi bày trong những buổi gặp gỡ trước. Nhưng lần này, nó chân thực hơn, sâu sắc hơn. Hoàng Minh đã không còn cố gắng lý giải hay biện minh. Anh chỉ đơn thuần thừa nhận. Thừa nhận rằng anh đã không nhìn thấy, không cảm nhận được, không hiểu được. Sự thiếu nhận thức đó, không phải là ác ý. Đây là một sự khác biệt lớn lao, khiến nỗi đau của cô trở nên bớt 'cô đơn' hơn một chút. Cô không còn cảm thấy mình là nạn nhân của một sự cố ý, mà là một phần của một sự hiểu lầm sâu sắc, một sự bất đồng trong cách cảm nhận thế giới.
*Anh ấy đã khóc...* Lâm An nghĩ, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy trong lòng cô. Cô chưa từng thấy Hoàng Minh khóc, ngay cả trong những khoảnh khắc tưởng chừng như căng thẳng nhất. Một người đàn ông lý trí, luôn giữ vẻ điềm đạm, vững chãi, lại có thể bộc lộ sự yếu đuối như vậy. Điều đó khẳng định sự hối hận của anh là thật, không phải một màn kịch hay sự giả dối. Nhưng điều đó có thay đổi được gì không? Có xóa đi được những buổi sinh nhật cô đơn, những lời hứa bị lãng quên, những lần cô cảm thấy mình vô hình trong chính mối quan hệ của mình không? Câu trả lời là không. Quá khứ vẫn là quá khứ, và những vết sẹo vẫn còn đó.
*Sự vô tâm đó không phải là ác ý, mà là sự thiếu nhận thức. Điều đó có đáng sợ hơn không? Hay lại dễ tha thứ hơn?* Cô tự hỏi. Một câu hỏi không có lời đáp rõ ràng. Ác ý là sự lựa chọn để gây tổn thương, còn thiếu nhận thức là sự mù quáng không cố tình. Cả hai đều dẫn đến cùng một kết quả – nỗi đau. Nhưng cách mà nỗi đau được tạo ra lại hoàn toàn khác biệt, và cách mà người ta đối diện với nó cũng khác biệt. Nếu là ác ý, cô có thể hận thù, có thể oán trách. Nhưng nếu chỉ là sự thiếu nhận thức, sự hận thù dường như trở nên vô nghĩa, và thay vào đó là một nỗi buồn sâu sắc, một sự tiếc nuối cho những gì lẽ ra đã có thể khác.
Lâm An hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm se lạnh chạm vào làn da. Cô mở mắt, nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng cô nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng cũng đầy suy tư và chấp nhận. Cô hiểu rằng, sự công nhận nỗi đau của cô từ Hoàng Minh là một bước quan trọng trong quá trình chữa lành của chính cô. Nó giúp cô giải tỏa được một phần gánh nặng đã đè nén cô suốt bao năm. Cô không còn phải chiến đấu với một ký ức bị phủ nhận, không còn phải chứng minh nỗi đau của mình. Nỗi đau đó đã được nhìn thấy, được công nhận.
Cô không quay lại, không có ý định quay lại. Hoàng Minh đã thay đổi, đã nhận thức được lỗi lầm của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là họ có thể viết lại câu chuyện của mình. Khoảng cách trong ký ức của họ, trong cách họ cảm nhận và yêu thương, vẫn tồn tại. *Chúng ta không yêu cùng một ký ức, thì cũng không thể sống cùng một hiện tại.* Lời nói đó lại vang lên trong tâm trí cô, như một chân lý không thể chối cãi.
Bước chân cô tiếp tục trên con hẻm, nhưng giờ đây mỗi bước đi dường như vững vàng hơn, nhẹ nhõm hơn. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng nó không còn là nỗi buồn của sự bất công hay sự bị bỏ quên. Nó là nỗi buồn của sự chấp nhận, của sự thấu hiểu rằng con người có thể yêu nhau, nhưng vẫn có thể làm tổn thương nhau một cách vô tình, bởi vì mỗi người mang trong mình một thế giới riêng, một ký ức riêng. Cô đã bước qua một ngưỡng cửa, nơi cô không còn nhìn Hoàng Minh bằng đôi mắt của nỗi đau cũ, mà bằng một ánh nhìn phức tạp hơn, có sự thấu hiểu, và cả một chút lòng trắc ẩn. Vết sẹo vẫn còn đó, nhưng nó không còn rỉ máu. Nó đã bắt đầu lên da non, dù chậm rãi và âm thầm.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.