Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 337: Chân Dung Ký Ức: Hai Nửa Đối Lập

Cơn khóc của Lâm An dần dần nhỏ lại, yếu ớt hơn. Tiếng nức nở chỉ còn là những tiếng thở dốc nặng nề, những tiếng rít khẽ qua kẽ răng. Cô vẫn vùi mặt vào lòng bàn tay, nhưng cơ thể đã ngừng run rẩy. Hơi thở cô dần đều hơn, dù vẫn còn nặng nhọc. Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng sâu lắng, chỉ còn tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng và tiếng gió vẫn khẽ lùa qua khe cửa. Ngoài trời, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm vạn vật trong một màu đen tĩnh mịch, chỉ còn ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn đường hắt vào.

Hoàng Minh vẫn ngồi bất động, đôi mắt anh không rời khỏi cô. Anh thấy mái tóc cô đã rối bời, vai áo đã ướt đẫm nước mắt. Anh không biết đã bao lâu trôi qua. Có lẽ là vài phút, có lẽ là cả một đời người. Anh chỉ biết rằng, khoảnh khắc này, trong sự im lặng nặng nề ấy, anh đang chứng kiến một sự giải thoát, một sự vỡ òa của cảm xúc mà anh đã từng vô tình kìm nén bấy lâu. Anh thấy cô kiệt sức, nhưng cũng cảm nhận được một sự nhẹ nhõm mơ hồ đang lan tỏa trong không khí.

Cuối cùng, Lâm An cũng ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe, gương mặt tái nhợt và mệt mỏi. Nhưng trong ánh nhìn của cô, Hoàng Minh thấy một điều gì đó khác biệt. Không còn sự giằng xé hay đấu tranh nội tâm. Thay vào đó là một sự thanh thản đến lạ thường, như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. Vết sẹo vẫn còn đó, sâu hoắm, nhưng nó đã được chạm vào, đã được giải phóng. Nó không còn rỉ máu, mà đã bắt đầu lành lại, chậm rãi và âm thầm, từ tận sâu bên trong.

Cô nhìn Hoàng Minh, ánh mắt mệt mỏi nhưng không hề tránh né. Anh thấy sự buồn bã, sự ân hận vẫn còn đọng lại trong đôi mắt sâu của cô, nhưng cũng có một tia sáng của sự chấp nhận và thấu hiểu. Cô nhìn anh, như nhìn một phần ký ức đau buồn của mình, một phần không thể chối bỏ, nhưng cũng không còn khả năng làm tổn thương cô nữa.

“Em… em mệt quá…” Lâm An khẽ thốt lên, giọng cô khàn đặc, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng sau một cuộc chạy đua marathon đầy gian khổ.

Hoàng Minh khẽ gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi, đầy sự thấu hiểu và đồng cảm. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt nhẹ bàn tay mình lên mặt bàn, như một cử chỉ động viên thầm lặng, một lời khẳng định không lời rằng anh vẫn ở đây, vẫn lắng nghe, vẫn chấp nhận. Bàn tay anh gần kề bàn tay cô, nhưng không chạm vào, giữ một khoảng cách tôn trọng, nhưng vẫn truyền tải sự ấm áp và quan tâm.

Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều biết. Một rào cản vô hình đã được gỡ bỏ. Không phải rào cản giữa hai người yêu nhau, mà là rào cản của những ký ức khác biệt, của những tổn thương chưa được nói ra, của những gánh nặng cảm xúc đã đè nén họ bấy lâu. Sự giải tỏa của Lâm An là một bước ngoặt lớn trong quá trình chữa lành của cô, cho thấy cô đang dần buông bỏ quá khứ để hướng tới tương lai, dù con đường phía trước còn dài. Sự đồng cảm và thấu hiểu sâu sắc mà Hoàng Minh thể hiện cũng là dấu hiệu cho thấy anh đã thực sự thay đổi, không còn chỉ sống với lý trí mà đã mở lòng đón nhận cảm xúc, cả của bản thân và người khác. Khoảnh khắc kết nối đau thương này, dù không dẫn đến tái hợp, nhưng nó củng cố rằng cả hai đang tiến đến một sự chấp nhận và buông bỏ trọn vẹn, nhưng trên những con đường riêng.

