Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 341: Vết Nứt Đầu Tiên Trong Ký Ức Hoàn Hảo

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã chìm hẳn, chỉ còn lại vệt hồng cam mờ ảo ở đường chân trời, như một dấu chấm hết cho một ngày dài, và cũng là một dấu chấm hết cho một câu chuyện tình yêu. Con hẻm nhuộm một màu tím than trầm mặc, tạo nên một khung cảnh chia ly nhưng không bi lụy, mà thay vào đó là một sự nhẹ nhõm, một sự chấp nhận. Hoàng Minh, người đàn ông cao ráo, điềm đạm, bước đi bên cạnh Lâm An, cô gái nhỏ nhắn, thanh thoát, mỗi người mang trong mình những suy tư riêng, nhưng lại cùng chung một cảm giác bình yên đến lạ lùng.

Họ dừng lại ở cuối con hẻm, nơi con đường rẽ làm hai ngả. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa nhài từ khu vườn gần đó, như một lời từ biệt dịu dàng của thiên nhiên. Hoàng Minh quay sang nhìn Lâm An. Đôi mắt sâu của anh giờ đây đã không còn nỗi day dứt tột cùng, thay vào đó là sự trầm tư, trưởng thành.

“Anh hy vọng em sẽ hạnh phúc, Lâm An,” anh nói, giọng anh chân thành, không còn chút gượng ép nào. Đó là một lời chúc phúc thực lòng, thoát ra từ một trái tim đã học được cách buông bỏ và chấp nhận. Anh đã hiểu rằng, hạnh phúc của cô không còn phụ thuộc vào anh, và hạnh phúc của anh cũng vậy.

Lâm An mỉm cười, nụ cười thanh thản, mãn nguyện. “Anh cũng vậy, Hoàng Minh.” Cô đáp lại, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Trong nụ cười đó, ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự bao dung không điều kiện. Cô đã thực sự buông bỏ mọi oán trách, mọi tổn thương. Cô đã chấp nhận con người anh, chấp nhận những khác biệt trong ký ức của họ, và chấp nhận rằng con đường của họ giờ đây đã rẽ đôi.

Hoàng Minh khẽ đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào tay Lâm An. Đó không phải là một cái nắm tay tình tứ, mà là một cái bắt tay nhẹ nhàng, một cử chỉ của sự trân trọng và một lời từ biệt không nói thành lời. Lòng bàn tay anh ấm áp, nhưng cái chạm ấy chỉ thoáng qua, đủ để cả hai cảm nhận được sự kết nối cuối cùng, rồi buông ra.

Hoàng Minh quay người đi trước, dáng người cao ráo của anh dần khuất vào màn đêm. Anh bước đi chậm rãi, không vội vã, như đang thưởng thức khoảnh khắc bình yên cuối cùng của một câu chuyện đã khép lại. Mỗi bước chân của anh như đang đặt xuống một con đường mới, con đường của sự trưởng thành, của sự chấp nhận và của một khởi đầu mới. Anh biết, anh sẽ không bao giờ quên Lâm An, không bao giờ quên những bài học mà cô đã dạy anh, về tình yêu, về ký ức, và về sự vô tâm. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc sống mà ở đó, anh sẽ cố gắng nhìn sâu hơn, lắng nghe nhiều hơn, và thấu hiểu những cảm xúc mà trước đây anh đã bỏ lỡ.

Lâm An đứng lại nhìn theo bóng anh một lúc. Ánh mắt cô dịu dàng, không còn nuối tiếc. Cô đã từng nghĩ rằng việc chia tay là một kết thúc, nhưng giờ đây cô hiểu rằng, đó là một khởi đầu. Một khởi đầu cho chính cô, cho Hoàng Minh, và cho những câu chuyện mới mà họ sẽ tự mình viết nên. Cô khẽ chạm tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập bình yên của trái tim mình. Nỗi hối tiếc vẫn còn đó, như một vết sẹo mờ, nhưng nó không còn là nỗi đau nhói nữa. Nó là một phần của câu chuyện, một lời nhắc nhở rằng cô đã từng yêu, đã từng đau, và đã vượt qua tất cả.

