Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 338: Nỗi Hối Tiếc Không Thốt Nên Lời

Đêm đã về khuya, và dù đã rời khỏi quán cà phê ‘Ký Ức Đọng’ được một lúc, Hoàng Minh vẫn thấy tâm trí mình quay cuồng như thể anh vẫn còn ngồi đó, đối diện với Lâm An, đối diện với những sự thật trần trụi. Ánh đèn đường vàng vọt rọi qua ô cửa sổ xe, vẽ nên những vệt sáng lướt qua nhanh trên khuôn mặt anh, nhưng không thể xua đi cái bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy nội tâm. Anh đã lái xe về căn hộ của mình một cách vô thức, động tác thuần thục đến nỗi anh không nhớ nổi mình đã vượt qua bao nhiêu ngã tư, bao nhiêu con phố. Tất cả những gì còn lại trong anh là giọng nói của Lâm An, nụ cười buồn bã của cô, và đặc biệt là những giọt nước mắt cô đã không thể kìm nén.

Hoàng Minh thả mình xuống chiếc sofa bọc da màu xám tro trong căn hộ. Cảm giác lạnh lẽo của chất liệu nhân tạo thấm qua lớp áo sơ mi mỏng, như một lời nhắc nhở về sự trống rỗng trong căn hộ và trong chính tâm hồn anh lúc này. Căn hộ của anh, vốn được thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – và nhiều kính, kim loại, luôn mang một vẻ thanh lịch, hiện đại. Nhưng đêm nay, sự thanh lịch ấy lại trở thành một không gian lạnh lẽo đến cô độc. Tiếng điều hòa chạy êm ái, một âm thanh thường ngày vẫn mang lại sự dễ chịu, giờ đây lại nghe như một tiếng thở dài vô tận trong căn phòng quá rộng. Bên ngoài, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa xé ngang màn đêm, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch và cô đơn, càng làm nổi bật nỗi niềm chất chứa trong lòng anh.

Anh cố gắng bật chiếc laptop lên, lật vài trang tài liệu công việc. Nhưng những con chữ, những con số quen thuộc bỗng trở nên vô nghĩa, nhòe đi trước mắt. Mỗi dòng code, mỗi biểu đồ phức tạp đều không thể chiếm trọn tâm trí anh. Thay vào đó, những hình ảnh về Lâm An, về những giọt nước mắt và lời nói của cô cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, sắc nét hơn bất kỳ dữ liệu nào trên màn hình. Anh nhớ lại ánh mắt cô khi nói: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Anh nhớ lại khoảnh khắc chiếc khăn giấy được trao, và bờ vai cô run rẩy. Anh nhớ lại lời cô nói, không còn là oán trách, mà là sự phân tích lạnh lùng về cách họ đã yêu, về sự đối lập không thể hàn gắn.

‘Lâm An… em đã thực sự đau đớn đến thế ư?’ Anh tự hỏi, giọng nói trong đầu khàn đặc, đầy tự vấn. ‘Và anh… anh đã ở đâu? Anh đã làm gì khi em một mình chống chọi với tất cả?’ Câu hỏi xoáy sâu vào anh, không ngừng lặp lại. Anh đã luôn tin rằng mình là một người bạn trai tốt, một người yêu có trách nhiệm. Anh cung cấp đầy đủ, anh không cãi vã, anh luôn giải quyết mọi chuyện một cách lý trí nhất có thể. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tất cả những “đầy đủ” đó của anh chỉ là vỏ bọc cho một sự thiếu vắng khủng khiếp – sự thiếu vắng của sự thấu hiểu, của sự đồng cảm, của một trái tim thực sự kết nối.

Anh đứng dậy, bước đi loanh quanh trong căn phòng rộng lớn, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Ánh mắt anh dừng lại ở khung ảnh cũ trên kệ sách, nơi có hình anh và Lâm An tươi cười. Đó là một bức ảnh chụp trong chuyến đi biển năm nào, cô dựa vào vai anh, nụ cười rạng rỡ như nắng hè. Hồi đó, anh đã nghĩ đó là một khoảnh khắc hạnh phúc trọn vẹn, một ký ức đẹp đẽ. Nhưng giờ đây, nhìn lại, nụ cười ấy bỗng ẩn chứa một nỗi niềm khác. Có lẽ, ngay cả trong khoảnh khắc đó, cô cũng đang che giấu một nỗi buồn nào đó mà anh, với sự vô tâm của mình, đã không hề nhận ra.