Họ ngồi đó, trong sự im lặng của quán cà phê vắng vẻ, trong ánh đèn vàng dịu cuối ngày, cảm nhận sự nhẹ nhõm sau cơn bão cảm xúc. Dù không yêu cùng một ký ức, nhưng ít nhất, giờ đây, họ đã cùng nhau chia sẻ một khoảnh khắc của sự thật, của sự chân thành, và của một khởi đầu mới cho hành trình chữa lành của mỗi người.

Quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính, trầm mặc như cái tên của nó. Những bức tường cũ kỹ màu nâu đất, những khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, và ánh đèn vàng dịu hắt ra từ những chiếc đèn lồng treo cao, tất cả tạo nên một không gian tách biệt với sự ồn ào, hối hả bên ngoài. Lúc này, khi kim đồng hồ đã nhích dần sang buổi tối, quán càng thêm tĩnh lặng. Tiếng nhạc Jazz vẫn dìu dặt chảy, như một dòng sông êm đềm cuốn trôi những muộn phiền, nhưng lại không thể xóa đi được những vết hằn sâu trong tâm hồn. Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi gỗ cũ và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ lọ hoa trên bàn, tạo nên một sự dễ chịu, nhưng cũng chất chứa nỗi hoài niệm khôn nguôi. Gió cuối chiều se lạnh hơn, khẽ lùa qua khe cửa, khiến Hoàng Minh khẽ rùng mình. Anh đã ngồi đây quá lâu, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của nỗi đau mà Lâm An vừa trút bỏ.

Anh nhìn Lâm An, đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng sự phức tạp của cảm xúc. Không còn là sự bối rối hay bất ngờ như những lần đầu đối chiếu ký ức. Thay vào đó là một sự thấu hiểu nặng trĩu, một nỗi ân hận len lỏi vào từng tế bào. Cốc cà phê trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, một lớp váng mỏng đọng trên bề mặt, phản chiếu ánh đèn mờ ảo. Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào chiếc cốc của Lâm An, một hành động vô thức, như muốn kiểm tra xem cô có còn lạnh không, hay chỉ đơn thuần là một cử chỉ kết nối. Bàn tay anh vẫn giữ một khoảng cách nhất định, như một lời nhắc nhở về những ranh giới vô hình giữa họ, nhưng cũng đầy sự quan tâm.

Lâm An khẽ ngước lên, đôi mắt sưng húp vẫn còn đỏ hoe, nhưng không còn sự hoảng loạn. Cô đã khóc cạn nước mắt, cạn kiệt cả sức lực. Giờ đây, chỉ còn lại sự trống rỗng và một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng. Cô cảm nhận được cử chỉ của Hoàng Minh, không phải là một sự xâm phạm, mà là một sự hiện diện, một sự thừa nhận. Cô khẽ gật đầu, mái tóc rối bời khẽ lắc lư, như một lời chấp nhận không lời.

“Anh... anh muốn hiểu, An. Thật sự muốn hiểu,” Hoàng Minh nói, giọng anh trầm hơn thường lệ, pha chút khàn đặc vì cảm xúc bị kìm nén. Anh dừng lại, tìm kiếm từ ngữ. “Những gì em vừa trải qua... nó lớn hơn anh nghĩ rất nhiều. Anh... anh không biết phải nói gì để diễn tả sự hối hận của mình.” Anh hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu. Anh luôn là người lý trí, quen với việc phân tích vấn đề, nhưng nỗi đau của Lâm An đã vượt ra ngoài mọi khuôn khổ logic mà anh từng biết. Anh cố gắng hình dung lại những khoảnh khắc cô đơn mà cô đã trải qua, những giọt nước mắt cô đã lau vội, và nhận ra rằng anh đã bỏ lỡ một thế giới cảm xúc khổng lồ. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Câu nói đó như một vết dao cứa vào lòng anh, khiến anh nhận ra sự mù quáng của mình.

Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô vẫn mệt mỏi nhưng đã có thêm một chút sắc thái của sự thấu hiểu. “Nó là tất cả những gì em đã cất giữ... mà anh không bao giờ thấy,” cô đáp, giọng khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Những lời này không còn mang theo sự oán trách hay giận dữ. Thay vào đó là một sự chấp nhận buồn bã, một sự thật hiển nhiên mà cả hai giờ đây đều phải đối mặt. Cô nhớ lại những đêm dài cô đơn, những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa vu vơ mà cô đã từng bám víu. Trong ký ức của cô, đó là những vết cứa sâu, nhưng trong ký ức của anh, có lẽ chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt, không đáng để tâm. Cô đã từng cảm thấy mình cố gắng một mình quá lâu, nhưng giờ đây, cô hiểu rằng anh cũng đang cố gắng, chỉ là cách anh cố gắng lại hoàn toàn khác biệt với những gì cô mong muốn.