Cô quay lưng đi, bước chậm rãi về phía ngược lại. Con đường trước mắt cô không còn tối tăm, mà tràn ngập một thứ ánh sáng nội tại. Cô đã chấp nhận những khoảng trống trong ký ức, và giờ đây, cô sẽ lấp đầy chúng bằng những nét vẽ mới, cho cuộc đời mình. Cả Hoàng Minh và Lâm An đều đã sẵn sàng cho một khởi đầu mới, với những mối quan hệ và trải nghiệm khác biệt, dựa trên sự trưởng thành và thấu hiểu sâu sắc hơn về bản thân và người khác. Sự bình yên và chấp nhận mà họ tìm thấy sẽ là nền tảng vững chắc cho hạnh phúc tương lai của mỗi người, dù con đường của họ không còn song hành. Bài học về sự khác biệt trong ký ức và cảm xúc sẽ định hình cách họ tương tác với thế giới và những người họ yêu thương trong tương lai. Ký ức khép lại, bình yên mở ra.

***

Vài ngày sau buổi chia tay lặng lẽ ở con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', Hoàng Minh ngồi trong căn hộ của mình, bên bàn làm việc được thiết kế tối giản. Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm kính lớn, rải vàng trên sàn gỗ màu tro và những cuốn sách được xếp ngay ngắn trên kệ. Căn hộ của anh, với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – và nội thất hiện đại, luôn mang đến một cảm giác thanh lịch, yên tĩnh, đôi khi có chút lạnh lẽo nhưng lại rất phù hợp với con người anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa cùng tiếng thành phố vọng lại từ xa – tiếng còi xe lướt qua, tiếng chuông điện thoại từ tầng dưới – tạo nên một bản giao hưởng đô thị quen thuộc mà anh đã quá đỗi quen thuộc. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc, mùi sách và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp quyện vào mùi cà phê phin nồng nàn mà anh vừa pha, tất cả đều là những xúc cảm quen thuộc mỗi buổi sáng.

Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê ấm, vị đắng nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, xua tan đi sự uể oải còn sót lại của giấc ngủ. Anh lướt qua màn hình máy tính, kiểm tra email công việc, những con số và báo cáo tài chính hiện lên rõ ràng, sắc nét. Trong lòng anh vẫn còn vương vấn sự nhẹ nhõm, thanh thản sau cuộc gặp Lâm An. Cảm giác như một gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, một nút thắt đã được tháo gỡ sau bao nhiêu năm. Anh tin rằng mình đã hoàn toàn thấu hiểu và chấp nhận mọi thứ, những khác biệt trong ký ức, những tổn thương vô tình gây ra, và cả sự thật rằng họ không thể tiếp tục cùng nhau. Giờ đây, anh cảm thấy mình có thể toàn tâm toàn ý cho công việc, cho những mục tiêu mới mà không còn bị ám ảnh bởi quá khứ.

"Mọi thứ đã khép lại," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh như chính con người anh. "Chúng ta đã đối mặt, đã nói ra, đã hiểu nhau hơn. Dù không thể quay lại, nhưng ít nhất, không còn sự day dứt, không còn những câu hỏi bỏ ngỏ." Anh nhớ lại nụ cười bình yên của Lâm An, nhớ cái chạm tay nhẹ nhàng cuối cùng. Đó là một cái kết êm đẹp, đúng như cách anh vẫn luôn hình dung về mối quan hệ của họ, chỉ là giờ đây nó được nâng lên một tầm cao mới, của sự thấu hiểu và chấp nhận. Anh đã xin lỗi, cô đã tha thứ (ít nhất là trong nhận thức của anh), và cả hai đều đã tìm thấy sự bình yên. Đó là một sự giải thoát.

Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc được cắt gọn gàng, tạo cảm giác chuyên nghiệp và chỉn chu. Dáng người cao ráo, cân đối của anh toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi, nay càng thêm phần thư thái. Anh ngả lưng vào ghế, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư giờ đây thoáng chút mãn nguyện khi nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh thành phố trải dài dưới tầm mắt, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, những con đường tấp nập xe cộ. Tất cả đều chuyển động, và anh cũng vậy, đang chuyển động về phía trước.