Anh chạm vào màn hình laptop, lướt qua “Album ảnh điện tử” mà anh đã cẩn thận lưu giữ. Từng bức ảnh hiện lên, ghi lại những kỷ niệm chung của họ. Nụ cười của Lâm An trong buổi sinh nhật anh, ánh mắt cô nhìn anh trong chuyến dã ngoại, bàn tay cô nắm chặt tay anh trên phố đông người. Tất cả đều là những khoảnh khắc mà anh đã ghi nhớ là “hạnh phúc”. Nhưng giờ đây, mỗi nụ cười đều ẩn chứa một nỗi niềm khác. Anh nhìn thấy sự chờ đợi trong ánh mắt cô khi anh bận rộn với điện thoại. Anh thấy sự cố gắng che giấu nỗi thất vọng khi anh hủy hẹn vì công việc. Anh thấy sự cô đơn trong những bức ảnh cô chụp một mình, mà anh đã nghĩ là cô đang tận hưởng khoảnh khắc riêng tư. ‘Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ.’ Câu nói đó vang vọng trong đầu anh, giờ đây nó không còn là một câu triết lý xa vời, mà là một sự thật đau đớn, khắc nghiệt về chính anh.

Anh đã yêu cô, nhưng anh đã yêu một hình ảnh của cô trong tâm trí mình, một hình ảnh được xây dựng trên những giả định và sự tiện lợi của bản thân. Anh đã không yêu một Lâm An trọn vẹn, với tất cả những mong manh, những kỳ vọng, những nỗi đau mà cô mang trong mình. Anh đã xây dựng một thế giới tình yêu nơi anh là trung tâm, và cô chỉ là một phần tô điểm cho sự “êm đềm” của anh. Sự nhận thức này như một dòng điện giật, xuyên qua từng thớ thịt, từng tế bào trong anh. Nó không chỉ là tiếc nuối, mà là sự hối hận tột cùng. Anh đã không chỉ làm tổn thương cô, mà anh còn tự tước đi cơ hội được yêu một cách trọn vẹn, được hiểu sâu sắc một người khác.

Bên ngoài cửa sổ lớn, ánh đèn thành phố mờ ảo như những đốm lửa cô đơn trong màn đêm vô tận. Hoàng Minh gục đầu vào lòng bàn tay, cảm giác mệt mỏi xâm chiếm. Anh đã cố gắng lý giải mọi thứ bằng logic, bằng sự phân tích khô khan. Nhưng tình yêu, và nỗi đau, không phải là những phương trình có thể giải được. Chúng là những cảm xúc sống động, những trải nghiệm chủ quan, và anh đã thất bại thảm hại trong việc đón nhận chúng. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Anh đã đánh mất quá nhiều. Và giờ đây, khi mọi thứ đã quá muộn để quay đầu, anh mới nhận ra điều đó. Tiếng chuông điện thoại chợt reo, phá tan sự tĩnh mịch, nhưng Hoàng Minh không có tâm trạng để trả lời. Anh chỉ muốn chìm sâu vào nỗi ân hận này, để nó gột rửa đi sự vô tâm đã từng định nghĩa anh. Mùi gỗ mới trong căn hộ, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp, tất cả những mùi hương quen thuộc ấy giờ đây lại mang một vị đắng chát, vị của sự cô độc và hối tiếc. Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, rất dài.

***

Tối muộn hôm sau, Hoàng Minh tìm đến một quán nhậu vỉa hè quen thuộc. Không phải vì anh muốn tìm sự náo nhiệt để quên đi, mà vì đó là nơi duy nhất anh có thể trút bầu tâm sự mà không cần phải giữ kẽ, nơi có Anh Quân. Quán nhậu nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, bàn ghế nhựa đơn giản kê sát vỉa hè, mái bạt che tạm, và bếp nướng lộ thiên nghi ngút khói. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng nói chuyện lớn ồn ào của những người khách xung quanh, tiếng xe cộ qua lại trên đường lớn, và cả tiếng nhạc xập xình từ một chiếc loa kéo cũ kỹ, tất cả tạo nên một bầu không khí ồn ào, thoải mái nhưng cũng đầy khói bụi và náo nhiệt. Mùi đồ nướng thơm lừng hòa quyện với mùi bia, thoảng mùi thuốc lá và bụi đường, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng mà Hoàng Minh thường tìm đến để giải tỏa căng thẳng. Nhưng đêm nay, những mùi hương quen thuộc ấy dường như chẳng thể xoa dịu được nỗi nặng trĩu trong lòng anh.