Hoàng Minh khẽ nhắm mắt, hình dung lại những hình ảnh mờ nhạt trong tâm trí anh. Anh nhớ những ngày tháng yêu nhau, những buổi hẹn hò thưa thớt, những cuộc trò chuyện ngắn ngủi. Anh đã cho rằng mọi thứ đều ổn, đều êm đẹp. Anh đã xây dựng một phiên bản tình yêu "ổn định" trong đầu mình, một phiên bản không có xung đột, không có sóng gió. Anh đã quên mất rằng, sự tĩnh lặng đó có khi lại là tiếng gào thét không lời của một tâm hồn đang cô đơn. Anh đã quá tập trung vào những mục tiêu, những dự định cá nhân mà bỏ quên cả một vũ trụ cảm xúc đang tồn tại ngay bên cạnh mình. Cái cảm giác nhỏ bé, vô dụng khi chứng kiến nỗi đau của cô vẫn còn nguyên vẹn. Anh biết rằng, lời xin lỗi của anh không thể xoa dịu hết tất cả, nhưng ít nhất, anh muốn cô biết anh đã thực sự hiểu ra, dù là quá muộn.

Ánh sáng trong quán cà phê dần dịu đi theo ánh hoàng hôn đang buông xuống ngoài khung cửa. Màu vàng cam của buổi chiều tà nhuộm lên những đồ vật cũ kỹ, tạo nên một vẻ đẹp buồn man mác. Tiếng nhạc Jazz vẫn vương vấn, nhưng không còn là giai điệu êm đềm nữa, mà như một lời thì thầm của quá khứ. Bên ngoài, gió lạnh hơn, báo hiệu một đêm đông đang đến gần.

Cuộc trò chuyện giữa Hoàng Minh và Lâm An dần trở nên sâu sắc hơn. Họ không còn nhắc lại từng sự kiện cụ thể với mục đích đối chiếu nữa, mà tập trung vào bản chất bên trong, vào cách mỗi người đã nhìn nhận thế giới và tình yêu. Hoàng Minh lắng nghe kỹ lưỡng từng lời Lâm An nói, cố gắng lắp ghép những mảnh ghép cảm xúc vào khung logic của mình. Anh muốn hiểu, không chỉ bằng lý trí, mà bằng một sự đồng cảm chân thành.

“Anh luôn nhìn mọi thứ như một bài toán, Minh,” Lâm An bắt đầu, giọng cô vẫn còn khàn nhưng đã có thêm một chút sự rõ ràng. Cô không còn khóc, nhưng đôi mắt vẫn còn sưng húp, như minh chứng cho cơn bão cảm xúc vừa qua. “Đúng, sai, hợp lý, không hợp lý. Anh cần mọi thứ phải có quy tắc, có lời giải. Còn em... em cảm nhận nó bằng tất cả các giác quan, bằng trái tim. Với em, tình yêu không phải là một phương trình mà là một bản nhạc, một bức tranh. Anh thấy em cười, anh cho là em vui. Anh không thấy những giọt nước mắt em lau vội khi quay lưng đi, hay những đêm em thức trắng chỉ để chờ một tin nhắn.” Cô hít một hơi sâu, nỗi buồn dâng lên trong lòng, nhưng không còn là nỗi đau nhức nhối mà là một sự chấp nhận. “Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Phải không?” Câu hỏi của cô không phải là sự trách móc, mà là một sự khẳng định đau lòng.

Hoàng Minh gật đầu chậm rãi. Anh không biện minh, không tìm cách bào chữa. Bởi vì những lời của Lâm An đã chạm đúng vào bản chất của anh. “Đúng vậy, An. Anh... anh chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại phức tạp đến thế. Với anh, đơn giản là mọi thứ ổn. Anh đã cố gắng giữ mọi thứ ổn định, không có xung đột lớn. Anh cho rằng đó là cách anh thể hiện sự quan tâm, cách anh xây dựng một mối quan hệ bền vững.” Anh nói, giọng anh trầm và đầy sự suy tư. Khuôn mặt góc cạnh của anh giờ đây hiện r�� vẻ mệt mỏi và hối tiếc. “Anh tin rằng, nếu không có cãi vã, không có mâu thuẫn lớn, thì mọi thứ đều đang tốt đẹp. Anh nghĩ rằng, sự yên bình là dấu hiệu của hạnh phúc. Anh đã quá tin vào những định nghĩa lý trí của mình về tình yêu.” Anh nhớ lại những lần anh bận rộn với công việc, với những dự án, và anh nghĩ rằng Lâm An sẽ hiểu, sẽ thông cảm. Anh đã quên mất rằng, sự thông cảm đôi khi cũng cần được vun đắp bằng sự hiện diện và những cử chỉ nhỏ nhặt. Anh đã lãng quên những mong muốn thầm kín, những khao khát được chia sẻ của cô. Anh đã xây dựng một bức tường vô hình bằng sự bận rộn và lý trí của mình, và cô đã ở bên kia bức tường đó, cô đơn.