"Tiến lên," anh lặp lại trong tâm trí, như một lời khẳng định cho chính mình. Anh đã học được bài học quý giá về sự vô tâm, về những cảm xúc bị bỏ quên. Anh tin rằng mình đã trưởng thành, đã nhìn nhận thế giới một cách sâu sắc hơn. Dù không còn Lâm An bên cạnh, nhưng những gì anh học được sẽ định hình anh trong tương lai, giúp anh trở thành một người tốt hơn, thấu hiểu hơn trong những mối quan hệ sau này. Anh nở một nụ cười nhẹ, gần như là vô thức, đầy mãn nguyện. Cảm giác đó thật sự dễ chịu, như thể anh vừa hoàn thành một dự án lớn, một cách hoàn hảo và không tì vết. Ký ức về Lâm An, dù đã từng là một vết thương mờ, giờ đây đã được chữa lành, được đóng gói cẩn thận trong một góc riêng biệt của tâm hồn, không còn đau nhói, chỉ còn là một bài học.

***

Vài buổi chiều sau đó, Hoàng Minh lại thấy mình ngồi đối diện với Lâm An tại Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi quen thuộc mà họ đã cùng nhau đi qua biết bao cung bậc cảm xúc. Lần này, cuộc gặp gỡ không phải để đối chất ký ức hay tìm kiếm sự giải thoát, mà chỉ đơn giản là một buổi trò chuyện xã giao, một phần của sự "bình thường mới" mà cả hai đã cam kết. Trời chiều se lạnh, gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ lớn, mang theo chút hương hoa sữa đầu mùa còn vương vấn đâu đó, tạo nên một bầu không khí hoài niệm, trầm lắng.

Quán cà phê vẫn thế, với kiến trúc cổ kính, những bức tường gạch cũ kỹ và ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương quyện với mùi cà phê nồng nàn, tạo nên một không gian ấm cúng, mời gọi những tâm hồn tìm kiếm sự bình yên. Họ ngồi ở góc quen thuộc, chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, nơi từng chứng kiến những buổi hẹn hò thinh lặng, những lời tâm sự vụn vặt và cả những khoảng lặng đầy ám ảnh.

Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, ngồi đối diện Hoàng Minh. Cô mặc một chiếc áo len màu kem nhẹ nhàng, mái tóc dài mềm mại xõa tự nhiên, càng làm nổi bật gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh. Vẻ ngoài của cô vẫn toát lên sự nhạy cảm, nhưng giờ đây, có thêm một nét điềm tĩnh, bình yên đến lạ thường. Không còn sự nặng nề, u buồn thường trực, thay vào đó là một sự thanh thản, chấp nhận.

Hoàng Minh, trong chiếc áo sơ mi xanh đậm lịch sự, quan sát cô. Anh thấy Lâm An thực sự khác, nhẹ nhõm hơn, rạng rỡ hơn. Điều đó khiến anh cảm thấy hài lòng, như thể sự thấu hiểu của anh đã thực sự giúp cô. Anh tin rằng mình đã làm đúng, rằng cái cách họ đối mặt với quá khứ đã mang lại kết quả tốt đẹp cho cả hai.

“Em thấy anh dạo này có vẻ ổn hơn nhiều rồi,” Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, không một chút trách cứ hay ẩn ý. Cô nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lướt qua những giọt mưa bụi li ti ngoài cửa sổ. "Anh có vẻ... đã thật sự buông bỏ được rồi."

Hoàng Minh gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Ừ, anh cũng nghĩ vậy. Cảm ơn em, An. Anh cũng thấy em rất ổn, An à.” Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm chân thành khi nói ra điều đó. Anh đã tưởng rằng sau những cuộc đối chất ký ức, mối quan hệ của họ sẽ trở nên gượng gạo, nhưng không, mọi thứ lại bình yên đến không ngờ. Họ có thể ngồi đây, uống cà phê, trò chuyện như hai người bạn cũ, không còn gánh nặng của quá khứ. Đó là một thành công, một minh chứng cho sự trưởng thành của cả hai, đặc biệt là của anh, người đã học được cách nhìn nhận cảm xúc của người khác.