Anh Quân, với vẻ ngoài cao to, khỏe mạnh và có phần hơi bất cần, nhưng ánh mắt lại rất chân thành, nhíu mày nhìn Hoàng Minh. “Mày lại làm sao? Trông mày như vừa đi đánh trận về ấy, thằng kia.” Giọng Anh Quân tự nhiên, nhưng ẩn chứa sự quan tâm rõ rệt. Anh đã quen với vẻ điềm đạm, đôi khi khô khan của Hoàng Minh, nên sự tiều tụy hiện rõ trên khuôn mặt bạn mình khiến anh không khỏi lo lắng.

Hoàng Minh rót đầy một ly bia, uống cạn một hơi dứt khoát. Cảm giác nóng rát của ly bia trôi xuống cổ họng, nhưng không thể làm dịu đi cái cảm giác nóng bỏng trong lồng ngực anh. “Quân à, tao… tao vừa nhận ra một điều khủng khiếp.” Giọng anh khàn đặc, đầy mệt mỏi, khác hẳn với sự ngắn gọn, súc tích thường ngày.

Anh Quân nhấp một ngụm bia, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào bạn. “Mày lại làm sao? Chuyện Lâm An à?” Anh Quân không cần đợi câu trả lời, anh đã phần nào đoán được. Anh đã chứng kiến mối tình của Hoàng Minh và Lâm An từ đầu, và cũng là người chứng kiến những thay đổi ngầm trong Lâm An mà Hoàng Minh đã không hề hay biết.

Hoàng Minh gật đầu, cái gật đầu chậm rãi, nặng nề. Anh đặt mạnh ly bia xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc giữa những âm thanh ồn ào xung quanh. “Tao đã nghĩ mình yêu cô ấy, nhưng tao chưa bao giờ thực sự hiểu. Tao đã để cô ấy một mình chống chọi với tất cả nỗi đau, và tao… tao không hề hay biết.” Lời nói của anh bật ra như một lời thú tội, đầy sự đau đớn và hối hận. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, giờ đây trông càng khắc khổ hơn dưới ánh đèn vàng vọt của quán nhậu. Đôi mắt sâu của anh, vốn ít khi biểu lộ cảm xúc rõ ràng, giờ lại ánh lên một sự dằn vặt tột độ.

Anh Quân im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, hoặc cau mày khi Hoàng Minh kể lại chi tiết cuộc gặp gỡ với Lâm An. Anh kể về những giọt nước mắt của cô, về cái cách cô đã khóc nức nở như một đứa trẻ, trút bỏ tất cả những gánh nặng đã đè nén cô suốt bao năm tháng. Anh kể về những lời cô nói, không còn là trách móc, mà là sự phân tích lạnh lùng về cách họ đã yêu, về những lăng kính hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh không ngần ngại kể cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, những khoảnh khắc mà anh đã từng coi là bình thường, giờ đây lại hiện ra dưới một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ và đau đớn. Anh nói về buổi sinh nhật, về chiếc cốc vỡ, về những tin nhắn không hồi đáp, về những lần anh bận rộn công việc và Lâm An phải chờ đợi một mình. Anh nhắc đi nhắc lại câu nói “Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ,” như một lời tự vấn, tự kết tội chính bản thân mình.

“Tao đã quá lý trí, Quân ạ. Tao đã nghĩ mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng logic, bằng sự sắp xếp hợp lý. Tao đã nghĩ chỉ cần không cãi vã, không có mâu thuẫn lớn là đủ. Nhưng tao đã quên mất rằng, tình yêu không phải là một bài toán. Nó là cảm xúc, là sự kết nối, là sự thấu hiểu thế giới nội tâm của người kia. Và tao… tao đã bỏ mặc thế giới của Lâm An. Tao đã để cô ấy một mình trong cái thế giới ấy, đối diện với những nỗi sợ hãi, những thất vọng mà tao không hề biết.” Giọng Hoàng Minh càng lúc càng nghẹn lại, đôi khi anh phải dừng lại để hít thở sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang dâng trào.