“Nhưng sự ổn định đó lại là sự cô đơn của em, Minh,” Lâm An tiếp lời, đôi mắt cô nhìn sâu vào anh, không còn oán trách mà là một sự thấu hiểu. “Sự không có xung đột là sự kìm nén của em. Em đã cố gắng không làm anh phiền lòng, không tạo ra những rắc rối. Em đã cố gắng trở thành phiên bản mà em nghĩ anh muốn, một người yêu thấu hiểu, độc lập, không đòi hỏi. Nhưng càng cố gắng, em càng cảm thấy mình nhỏ bé và vô hình. Em đã không thể là chính mình, không thể bộc lộ những mong manh, yếu đuối của mình trước anh. Bởi vì em sợ, anh sẽ nhìn nó như một vấn đề cần giải quyết, chứ không phải một cảm xúc cần được sẻ chia.” Cô dừng lại, nhấp một ngụm nước lọc đã nguội lạnh. “Em đã từng nghĩ, tại sao anh không bao giờ hỏi em có ổn không, tại sao anh không nhận ra em đang cố gắng đến mức nào. Giờ thì em hiểu. Bởi vì trong từ điển của anh, nếu không có vấn đề, thì mọi thứ đều ổn.”

Hoàng Minh gục đầu xuống bàn, một cử chỉ hiếm hoi thể hiện sự bất lực và hối tiếc. Bàn tay anh nắm chặt, các khớp xương trắng bệch. Anh cảm thấy một sự đau nhói trong lồng ngực, không phải vì nỗi đau của chính anh, mà vì anh đã gây ra nỗi đau lớn đến vậy cho người phụ nữ anh từng yêu thương. Anh đã quá tập trung vào "làm cho mọi thứ ổn định" mà quên mất rằng tình yêu không phải là một dự án, không phải là một chuỗi các nhiệm vụ cần hoàn thành. Tình yêu là sự kết nối, là sự đồng điệu của hai tâm hồn. Anh đã xây dựng một mối quan hệ trên nền tảng của sự yên ổn bề ngoài, mà bỏ qua những rung động sâu thẳm bên trong. Anh nhận ra rằng, sự "ổn định" của anh chính là sự "cô đơn" của Lâm An, và "không xung đột" của anh lại là "kìm nén" của cô. Điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Và cô đã nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của anh. Anh cần phải thay đổi cách tiếp cận cảm xúc trong các mối quan hệ tương lai, mở lòng hơn, và hiểu rằng không phải mọi thứ đều có thể được phân tích bằng logic.

Lâm An nhìn anh, ánh mắt cô không còn oán giận mà là sự thấu hiểu cho một người "không thể hiểu" theo cách mà cô cần. Cô cảm thấy mệt mỏi, nhưng cũng nhẹ nhõm. Cuối cùng, cô đã có thể nói ra tất cả, và anh đã lắng nghe, đã thấu hiểu, dù là quá muộn màng. Cô nhận ra rằng, sự vô tâm của anh không phải là ác ý, mà là một khiếm khuyết sâu sắc trong bản chất của anh. Và chính sự thấu hiểu này đã giúp cô giải thoát khỏi gánh nặng của sự oán trách. Cô đã buông bỏ được một phần lớn của quá khứ, không còn bị nỗi đau ràng buộc.

Thời gian trôi qua, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm thành phố trong một màu đen tĩnh mịch. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn lồng trong quán cà phê 'Ký Ức Đọng' càng trở nên cô độc hơn, hắt lên những bóng hình ngồi lặng lẽ. Tiếng chuông gió ngoài cửa khẽ leng keng khi một cơn gió đêm lạnh buốt thổi qua, báo hiệu rằng quán sắp đóng cửa. Cả hai đều đã mệt mỏi, nhưng đôi mắt họ vẫn ánh lên sự thấu hiểu và một nỗi buồn sâu sắc.