Họ tiếp tục trò chuyện về công việc, về những dự định sắp tới của Lâm An với phòng tranh, về dự án mới của Hoàng Minh. Những câu chuyện nhẹ nhàng, không đào sâu vào những điều nhức nhối, chỉ đơn thuần là sự trao đổi thông tin, như một cách để giữ mối liên hệ xã giao. Hoàng Minh cảm thấy tâm trạng mình thư thái, anh có thể lắng nghe Lâm An kể về những tác phẩm mới, về những ý tưởng nghệ thuật mà cô đang ấp ủ, và anh nhận ra rằng anh đã thực sự cảm thấy bình yên. Anh đã làm được, anh đã vượt qua được cái bóng của quá khứ, và Lâm An cũng vậy. Mọi thứ thật hoàn hảo. Ký ức khép lại, bình yên mở ra.

***

Khi nắng chiều dần nhạt, và ánh đèn vàng trong quán bắt đầu lung linh hơn, một khoảng lặng nhỏ xuất hiện trong cuộc trò chuyện của họ. Tiếng nhạc Jazz vẫn dìu dặt, như một dòng chảy êm đềm của thời gian. Lâm An khẽ chạm tay vào thành ly cà phê đã vơi một nửa, ánh mắt cô xa xăm nhìn về phía bức tường gạch cũ, nơi có một bức tranh phong cảnh mờ nhạt. Không gian xung quanh dường như ngưng đọng lại, chỉ còn tiếng gió se lạnh khe khẽ va vào ô cửa kính.

“Anh nhớ không,” Lâm An bắt đầu, giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng có một chút gì đó khác lạ, không còn là sự xã giao thường thấy. “Lần mình đi xem triển lãm tranh ở gallery X? Em nhớ hôm đó trời mưa lất phất.” Cô mỉm cười, một nụ cười thoáng chút buồn bã, nhưng vẫn rất thanh thản.

Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Anh nhíu mày một chút, cố gắng lục lọi trong ký ức. Triển lãm tranh? À, anh nhớ chứ. Đó là một buổi tối anh vẫn luôn coi là lãng mạn và vui vẻ. Anh nhớ cô đã thích thú với một bức tranh trừu tượng, đã kéo anh lại để cùng xem. Anh nhớ anh đã mua cho cô một cốc socola nóng sau đó vì trời mưa. Một kỷ niệm đẹp, không tì vết.

“Anh nhớ chứ,” Hoàng Minh đáp, giọng anh vẫn điềm đạm. “Hôm đó em còn khen bức tranh kia đẹp, là của một họa sĩ trẻ…” Anh ngừng lại, chờ đợi cô tiếp lời, có lẽ là để cùng hoài niệm về một kỷ niệm đẹp đẽ chung. Anh nghĩ, đây là một dấu hiệu tốt, rằng cả hai có thể nhìn lại quá khứ mà không còn đau khổ.

Nhưng Lâm An không tiếp lời anh theo cách anh mong đợi. Cô vẫn nhìn xa xăm, nụ cười trên môi nhạt đi một chút. “Lúc đó, em cứ nghĩ trời mưa thì mình sẽ có nhiều thời gian hơn cho nhau. Em đã mong anh sẽ nắm tay em đi qua từng gian phòng, cùng em ngắm nghía những bức tranh, và có thể, cùng em bàn luận về chúng.” Giọng cô vẫn bình thản, không một chút oán trách, nhưng mỗi từ cô nói ra lại như một mũi kim nhỏ, khẽ chạm vào lớp vỏ bọc bình yên của Hoàng Minh.