Anh Quân không ngắt lời, chỉ lặng lẽ rót thêm bia cho cả hai. Anh hiểu, Hoàng Minh cần phải nói ra tất cả. “Giờ mày mới nhận ra à? Đôi khi mày vô tâm đến mức đáng sợ, Minh ạ. Nhưng nhận ra được là tốt rồi.” Giọng Anh Quân trầm và thẳng thắn, không ch��t che giấu. Anh không an ủi sáo rỗng, mà nói ra sự thật, điều mà Hoàng Minh cần nghe nhất lúc này. Anh Quân biết, Hoàng Minh không phải là người xấu, chỉ là anh đã quá tập trung vào thế giới của riêng mình, quá lý trí đến mức vô tình bỏ quên những cảm xúc của người khác, đặc biệt là người anh yêu.

“Tốt cái gì chứ?” Hoàng Minh cười chua chát. “Tốt khi mọi thứ đã tan vỡ rồi sao? Tốt khi tao nhận ra mình đã biến tình yêu thành một chuỗi ngày cô đơn cho người tao yêu sao? Tao đã nghĩ mình đang xây dựng một mối quan hệ vững chắc, nhưng thực ra, tao đang xây dựng một bức tường vô hình giữa tao và cô ấy.” Anh cúi đầu, ánh mắt nhìn vào ly bia sủi bọt, như thể đang nhìn vào vực thẳm của chính mình.

Anh Quân đặt tay lên vai Hoàng Minh, một cái vỗ nhẹ nhưng đầy sức nặng. Lòng bàn tay ấm áp của Anh Quân truyền qua lớp áo, mang theo một chút hơi ấm an ủi trong cái không khí mát mẻ của đêm. “Nhận ra còn hơn không, Minh. Nhiều người cả đời cũng chẳng bao giờ hiểu được điều đó. Mày đã đối diện với sự thật, với chính lỗi lầm của mày. Đó là điều không phải ai cũng làm được. Nó đau, tao biết, nhưng nó cần thiết. Để mày trưởng thành hơn, để mày không lặp lại sai lầm trong các mối quan hệ sau này.”

Hoàng Minh ngước nhìn Anh Quân, ánh mắt đầy sự giằng xé. “Nhưng nỗi tiếc nuối này… nó lớn quá. Tao cảm thấy như mình đã đánh mất một phần quan trọng của cuộc đời mình, không phải vì chia tay, mà vì đã không thực sự sống, không thực sự yêu theo đúng nghĩa của nó khi còn cơ hội. Tao đã không hiểu Lâm An, và điều đó khiến tao tự hỏi, liệu tao có thực sự hiểu bất kỳ ai khác không? Liệu tao có thực sự hiểu chính bản thân mình không?”

Tiếng ồn ào xung quanh dường như xa dần, chỉ còn lại cuộc đối thoại trầm lắng giữa hai người bạn. Hoàng Minh cảm thấy như một gánh nặng khổng lồ đang đè lên vai mình, nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy một sự giải tỏa nhỏ khi trút được nỗi lòng. Anh đã không cố gắng biện minh hay bào chữa cho bản thân. Anh đã chấp nhận hoàn toàn sự thật phũ phàng về con người mình trong quá khứ. Sự vô tâm của anh, sự thiếu thấu hiểu của anh không phải là cố ý, nhưng điều đó không làm giảm đi nỗi đau mà anh đã gây ra cho Lâm An, và cho chính bản thân anh.

Anh Quân nhìn Hoàng Minh, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. “Mày đang lớn lên đấy, Minh. Đau đớn là một phần của quá trình đó. Nỗi hối tiếc này, dù đau đớn, là một bước cần thiết để mày tìm kiếm sự tha thứ cho bản thân và tiến lên phía trước, không còn bị ràng buộc bởi sự thiếu hiểu biết của quá khứ. Mày đã đối diện hoàn toàn với lỗi lầm của mình.”

Hoàng Minh lại rót bia, và lần này, anh uống một cách chậm rãi hơn, như thể đang thưởng thức từng giọt đắng. Anh biết, Anh Quân nói đúng. Sự thay đổi trong nhận thức này sẽ ảnh hưởng đến cách anh tương tác với mọi người và các mối quan hệ trong tương lai. Nó sẽ giúp anh trở thành một con người trưởng thành hơn, thấu hiểu hơn. Nhưng con đường phía trước còn dài, và nỗi hối tiếc về Lâm An, về mối tình mà anh đã không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận trọn vẹn, sẽ còn theo anh rất lâu. Anh đã hiểu rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, anh phải học cách sống với sự thật đó, chấp nhận nó, và tìm cách chuộc lỗi, không phải với Lâm An nữa, mà với chính bản thân mình, bằng cách trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của Hoàng Minh.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free