“Vậy ra... ngay từ đầu, chúng ta đã nhìn thế giới và tình yêu bằng hai lăng kính khác nhau hoàn toàn,” Hoàng Minh khẽ cất lời, giọng anh khàn đặc, đong đầy sự suy tư. Anh ngước nhìn Lâm An, ánh mắt anh giờ đây không còn sự bối rối hay tự vệ, mà là một sự chấp nhận đau lòng. Anh đã cố gắng phân tích, mổ xẻ mối quan hệ của họ bằng lý trí, nhưng cuối cùng, anh nhận ra rằng tình yêu không phải là một hệ thống có thể được giải mã hoàn toàn. Nó là một trải nghiệm chủ quan, và mỗi người mang trong mình một phiên bản khác nhau. Anh đã từng nghĩ rằng sự khác biệt trong ký ức chỉ là những hiểu lầm, những thiếu sót trong việc ghi nhớ chi tiết. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng nó ăn sâu vào bản chất của mỗi người, vào cách họ cảm nhận và tương tác với thế giới.

Lâm An khẽ gật đầu, một nụ cười buồn bã nở trên môi. “Đúng vậy, Minh. Và có lẽ, đó là lý do tại sao chúng ta không thể cùng nhau đi tiếp. Không phải vì không yêu, mà vì không thể hiểu.” Lời nói của cô nhẹ nhàng, nhưng mang theo sức nặng của một sự thật không thể chối cãi. Cô đã từng đau khổ vì sự thiếu thấu hiểu, sự cô đơn trong mối quan hệ. Nhưng giờ đây, cô nhìn nhận mọi thứ với một góc độ khác. Cô không còn cảm thấy oán giận hay muốn đổ lỗi. Cô nhận ra rằng cả hai đã cố gắng, chỉ là cách cố gắng của họ không thể dung hòa. Họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và sự khác biệt đó, cuối cùng, đã tạo nên một khoảng cách không thể vượt qua. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của họ, dù có những điểm chung, nhưng lại hoàn toàn khác biệt ở những khía cạnh cốt lõi nhất.

Hoàng Minh nhìn chiếc cốc cà phê nguội lạnh trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã nuốt chửng mọi thứ. Anh cảm thấy một sự tiếc nuối sâu sắc, không phải tiếc nuối về việc họ không thể quay lại, mà là tiếc nuối về một mối tình mà anh đã không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận trọn vẹn khi nó còn hiện hữu. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, và giờ đây, chỉ còn lại những mảnh vỡ của ký ức, những mảnh vỡ mà anh đang cố gắng ghép nối lại để hiểu được một bức tranh toàn cảnh hơn. Sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất đối lập của cả hai nhân vật củng cố rằng việc tái hợp là không thể, nhưng một sự kết thúc bình yên là có thể. Anh biết rằng anh cần phải thay đổi, phải học cách mở lòng hơn với cảm xúc, không chỉ của bản thân mà còn của những người xung quanh. Đây sẽ là bài học lớn nhất mà mối tình này đã dạy cho anh.

Cả hai cùng đứng dậy, tiếng ghế cọ xát với sàn gỗ cũ kỹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hoàng Minh bước đến quầy thanh toán, trả tiền cho hai ly cà phê đã nguội lạnh. Lâm An đứng đợi ở cửa, hít một hơi thật sâu không khí lạnh của đêm. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một gánh nặng đã được trút bỏ. Dù nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng không còn là nỗi đau nhức nhối. Cô đã có thể nhìn về phía trước, sẵn sàng cho những khởi đầu mới, không còn bị ám ảnh bởi quá khứ.

Khi ra khỏi quán, ánh mắt cả hai chạm nhau một thoáng dưới ánh đèn đường vàng vọt. Không còn sự trách móc hay đau khổ tột cùng, mà là một nỗi buồn thấu hiểu, một sự chấp nhận. Họ đã tìm thấy một điểm chung, không phải trong ký ức về tình yêu, mà trong sự thật về bản chất khác biệt của mình. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và giờ đây, họ đã có thể chấp nhận cả hai phiên bản đó, dù chúng không bao giờ hòa hợp. Con đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất, họ đã có thể bước đi với một tâm hồn nhẹ nhõm hơn, mang theo bài học về sự thấu hiểu và chấp nhận.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free