“Nhưng anh nhớ hôm đó trời mưa lất phất, anh cứ lo mấy cái tin nhắn công việc… và cứ vài phút lại lấy điện thoại ra xem.” Lâm An quay lại nhìn anh, đôi mắt cô không còn long lanh nước mắt như những lần trước, mà chỉ có một sự thấu hiểu lặng lẽ, như thể cô đang kể về một câu chuyện của người khác. “Em nhớ em đã cố gắng tỏ ra thích thú với các tác phẩm, cố gắng kéo anh lại, nhưng anh chỉ gật đầu qua loa, mắt vẫn dán vào màn hình. Lúc đó, em ước gì anh có thể đặt điện thoại xuống dù chỉ năm phút thôi. Em cảm thấy như mình đang ở một mình giữa một biển người vậy.”

Lời nói của Lâm An khiến ly cà phê trong tay Hoàng Minh như nặng hơn. Anh nhíu mày sâu hơn. *Một mình giữa biển người?* Anh chỉ nghĩ đó là chuyện nhỏ, là những tin nhắn công việc không thể trì hoãn. Anh đã xin lỗi cô sau đó mà, anh nhớ rõ là đã xin lỗi vì đã không tập trung. Anh đã giải thích rằng đó là một dự án quan trọng, và cô đã hiểu. Anh luôn nghĩ rằng cô đã hiểu, đã chấp nhận. Trong ký ức của anh, cô đã gật đầu, mỉm cười và nói "Không sao đâu anh." Đó là một sự kiện nhỏ, một khuyết điểm nhỏ trong một buổi hẹn hò tuyệt vời, và nó đã được hóa giải nhanh chóng.

Nhưng giờ đây, cách cô kể lại, với cái nhìn xa xăm và giọng điệu bình thản, lại mang một sức nặng hoàn toàn khác. Nó không phải là một lời trách móc, mà là một sự thật trần trụi về cảm xúc của cô, điều mà anh chưa bao giờ nhận ra. Anh nhớ những lúc anh ở đó, bên cạnh cô, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ đợi, chờ đợi sự chú ý của anh, chờ đợi anh đặt công việc sang một bên dù chỉ một lát. Anh đã quên mất nỗi cô đơn của cô, ngay cả khi anh đang đứng kề bên.

Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Hoàng Minh. Đó không phải là sự giận dữ, mà là một thứ gì đó phức tạp hơn: sự bối rối, một chút xấu hổ, và một nỗi hoài nghi bắt đầu gặm nhấm cái phiên bản 'êm đẹp' mà anh đã dày công xây dựng. Ký ức của anh, tưởng chừng như đã được sắp xếp gọn gàng, nay xuất hiện một vết nứt nhỏ, từ một chi tiết mà anh đã cho là vô hại. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng quyện với mùi cà phê nồng nàn tạo không khí hoài niệm, đối lập hoàn toàn với sự khó chịu đang dâng lên trong lòng Hoàng Minh. Ánh sáng vàng dịu từ đèn lồng quán cà phê chiếu lên gương mặt trầm tư của cả hai, làm nổi bật đường nét nhíu chặt trên trán anh. Cảm giác se lạnh của buổi chiều muộn Hà Nội như thấm vào tận xương tủy anh, khiến anh rùng mình một cách vô thức.

"Anh chỉ nghĩ đó là chuyện nhỏ, anh đã xin lỗi rồi mà? Sao em lại nhớ nó như thế?" Dù không nói thành lời, câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí Hoàng Minh, mạnh mẽ đến mức anh cảm thấy hơi mất thăng bằng. Anh nhìn Lâm An, cô vẫn điềm tĩnh, không một chút thay đổi biểu cảm. Nụ cười của cô, giờ đây anh thấy, ẩn chứa một sự sâu sắc mà anh vẫn chưa thể chạm tới. Cô đã chấp nhận, nhưng điều đó không có nghĩa là cô đã quên đi những cảm xúc của mình. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và câu chuyện của cô, dù đã được kể một cách bình yên, vẫn khiến phiên bản của anh lung lay. Anh bắt đầu cảm thấy ký ức của mình có thể không hoàn toàn chính xác, hoặc tệ hơn, đã cố tình bỏ qua những chi tiết quan trọng nhất – những chi tiết liên quan đến cảm xúc của cô. Vết nứt đầu tiên đã xuất hiện, trong cái tưởng chừng như là một khối ký ức hoàn hảo của Hoàng Minh.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free